Friday, Feb 10th

Last update05:06:38 PM GMT

You are here:: Misc. Light Novel Translation - Bungaku Shoujo Chapter 5

Light Novel Translation - Bungaku Shoujo Chapter 5

Email In PDF.
( 4 Votes )

Chương V - Lý lẽ của Cô Gái Văn Chương: Tôi phải làm gì để tìm ra điểm yếu của S?  Nếu tôi có thể làm trái tim S bối rối, tôi chắc sẽ khai thác được mọi bí mật của S!  Lúc thức cũng như lúc ngủ, đầu óc tôi không ngừng mưu tính chuyện này. Cuối cùng, nhờ một sự việc không ngờ, tôi đã nắm được chìa khóa đến sự hủy diệt của S....


Suốt mấy ngày nghỉ cuối tuần vừa rồi trong tháng năm, tôi ủ rũ.

Khi tôi chơi video game trong phòng, khi tôi xem DVD, khi tôi chơi cùng đứa em gái, và khi tôi ăn tối với gia đình, vẻ cô độc của Takeda lại hiện lên trong đầu tôi. Câu mà cô ta nói "với một người như Konoha-senpai... anh sẽ không hiểu đâu...", cùng với vẻ mặt của cô ta chồng lấp lên vẻ mặt và giọng nói của người khác trong tâm trí tôi. Tôi không thể quẳng nó ra khỏi đầu mình và ngừng nghĩ lung tung về nó.

Trước bữa ăn, tôi chơi bài Shichi Narabe [*TL note: Một cách chơi bài sử dụng bộ bài 52 lá. Người chơi sẽ bỏ tất cả các lá bài số 7 ra rồi ai có lá 7 rô sẽ đặt bài trước, những người chơi tiếp theo sẽ ra bài theo thứ tự giảm dần đến xì và tăng dần đến quân già, ai không thể ra bài coi như bỏ lượt. Một người chỉ được bỏ lượt ba lần. Ai ra hết bài trước hoặc có lá bài còn lại có điểm cao nhất sẽ thắng] với đứa em gái Maika vừa mới học cấp một mùa xuân vừa rồi. Mẹ tôi, người đang pha trà cho chúng tôi, hỏi-

"Này cậu cả, con có vẻ không hoạt bát lắm. Có chuyện gì ở trường à?"

"Không, đâu có gì đâu. Mọi thứ đều bình thường."

"Thật chứ?"

"Thật. Chẳng có gì xảy ra cả."

Mẹ tôi mỉm cười và nói-

"Mẹ hiểu rồi. Sau khi vào cấp ba, cậu cả đã hoạt bát lại như trước kia. Cuộc sống học đường của con chắc hẳn rất vui. Mẹ nhẹ cả người."

"... Vâng, ngày nào con cũng vui vẻ hết."

Mặc dù hiện giờ tôi đang hơi xáo trộn, nhưng bắt đầu từ ngày mai, cuộc sống bình thường của tôi sẽ trở lại như cũ.

Không có những cuộc tranh cãi, không có những sự xa cách, không có những hy vọng và ước mơ lớn hơn mức cần thiết. Tôi chỉ cần sống một cuộc sống học đường bình thường mỗi ngày. Và sau giờ học, tôi sẽ lại đến CLB Văn học và ở đó cho đến khi hoàng hôn nhuộm vàng cả căn phòng. Tôi sẽ lại viết những bữa ăn nhẹ cho Tooko-senpai, nghe những lời bình luận kỳ quái của chị ta, và đáp trả lại còn quái hơn...

"Vậy thì, đã đến giờ ăn rồi. Mai-chan, nói bố là đến giờ ăn rồi."

"Dạ~~~"

Maika lộp cộp chạy đi. Mẹ liền dịu dàng nói với tôi-

"Konoha nè. Cả bố và mẹ đều tin rằng chỉ cần Konoha sống cuộc đời mình an toàn và mạnh mẽ. Bố mẹ không cần gì hơn nữa."

"Cảm ơn mẹ"

Chính tôi hai năm trước đã khiến gia đình phải lo lắng rất nhiều.

Cái giá của vinh quang không xứng đáng ấy là thứ mà tôi trân trọng nhất trong đời mình.

Tôi không muốn điều tuơng tự lại xảy ra lần nữa.

Sau bữa ăn, tôi nằm trên giường và nghe bài nhạc ưa thích của mình qua tai nghe. Bài nhạc thật sống động - một bài làm người nghe thấy vui tươi.

Đột nhiên tôi nghĩ về Tooko-senpai.

"Tooko-senpai đã ăn gì hôm nay nhỉ?"

Tôi đã không viết những bữa ăn nhẹ cho Tooko-senpai mấy ngày nay.

Khi tôi bảo chị ta về bạn trai của Takeda-san, chị ta có vẻ buồn.

Chị ta còn cởi đồ trước một tên đàn em chỉ để thu thập thông tin, vậy mà rốt cuộc chị ta lại phát hiện ra trước giờ mình đã bị lừa. Quả thật là bi kịch, tôi thấy thậm chí phát khóc lên được.

"Tôi xin chị đấy, đừng xị cái mặt ra như vậy. Ít ra chị cũng sẽ có được báo cáo của cô ta mà, đúng không? Theo tôi thấy thì cô ta và bạn trai cứ như đôi chim cu ấy. Cô ta chắc chắn sẽ viết một bài báo cáo ngọt ngào nhất mà Tooko-senpai từng nếm!"

Tôi nói đùa, nhưng Tooko-senpai càng trở nên chán nản. Chị ta từ từ lắc đầu và trả lời.

"Không đâu. Người buồn lúc này là Konoha-kun mới đúng."

Với câu trả lời như thế, tôi không cách nào nói lại được gì, vì thế tôi im lặng.

Cả mẹ tôi và Tooko đều lo cho tôi.

Khi nghĩ thế, tôi cảm thấy rất xấu hổ và ân hận.

"Ngày mai viết cái gì ngọt ngào cho Tooko-senpai mới được..."

===============================

Giống như tôi đã tiêm nhiễm độc chất từng chút từng chút một vào S - S trở nên càng ngày càng điên loạn. Tất cả điều đó từ từ xảy ra trước đôi mắt điềm tĩnh của tôi.

Tôi biết thái độ của S không bình lặng như trước nữa

S luôn dò xét xung quanh, giọng của S run lên.

Khi S chỉ có một mình, luôn có những tiếng thở dài không ngớt. Đôi khi S còn bức tóc mình, và khi đó, như thể đang sợ hãi, quay lại nhìn sau lưng.

Thời điểm đã gần kề.

Mọi thứ đã sẵn sàng.

Chỉ còn việc dùng chìa khóa để mở toang cánh cửa.

Tôi viết một lá thư cho S.

Tớ sẽ đợi cậu trên sân thượng.

Hãy nói chuyện thật thà với nhau!.

===============================

Ngày hôm sau trời cũng đẹp.

Nhìn từ cửa sổ lớp học, bầu trời bên ngoài rất trong, rất xanh. Bên dưới những tán lá cây mềm mại sáng lấp lánh.

Trong bữa trưa, khi tôi thò đầu ra cửa sổ để đón làn gió sớm mùa hạ, Akutagawa-kun đến chỗ tôi. Akutagawa-kun ít nói thật sự đến và nói chuyện với tôi - hiếm có đây

"... Vào thứ sáu vừa rồi mấy người đã tốt nghiệp lại đến. Họ đã hỏi nhiều thứ về cậu."

"Sao cơ? Về việc gì?"

"Họ hỏi về năm và lớp của cậu, và cậu là người như thế nào."

Có thể bởi vì tôi trông giống Shuuji Kataoka nên họ tò mò muốn biết tôi như thế nào chăng? Bây giờ thì tôi biết là Shuuji-senpai đã tự sát, tôi cuối cùng cũng hiều tại sao họ lại ngần ngại trả lời câu hỏi của tôi khi tôi hỏi họ về Shuuji-senpai.

"... Tớ chỉ nghĩ là tốt hơn nên kể cho cậu chuyện này."

"Ừ, cảm ơn cậu Akutagawa-kun."

Akutagawa-kun gật đầu nhẹ với tôi, rồi trở về chỗ ngồi của mình.

Tôi đột nhiên nhớ ra rằng tôi vẫn nợ Kotobuki-san 10 yên. Tôi vội vàng lấy ví ra-

(Hay quá, hôm nay mình có mang theo tiền.)

"Đây. Tiền thối mà cậu muốn đây."

Tôi đến chỗ Kotobuki-san và đưa cho cô ta đồng xu 10 yên. Kotobuki-san chỉ nhìn đi chỗ khác và cắn nhẹ môi.

"... Hừm"

"Cảm ơn đã trả dùm mình."

"Ah, cái đó..."

"Vâng? Còn gì không?"

"... Không có gì."

Cô ta phồng má lên và lại im lặng.

Có phải cô ta xấu hổ vì cô ta là ngươi đã kể tôi về chuyện Takeda-san có bạn trai rồi không? Tôi muốn nói gì đó để làm yên lòng cô ta; nhưng cùng lúc tôi sợ rằng tôi sẽ nói sai gì đó và chọc giận cô ta. Cuối cùng tôi chỉ đặt đồng xu 10 yên vào tay cô ta và trở về chỗ ngồi của mình.

Sau giờ học trong hành lang, khi tôi đang đi đến CLB Văn học, ai đó đột nhiên gọi tôi từ phía sau:

"Konoha-kun!"

Tôi quay lại và thấy một người không ngờ đến thở hào hển sau lưng tôi.

"Có chuyện gì vậy?"

"Tôi có chuyện quan trọng muốn nói. Cậu có thể theo tôi một lúc được không?"

"Eh... nhưng..."

"Không lâu đâu. Làm ơn đi. Đây là chuyện khẩn cấp."

"... Thôi được"

Có vẻ tôi không còn cách nào khác, vì thế tôi đi theo người đó.

Vì lý do gì mà người này muốn tìm tôi? Và, người đó có vẻ lo lắng và sợ hãi, chuyện gì xảy ra nhỉ?

Nguòi đó đi lên một cầu thang.

Tầng ba.

Tầng bốn.

Tiếng bước chân lộp bộp vang vọng các bức tường. Tôi nhìn phía trước và tiến lên lặng lẽ.

Tôi đột nhiên nhận ra nơi chúng tôi đi tới. Tôi khựng lại.

"Xin lỗi, chúng ta đang đi đâu thế?"

"Sân thượng."

Nỗi sợ hãi đột nhiên chiếm lấy trái tim tôi. Tôi cảm thấy những đầu ngón tay, môi mình bắt đầu run lên và trở nên tê dại.

Một hình ảnh hiện ra trong đầu tôi.

Một bầu trời xanh như biển. Sàn bê tông ở dưới chân tôi. Không khí bao bọc bởi những làn hơi nóng. Bóng của cô gái đó và tôi. Tháp nước. Lan can bằng kim loại hoen rỉ.

Đứng trước lan can, cô ấy từ từ quay lại-

"Xin lỗi, tôi không thể lên sân thượng được."

Những đầu ngón tay tôi tê dại hơn bao giờ hết. Một nỗi bất an mạnh mẽ lan dần trong tâm trí tôi. Sự sợ hãi làm tôi dừng bước. Tôi muốn khuỵu xuống sàn, nhưng người đó mạnh mẽ nắm lấy cổ tay tôi và kéo tôi về trước.

Tôi thấy đau nhói ở tay. Một cơn đau âm ỉ khiến tôi nhớ lại quá khứ.

"Tôi cần nói với cậu những việc mà không thể để người khác biết; chỉ một lúc thôi..."

Khi tôi nhìn vào mắt người đó, tôi chỉ thấy một đôi mắt mờ đục như mắt cá chết. Giọng nói cũng trở nên rất lạ. Tôi, với ý thức quay trở lại đột ngột bị tấn công bởi dự cảm tồi tệ về mối nguy hiểm và sợ hãi treo lơ lửng.

"Nhưng sân thượng-"

"Cậu sao thế? Cậu sợ cái gì chứ? Có chuyện gì đã xảy ra trên sân thượng à?"

Giọng người đó run lên. Dù thế người đó vẫn kéo tay tôi một cách thô bạo.

"Vậy thì cùng đi nào. Cậu cũng có điều muốn nói với tôi mà, phải không?"

"Làm ơn để tôi đi. Tôi không muốn đi lên sân thượng!"

Người đó chỉ kéo tôi mạnh hơn nữa. Người này dùng tay rảnh mở cánh cửa lên sân thượng.

Gió thổi vào mặt tôi.

Gió cũng thổi vào ngày hôm đó. Cô ấy đứng trước lan can kim loại, và quay đầu về phía tôi. Váy của và mái tóc của cô tung bay trong làn gió mát mùa hè.

(Không)

(KHÔNG)

(DỪNG LẠI ĐI-)

Người này phớt lờ sự chống cự điên cuồng của tôi và kéo tôi lên sân thượng rộng mở. Ở đấy người đó hét vào mặt tôi-

"Mày đã viết những bức thư đó, không phải sao!"

Người này đang nói về cái gì vậy chứ? Anh ta nói gì đó về việc tôi viết những bức thư? Có phải anh ta muốn nói đến mấy bức thư tình nháp tôi viết cho Takeda-san?

Nỗi sợ từ quá khứ hòa trộn với nỗi sợ trong hiện tại. Đầu ngón tay tôi tê dại đi. Tôi khó thở. Đầu tôi đau như thể có ai dần. Trán tôi bắt đầu vã mồ hôi. Mắt tôi tối sầm lại.

Tôi không thể thở được bình thường, nên tôi cố thở hổn hển. Ah, lại những triệu chứng đó. Đã lâu tôi mới lại trải qua chúng.

"Mấy bức thư đó là mày gửi! Đúng không, Shuuji!"

Người đó nắm chặt cổ áo tôi. Khuôn mặt méo mó dí sát vào trước mặt tôi.

"Anh nhầm rồi, Soeda-san. Tôi không phải là Shuuji Kataoka!"

"Vậy tại sao mày lại nhìn tao chằm chằm! Tại sao mày luôn nhìn tao lạnh lùng với cái vẻ hiểu biết đó!"

Soeda-san hét lên.

Khi tôi lần đầu gặp anh ta ở CLB Bắn cung, tôi đã nghĩ với cặp kính anh ta thật thông minh và điềm đạm. Nhưng bây giờ anh ta cứ như một người khác. Mặt anh ta rất hung tợn khiến tôi vô cùng sợ hãi.

Người này là ai? Có thật anh ta là cựu học sinh Soeda-san?

"Lúc nào cũng vậy! Mày lúc nào cũng nhìn tao! Kể từ khi Sakiko Kijima chết, mày cứ nhìn tao chằm chằm! Mày đã không nói gì cả, chỉ nhìn tao thôi! Làm vậy có phải là mày muốn buộc tội tao? Chính mày đã giết Sakiko!"

Gần như ngạt thở, tôi yếu ớt hỏi.

"Chẳng phải, Sakiko-san, chết, vì tai nạn sao?"

Soeda-san, mắt đỏ ngầu, giận dữ la lớn-

"Đừng giả ngốc. Ngày hôm đó, không phải chính mày đã nói mày phải ở lại vì hoạt động của CLB, và nhờ tao đưa cô ấy về nhà sao? Mày còn nói với tao bằng cái giọng lúc nào tươi cười, không ngờ vực đó là "Tớ giao phó bạn gái tớ cho cậu đấy."

Tao mới là người yêu cô ấy trước. Và mày, mặc dù đã biết tình cảm của tao, vẫn đến dụ dỗ cô ấy và làm cô ấy yêu mày. Rồi khi hai người bắt đầu hẹn hò, mày dám cả gan đến nói với tao "cô ấy khóc khi cô ấy tỏ tình với tớ, nên tớ không còn cách nào khác là phải chấp nhận"

Mày lúc nào cũng như thế! Thoải mái, nhếch nhác trong mọi việc. Mày nghĩ mày vui tính, nhưng mày luôn cướp lấy mọi thứ tao muốn. Giống như bắn cung vậy, người thắng cuối cùng luôn là mày. Những cô gái tao thích, họ đều lần lượt yêu mày.

Tao thật sự coi khinh mày. Tao ghê tởm mày. Tao không thể nói ra điều đó, nên tao đã cố hết sức làm ra vẻ không có gì. Vậy mà mày vẫn cứ mỉm cười mỗi khi tao cố đóng kịch!

Cái thái độ tốt bụng và dịu dàng cùng nụ cười của mày làm tao kinh tởm!

"Tớ giao phó bạn gái tớ cho cậu"! Nếu không vì mày, cô ấy đã cặp với tao. Sao mày dám ra vẻ hào phóng và nói "Tớ giao phó bạn gái tớ cho cậu"

Mày biết điều tao nghĩ. Vậy mà mày vẫn thử kiểm tra xem cô ấy có chung thủy với mình không. Không thể chối cãi rằng mày đang đùa cợt tao!"

Đôi tay Soeda-san nắm cổ áo tôi kéo càng lúc càng mạnh.

Trong đầu tôi, khuôn mặt Soeda-san, khuôn mặt Shuuji Kataoka và cuối cùng là khuôn mặt Miu khi cả hai chúng tôi ở sân thượng - tất cả đều hiện lên. Ý thức của tôi càng lúc càng mờ dần.

Ê, sao cậu không nói gì? Cậu phớt lờ tớ sao? Tại sao cậu trông đau khổ vậy?

Tôi đuổi theo cô ấy lên sân thượng. Miu mỉm cười buồn bã và nói-

- Konoha, chắc chắn cậu không hiểu đâu.

"Mày chắc chắn không hiểu được nỗi đau mà tao phải chịu đựng! Hôm đó tao tỏ tình với cô ấy. Tao bảo cô ấy chia tay mày và hẹn hò với tao, cô ấy đẩy tao ra và chạy đi. Cô ấy cố chạy trốn và chạy ra đường mà không chú ý đèn. Và rồi cô ấy bị một chiếc xe tải đang quẹo tông phải và chết. Tao đã rất sợ. Tao là một thằng hèn chỉ biết trốn khỏi chỗ đó.

Nếu tao - Nếu tao không tỏ tình với cô ấy - Không, nhầm rồi. Nếu không có mày, đã chẳng có những chuyện đó xảy ra, và tao đã không phải là một thằng hèn đã giết chết cô ấy.

Sau đó, mày đã không hỏi tao về cô ấy. Mày biết tao đã ở cùng cô ấy khi tai nạn xảy ra. Vậy mà mày cứ im lặng nhìn tao. Mày đã không hỏi ngay cả câu "Không phải cậu đưa cô ấy về nhà sao?"

Đùa cợt tao thật sự vui vậy à?"

Cổ họng tôi phát ra những tiếng thở hổn hển.

Mấy đầu ngón tay tôi run rẩy, tôi hầu như không thở được.

(Không... Shuuji Kataoka không vui sướng chút nào. Anh ta luôn rất cô đơn và đau đớn.)

Tôi muốn nói với anh ta những điều đó, nhưng không thể.

Khuôn mặt Soeda-san biến dạng vì những giằng xé nội tâm. Đôi tay đang bóp nghẹt tôi trở nên mạnh hơn.

"Hôm đó, tao đâm mày bằng con dao mang theo. Mày cố tìm giúp đỡ mà, phải không. Nên mày mới hướng đến lan can sắt, rướng người ra và rơi chết! Nhưng tại sao? Tại sao? Tại sao mày lại xuất hiện trước mặt tao lần nữa? Con tao sẽ ra đời năm sau! Tao muốn quên mày đi và sống hạnh phúc, nhưng tại sao mày phải quay về lúc này và ám tao lần nữa! Trong mười năm qua, mày luôn ám ảnh tâm trí tao! Và rồi, lúc này mày thật sự hiện ra trước mắt tao! Tại sao! Tại sao mày không thể buông tha tao! Tao sắp có con! Tao tưởng cuối cùng tao cũng được sống yên bình! Nếu mày không chết đi, tao sẽ giết mày bao nhiêu lần cũng được!"

Những ngón tay của Soeda-san và vải quần áo tôi cùng thắt ngạt cổ tôi. Những ngón tay của Soeda-san run lên.

Những hình ảnh quá khứ như đèn kéo quân ùa qua đầu tôi.

Một khuôn mặt đột nhiên hiện ra bên cạnh tôi. Miu đang nhìn tôi diễu cợt. Tôi ngửi thấy một mùi hương dịu dàng của dầu gội và mồ hôi quyện lẫn vào nhau.

Và Shuuji Kataoka trong bức hình im lặng mỉm cười.

Trong lớp, Miu tập trung viết vào sổ tay, và tôi nhìn ngắn thân hình mảnh dẻ của cô với sự sùng bái và tình yêu.

Khuôn mặt Soeda-san méo mó vì đau đớn, khuôn mặt Shuuj Kataoka, khuôn mặt Miu.

Soeda-san người đã đâm Shuuji Kataoka đến chết. Shuuji Kataoka người rơi khỏi sân thượng. Miu người đứng trước lan can và quay đầu về phía tôi.

Konoha, chắc chắn cậu không hiểu đâu.

Chắc chắn cậu không hiểu đâu.

Chắc chắn cậu không hiểu đâu.

Người Miu, cứ như thế, từ từ ngã về sau và rơi xuống.

Một đoạn trong "Ningen Shikkaku" hiện ra trong đầu tôi.

Cô gái chết.

Cô gái chết.

Aah, có lẽ tôi cũng nên chết đi?

Ngay lúc đấy, ai đó xen giữa Soeda-san và tôi.

"Tránh xa Konoha-senpai ra!"

Thân hình nhỏ nhắn của Takeda xen giữa chúng tôi và nhờ thế cô đẩy Soeda-san ra.

Thoát rồi, đôi chân tôi bủn rủn và tôi mất thăng bằng. Cả người tôi ngã nhào xuống nền xi măng. Takeda-san vội vàng đỡ tôi dậy.

"Konoha-senpai, anh có sao không?! Konoha-senpai!"

Trong khi đang thở hổn hển, tôi yếu ớt kêu lên "... Takeda-san".

Takeda-san chau mày - cô suýt khóc. Cô để tôi nằm trên nền xi măng, và rồi quay về phía Soeda-san. Với giọng dữ tợn, cô hét lên-

"Vậy anh quả thật là hung thủ giết Shuuji-senpai. Anh là "S", đúng không, Soeda-san!"

"C-cô là ai?"

"Tôi là Chia Takeda học năm một. Tôi chính là người giả mạo tên Shuuji-senpai trong những lá thư và gửi chúng cho anh. Cũng chính tôi đã bảo Soeda-san lên tầng thượng."

"Mày nói gì cơ!?"

Soeda-san ngớ người ra.

"Tại sao mày làm những việc này?"

"Tôi muốn tìm ra thân phận thật của S. Bởi vì người đó ở cùng Shuuji-senpai đến phút cuối."

Takeda-san lấy ra những lá thư được gấp trong túi ra. Tiếng sột soạt của giấy xát vào nhau vang lên. Cô mở chúng ra và đưa cho Soeda-san xem.

"Ngoài lá thư tuyệt mệnh Shuuji-senpai để trong nhà mình, anh ta còn để lại một lá thư tuyệt mệnh thật nữa. Nó được đặt trong một quyển sách bị thải trong tầng hầm phòng kho. Trong mười năm nó nằm đó không được tìm thấy. Tôi chính là người tìm ra và đã đọc nó.

"Shuuji-senpai biết cái chết của người bạn gái Sakiko-san có liên quan đến S. Tuy nhiên lý do Shuuji-senpai không nói gì là vì anh ta thật ra muốn thử kiểm tra Sakiko-senpai. Đó là tại sao anh ta nhờ anh đưa chị ấy về. Kết quả là Sakiko-senpai chết vì tai nạn ôtô.

Trong lá thư này, Shuuji-senpai hối hận "Tôi đã giết cô ấy. Tất cả chỉ vì tôi cố thử lòng chung thủy của cô ấy một cách ác ý mà cô ấy chết." Đó là lý do Shuuji-senpai nghĩ anh ta đáng ra là người phải chết. Anh ta muốn S giết mình!"

Takeda-san, với giọng nói lạnh như băng, đọc to bức thư mà tôi đã không biết có tồn tại.

"S đã vào thế bí.

Vì hành động của S, bạn gái tôi đã chết. S tin rằng tội lỗi đó là không thể cứu rỗi. S cũng lo rằng ai đó sẽ tìm ra sự thật.

Tôi tiến đến chỗ S với thái độ thường thấy. Tôi nhìn S chăm chú, và mỉm cười với S. Tâm trí S bắt đầu suy sụp. Tất cả những gì tôi làm là lặng lẽ nhìn những tiếng hét điên cuồng của S.

Từ tận đáy lòng tôi mong ước S bị dồn vào đường cùng sẽ nảy sinh sát ý với tôi - tôi muốn S giết tôi.

Đó là cách tôi chuộc tội với cô ấy.

S là kẻ thù, là bạn và là người hiểu tôi nhất. Vì thế S chắc sẽ có thể biết được ý định của tôi. Với tất cả chân thành, tôi muốn S giết tôi." - lá thư này ngừng vào lúc S được gọi lên sân thượng."

Bản ghi nhớ thứ hai.

Lá thư đó quả thật có phần tiếp.

Takeda-san chỉ cho tôi xem phần đầu bức thư.

"Sau khi tôi đọc lá thư, tôi đã hỏi từng giáo viên về nó và làm nhiều cuộc kiểm tra thân thế. Cuối cùng, tôi đã tìm ra rằng Shuuji Kataoka là học sinh đã tự sát bằng cách nhảy khỏi sân thượng mười năm trước. Shuuji-senpai có thật là tự sát? Hay là anh ta bị giết bởi S? - Những câu hỏi đó cứ hiện lên trong đầu tôi. Điều tôi biết là ngày hôm đó, Shuuji-senpai có gặp S trên tầng thượng. S phải biết toàn bộ sự thật. Tôi thật sự muốn biết được chuyện đã xảy ra.

Vì thế, dùng tên của Shuuji-senpai, tôi viết một lá thư cho anh - cho S, Soeda-senpai. Khi mọi người nhận ra rằng Shuuji-senpai trông giống Konoha-senpai, anh là người điềm tĩnh nhất nhóm. Lúc đó tôi đã cảm thấy tò mò. Sau đó, không phải anh không hề nhìn Konoha-senpai lấy một lần sao? Tôi nhận thấy trong khi Manabe-san cứ tìm hiểu Konoha-senpai, anh mặt khác lại cố đưa mắt đi chỗ khác, như là anh không muốn thấy Konoha-senpai. Vì thế, tôi lợi dụng tên Shuuji-senpai và viết cho anh một lá thư chứa những sự việc chỉ có Shuuji-senpai và anh biết. Làm ơn nói cho tôi biết, ngày hôm đó, trên sân thượng này, anh đã nói gì với Shuuji-senpai?"

"Nói cái gì-"

Soeda-san kiệt sức lẩm bẩm.

"Bọn tao chẳng nói gì cả. Tao đâm hắn ta với con dao của mình, và hắn ta cứ im lặng để tao đâm. Tất cả chỉ có thế."

"Cái gì-"

Takeda-san la lên thất vọng.

Ngay lúc đó-

"Đó là vì anh ta không phải là S. Vì thế anh ta không thể trả lời câu hỏi của bạn"

Tôi quay đầu thật mạnh về phía phát ra tiếng nói.

Tôi nhìn thấy một thân hình mảnh dẻ. Mái tóc dài đen huyền phủ lên vầng trán trắng ngần. Và những bím tóc giống đuôi mèo tung bay trong gió. Đôi mắt trong và thông thái-

Trước đôi mắt bị phủ mờ bởi mồ hôi của tôi, Tooko-senpai đang đứng ở cửa lên sân thượng. Hình ảnh chị lọt vào mắt tôi rõ ràng.

Khi đó, một luồng hơi ấm dân lên trong lồng ngực tôi. Tôi muốn òa khóc.

Takeda-san,

và Soeda-san,

cả hai đều nhìn Tooko-senpai sợ hãi.

"Mày-mày là ai?"

Soeda-san run rẩy hỏi. Tooko-senpai trả lời một cách hiển nhiên-

"Cô Gái Văn Chương"


Aah, tình hìng đang rất nghiêm trọng đây. Chị ta có biết mình đang nói gì không?

Tôi thả trán xuống nền xi măng nóng rực vì nắng. Cả người tôi mềm oặt. Đó là Tooko-senpai của chúng ta. Dù chuyện gì xảy ra, chị ta vẫn luôn là Tooko-senpai.

"Ngoài ra, với cậu nhóc đang nằm trên sàn kia, tôi là đàn chị dễ thương tốt bụng nhất, thú vị nhất và đáng tin cậy nhất."

Ai mà tự khen mình như thế chứ... Soeda-san và Takeda-san đều nín thít.

Tooko-senpai, với những bím tóc đung đưa sau lưng, chậm rãi đi về phía chúng tôi.

"Vợ của Soeda-senpai và bạn bè của họ đến CLB Văn học tìm tôi. Họ đến để hỏi Soeda-senpai đang ở đâu."

Sau lưng Tooko-senpai là cựu học sinh Manabe-san và Rihoko-san. Thấy họ, Soeda-san trở nên lúng túng. Mặt anh ta tái đi và anh ta la lên-

"Rihoko, Manabe! Tại sao hai người lại ở đây?"

Rihoko-senpai chỉ hơi hạ mắt xuống.

"Anh đã cư xử rất lạ mấy ngày nay... Như là anh đang sợ hãi điều gì, giống thứ gì đó nhập vào anh vậy. Và rồi, hôm nay, khi em lau dọn phòng anh, em tìm thấy một lá thư. Em thấy tên người gửi là Kataoka, nên em mở ra và đọc nó. Bị sốc, em gọi đến nơi anh làm việc và nghe rằng anh đã xin nghỉ ốm. Em còn lo lắng hơn, nên em..."

"Rihoko gọi cho tớ. Cô ấy nói cậu có thể đã đến trường tìm Konoha-kun - không, tìm Shuuji. Cậu thật sự đã đâm Shuuji sao... Soeda?"

Giọng Manabe-san đầy sự đau đớn vô biên.

"Tớ biết cậu thích Sakiko Kijima, tớ cũng cảm thấy cậu không thật sự thân thiện với Shuuji. Nhưng giết cậu ta? Nếu thật vậy thì tớ..."

Manabe-san liếc nhìn Rihoko-san, và cắn môi như thể đang kiềm thứ gì đó.

Rihoko-san vẫn nhìn xuống. Cả hai tay chị ta ôm chặt quanh bụng.

Vợ và bạn - anh ta đã nối kết tội lỗi của mình với những người thân thiết nhất. Soeda-san trông hoàn toàn tuyệt vọng và run rẩy nói-

"Không thể khác được. Chỉ có giết Shuuji tôi mới lại có được sự bình yên..."

Ngay lập tức, Tooko-senpai cứng rắn cắt ngang.

"Không. Soeda-senpai không phải là người giết Shuuji-san. Anh ta không phải là S. S là một người khác!"

"Không thể nào! Nhưng khi Soeda-san nhìn thấy Konoha-senpai, phản ứng của anh ta là lạ nhất. Hơn nữa, lá thư tôi viết cho anh ta khiến anh ta phát điên."

Takeda-san phản đối.

"Chia-chan, bạn đã bỏ qua một điều quan trọng nhất. S là kẻ thù của Shuuji-senpai. Đồng thời, S cũng là người hiểu anh ta nhất. Bởi vì Chia-chan chỉ cho chúng mình xem nửa đầu lá thư, chúng mình chỉ có thể đoán chuyện gì xảy ra sau đó. Nhưng Shuuji-senpai liên tục đề cập rằng S hoàn toàn nhìn thấu anh ta. Những trò hề chỉ thất bại trước S.

Vì thế, S không thể là Soeda-san.

Nếu anh ta thật sự hiểu Shuuji-senpai, thì anh ta sẽ không nghi ngại Shuuji. Hay cũng không ghen ghét."

Takeda-san hoảng hốt và hỏi-

"Vậy... ai mới là S?"

"Mình đâu phải là nhà thám tử lừng danh ở Baker Street [*TL note: ý nói đến nhân vật thám tử lừng danh Sherlock Holmes của nhà văn Arthur Conan Doyle], hay là một bà già thông minh có thể phá án trong khi ngồi đan trên một chiếc ghế ngựa thoải mái [*TL note: ý nói đến nhân vật Bà Marple của nữ nhà văn Agatha Christie]. Mình chỉ là một "Cô Gái Văn Chương", nên mình không biết suy luận. Mình chỉ có thể dùng suy tưởng làm nền tảng cho trí tưởng tượng của mình, thế đó...

Shuuji Kataoka thật sự ngưỡng mộ Osamu Dazai, nên anh ta đã để lại một lá thư tuyệt mệnh thật, mô tả nội tâm mình, trong cuốn "Ningen Shikkaku". Chỉ với mình lá thư ta có thể thấy rằng Osamu Dazai có ảnh hưởng rất lớn đến anh ta. Như câu mở đầu "Đời tôi là một cuộc đời đầy xấu hổ", anh ta sao chép lại cả câu. Shuuji Kataoka đọc "Ningen Shikkaku", và nghĩ rằng nhân vật chính, người "không thể hiểu được nỗi đau của những người xung quanh" và "sợ hãi con người, song không thể rời bỏ con người", người để chiếm được tình yêu của người khác đã đóng vai một thằng hề, là chính mình. Anh ta đã cộng hưởng.

Trong "Ningen Shikkaku", có hai nhân vật nhận ra trò hề của nhân vật chính. Ngẫu nhiên là, họ đều là những nhân vật để trang trí. Một người là bạn cấp hai của nhân vật chính, một cậu nhóc tên Takeichi. Đứa nhóc đó luôn mặc những bộ đồ cũ sờn. Học hành và thể thao đều dở. Cậu ta bị xem là học sinh yếu kém. Tuy nhiên, cậu bé có vẻ vô hại đó lại buộc tội nhân vật chính là giả dối. Cậu ta vạch trần nhân vật chính đã dối trá trong mọi lời nói, hành động. Điều này giáng một đòn nặng vào nhân vật chính đến nỗi anh ta thấy cả thế giới như chìm trong hỏa ngục. Sau đó, anh ta trở thành bạn tốt của cậu bé đó. Anh ta muốn ở cạnh cậu ta để giám sát.

Người kia là công tố viên được gửi đến hỏi cung anh ta khi một mình anh ta sống sót trong vụ tự sát tập thể đó. Trong quyển sách, công tố viên "có một khuôn mặt đẹp trai và ngay thẳng, anh ta trông rất thông minh và điềm tĩnh." Anh ta ngay lập tức nhìn thấu những lời nói dối của nhân vật chính. Khi anh ta nhìn nhân vật chính với sự khinh bỉ điềm tĩnh, nhân vật chính toát mồ hôi đầm đìa vì xấu hổ.

Dưới nền trời xanh thẳm, với tầng thượng trường làm sân khấu, Tooko-senpai, với những bím tóc kiểu Pháp nhảy múa trong gió, không ngừng đưa ra những suy luận của mình.

Dáng vẻ và cách nói chuyện của chị tạo ra một áp lực xa lạ với người nghe - không ai trong chúng tôi dám ngắt lời. Chúng tôi chỉ im lặng lắng nghe những phân tích của Tooko-senpai.

"S không phải ai đó tôn thờ hay ghen tị Shuuji Kataoka. Người đó luôn dùng lập trường trong sáng nhất, trung lập nhất để quan sát Shuuji Kataoka. Những lúc khác anh ta còn quan sát với mục đích đánh giá Shuuji.

Anh ta có lẽ là người luôn ở cạnh Shuuji. Anh ta quan sát Shuuji, và đưa ra nhận xét về những hành động của anh ấy. Đôi lúc người đó còn cho Shuuji ý kiến của mình.

Rihoko-san. Tên thời con gái của chị là Sena, đúng vậy không?"

Vợ của Soeda-san - Rihoko-san hơi giật mình và, với khuôn mặt cứng đờ, gật nhẹ.

"Ừm."

"Mười năm trước, chị là manager của CLB Bắn cung. Hồi đó trong CLB, nhiều cô gái thích Shuuji-senpai, nên thường có nhiều cô đến để xem anh ta tập luyện. Tôi nghe rằng vì thế mà Shuuji-senpai luôn bị manager của CLB la rầy. Chỉ khi đứng trước mặt chị thì Shuuji-senpai không thể cãi lại.

Chị là S, phải không?"

Rihoko hít một hơi nhẹ.

Tay chị ta, đang vòng quanh bụng, càng nắm chặt hơn. Chị ta ngước mặt lên, nhìn Tooko-senpai chăm chú, nói với giọng quả quyết,

"Phải. Tôi là S. Tôi đã giết cả Sakiko và Kataoka."

“Rihoko!”

“Em đang nói gì thế, Rihoko!”

Manabe-san và Soeda-san cùng la lên.

Soeda-san chạy đến chỗ Rihoko-san và hét.

“Đừng nói nhảm nữa! Anh đã đâm Shuuji đến chết! Và Sakiko nữa – Anh chính là nguyên nhân khiến Sakiko bị xe tong. Anh thấy tận mắt mà, cảnh cô ấy nằm trên đường, người đầy máu!”

“Nhưng, chính em đã khiến Kataoka ở lại để cho anh một cơ hội đưa Sakiko về nhà. Ngoài ra, anh không nhớ sao? Em lợi dụng cơ hội lúc anh nhờ em tư vấn. Em đã kiên quyết thúc giục anh tỏ tình với Sakiko.”

"Sao-"

Giọng của Soeda-san nghẹn ngào.

"Em đã nói với Kataoka, "Tớ cá với cậu rằng Sakiko sẽ yêu Soeda". Kataoka đồng ý cược với em. Đó là lý do tại sao anh ta nói với anh rằng anh ta phải ở lại trường vì công việc của CLB, và nhờ Soeda... nhờ anh đưa Sakiko về nhà. Lúc đó, Kataoka và em đang lén theo dõi hai người."

"Cái gì! Vậy ra, khi Sakiko bị xe tông, hai người-"

"Vâng. Bọn em đã thấy mọi thứ.. Người của Sakiko bị hất tung lên và nện xuống mặt đường như thế nào. Anh đã hoảng hốt và bỏ trốn ra sao. Bọn em đã chứng kiến tất cả."

Soeda-san trở nên nín lặng.

Manabe-san thay thế Soeda-san và hỏi Rihoko-san.

"Vậy tại sao cậu làm những chuyện đó hả, Rihoko? Không phải cậu nói là Shuuji không đáng tin và cậu ghét anh ta sao? Và lúc đó, chúng ta-"

"Ừm, lúc đó chúng ta cặp với nhau. Cậu luôn rất tự tin, luôn thành thật và thẳng thắng với mọi người. Cậu rất hấp dẫn. Tớ đã rất thích cậu.

So với cậu, Kataoka là một người không đáng tin cậy luôn làm những trò đùa trẻ con. Anh ta chưa bao giờ lộ mặt thật của mình với ai, và điều đó thật sự làm tớ kinh tởm. Vì thế, một ngày nọ, khi tớ cuối cùng cũng chịu hết nổi, tớ đã nói với anh ta "Chẳng có gì cậu nói là thật cả. Cậu chỉ đang cố lừa mọi người với mấy trò kịch của cậu." Khi Kataoka nghe vậy, anh ta trông sợ hãi và gần như khụyu xuống khóc. Vẻ mặt của anh ta trông rất yếu ớt, rất cô đơn. Đến mức tớ không thể bỏ mặc anh ta."

Manabe-san và Soeda-san đều im lặng.

Tooko-senpai nhẹ nhàng nói,

"Sau đó, chị đã trở thành người hiểu Shuuji-senpai nhất, và hơn nữa chị đã yêu anh ta như thế."

"Ừ. Từ hôm đó, chỉ đứng trước mặt tôi Kataoka mới ngừng đóng kịch. Anh ta lại kể cho tôi, và chỉ mình tôi, những giày vò và đau khổ của anh ta. Khi ai đó như Kataoka đối xử với mình hết lòng, với tất cả sự chân thật, cô có nghĩ một người phụ nữ có thể cưỡng lại được không?"

Tooko-senpai nghiêm túc nói,

"Không"

Rihoko-san mỉm cười và nói,

"...Kataoka-kun rất hòa nhã, anh ta cứ như một đứa trẻ. Nhưng cùng lúc anh ta cũng rất hiểu biết, lúc nào cũng chu đáo. Anh ta là một người mà ta không thể không yêu được."

"Thật trùng hợp... Trong nhật ký của Tomie Yamazaki, người tự sát cùng với Osamu Dazai, cô ta cũng viết rằng "Dazai rất ranh mãnh, nhưng tôi không thể không yêu anh ta được"... Dazai-sensei là người mà ta không thể không yêu được..."

"Đúng vậy. Kataoka-kun rất thích "Ningen Shikkaku". Anh ta đọc quyển sách nhiều lần đến nỗi quyển sách sờn đi. Mặc dù anh ta bảo Sakiko rằng anh ta không thích đọc sách, và sẽ ngủ gật mỗi khi đọc chúng.

Kataoka-kun có thể hẹn hò với Sakiko, nhưng Sakiko chẳng biết gì về Kataoka. Vì thế, gánh nặng trên vai Kataoka càng lúc càng nặng nề hơn. Đó là tại sao tôi xúi giục Soeda dụ dỗ Sakiko khỏi Kataoka.

Không, có lẽ tôi chỉ ghen với Sakiko thôi.

Kế hoạch ngu ngốc của tôi có kết quả là cái chết của Sakiko, và vì thế tội lỗi của Kataoka càng thêm chồng chất. Anh ta từ đầu đã là một người bất ổn về tâm thần, nên lúc đó anh ta suy sụp hoàn toàn. Tự sát, tự sát, điều đó trở thành tất cả những gì anh ta mong muốn.

Kataoka đã không đổ lỗi cho tôi vì cái chết của Sakiko. Nếu anh ta làm thế, tôi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn. Nhưng thay vào đó anh ta chỉ im lặng nhìn tôi. Mỗi khi tôi nhìn thấy khuôn mặt "làm ơn giết tôi đi" của anh ta, tôi như thấy như có một hòn núi đè lên người.

Tôi không thể giết Kataoka.

Nhưng anh ta mưu cầu cái chết.

Ngay trước tai nạn anh ta đã muốn tự sát; giờ thì tất cả những gì anh ta muốn là cái chết. Anh ta thật sự tin rằng cái chết là cách duy nhất để anh ta có thể tự giải phóng mình khỏi sự đau đớn vô cùng tận.

Tôi không biết phải làm sao. Giúp anh ta nhận ra ước muốn của mình... đó là bằng chứng rằng tôi yêu anh ta, đúng không?

Một tháng sau cái chết của Sakiko, Kataoka viết cho tôi một lá thư và đặt nó vào hộc tủ đồ của tôi. Trong lá thư anh ta viết rằng anh ta cần nói chuyện với tôi, và yêu cầu tôi lên sân thượng. Tôi biết rằng đã đến lúc quyết định điều sẽ kết thúc mọi chuyện. Khi tôi nhận ra điều đó, mắt tôi tối sầm lại.

Tôi không muốn đi.

Tôi chỉ muốn bỏ qua và đi về nhà. Nếu tôi làm thế, có thể Kataoka sẽ nhận ra anh ta ngu ngốc như thế nào và dừng việc anh ta định làm.

Nhưng, nếu Kataoka quyết định chết một mình thì sao? Nếu sự vắng mặt của tôi làm anh ta tuyệt vọng, và anh ta, cảm thấy bị phản bội, nhảy khỏi sân thượng trường-

Khi nghĩ vậy, tôi không kiềm được... cuối cùng tôi phải đi."

"Khi Rihoko-san lên đến sân thượng tòa nhà, Shuuji-senpai vẫn còn sống."

Rihoko-senpai gật đầu.

"Trên đường lên tầng thượng, tôi gặp Soeda mặt như mới gặp ma chạy xuống cầu thang. Khi tôi mở cánh cửa lên sân thượng, tôi tìm thấy Kataoka. Anh ta có một con dao cắm giữa ngực và nằm trên nền xi măng. Anh ta nhìn tôi nửa cười nửa khóc, và rồi thì thầm "Ê, tớ không thể chết vì cái này được - vết thương quá nông. Tim tớ không thể ngừng đập vì nó."

Takeda-san, người này giờ im lặng, sầu thảm hỏi,

"Và rồi - chuyện gì đã xảy ra?"

"Anh ta nói..."Giết tớ đi" Như thể anh ta cầu xin tôi, anh ta nói thêm, "Tớ mệt mỏi lắm rồi, làm ơn giết tớ đi."

Mọi người đều nín thở.

Rihoko-san, với giọng và đôi tay run rẩy, nói

"Kataoka lảo đảo đứng dậy và hỏi tôi "Tớ mượn khăn tay của cậu được không?" Tôi đưa khăn mình cho anh ta, và anh ta dùng nó để lau sạch dấu vân tay trên cán dao. Rồi anh ta đưa lại chiếc khăn tay và loạng choạng hướng về phía lan can kim loại."

Shuuji Kataoka chậm rãi, chậm rãi đi về phía lan can kim loại.

Ở đó, thân hình anh ta nhập thành một với thân hình của Miu.

Tôi hiểu rồi - tôi cũng đã chứng kiến cảnh tượng tuyệt vọng đó.

Miu chậm rãi, chậm rãi đi về phía cái chết của mình.

Và rồi, với đồng phục cô tung bay trong gió, cô quay lại và nhìn tôi.

"Kataoka quay lai và nhìn tôi. Trong mắt anh ta chỉ có sự đau khổ."

Mắt của Miu rất trong, chúng trông rất cô đơn.

""Sena-san, chỉ có cậu có thể giết tớ. Ngay lúc này, tớ vẫn không thể hiểu được trái tim con người. Tại sao Soeda ghen tị với tớ? Tại sao anh ta ghét tớ đến mức anh ta muốn đâm chết tớ? Tớ không hiểu nổi. Khi Sakiko chết trước mặt tớ, dù tớ đã chứng kiến tận mắt, tớ không cảm thấy buồn chút nào. Tớ muốn chết. Tất cả những gì tớ muốn là cái chết. Đã quá muộn để cứu vãn mọi thứ. Dù tớ có làm gì, dù tớ có đạt được gì, mọi thứ giờ đều vô dụng cả. Chúng chỉ thu hút thêm sự xấu hổ vào tớ. Ê...Dazai đã thấy thế nào khi ông ấy viết quyển sách đó? Ngay lúc này tớ cảm thấy mình gần ông ấy hơn bao giờ hết. Tơ có thể hoàn toàn hiểu được cảm xúc của ông ấy. Với cái thứ như tớ, liệu tớ vẫn còn đủ tư cách sống trên đời không? Sena-san, chỉ có cậu mới trả lời câu hỏi này. Làm ơn nói cho tớ câu trả lời đi""

Miu nói,

-"Konoha, chắc chắn cậu không hiểu đâu..."

"Quá muộn để cứu Kataoka-kun rồi.

Nếu tôi thật sự yêu anh ta, tôi ít ra nên giúp anh ta nhận ra mong ước của mình.

Vì thế tôi trả lời-

"Đúng vậy, cậu không có tư cách sống trên đời"[*TL note: nguyên bản tiếng Nhật là ningen shikkaku - nhân gian thất cách]

Tôi---đã không thể nói gì.

Tôi đã không nói tiếng nào, hay đã di chuyển. Điều Miu nói, tôi hoàn toàn không hiểu.

"Một nụ cười dịu dàng hiện lên trên mặt Kataoka,

như là anh ta cảm ơn tôi đã trả lời.

Rồi anh ta bước khỏi sân thượng.

Chính tôi và Dazai đã giết chết Kataoka."

Một nụ cười cô đơn hiện ra trên mặt Miu. Và rồi, với đầu ngả về phía sau, cô rơi khỏi sân thượng.

Tôi đã không thể làm gì.

Tôi đã để cô ấy tự sát-!

"Dừng lại đi!"

Tôi nghe một tiếng gầm xé toang không khí. Trong một lúc tôi đã tưởng đó chính là giọng nói của mình.

Nhưng, thật ra đó là giọng của Soeda-san. Soeda-san quỳ xuống sàn xi măng, và nức nở với tay ôm đầu.

"Dừng lại đi, anh không muốn nghe nữa. Chính anh đã giết Shuuji. Và bây giờ em nói rằng người em thật sự yêu là Shuuji? Vậy thì, anh là thứ gì chứ? Rihoko, tại sao em lại đồng ý cưới anh?"

Rihoko-san điềm tĩnh trả lời,

"Bởi vì chúng ta là đồng phạm, vì thế... không thể là Manabe được."

Khuôn mặt của Manabe căng thẳng. Anh ta cắn nhẹ môi.

Rihoko quỳ xuống nền nhà. Chị ta ôm Soeda-san và nhẹ nhàng nói,

"Này, Soeda-kun. Đến bây giờ anh vẫn ghét Kataoka, và anh không thể quên anh ta đi phải không? Anh sẽ nhớ đến Kataoka đến hết đời phải không? Em cũng vậy... em cũng không thể bỏ anh ta ra khỏi tâm trí, em lúc nào cũng nhớ đến anh ta. Dù bao lâu đi nữa, em cũng sẽ không quên anh ta. Em sẽ luôn nhớ đến anh ta.

Nên từ bỏ đi Soeda-kun. Anh và em đều bị trói buộc bởi cùng một người. Chúng ta là đồng phạm cùng gây nên một tội ác."

"Đứa bé... Đứa bé sắp được ra đời... nhưng thứ này... làm sao anh có thể sống với em bây giờ, sau tất cả những thứ này? Giống như sống trong địa ngục vậy."

Nước mắt chảy xuyên qua bàn tay anh ta che mặt. Chúng rơi xuống nền xi măng và vỡ tan.

Takeda-san nhìn mọi việc với vẻ yếu đuối.

"Đúng thế. Chúng ta sẽ sống nốt quãng đời còn lại trong địa ngục. Nhưng tất cả sẽ ổn thôi, miễn là chúng ta sẵn lòng đối mặt với nó, dù chúng ta đi đâu, chúng ta có thể sống tiếp.

Hơn nữa, trên đời này, chỉ có em sẽ không đổ lỗi cho Soeda vì làm những việc như thế với Kataoka. Em không nghĩ anh là một tên hèn nhát, hay đáng xấu hổ hay bi thương. Em muốn quý trọng anh hơn. Nếu anh nghĩ như thế, anh sẽ cảm thấy khá hơn, đúng không?

Nè, Yasuyuki. Hãy để chúng ta cùng nhớ đến Kataoka. Hãy để chúng ta cùng bị giam cầm bởi anh ta, và rồi chúng ta sẽ sống một cuộc sống bình thường và yên ả. Chúng ta sẽ sinh đứa bé này, và chúng ta sẽ nuôi dạy nó. Chúng ta sẽ sống trong địa ngục! Đó là cách duy nhất chúng ta chuộc tội với Kataoka."

Tiếng Soeda-san nức nở vang vọng khắp sân thượng.

Tooko-senpai, Takeda-san, và Manabe-san đều im lặng.

Vậy thì tôi - tôi có thể làm gì để chuộc lỗi?

Tôi nên làm gì để khuây khỏa? Để được cứu rỗi?

Miu...... Hãy nói cho tớ biết, Miu...

"Konoha-kun!"

Tooko-senpai đang gọi tôi.

Và rồi tôi nghe tiếng bước chân; một bím tóc quét qua mặt tôi. Tôi cảm thấy ai đó đang ôm chặt mình. Tôi nhận ra một mùi hương hoa lan tím-

Đó là điều cuối cùng tôi nhận ra.

Tôi bất tỉnh vì kiệt sức trầm trọng.

===============================

Lần đầu tôi gặp Tooko-senpai xảy ra một năm trước.

Mùa đông dai dẳng cuối cùng cũng chấm dứt. Ta cuối cùng cũng có thể cảm thấy hơi ấm trong không khí. Đó là một buổi trưa tháng tư.

Khi mọi người ngừng quan tâm đến Miu Inoue, tôi cuối cùng cũng trút được gánh nặng "nữ văn sĩ trẻ thiên tài". Sự giải thoát khỏi áp lực đột ngột làm toàn thân tôi bải hoải. Hơn nữa, vết thương từ tai nạn trên sân thượng vẫn chưa lành hẳm.

Mặc dù tôi đã vào cấp ba, tôi không chủ động kết bạn với ai, hay gia nhập CLB nào. Khi đến giờ ăn trưa hoặc tan học, tôi lại đứng giữa sân trường và ngắm cây cối đến ngẩn ngơ. Tôi lặp lại hành động chán phèo đó mỗi ngày.

Một hôm sau giờ học, khi tôi đi dạo trong sân trường, tôi nhận ra một cô gái ngồi dưới tán cây mộc lan. Những bím tóc kiểu Pháp của cô buông tới tận eo. Cô tựa vào thân cây và đang đọc sách.

Đôi lông mày cô rất dài, và làn da cô đẹp như hoa mộc lan. Có cảm giác như không khí xung quanh cô thật tĩnh lặng và trong trẻo.

(Ngày nay hiếm thấy người có bím tóc dài như thế. Cô ấy giống một cô gái ở Thời Đại Chính [*TL note: Thời Đại Chính (Thời kỳ Taishō (大正時代)) (1912 – 1926) là thời kỳ Nhật hoàng Taishō trị vì. Trong chính sử thời kỳ này còn được gọi là thời kỳ dân chủ Taishō, theo tên kỷ nguyên và chính sách của chính quyền ban hành nhằm nỗ lực cởi mở hơn với phương Tây. Vài hình ảnh về thời kỳ này xem ở đây]. Nhưng cô ấy trông rất chín chắn, có lẽ cô ấy lớn tuổi hơn mình...)

Khi tôi đang bận quan sát và cố đi đến một kết luận-

Cô học sinh đó xé một trang sách ra.

(Ơ?)

Trong khi tôi đang choáng, cô ta đưa một mảnh vào miệng.

(Ớớớ?)

Và rồi cô học sinh đó bắt đầu nhai mảnh giấy. Giống như một giấc mơ vậy, tôi đứng đó nhìn cô ta chằm chằm, quá choáng để phản ứng. Đột nhiên cô ta ngước lên và trông thấy tôi.

(!)

Khi mắt chúng tôi chạm nhau, tim tôi ngừng một nhịp

Cô học sinh đó đỏ bừng mặt xấu hổ và e thẹn nói,

"Bạn đã thấy điều đó..."

"Cái đó, cái đó... xin lỗi!"

"Tên bạn là gì? Bạn học lớp nào?"

"Konoha Inoue. Năm một lớp ba."

Rồi cô gái bắt đầu cười. Đột nhiên vẻ mặt của cô chuyển từ cười đùa sang ngây thơ.

"Vậy ra cậu là học sinh năm một! Vậy hãy gia nhập CLB Văn học."

"Sao cơ? CLB... Văn học?"

Tôi mở to mắt và nhìn cô gái có đôi bím tóc dài kiểu Pháp/làn da đẹp/đôi mắt đen trong veo/xé sách/ăn giấy. Cô ta tiếp tục,

"Mình không thể để cậu làm lộ bí mật của mình được, nên mình phải bắt cậu ở bên cạnh mình để có thể giám sát cậu. Từ hôm nay, cậu là một thành viên CLB Văn học."

"Cái gì???? Đợi-đợi một chút-tôi, CLB. Cô bảo tôi gia nhập CLB, nhưng cô là ai?"

"Mình là Tooko Amano năm hai lớp tám. Như cậu thấy đấy, mình là một Cô Gái Văn Chương."

Đó là cách chúng tôi gặp nhau.

Sau đó, suốt một tháng trời, mỗi khi tan trường, Tooko-senpai lại đến lớp và tìm tôi.

"Konoha, đến giờ sinh hoạt CLB rồi."

Chị ta, như thể chị ta là một lớp trưởng quan tâm săn sóc bạn học của mình người không chịu đến trường, kéo tay tôi và lôi tôi đến CLB Văn học nằm tuốt tầng ba góc phía tây.

Khi chúng tôi đến CLB, chị ta đưa tôi một chồng năm mươi trang giấy bản thảo và nói.

"Cậu đã bao giờ nghe về nguồn gốc bài luyện viết văn "ba chủ đề một câu chuyện" chưa? Cái mà về một người thông thái ứng khẩu một câu chuyện dựa trên ba chủ đề mà thính giả đưa ra cho ông. Mình sẽ ra cho cậu ba từ, và cậu sẽ phải viết thứ gì đó mà dùng ba từ trên làm chủ đề. Gì cũng được dù là thơ, truyện ngắn, hay truyện cổ tích, chỉ cần viết thứ gì đó. Ừm... rồi giờ ta bắt đầu vớ,i "tuyết", "trà bánh", "Arinkokororin"! [*TL note: một quyển sách tranh trẻ em của Nhật] Cậu có năm mươi phút để hoàn tất. Vì thế, bắt đầu đi!"

"Arinkokororin là cái gì vậy?!"

"Ê, bắt đầu viết đi, không mình sẽ trù ẻo cậu."

Thế là, tôi bắt đầu viết truyện mỗi ngày.

"Mình ăn truyện giống như chúng là bánh mì hay cơm. Thường thì mình ăn sách, nhưng cái mà mình thật sự thích là những bài viết được viết tay trên giấy. Truyện tình cảm thì ngọt ngào và ngon lành, nên mình thích nó hơn mấy loại khác. Thế nên cậu phải viết vài truyện s~~~~~iêu ngọt ngào!"

Sở thích có thể trở thành một thứ đáng sợ. Chẳng bao lâu sau tôi có thể không chống đối mà viết truyện cho chị ta.

Hầu hết là do chị ta luôn phê bình thẳng mặt các tác phẩm của tôi. "Hừm... nó thiếu vị gì đó" hay "Ọe... cấu trúc quá rời rạc", và cùng lúc đó ăn mọi thứ tôi viết vào bụng. Thấy chị ta như thế, tôi không khỏi mủi lòng.

Trước khi tôi kịp nhận ra, tôi đã đến CLB mỗi khi tan học, không cần Tooko-senpai đến lớp đưa tôi đi.

"Onii-chan, mấy hôm anh có vẻ vui. Có chuyện gì tốt đẹp ở trường à?"

"Ch-chẳng có gì đặc biệt cả. Bình thường thôi."

Tôi dành cả ngày cùng với một đàn chị xé sách, ăn giấy - điều này có thể gọi là bình thường không? Mặc dù câu hỏi đó cứ lởn vởn trong tim tôi, nhưng thật sự rất tuyệt vời, mỗi khi tôi ở trong lớp, với những bức tường nhuộm nắng hoàng hôn và những hạt bụi nhảy nhót trong nó, tôi lại thấy thoải mái. Đôi lúc khi tôi không chịu được lời nói hay hành vi của Tooko-senpai và ăn miếng trả miếng với chị ta, điều này cũng làm tôi thấy vui. Chỉ trước mặt Tooko-senpai là tôi không phải buộc bản thân mỉm cười.

Ngày qua ngày, tôi trở về CLB Văn học.

"Ngày tốt lành, Konoha-kun."

"Mình đói quá à~~~, Konoha-kun."

"Wah, bài viết hôm nay thật ngon ngọt~~~. Konoha-kun cậu thật tuyệt!"

"Ôi trời Konoha-kun! Cậu chẳng kính trọng đàn chị của mình gì cả!"

"Đừng gọi mình là yêu quái~~~! Mình chỉ là một Cô Gái Văn Chương bình thường."

Ngày qua ngày tôi lại chuyện trò cùng Tooko-senpai; tôi lại viết những bữa ăn nhẹ cho chị ta. Nhìn nụ cười của Tooko-senpai, tôi bắt đầu ngừng nghĩ đến Miu suốt ngày.

Đó là tại sao tôi sẽ bị trừng phạt.

Xin lỗi cậu, Miu, tớ xin lỗi.

Tớ không lãng quên cậu. Chỉ là những hồi tưởng thật sự đau đớn.

Những truyện cậu viết đều rất ấm áp và ngọt ngào. Chúng, như những vì sao, sáng lấp lánh với những ai đọc chúng. Cậu, người chia sẻ ước mơ cùng tớ, rạng ngời đến nỗi tớ đã yêu cậu.

Nhưng tại sao, tại sao vào ngày hôm đó, cậu quăng mình khỏi sân thượng? Tớ vẫn không hiểu tại sao cậu làm vậy.

Tớ không thể viết được nữa.

Bởi tất cả đều là giả dối. Bởi vì tớ chỉ là một cái vỏ bọc rỗng tuếch.

Tác giả Miu Inoue không tồn tại nữa.

Anh ta sẽ không bao giờ viết lại. Anh ta không thể, cũng như muốn viết.

Khi tôi mở mắt ra, ai đó đang dịu dàng nắm tay tôi.

Trần nhà màu trắng.

Những bức tường màu trắng.

Khăn trải giường đầy mùi thuốc.

"Đây là... bệnh viện?"

"Không. Đây là phòng y tế."

Tooko-senpai trả lời.

"Konoha-kun ngất xỉu trên sân thượng. Manabe-san đã mang cậu vào phòng y tế. Mình thật sự muốn vác cậu, nhưng khi mình thử nhấc vai cậu, mình mất thăng bằng và ngã xuống đất. Mình chuyên về nghệ thuật thôi, cậu biết đấy, mình không giỏi việc tay chân lắm..."

Tooko-senpai đang ngồi trên ghế cạnh giường, và dịu dàng nắm tay tôi.

Giữa tấm rèm, một luồn sáng vàng chiếu xuyên qua khoảng hở.

"Tôi... tôi bất tỉnh bao lâu rồi?"

"Khoảng hai tiếng. Cậu đổ mồ hôi rất nhiều... giống như cậu gặp ác mộng vậy."

Chị nắm tay tôi suốt lúc đó, đúng không?

"Soeda-san và những người còn lại thế nào rồi?"

"Soeda-san và Rihoko cùng về nhà rồi. Mình nghĩ tình yêu và thù hận dành cho Shuuji-senpai sẽ theo họ suốt cuộc đời... họ đã quyết định cùng tự trừng phạt mình."

Soeda-san khóc than rằng điều đó giống như địa ngục.

Hai người bọn họ, họ sẽ vẫn là một gia đình, phải không?

Tooko-senpai dịu dàng vuốt ve mu bàn tay tôi. Nhẹ nhàng, mềm mại... giống như chị muốn an ủi tôi.

"Manabe-san và Chia-chan cũng đã về nhà. Chia-chan... Konoha, cô ấy muốn mình nói với cậu là "xin lỗi đã kéo anh vào chuyện này.""

"Lý do tại sao Takeda-san đưa tôi đến CLB Bắn cung là để mấy người cựu học sinh thấy tôi. Tôi trông giống y như Shuuji Kataoka, đó là nguyên nhân cô ta cố tiếp cận tôi."

"Có lẽ vậy..."

Tooko-senpai ỉu xìu nói.

Một luồng khí nóng trào lên trong lồng ngực tôi. Cổ họng tôi run lên.

Takeda-san đã lợi dụng tôi.

Tất cả những lá thư tôi viết, chúng đều là đồ rác rưởi.

Takeda-san, Soeda-san, Rihoko-san, Shuuji-senpai - mọi người đều dối trá.

Họ đã che dấu sự thật.

Nếu thế, thì họ nên giữ kín sự thật đến cùng. Tại sao bây giờ họ lại nói ra sự thật, khi mọi việc đã đến nước này?

Sự thật tàn nhẫn đâm vào người tôi dữ dội.

Nhờ thế, trái tim tôi, mà tôi đã bọc trong tầng tầng lớp lớp bảo vệ để tránh bị tổn thương lần nữa, lộ ra trần trụi. Buồn phiền, đau đớn, tiếc thương, ân hận, tất cả cảm xúc đó cùng lúc xâm chiếm lấy tôi.

Với sự trộn lẫn những cảm xúc khác nhau đó, tôi không biết xử lý chúng như thế nào. Tôi thật sự kiệt sức. Cổ họng đau nhức, cả người nóng bừng, và bên trong tôi cảm thấy như bị bỏng nặng, cực kỳ đau đớn-

Tôi rút tay mình khỏi tay Tooko-senpai, và dùng nó che khuôn mặt đang nhìn lên trần nhà.

Nếu không, chị ta sẽ thấy tôi khóc.

"Tôi không chịu nổi... Đừng cho tôi thấy bóng tối và sự dơ bẩn của hiện thực nữa. Tôi chỉ muốn là một người bình thường và sống cuộc đời bình thường. Tôi không muốn nếm trải sự hỗn loạn, phiêu lưu, hay hình sự trinh thám. Không còn đớn đau, buồn phiền hay cay đắng.

Nhưng tại sao? Dù mọi người hiểu rằng đôi bên đều sẽ tổn thương, họ vẫn tiết lộ những bí mật của mình cho người khác? Họ thật sự rất muốn nói ra thế sao? Họ thật sự muốn lộ mình ra trần trụi như thế sao? Họ thật sự muốn bị bao bọc bởi những cảm xúc như buồn phiền, đau đớn và căm hận sao? Họ kiếm tìm sự giết chóc? Họ kiếm tìm cái chết?

Điều Shuuji-senpai cảm nhận, điều Rihoko-san cảm nhận, điều Soeda-san cảm nhận, điều Takeda-san cảm nhận, tôi không hiểu nổi.

Mọi người - không bình thường. Họ quá kỳ quái. Tôi căm ghét Daiza."

Nước mắt chảy dài trên mặt tôi. Cổ áo tôi và ra giường ướt đẫm nước mắt.

Cổ tôi thấy lạnh.

Tôi không hiểu.

Tôi không hiểu gì hết.

Shuuji-senpai và Miu không muốn sống. Họ cùng chọn cách ném mình khỏi một tòa nhà.

Hức... Tại sao những chuyện tàn nhẫn như thế cứ xảy ra hết lần này đến lần khác... Điều gì mới là bất thường, điều gì mới là bình thường?... Hức... Tôi, tôi không biết nữa, Tooko-senpai."

Trong căn phòng đầy mùi thuốc sát trùng, tôi nức nở.

Tooko-senpai không nói một lời an ủi.

Chị chỉ buồn bã nói.

"Cậu phải tự mình câu trả lời cho điều đó. Dù cho nó đớn đau... dù cho nó khổ sở... dù cho nó đắng cay... cậu phải dùng chính đôi chân mình tìm câu trả lời."

"Vậy thì... Hức, có quan trọng không nếu tôi không biết câu trả lời... tôi có thể sống ngay cả khi tôi không biết câu trả lời cơ mà..."

Khi tôi nói thế, Tooko-senpai sẽ có vẻ mặt như thế nào?

Tôi quá ngây thơ khi hỏi Tooko-senpai, một người bình thường giống tôi.

Tooko-senpai đâu phải là một thầy bói, hay một thành viên hội đồng hoặc một chuyên gia tâm thần học.

Dù cho chị là một con yêu quái chuyên ăn các câu chuyên viết trên giấy, về tất cả các mặt khác, chị cũng như chúng ta. Chị chỉ là một học sinh cấp ba bình thường. Chị chỉ là một Cô Gái Văn Chương.

Tooko-senpai không nói gì.

Mặt trời cuối cùng cũng lặn. Trong phòng y tế tối và lạnh, chị im lặng ngồi bên tôi cho đến khi tôi ngừng khóc.

Viết bởi : sos505
Link: forum


Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Add comment