Friday, Feb 10th

Last update05:06:38 PM GMT

You are here:: Misc. Light Novel Translation - Bungaku Shoujo Chapter 4

Light Novel Translation - Bungaku Shoujo Chapter 4

Email In PDF.
( 3 Votes )

...Hãy nói về S! S là người hiểu tôi nhất. S là kẻ thù truyền kiếp và là bạn tốt của tôi. S là nửa còn lại và đối lập của tôi.  Với trí thông minh đáng sợ của mình, S nhìn thấu mọi thứ của tôi.  Những trò hề tôi dùng để làm người khác nghĩ tôi hoàn hảo, chúng đều hoàn toàn vô dụng với S.  Vì thế, tôi sợ hãi S...

Chương IV: Vào một ngày nhiều nắng tháng năm, anh ấy...

Hãy nói về S!

S là người hiểu tôi nhất. S là kẻ thù truyền kiếp và là bạn tốt của tôi. S là nửa còn lại và đối lập của tôi.

Với trí thông minh đáng sợ của mình, S nhìn thấu mọi thứ của tôi.

Những trò hề tôi dùng để làm người khác nghĩ tôi hoàn hảo, chúng đều hoàn toàn vô dụng với S.

Vì thế, tôi sợ hãi S.

Vì sợ hãi S, tôi không thể trốn thoát khỏi S.

Trong lớp học, trong CLB, tôi luôn ở bên cạnh S.

Tôi thấy đôi mắt S như cặp kính chiếu yêu. Nỗi sợ hãi và xấu hổ thường trực làm tôi run rẩy và toát mồ hôi.

Địa ngục trần gian.

Và tôi chính là nô lệ của S.


===============================

Vào giờ ăn trưa ngày hôm sau, tôi đến thư viện để kiểm tra mấy quyển niên giám cũ.

Tôi ngồi lên một chiếc ghế trong phòng đọc, và bắt đầu lướt qua quyển niên giám mười năm về trước.

Trong đó có một bức ảnh của kỳ thi chung kết quốc gia, cuộc thi mà CLB Bắn cung đạt được hạng nhì. Trong ảnh là Manabe-senpai không có ria mép, anh cựu học sinh đeo kính, và Rihoko cười toe toét đang giơ cao cúp và tờ chứng nhận.

Trong ảnh, tôi không thấy người nào giống với miêu tả về Kataoka Shuuji.

Tiếp theo, tôi chuyển sang ảnh chân dung lớp.

Tôi cẩn thận nhìn mặt từng người để tìm xem có ai mặt giống tôi. Việc này làm tôi thấy hài hước.

Lớp 1, lớp 2, lớp 3, lớp 4-

Mỗi khi tôi lật qua trang mới, tôi lại cảm thấy run vì hồi hộp, như thể có một bàn tay lạnh lẽo đang xoa lên cổ tôi.

Tôi tìm thấy nó.

Mấy bức ảnh chân dung của Lớp 3 - 5.

Bên dưới bức hình mỗi người là một cái tên. Một trong số chúng viết "Kataoka Shuuji"

Nhưng ở nơi lẽ ra có ảnh chân dung lại trống không. Ở trang đó có một khoảng trống mà trước đây từng là một bức ảnh.

Bức ảnh đã bị cắt ra một cách cẩn thận.

Lẽ ra phải có một bức ảnh ở chỗ trống đó chứ. Vậy nghĩa là sao?

Hơn nữa, ai đã cắt và lấy bức ảnh?

Tôi giật mình.

(Có phải Kataoka Shuuji chuyển trường trước khi tốt nghiệp?... Hay là anh ta nhập viện vì ốm hay bị thương, và vì thế bỏ lỡ buổi chụp hình?... Hay là anh ta đã...)

Tôi đóng quyển niên giám và đi đến trạm máy tính. Tôi cố tìm trên web với số năm của mười năm về trước, cái tên "Kataoka Shuuji", và tên trường.

Tôi tìm thấy một tin cũ.

Tôi đọc bài báo, và ngay lập tức thấy chóng mặt.

Vào tháng năm, mười năm về trước - học sinh năm ba trường Seikudari tên Kataoka Shuuji (17 tuổi) nhảy khỏi sân thượng của trường và rơi chết.

Những từ "tầng mái" và "nhảy" bóp nghẹt trái tim tôi. Cánh cửa của những ký ức cũ rung lên dữ dội.

Tại sao điều đó lại xảy ra...

Cổ họng tôi khô khốc, đầu óc tôi choáng váng.

Tại sao lại "sân thượng"?

Tại sao lại "nhảy"?

Quá sức tồi tệ.

Bài báo nói rằng trước khi nhảy, anh ta còn tự đâm vào ngực mình bằng một con dao. Hơn nữa, bởi vì anh ta đã để lại một lá thư tuyệt mệnh trong nhà mình, cái chết được cho là do tự sát.

Sự ăn năn và tuyệt vọng không sao kể xiết dâng lên trong tôi, và tôi chỉ muốn nôn mửa.

Aaah, tại sao chuyện này luôn xảy ra!

Trước cả khi bản ghi nhớ thứ hai xuất hiện, Kataoka Shuuji, giống như Dazai Osamu, đã tự sát.

"Cái gì! Shuuji-senpai đã tự sát mười năm trước rồi-"

Trong CLB Văn học sau giờ học, sau khi Tooko-senpai nghe những gì tôi tìm ra, chị ta choáng váng.

"Chia-chan biết điều này không?"

"Tôi không rõ"

Tôi bình tĩnh trả lời.

Khi tôi biết được từ máy tính của thư viện rằng Kataoka Shuuji đã tự sát, cảm giác chóng mặt và buồn nôn đã liên tục tấn công tôi. Tôi còn lo rằng tôi có thể lại trải qua những triệu chứng đó lần nữa. Nhưng sự bối rối của tôi, giống như những cơn sóng, đến rồi đi. Chỉ có những nghi vấn là ở lại.

"Không thể nào cô ta thấy một người đã chết cách đây mười năm. Takeda-san chắc chắn nói dối chúng ta. Tại sao cô ta lại làm thế? Takeda-san được gì từ nó cơ chứ?"

"... Cô ta đã nói rằng Konoha-kun trông giống Shuuji-senpai, có lẽ điều đó có liên quan. Ê Konoha-kun, cậu có chắc là cậu không có bà con nào có họ Kataoka?"

"Chắc. Ít nhất là tôi chưa từng biết ai."

Vào ngày mưa đó, một Takeda-san đẫm nước mắt chạy đến chỗ tôi và gọi tôi "Shuuji-senpai". Takeda-san chắc hẳn biết rằng tôi trông giống Shuuji-senpai.

Nếu thế, tại sao cô ta lại cố tiếp cận tôi?

Tooko-senpai nắm lấy hai bím tóc và đột ngột đứng dậy.

"Mình hiểu rồi! Có thể Shuuji-senpai và Konoha-kun thật ra là anh em cùng huyết thống. Bề ngoài thì Shuuji-senpai tự sát nhưng thật ra anh ta đã dính líu vào một âm mưu đáng sợ. Những người bà con nhòm ngó gia tài của anh ta quyết định gửi sát thủ tiêu diệt người thừa kế thật sự - Konoha-kun. Chia-chan trong thật ra là một vệ sĩ được gửi đến để bảo vệ cậu, và rồi và rồi..."

"Làm ơn ngừng kể câu chuyện hạng bét của chị lại."

Tooko-senpai trở nên ủ rũ.

"Xin lỗi."

"Bệnh cảm của chị có thể đang làm hư đầu óc chị rồi."

"Xấu lắm! Bệnh cảm của mình khỏi hẳn rồi. Hơn nữa suy luận của mình đâu hoàn toàn trật."

"Suy luận? Đó đâu phải là suy luận, nó giống suy tưởng hơn!"

"Uhhhh~~~~"

Tooko-senpai có vẻ bực bội. Chị ta lại phồng má lên.

"Được rồi. Chúng ta phải điều tra vấn đề này thấu đáo. Có thể suy luận của mình thật sự "đúng ở điểm nào đó"!"

"Vậy làm thế nào chúng ta điều tra được điều gì đã xảy ra mười năm trước?"

"Chúng ta có thể hỏi những giáo viên đã ở trong trường mười năm trước, hay chúng ta có thể hỏi những cựu thành viên CLB Văn học. Chắc chắn sẽ có cách giải quyết điều này mình nghĩ thế."

"CLB Văn học có cựu thành viên sao?"

Tooko-senpai ưỡng bộ ngực phẳng lỳ lên và rút ra một quyển sổ tay.

"E hèm. Cái chúng ta có ở đây là một quyển sổ tay chứa thông tin liên lạc của tất cả các cựu thành viên CLB Văn học trường Seikudari. Để xem nào, những người đã tốt nghiệp cách đây mười năm... thấy rồi! Có cả thảy ba người!"

Ít vậy trời!

"Nhanh lên và liên lạc họ thôi!"

Tooko-senpai chẳng hiểu sao rất phấn khích và kéo tôi ra khỏi CLB Văn học. Ở tầng một có một chiếc điện thoại công cộng. Tooko-senpai nhìn vào quyển sổ tay và quay số điện thoại cùng lúc. Bà chị "sở hữu khả năng phá hủy máy móc" Tooko-senpai dĩ nhiên không có điện thoại di động. Còn tôi thì có ít bạn bè, càng khó có khả năng có điện thoại di động.

Bắt đầu với người thứ nhất.

"Số máy quý khách vừa gọi không có thật. Xin vui lòng kiểm tra mã vùng của bạn và gọi lại sau..."

Người thứ hai.

"Eh? Kobayashi? Đây là nhà Kakimoto."

Người thứ ba.

"Hohohohoho, Masaomi-chan nhà chúng tôi đã đến một phòng nghiên cứu ở Paris mùa xuân năm ngoái rồi. Hohohohoho."

"À ừ thì, dù sao cũng còn năm một và năm hai mà."

Tooko-senpai mỉm cười và lật qua trang khác.

Năm hai, người thứ nhất.

"Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau..."

Năm hai, người thứ hai.

"Ha? CLB Văn học? Tôi đang kẹt cứng đây. Gọi lại sau nửa năm nữa nhé." Cụp!

Năm một-

"Không có. Không có học sinh năm một nào. Nó trống không."

Khi Tooko-senpai nhìn vào danh sách liên lạc trống không, chị ta trông như mếu.

Tại sao CLB của chúng ta vẫn tồn tại được nhỉ? Vấn đề đó còn khó hiểu hơn thân phận của Kataoka Shuuji.

Tooko-senpai gác máy điện thoại lên vai và bắt đầu nghịch những bím tóc của chị ta. Tôi điềm tĩnh bảo chị ta-

"Dừng ở đây thôi! Vấn đề với Takeda-san và Shuuji-senpai, cứ để mặc chúng đấy."

Nói thật, khi tôi biết rằng Shuuji-senpai tự sát bằng cách nhảy lầu, tôi đã rất sợ hãi. Tầng mái nhắc tôi nhớ đến điều mà tôi ghét nhất.

Tooko-senpai quay đầu lại và, nhìn tôi với vẻ mặt cô đơn.

"Konoha-kun muốn dưng ở đây sao?"

"Điều đó... Thật sự là không thoải mái khi ai đó giống tôi tự sát. Hơn nữa, tôi có cảm giác rằng Takeda-san và mấy người đã tốt nghiệp của CLB Bắn cung đang dấu điều gì đó. Nhưng đành chịu vậy thôi."

"..."

Tooko-senpai thất vọng xìu đôi mày, rồi lắc đầu mạnh mẽ. Những bím tóc giống đuôi mèo của chị ta vung vẩy theo.

"Không, không được. Có lẽ linh hồn của Shuuji-senpai muốn biết sự thật. Đó là tại sao anh ta gọi chúng ta từ thế giới khác. Nếu chúng ta cứ để mặc như thế, Shuuji-senpai sẽ không thể siêu thoát. Và mình cũng sẽ không thể nếm bản báo cáo ngon lành mà Chia-chan tự tay chuẩn bị."

"Từ thế giới khác", chẳng phải như thế có nghĩa là anh ta đã siêu thoát rồi sao? Vậy thật ra cái chị ta quan tâm nhất chính là thức ăn?...

Chị nắm chặt bàn tay tôi và với giọng quả quyết, bảo tôi-

"Đúng vậy, mọi thứ không thể bị để mặc như vậy. Chúng ta sẽ điều tra việc này một chút nữa! Vì việc này, mình...mình...mình...mình sẽ cởi đồ!"

Cái gì cơ?

Ngày hôm sau, chúng tôi đến thính phòng của trường.

Nơi này là tài sản của Dàn nhạc, nên nó không được cho lớp học sử dụng. Tôi nghe đồn rằng nguồn quỹ cho thính phòng này là từ cựu học sinh và những người tài trợ của Dàn nhạc.

Dàn nhạc có rất nhiều thành viên, và mỗi năm họ lại tham gia cuộc thi quốc gia và đạt kết quả tốt. Hơn nữa, nhiều cựu thành viên hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật. Tôi còn nghe đồn rằng con trai của chủ tịch hội đồng quản trị của trường cũng từ Dàn nhạc.

Đó là tại sao, giữa rất nhiều CLB trong trường này, Dàn nhạc rất đặc biệt. So sánh với CLB chỉ có hai thành viên, với căn phòng CLB vốn là phòng kho, giống như so sánh một căn biệt thự tiện nghi an toàn với một căn hộ không có buồng tắm vậy.

Khi chúng tôi đẩy toang cánh cửa trước nặng nề được cách âm, chúng tôi thấy một thính phòng khổng lồ có sức chứa hàng ngàn người. Những thành viên CLB, đang cầm những cây đàn violin, viola, cello v.v..., tập trung lắng nghe một chuyên gia người nước ngoài.

"Wow... Họ đều là thành viên của Dàn nhạc."

Tôi đã từng nghĩ CLB Bắn cung có đông thành viên; tôi chưa bao giờ nghĩ rằng số thành viên của Dàn nhạc còn lớn hơn nhiều. Có ít nhất khoảng một trăm người ở đây.

"Hứ... chỉ có đông thành viên đâu có nghĩa là hay."

Tooko-senpai, người đứng cạnh tôi, cố cãi.

Ngoài thính phòng khổng lồ này, còn có rất nhiều căn phòng nhỏ. Dưới sự dẫn đường của một thành viên Dàn nhạc, chúng tôi đến một trong những căn phòng đó.

"Ở đây ạ."

"Cảm ơn, chúng mình có thể tự vào được."

"Tốt thôi. Xin phép nhé."

Sau khi thành viên đó đi khỏi, vẻ quyết tâm hiện lên mặt Tooko-senpai, và chị ta mở toang cánh cửa một cách mạnh bạo.

"Ê, mình đã đến đây, Maki!"

Đột nhiên, tôi ngửi thấy một mùi sơn khó chịu.

(Cái gì thế nhỉ?)

Căn phòng rất sáng. Ánh nắng, xuyên qua giếng trời, thắp sáng cả căn phòng. Một mặt của bức tường được dán đầy những bức tranh sơn dầu và những bức vẽ nháp trên vải. Chính giữa căn phòng có một tấm vải dầu trải tựa trên giá vẽ. Ngồi trước giá vẽ đó là một nữ học sinh. Trong tay chị ta là một cây cọ vẽ. Khi thấy chúng tôi, chị ta mỉm cười.

"Ah~, tốt. Cậu không lơ là lời hứa của chúng ta."

Mái tóc dài màu trà của chị ta, dưới ánh nắng chói chang, phát sáng vàng rực. Sáng đến nỗi ta buộc phải nhắm mắt lại.

Khuôn mặt chị ta rất có nét. Chị ta cao như con trai, khiến chị ta trông rất ấn tượng. Chị ta hoàn toàn khác biệt so với Tooko-senpai, đặc biệt ở phần ngực và lưng có vẻ rất phát triển. Cả người chị ta toát ra một vẻ quyến rũ đầy sức sống.

Người này là Maki Himekura

Chị ta là cháu gái của chủ tịch hội đồng quản trị của trường; chị ta cũng là hội trưởng và nhạc trưởng của Dàn nhạc. Vẻ ngoài và địa vị tuyệt vời của chị ta làm mọi người gọi chị ta là "Công chúa" [*TL note: Hime tiếng Nhật nghĩa là công chúa]

"Hàhà, vậy đây là Konoha-kun? Cậu không dễ thương sao. Mình là Maki Himekura. Cứ gọi mình là Maki."

Khi đôi mắt sáng và sống động của chị ta quay qua nhìn tôi, tôi cảm thấy hồi hộp.

"Rất hân hạnh được gặp chị, Maki-senpai."

Tôi nhanh chóng chào lại. Maki-senpai chỉ nhìn tôi và mỉm cười.

Mặc dù chị ta được tặng biệt danh quý tộc "Công chúa" và nhận được sự đối xử đặc biệt từ nhà trường, chị ta không hề thấy xấu hổ hay lúng túng; chị ta chỉ rộng lượng chấp nhận mọi thứ.

Có lẽ đó là do không giống tôi, chị ta đến từ một gia đình "quý tộc" thật sự. Maki-senpai ban đầu nhìn tôi thích thú, rồi quay qua Tooko-senpai. Chị ta vui vẻ liếc mắt.

"Hàhà... Cậu thậm chí còn mang Konoha-kun đến đây, cậu quả thật rất dũng cảm đấy, đúng không Tooko? Cậu hiểu rõ điều chúng ta sắp làm mà, phải không?"

Tooko-senpai phồng má lên.

"Maki, về mấy việc tớ nhờ cậu, cậu đã điều tra chúng nghiêm túc cho mình chứ?"

"Đừng có đánh giá thấp chúng tớ thế. CLB của chúng tớ, không giống của cậu, có nhiều cựu thành viên đến nỗi chúng tớ có thể quăng bớt đi một ít. Thật là dễ dàng để tìm ai đó kể cho chúng tớ điều cậu muốn biết."

"Hừ, CLB Văn học chú trọng chất lượng hơn số lượng."

"Ờ ờ. Hơn nữa, toàn bộ thành viên dòng họ nhà tớ đều học ở trường này. Vài người trong số họ còn làm sĩ quan cảnh sát cấp cao. Tớ đã nhờ vài người trong số họ điều tra về sự việc của Kataoka Shuuji."

"Vậy rồi sao?"

Khóe môi đỏ hồng của Maki-senpai nhếch cao. Chị ta cười khẩy ranh mãnh và nhìn thẳng vào Tooko-senpai.

"Về thông tin đó, chúng ta sẽ trao đổi với cái mà chúng ta đã quyết định. Cậu đã sẵn sàng chưa, Tooko?"

"Ôi trời! Tớ biết mà!"

"Vậy thì cởi đồ cậu ra và ngồi lên cái ghế này. Ah, ngồi tư thế nào tùy cậu, tớ sẽ chọn một góc nhìn tốt."

"Uuuuh~"

Tooko-senpai đỏ mặt dữ dội. Những ngón tay thanh mảnh của chị dừng lại trên những nút áo trên ngực.

"Làm ơn đợi chút đã. Mấy chị nói "cởi đồ" là sao? Mấy chị định làm gì mà chị ta phải cời đồ?"

Tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tooko-senpai cực kỳ xấu hổ và Maki cực kỳ vui vẻ cùng trả lời một lúc-

"Làm người mẫu vẽ tranh!"

"Đúng vậy, khỏa thân."

Cái gì, khỏa thân!!!!!

"Sau lần đầu tiên mình gặp Tooko ở buổi lễ khai giảng. Mình đã luôn cố gắng thuyết phục cậu ta. Mình muốn có cơ hội vẽ chân dung của Tooko trước khi chúng mình tốt nghiệp. Với một cô gái đẹp thật sự, nữ trang và quần áo là hoàn toàn vô nghĩa. Mình chưa bao giờ nghĩ lại có một cơ hội như thế này, may thật!"

Mặt của Tooko-senpai càng ngày càng đỏ.

"Không~~~, đ-đợi đã! Mình đâu có nói là mình sẽ cởi hết đồ. V... và... mình cần nghe thông tin đó trước."

"Cậu có ý gì thế, nếu thông tin đó đủ thỏa mãn thì cậu sẽ cởi hết đồ sao?"

"Điều đó... mình có thể cân nhắc điều đó."

"Hàhà, dù sao thì cũng bắt đầu thôi! Ah, Konoha-kun, cứ ngồi đại đâu đó đằng kia, và thưởng thức từng chi tiết cơ thể khỏa thân của Tooko ."

"Mình đã nói mình sẽ không hoàn toàn khỏa thân mà!"

Tôi điềm tĩnh trả lời-

"Tooko-senpai làm gì có ngực! Chị ta phẳng như cái bàn ủi! Có ổn không khi lấy Tooko-senpai làm người mẫu của chị?"

"Konoha-kun!"

"Ai cha, ngạc nhiên nha. Cậu đã từng thấy cơ thể của Tooko rồi sao?"

"Tôi có thể hình dung được chỉ bằng nhìn vào cách chị ta mặc đồ. Nhìn thế nào đi nữa thì, cái mà ta thấy chỉ là một mặt phẳng hoàn hảo, đúng không? Theo ý tôi, chị tốt hơn nên tìm một người mẫu có số đo chuẩn hơn."

"Xâấấấấấấu lắm! Đ-đúng là ngực mình không lớn lắm, nhưng chúng có nhô ra mà! Chúng không phải là một mặt phẳng hoàn hảo!"

"Phụt" một cái, Maki-senpai không nín được cười nữa. Hai tay ôm bụng, chị ta bắt đầu cười sằng sặc.

"Ahahahaha... aha... hahahahaha. Tính cách của cậu tuyệt đấy, nhóc. Đúng thế, Tooko chỉ có một mặt phẳng hoàn hảo... ahahaha..."

"Nếu cậu còn cười nữa thì mình bỏ về đấy! Maki!"

"Hắc... phì... biết rồi."

"Trời đất ơi! Mấy người thật là ngốc!"

Tooko-senpai, vẫn còn giận dữ, bắt đầu cới nút áo.

Với một tiếng tách, chị ta cởi nút áo trên cùng.

Bờ vai trắng ngần của Tooko-senpai thoáng hiện qua mắt tôi.

"Nhưng Tooko này, mình rất vui được vẽ chân dung của cậu."

Maki-senpai bắt chéo chân và đặt cuốn sổ vẽ nháp lên đùi. Chị ta nhìn Tooko-senpai chăm chú.

"Mình thật ra không muốn tham gia Dàn nhạc - Mình muốn gia nhập CLB Nghệ thuật cơ. Nhưng do môt truyền thống kỳ quặc của gia đình, ông nội mình nhét mình vào đây. Mình được căn phòng này như là điều kiện để mình gia nhập. Mỗi ngày sau khi tan trường mình lại dành nửa thời gian của mình vẽ tranh ở đây. Để nhìn ngắm mọi thứ mình muốn vẽ, để hoàn toàn hiểu biết từng li vẻ đẹp của nó, để thách thức mọi loại kỹ thuật - chỉ để có thể vẽ được cái mà người đó thật sự là gì. Thời gian mình trải qua ở đây làm mình hạnh phúc hơn bất cứ thứ đâu."

Maki-senpai nói một cách hăng hái. Cùng lúc chị ta lấy một cây bút than và bắt đầu phác họa những nét ngoài của Tooko-senpai trên một trang giấy trắng.

Tooko-senpai ngồi trên ghế và vòng tay quay một chân của chị. Chị ta cởi chiếc giày bên chân gấp lại của mình... *Cộp* và ném nó xuống sàn nhà.

Và rồi chị ta cởi vớ. *Soạt*...cẳng chân trắng và những ngón chân quyến rũ của chị lộ ra. Móng chân chị ta cũng giống móng tay - chúng đều được sơn màu hồng.

Tooko-senpai đưa mặt sát gần đầu gối chị và rồi, như thể chị ta là một con người khác, điềm tĩnh hỏi-

"Nói đi, Maki. Có phải Shuuji-senpai thật sự đã tự sát? Khi anh ta nhảy khỏi sân thượng, không phải anh ta đã bị đâm dao vào ngực rồi sao? Có thể có khả năng ai khác đã đâm anh ta không?"

"Đúng là có khả năng anh ta bị giết; tuy nhiên, trên con dao cảnh sát chỉ tìm thấy dấu vân tay của Shuuji Kataoka. Hơn nữa, Shuuji Kataoka đúng là có động cơ để tự sát, một lá thư tuyệt mệnh cũng được tìm thấy trong nhà anh ta. Đó là lý do mà cảnh sát cho rằng cái chết là do tự sát."

"Động cơ..."

*Soạt*

Tooko-senpai cởi nút thắt trên bím tóc kiểu Pháp của mình và để tóc xõa xuống. Mái tóc đen mềm mại, óng mượt như sóng biển che phủ thân hình chị ta. Và tôi, giống như bị thu hút, nghiêng người về phía trước.

Maki-senpai nín thở.

Ở Tooko-senpai toát lên vẻ vừa chín chắn vừa gợi cảm. Đôi môi chị khép hờ; với đôi mắt mơ màng, chị nhìn về phía trước.

(Thật khó tin. Gợi cảm... tôi không bao giờ nghĩ chị có thể được mô tả như thế, Tooko-senpai à)

"...Trong thời gian đó Shuuji Kataoka có quan hệ với một học sinh cùng tuổi tên Sakiko Kijima. Có vẻ họ rất thích nhau. Sakiko là một cô gái dễ thương tốt bụng và biết cảm thông. Shuuji rất quý cô, và anh ta thích khoe bạn gái mình với mọi người. Shuuji đã rất có tài trong việc làm người khác thích mình. Thường anh ta giành được sự quý mến của người khác bằng cách kể chuyện vui. Nếu hỏi anh ta về Sakiko, anh ta sẽ nói cho ta biết họ đã hẹn hò ở đâu, họ đã nói gì qua điện thoại đêm trước,v.v. Anh ta sẽ kể mọi chuyện về họ.

Sakiko cũng rất yêu Shuuji. Mỗi khi hoạt động của CLB của Shuuji kết thúc, cô ta lại đến trước CLB Bắn cung để chờ anh ta. Rồi họ sẽ âu yếm đi về cùng nhau."

*Bộp*

Tooko-senpai ném chiếc giày còn lại xuống sàn.

"Nhưng... có điều gì đó đã xảy ra một thời gian sau khi họ vào năm ba. Một hôm Shuuji phải ở lại CLB trễ, nên Sakiko phải về nhà một mình. Trên đường đi, cô ta bị tai nạn ô tô và chết."

"Tai nạn ô tô..."

Tooko-senpai, vẫn với đôi mắt mơ màng, chậm rãi nói với chính mình.

"Đèn đã chuyển sang màu đỏ, nhưng Sakiko vẫn chạy qua đường; cô ta bị một xe tải đang quẹo ở giao lộ tông phải - cô ta chết ngay lập tức."

"......"

Tooko-senpai im lặng cởi nút thắt bím tóc còn lại.

Mái tóc bồng bềnh của chị xõa đến eo và che phủ thân hình mảnh dẻ. Chị ta quyến rũ như những nữ thân thơ ca Muse. Cổ họng tôi đột hiên trở nên khô khốc.

"...Tại sao Sakiko Kijima lại chạy qua đường khi đèn đỏ?"

"Ai biết... có thể cô ta đang vội? Hay có thể cô ta nghĩ không có xe đang quẹo... Dù sao thì, Sakiko chết; và Shuuji mất đi người mình yêu. Shuuji cho rằng đó là lỗi của mình - giá như anh ta đã về cùng với cô. Một tháng sau - anh ta tự sát."

Trong đầu tôi tự nhiên hiện ra hình ảnh một nam sinh nhảy khỏi sân thượng. Những ngón tay của tôi tê dại đi, và miệng tôi cứng đờ.

Không, không phải thế.

Điều này xảy ra mười năm trước.

Điều này chẳng liên quan gì với "điều đó".

Để chắc chắn rằng mấy bà chị không nhận ra những phản ứng không bình thường của mình, tôi cố gắng điều khiển nhịp thở.

Tooko-senpai bình thản hỏi-

"Thư tuyệt mệnh được tìm thấy trong phòng của Shuuji, nó nói cái gì?"

"Nó nói rằng Sakiko chết do lỗi của anh ta; và rằng anh ta không muốn sống ở thế giới không có Sakiko, vì thế anh ta sẽ đí theo cô ta. Ngoài ra..."

Maki-senpai đột nhiên dừng lại.

*Tách*

Tooko-senpai cới nút áo thứ hai.

"... - "Tôi hổ thẹn vì mình đã sinh ra trên cõi đời này.""

Toàn thân tôi nổi da gà như thể tôi tự nghe anh ta nói thế.

Tooko-senpai để khuôn mặt lên đầu gối. Chị ta đặt ngón trỏ lên môi và chìm trong suy tưởng.

Tôi mặc kệ cơn đau âm ỉ trong ngực mình và hỏi Maki-senpai

"Shuuji Kataoka là người như thế nào?"

"Rất dễ hòa đồng, lạc quan, thích đùa cợt. Bất cứ đâu anh ta xuất hiện, nơi đó lại tràn ngập tiếng cười. Có vẻ như anh ta quen biết rất nhiều người. Nhưng khi anh ta một mình khuôn mặt thật sự của anh ta lại hiện ra. Anh ta lại trông rất nghiêm nghị và cô đơn. Mấy em thích mấy anh chàng như thế, đó là lý do tại sao anh ta luôn có rất nhiều cô gái thích. Anh ta có rất nhiều bạn nữ. Cô nào cũng mô tả anh ta là "tốt bụng". Mọi người đều đồng ý rằng anh ta là một người dễ thương... họ còn nói rằng anh ta lúc nào cũng có cái vẻ e thẹn khiến cho các cô gái trở nên yếu đuối.

Mỗi khi anh ta tập bắn cung, một đám con gái lại vây quanh anh ta. Họ thường cản trở người khác luyện tập. Vì thế Shuuji thường bị quở trách bởi manager của CLB. Ngay cả lúc đó, anh ta lại mỉm cười với cô manager, và cô manager lại càng điên tiết hơn. Mỗi khi người khác thấy thế, họ lại cười trừ - ở xung quanh Shuuji ta luôn cảm thấy một không khí vui vẻ bất tận."

Giống như ấn tượng Takeda đã mô tả khi chúng tôi lần đầu nói chuyện về tính cách của Shuuji-senpai.

Một đàn anh vui vẻ, lạc quan, tốt bụng và thân thiện.

Thường vui tính, nhưng nghiêm túc mỗi khi anh ta tập bắn cung.

Nhưng con người hòa đồng, vui vẻ đó chỉ là một tên hề đáng thương hại do anh ta tạo ra - đó không phải là con người thật của anh ta. Trong lá thư Takeda-san đưa tôi, anh ta liên tục thú nhận rằng anh ta là một con quái vật không đáng được yêu thương. Sự tồn tại của anh ta trên đời này chỉ khiến anh ta xấu hổ vô cùng. Anh ta không thể để người khác biết được điều này, nên anh ta luôn muốn chết.

Lá thư đó được tìm thấy giữa cuốn "Ningen Shikkaku" của Osamu Dazai.

Tại sao Shuuji Kataoka lại chuẩn bị một lá thư tuyệt mệnh khác?

Lá thư đó là để dành cho người khác.

Có phải nó được viết cho S, người hiểu anh ta nhất, người sẽ hủy diệt anh ta?

Hay nó được viết cho người khác?

Tooko-senpai cởi chiếc nút thử ba.

Từ khoảng hở trên áo, tôi nhìn thấy một thoáng làn da và áo lót lụa màu trắng; và vì thế tim tôi đập nhanh hơn.

"Shuuji-senpai có người bạn đặc biệt thân nào không?"

Maki-senpai di chuyển tay liên tục và nhìn chằm chằm một cách tham lam vào Tooko-senpai.

"Anh ta có rất nhiều "bạn thân", nhưng để trở thành "bạn đặc biệt" của anh ta rất khó. Anh ta thường đi với hai người cùng lớp và CLB Bắn cung - Sigeru Manabe và Yasuyuki Soeda. Trong cái băng đó thì Manabe là thủ lĩnh, Soeda thảo kế hoạch chi tiết, và Shuuji là kẻ phá đám. Trong thời gian đó Manabe bắt đầu hen hò với manager của CLB Rihoko Sena. Cả năm người bọn họ thường đi chơi chung với nhau. Sau khi Rihoko tốt nghiệp cô ta chia tay Manabe và bắt đầu hẹn hò với Soeda. Hiện giờ thì hai người đó đã kết hôn, và Rihiko trở thành Rihiko Soeda."

Sigeru Manabe.

Yasuyuki Soeda.

Rihoko Sena.

Và người yêu, Sakiko Kijima.

Họ đều có chữ đầu là S.

"Ồ phải rồi, mình còn có một bức ảnh của Shuuji Kataoka cho cậu đây."

Maki-senpai ngừng phác thảo, úp bức ảnh xuống, và đưa nó ra trước mặt chúng tôi.

"Muốn nhìn không?"

"...Thật quá đáng, Maki."

Tooko-senpai nói như thể chị ta đầu hàng. Chị ta liền cởi nút áo thứ tư.

Maki-senpai chỉ mỉm cười và không làm gì cả.

Tooko-senpai nhìn thẳng vào Maki-senpai, và cởi nút áo thứ năm - cũng là nút áo cuối cùng.

Áo của chỉ ta hoàn toàn không che đậy gì nữa. Bên trong, áo lót và phần ngực của chị ta hiện ra. Bên dưới áo lót màu trắng, chị ta mặc áo ngực màu hồng nhạt. Tôi hoàn toàn chẳng biết phải nhìn vào đâu.

Maki-senpai vẫn không làm gì cả. Tooko-senpai cúi đầu xuống, đỏ mặt, và nói-

"Ê, tớ vừa mới khỏi bệnh. Tớ có thể bị cảm lại nếu tớ cởi cái áo ra."

"Nếu cậu có bị cảm, tớ sẽ đưa cậu vào bệnh viện mà gia đình tớ hay sử dụng. Tớ sẽ chuẩn bị một phòng bệnh đặc biệt cho riêng cậu."

"Ôi trời! Nếu cậu không cho mình xem tấm ảnh thì tình bạn của chúng ta sẽ kết thúc ở đây."

Tooko-senpai lại phồng má lên. Tôi nhanh nhảu đế thêm-

"Tooko-senpai có thể trở nên rất cứng đầu; chị ta sẽ cắt đứt tình bạn với chị thật đấy. Hơn nữa, ngay cả khi chị ta tiêp tục cởi đồ, bộ ngực phẳng lỳ đó cũng có khác gì đâu, tôi có thể hình dung được. Ngay cả khi chị ta chỉ còn mỗi cái áo lót trên người, ngực chị ta trông vẫn phẳng thôi."

This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 696x1024.

Đột nhiên, đầu tôi bị nện bởi một tấm bảng vẽ.

"Trời ơi là trời~~~! Đồ ngốc Konoha-kun!!!"

Vẻ ngoài chín chắn và tao nhã của chị ta biến mất. Thay vào đó chị ta, hai tay nắm lấy bảng vẽ, đập liên tục vào đầu tôi. Tooko-senpai, mắt ngân ngấn nước, la lên-

"Ngốc! Ngốc! Ngốc!"

"Ah - thôi nào, tha cho cậu ta đi, Tooko. Tớ chẳng thể thắng được cậu."

Maki-senpai cuối cùng cũng vui lòng lật tấm ảnh lên.

Tooko-senpai ngừng nện tôi, và cả hai chúng tôi chụm đầu về trước để xem bức ảnh.

Bức ảnh gồm có ba nam và hai nữ học sinh. Họ đều mặc đồng phục kiểu cũ của trường. Anh chàng có vẻ gầy còm là Manabe-senpai. Anh chàng có vẻ thông minh và đeo kính là Soeda-senpai. Cô gái xinh đẹp cứng cỏi là Rihoko-senpai. Đứng giữa họ, với thân hình mảnh dẻ và làn da đẹp có thể là Sakiko Kijima! Và người đang nắm tay với Sakiko và trông có vẻ ngượng ngùng là Shuuji Kataoka.

Mái tóc dài của anh ta đung đưa trước trán. Trông anh ta mảnh dẻ như con gái. Một nụ cười hạnh phúc hiện trên mặt anh ta.

Anh ta cao hơn và trông chín chắn hơn tôi.

Nhưng, ngoài những thứ đó-

Tôi không kiềm được mà hít một hơi thật sâu. Tooko-senpai cũng mở to mắt

"... Anh ta thật sự giống Konoha-kun!"

Phải, Shuuji Kataoka cứ như là anh em hay chú bác của tôi. Anh ta thật sự trông rất giống tôi.

===============================

Tại sao tôi lại trở thành bạn thân của S? Ngay cả bây giờ, khi tôi nhìn lại, tôi vẫn thấy ngạc nhiên.

Đầu tiên S ghét tôi. S luôn nhìn tôi lạnh nhạt và thường nói chuyện cộc lốc với tôi.

Khi tôi hóa thân thành một thằng hề để làm người khác cười, chỉ có S nhìn tôi với ánh mắt cay nghiệt.

Con người này có thể nhìn thấu mọi thứ.

Ý nghĩ đó làm những chỗ dựa tinh thần của tôi suy sụp hoàn toàn. Tôi, như một con cún con rên rỉ bên đường, thấy mình ở trong tình cảnh không thể tồi tệ hơn nữa.

Nhưng tôi cố gắng tiếp cận S. Với S, tôi xử sự ngốc nghếch, thân cận, và lệ thuộc, chỉ để làm dịu thái độ của S đối với tôi.

Có lẽ S thương hại tôi. Như thể không còn cách nào khác, S bắt đầu cười với tôi. Tôi muốn trở nên gần gũi với S càng lúc càng nhiều hơn. Tôi liên tục ca tụng S và thề trung thành với S. Cứ như thế, S và tôi dần trở thành bạn tốt - không còn giống chủ nhân và nô lệ.

Nhưng S vẫn còn là kẻ thù của tôi. Thực tế đó vẫn không thay đổi.

Đôi khi S, khi tôi hóa thân thành thằng hề, lại mắng mỏ tôi với vẻ buồn bã và thái độ lên án. Khi S chỉ trích tôi vì dối trá, tôi lại cảm thấy suy sụp, như thể tôi trượt và rơi cắm đầu xuống đáy địa ngục.

Đó có phải là những tội lỗi của tôi không? Có phải là lỗi của tôi khi tôi không hiểu được những gì người khác cảm nhận? Tôi không thể buồn, cũng chẳng thể yêu; vì thế tôi phải tiếp tục vở kịch nguy hiểm này. Có phải là lỗi của tôi khi tôi trở nên như thế này? Aah, đúng vậy rồi. Tôi được sinh ra là kẻ tội đồ. Tôi là Cain, bị quấn trong lớp vỏ cây bạch dương. Vì thế, cho dù những người khác có tấn công tôi, thì điều đó cũng không thể tránh được. Tôi bất lực trước mọi thứ; tất cả những gì tôi cảm thấy là sự đau đớn bất tận.

S sẽ yêu cầu tôi làm gì?

Liệu S có yêu cầu tôi ngừng đóng vai một thằng hề?

Nếu mọi người biết sự thật rằng tôi là một con quái vật, liệu họ có đuổi đánh tôi?

Tất cả các người chẳng biết gì hết! Một con quái vật hình người; nỗi đau đớn và sợ hãi mà hắn ta phải chịu đựng chẳng khác nào bị thiêu đốt trong hỏa ngục. Không gì hết - chẳng ai trong các người hiểu gì hết!

Ngay bây giờ, tôi cảm thấy kinh tởm cái "chính nghĩa" của S. Căm ghét đến nỗi cổ họng tôi bỏng rát, và toàn thân tôi run lên vì giận dữ.


===============================


Takeda đã biết những gì về Shuuji Kataoka?

Vào ngày hôm sau, vào giờ nghỉ sau tiết ba, tôi ngồi tại ghế của mình và suy nghĩ về câu hỏi này

Takeda-san hôm nay vẫn chưa thấy xuất hiện.

Takeda-san đang suy tính gì? Mục đích của cô ta là gì?

Và tại sao Kataoka tự sát sau cái chết của bạn gái mình?

Qua việc đọc "lá thư tuyệt mệnh" khác của anh ta, có thể thấy rằng anh ta đau đớn vì anh ta không thể yêu người khác. Liệu một người như anh ta, sau khi cái chết của bạn gái, sẽ đi theo cô ta?

Nếu cái chết của bạn gái anh ta không phải là động cơ cho việc tự sát, đâu là giọt nước làm tràn ly khiến anh ta phải tự tử?

Trong lá thư, anh ta còn nói anh ta đã giết một người. Điều đó có nghĩa là gì? Tôi không hiểu nổi.

Có thể anh ta viết thế vì cảm thấy cái chết của Sakiko có liên quan đến anh ta. Thêm vào đó, xét theo nội dung bức thư, gần như là người đó chết ngay trước mặt anh ta...

Aah, không, có quá nhiều bí ẩn. Có khả năng là anh ta đã để lại một bảng ghi nhớ thứ hai, giống như "Ningen Shikkaku". Ví dụ, anh ta có thể nhét nó vào các tác phẩm khác của Osamu Dazai... Aah, nhưng nếu thế thì sẽ có ai đó tìm thấy lá thư ngay sau khi anh ta làm thế chứ... đợi đã!

Tôi đột nhiên thấy một chỗ mâu thuẫn.

Takeda-san nói rằng cô ta tìm thấy lá thư của Shuuji trong cuốn "Ningen Shikkaku".

Shuuji-senpai nhảy lầu mười năm trước.

Mười năm là một khoảng thời gian rất dài, vậy mà lá thư không được tìm thấy, không phải rất kỳ lạ sao? "Ningen Shikkaku" là một tác phẩm nổi tiếng, nên không thiếu người mượn nó...

Tôi cảm thấy có ai đang nhìn mình và ngước lên.

"......"

Kotobuki-san đang đứng trước mặt tôi. Cô ta nhìn tôi như muốn nói gì đó.

"Tiền thừa."

Cô ta lạnh lùng nói.

"Sao cơ?"

"10 yên ấy. Cậu đã trả cho mình đâu."

"Ah, x-xin lỗi"

Chết tiệt. Tôi quên béng mất. Tôi vội vàng rút ví ra và thấy là mình không có đồng 10 yên chết tiệt nào cả.

"Ơ, ơ..."

"Thôi quên đi. Lần sau nhớ đưa cho tớ."

"Xin lỗi..."

Ôi, xấu hổ quá. Dù sao cũng chỉ là 10 yên, làm gì mà căng quá thế chứ...

Kotobuki-san trông có vẻ cô ta muốn phàn nàn nữa nhưng lại không nhúc nhích. Cô ta hơi đỏ mặt, và đôi mắt cứ đảo qua đảo lại một cách chần chừ. Đột nhiên cô ta mở miệng và nói-

"Ê, cậu có biết là Chia Takeda đang cặp với một học sinh năm thứ nhất không? Tớ nghe rằng họ rất thích nhau."

"Cái gì..."

Tôi bàng hoàng. Kotobuki-san điềm tĩnh nói tiếp-

"Thật đấy. Tớ nghe được từ một phụ tá thư viện năm một khác. Họ bắt đầu hẹn hò từ tháng tư. Mội ngày họ đều ăn trưa cùng nhau ở sân trường. Konoha, cô ta không phải cặp với cả hai cậu một lúc đấy chứ? Ah, nhưng không phải lúc trước cậu nói rằng cậu đâu có cặp với cô ta mà? Vậy tớ đoán chuyện đó cũng chẳng liên quan đến cậu."

"... Cảm ơn cậu đã nói cho mình biết!"

Kotobuki-san có vẻ rất sửng sốt; chắc hẳn là do vẻ mặt tôi lúc đó rất đáng sợ.

Chuông reo. Kotobuki-san chỉ nói "đừng quên thối tớ 10 yên đấy", và chạy mất. Cô ta có vẻ sắp khóc tới nơi, nhưng tôi thật sự chẳng có hơi sức đâu mà lo cho cô ta.

Takeda-san đang cặp với một học sinh năm một? Sao chuyện này lại xảy ra được?

Vào thời gian bữa trưa, tôi đi ra sân trường.

Bầu trời tháng năm nhiều mây. Gió cũng ấm áp. Ở đâu cũng có học sinh đang ăn trưa. Takeda-san và bạn trai của cô, tên học sinh năm một nọ, cũng ở đó.

Họ đang ngồi trên bãi cỏ. Mỗi người đều có khăn ăn phủ trên đùi. Mấy hộp bento được đặt ở trên.

Màu khăn ăn của họ khác nhau. Của Takeda-san là màu hồng. Còn của bạn trai cô ta là màu xanh dương. Mấy hộp bento cũng khác. Hộp bento của anh chàng đó lớn hơn.

Takeda-san vui vẻ trò chuyện với anh ta-

"Ê này, ngon không? Hiro-kun? Món tôm viên này là sáng tạo mới của mình đó."

"Ngon cực kỳ! Hơi nồng nhưng nó rấttttttt ngon"

"Ehehe, mình đã cho vào nhiều gia vị; mình còn cho vào một ít tỏi. Rất nồng nàn, phải không?"

"Ừ. Chia quả thật rất giỏi nấu nướng~~!"

"Vì Hiro-kun mình luôn cố hết sức~~"

"Chia này, CLB Bóng chày nghỉ tập Chủ nhật này. Cậu có muốn cùng đi xem phim không?"

"Wah~~~~, mình đi chứ, mình đi chứ! Hay quá, đây là lần hẹn hò lần thứ tư của chúng mình!"

Ngồi bên cạnh Takeda-san là cậu bạn trai đang hơi xấu hổ. Cậu ta trông giống người đã đuổi theo Takeda-san trong mưa. Tóc cậu ta cắt rất ngắn; cậu ta giống như mọi anh chàng thể thao khác.

Họ đang trò chuyện rất vui vẻ. Nhìn thế nào thì họ cũng có vẻ là một đôi rất tình cảm.

"Ah..."

Takeda-san cuối cùng cũng nhận ra tôi. Khuôn mặt cô ngay lập tức đông cứng lại.

Tôi không thấy mình làm gì sai, nhưng mặt và tai tôi bắt đầu nóng lên. Tôi cảm thấy vừa xấu hổ vừa khó chịu. Tôi nhìn Takeda-san một lần, và ngay lập tức quay lưng bỏ đi. Tôi vội vã bước về lớp.

(Cái quái gì đây!)

(Chuyện gì vậy trời!)

Sau khi tan trường, tôi định đến CLB. Nhưng khi tôi bước ra khỏi lớp tôi thấy Takeda-san đang đợi tôi trong hành lang.

Cô ta lưỡng lự và miệng mím chặt. Tôi phớt lờ và im lặng bước qua trước mặt cô ta.

"Ah..."

Takeda-san đi theo tôi.

Sau khi chúng tôi im lặng bước đi một lúc, tôi, mặt vẫn nhìn phía trước, lạnh lùng hỏi:

"Gì đây?"

"......"

"Cô ở đây là để giải thích về chuyện giữa cô và bạn trai cô à?"

"Hi...Hiro-kun là-"

"- rằng hai người bắt đầu cặp nhau từ tháng tư? Rằng mỗi ngày vào giờ ăn trưa hai người lại đến sân trường và ăn bữa trưa mà cô đã chuẩn bị? Rằng hai người đã hẹn hò ba lần?"

Ngay cả tôi cũng cảm thấy mình rất thô lỗ, nhưng tôi không thể kiềm được cơn giận dữ.

Trong suốt hai tuần qua tôi đã viết những lá thư tình cho cô ta. Tôi đã đến CLB Bắn cung, và tôi đã đến thư viện để tìm những cuốn niên giám cũ. Tôi làm rất nhiều thứ để giúp Takeda-san.

Chỉ nhìn thấy vẻ hạnh phúc của Takeda-san khi cô ta nói về Shuuji-senpai, tôi đã quyết định giúp Takeda-san chuyển tải tình cảm của mình đến anh ta. Mỗi ngày Takeda-san lại vui vẻ đến chỗ tôi và báo cáo chuyện xảy ra giữa cô ta và Shuuji-senpai vào hôm đó. Mặc dù bị bạn bè cùng lớp chọc ghẹo, tôi vẫn vui vẻ giúp đỡ. Khi Takeda-san tìm đến tôi khóc lóc, và nhờ tôi giúp đỡ Shuuji-senpai, cũng như cô ta tôi cũng đã thấy buồn.

Nhưng cô ta đã có bạn trai từ tháng tư? Và rằng họ đã yêu nhau say đắm từ lúc đó?

Đừng có đùa!

Khi bước lên đoạn bằng giữa các bậc thang, tôi dừng lại, quay người và nhìn Takeda-san.

Takeda-san chùng người lại và cúi đầu thấp xuống.

"Cô đã có bạn trai rồi, vậy mà cô làm như thể cô bí mật ngưỡng mộ một đàn anh ở CLB Bắn cung. Cô muốn tôi làm gì chứ? Lý do của cô là gì?"

Takeda-san có vẻ khổ sở, nhưng cô ta vẫn im lặng.

"Nếu cô không thể trả lời cũng chẳng sao. Dù sao thì những gì cô nói cũng toàn dối trá. Shuuji Kataoka đã nhảy khỏi sân thượng trường và chết mười năm trước rồi."

Khi tôi nói thế, Takeda-san trông hoảng hốt. Mặc dù tôi biết có tiếp tục tấn công cô ta cũng chẳng có ích lợi gì, tôi vẫn không kiềm được.

"Shuuji Kataoka chỉ sống trong trí tưởng tượng của cô thôi. Tôi không muốn bị bỡn cợt nữa. Mặc dù tai nạn đó xảy ra mười năm về trước, tôi vẫn cảm thấy tồi tệ khi biết ai đó giống mình nhảy lầu tự sát. Tôi chỉ muốn quên hết tất cả chuyện này, vì thế đừng bao giờ đến lớp tôi và cố tìm tôi nữa."

Tôi quay lại và bắt đầu leo lên cầu thang. Ngay lúc đó, Takeda-san, tập trung hết sức lực, nặn ra vài tiếng:

"Với...với một người như Konoha-senpai... anh sẽ không hiểu đâu..."

Tôi quay lại. Takeda nhìn tôi với vẻ mặt cô độc.

Nó giống vẻ mặt của một cô gái mà tôi từng biết. Đó là vẻ mặt cuối cùng của cô ấy, lúc cô ấy nhìn tôi. Tôi bàng hoàng.

(Miu......!)

Takeda-san mím chặt môi, cúi đầu và chạy xuống cầu thang.

Và tôi chỉ đứng đấy, bất động.

- "Konoha, chắc chắn cậu không hiểu đâu..."

Viết bởi : sos505
Link: forum

Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Add comment