4 Ngày Trước
Chủ nhật.
Tôi đang chỉn chu lại bộ váy diềm xếp trước gương.
Hôm nay tôi sẽ đi dã ngoại cùng Giáo Sư. Nhưng mà chúng tôi chỉ dự định đi nửa ngày để xem phim và ăn trưa.
“Iris, sắp khởi hành rồi đấy~’’
Tiếng của Giáo Sư vọng lên từ lần dưới.
“Được rồi, em đến đây!”
Tôi vừa lớn tiếng đáp lại vừa đội chiếc mũ rơm rộng vành lên đầu. Có như vậy thì chiếc ăng ten trên tai tôi mới được che phủ và sẽ chẳng có những đứa nhóc tò mò mà reo lên “Rô bốt! rô bốt kìa!”
— Trang phục, ổn. Mũ rơm, ổn. Pin, đã sạc đầy!
Tôi vội vã chạy xuống sau khi đã hoàn tất việc kiểm tra lần cuối.
Giáo sư đang đứng trước cổng, trong bộ trang phục cá nhân.
— Trông lộng lẫy thật!
Áo sơ mi lam cùng quần tây lục thật sự trông có hơi bình thường, nhưng vì chị ấy khá cao nên thành ra lại phô trương dáng vóc khác thường của chị ấy. Giờ mà có một con bạch mã ở đây thì chắc chị ấy sẽ trông y hệt một chàng hoàng tử, nhưng mà so sánh như vậy kể ra có hơi lạ ấy nhỉ.
Có nột hộp thuốc hút đang lấp lánh trước ngực chị ấy. Chiếc hộp hình thuôn được treo trên một sợi dây xích trông như một mặt dây chuyền. Những điếu thuốc hình số 8 được cất trong hộp.
“Giáo Sư ơi, chị thấy trang phục của em thế nào?”
Tôi xoay người một vòng như nghệ sĩ ba lê. Gấu váy cùng chiếc mũ rơm nhẹ nhàng nhấp nhô trong gió.
Giáo sư nheo mắt như bị ánh nắng chiếu vào làm chói mắt và nói với tôi “Ừm, rất hợp với em”.
Rất hợp với em…… Rất hợp với em…… Rất hợp với em…… Những lời của giáo sư cứ lặp đi lặp lại trong mạch thần kinh của tôi.
Ôi, chỉ nghe những lời đấy thôi cũng đủ làm tôi vui sướng cả ngày.
“Đi thôi nào.’’
Giáo vén tóc, bước đi. Tôi đứng bên cạnh cầm tay chị ấy.
Sau khi mở cổng, bầu trời trong xanh làm con người ta muốn cất lên tiếng hát như đang phù hộ chúng tôi.
Có rất nhiều người ở rạp phim cạnh nhà ga.
Tôi trình giấy xác nhận rô bốt ở quầy bán vé, và rồi các nhân viên bắt đầu đánh giá tôi. Do chiếc ăng ten trên tai tôi đã được che phủ nên họ cảm thấy tôi rất đáng ngờ vì họ không thể biết được liệu tôi là người hay rô bốt.
Hình như hôm nay thang máy đang được bảo trì, chúng tôi đã bắt gặp một số kỹ thuật viên ở lối vào rạp phim. Hơn một nửa trong số họ là rô bốt nhân công, nhìn diện mạo có lẽ là mẫu HRL004. Dù sao thì mẫu mã của tôi cũng đã khá cũ.
Lịch sử phát triển của của rô bốt nhân công thật sự còn dài hơn rô bốt gia dụng. Càng có nhiều rô bốt nhân công được bán ở chợ thì lại càng dễ bắt gặp họ đi ngoài đường. Từ bồi bàn tại một nhà hàng, bảo vệ làm ca đêm hay tiếp tân của một công ty đến một người thợ mộc — Họ được sử dụng khá rộng rãi.
Những rô bốt gia dụng cũ cũng thường được bày bán ở các chợ đồ cũ hay được tái sử dụng như robot nhân công. Những rô bốt nữ, trẻ thường được tạo ra từ đây. Gần đây, việc kết hợp các bộ phận cũ của rô bốt để tạo ra rô bốt mới ngày càng tăng, và những mối nguy hiểm tiềm ẩn trong đó đã được xem là một vấn đề xã hội. Chưa kể, việc đó còn trái với quy định cho những người không có những chứng chỉ cần thiết để lắp ráp một con rô bốt, cũng tương tự với việc chúng ta không thể tự lắp ráp một chiếc xe hơi và rồi lái nó ngoài đường.
Sau khi vào trong rạp phim, Giáo Sư và tôi đã chọn một chỗ ngồi ở phía cuối phòng. Chúng tôi đặt nước ép trái cây và bỏng ngô lên bàn. Sau năm phút, bộ phim bắt đầu chiếu.
"À, Giáo Sư."
"Gì vậy?"
"Sao hôm nay chúng ta lại xem phim kinh dị vậy?"
Hai cô gái trẻ rủ nhau đi xem một bộ phim kinh dị có vẻ hơi lạ. Những người ở ghế khác đều toàn là những đôi trai gái.
"Phân tích hành động của những thây ma có thể dùng làm tài liệu tham khảo cho các lý thuyết về kiểm soát chuyển động của rô bốt."
"Hờ...... Lý thuyết kiểm soát chuyển động......"
Giáo Sư lúc nào cũng say mê nghiên cứu. Tôi không thể không thầm thán phục "Đúng là Giáo Sư" trong khi có chút hớn hở chợt thoáng qua trên khóe miệng của Giáo Sư.
"Ơ, sao chị lại cười?"
"Không có gì, Iris quả là một cô bé thật thà, tốt bụng."
"Hở?"
Tự nhiên Giáo Sư lại khen tôi. Tuyệt thật.
"Phải rồi, Giáo sư. Theo điều tra của em thì “Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh” đang là bộ phim nổi tiếng nhất đấy ạ, một tuyệt phẩm đầy tính nhân văn...... Lâu lắm mình mới đến đây, chị có muốn xem không?"
"Ủa, đó không phải là một bộ phim tình cảm à?"
"Cũng được, phim tình cảm."
"Mô típ chán ngấy."
"V-Vậy phim về một con quái vật thì sao? Như “Quái vật tử chiến: Vanilla vs Chocola” chẳng hạn?”
"Nhất định sẽ có rất nhiều trẻ em ở đó nên không xem được đâu. Chúng sẽ làm ầm lên khi phim đang phát. "
“Vậy còn "Ác thần kém cỏi Visa Darke”?"
"Không phải đó là phim bộ sao? Chị không xem phần trước thì làm sao mà theo mạch phim cho được?"
“Hu hu hu...... Chị biết là em dị ứng với phim kinh dị mà, đúng không? "
"Thật à?"
"Thật."
Tôi phồng má nổi giận. Thấy vậy, Giáo Sư bật cười.
Bỗng, một tiếng chuông vang lên và phim bắt đầu chiếu.
Những thây ma đã chờ đợi lâu đang khập khiễn bước ra từ trong màn hình.
Lúc sau.
"Cũng không tồi."
Giáo sư nói với tôi ấn tượng về bộ phim, hài lòng. Có vẻ như chị ấy hài lòng với hiệu ứng hình ảnh của phim kinh dị.
Còn tôi thì mặt mày tái mép, chốc lại gật gật.
"Iris, em không sao chứ?"
"L-L-L-Làm sao mà em có thể không sao cơ chứ! C-C-C-Cái gì đó, phim gì mà chém giết như hưưư~ và còn bay nhảy như ááá~!"
Nó giống một bộ phim bạo lực đẫm máu thì đúng hơn là một bộ phim kinh dị.
Qua được nửa phim, tôi đã toan ôm lấy Giáo Sư vài lần vì sợ hãi nhưng lại bị cánh tay phải của bà chị Giáo Sư vô cảm này đẩy ra.
Tôi cố gắng lắc mạnh đầu để tống những cảnh máu me be bết, não bay tung toé và ruột phèo lẫn lộn đang thiêu đốt thần kinh của tôi ra.
Nhưng dù cho tôi có làm như vậy thì các dữ liệu đương nhiên vẫn chẳng hề thay đổi.
"Cũng lâu lắm mình mới đến đây, sao ta chụp một bức ảnh kỷ niệm nhỉ?"
"Hơ~ ở đây sao?"
Sau khi gọi một nhân viên gần đó, Giáo Sư đưa máy ảnh cho anh ta. Hình như chị ấy sắp sử dụng biển hiệu của bộ phim kinh dị “Ác mộng~ Cơn ác mộng kinh hoàng" làm phông nền để chụp ảnh kỷ niệm với tôi.
"Không, hay ta chụp ở nơi khác đi."
"Không được đâu. Ta đã xem phim ở đây thì phải chụp ảnh ở đây."
"Chúng ta sẽ bị nguyền rủa nếu chụp ảnh ở đây!"
"Đó không phải là một lý do khoa học".
Sau khi nắm chặt khuỷu tay tôi, Giáo Sư ôm lấy vai tôi trước của biển hiệu.
Cơ thể chúng tôi đang sát rạt nhau, sẽ tuyệt biết mấy nếu vào thời điểm khác. Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy rằng đội quân thây ma trong biển hiệu sẽ nhảy ra bất cứ lúc nào. Đặc biệt là những thây ma có hạ bộ bị cắt mất, ruột rà túa ra; Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ làm toàn thân tôi rung bần bật.
"Được rồi, nói “Chi~” đi nào!"
Sau khi hô lên, người nhân viên ấn nút.
Như vậy, tôi đã chụp được một bức ảnh lưu lại gương mặt nhợt nhạt như chết của tôi đang cố cười gượng, cùng với Giáo Sư đang nở một nụ cười ma mảnh trên mặt.
Sau khi ăn trưa tại một nhà hàng gần đó, chúng tôi dùng ba mươi phút để mua các nguyên liệu cho bữa cơm chiều rồi trở về.
Trên đường về nhà, Giáo Sư và tôi bước đi tay nhà trong tay.
Vừa nãy, Giáo sư đang đọc tờ báo mà chị ấy mua ở quầy. Có một mục là “Rô bốt Mẫu Mã Mới Đã Tiêu Diệt Hoàn Toàn Căn Cứ Của Kẻ Thù”.
"Đọc trong lúc đi bộ nguy hiểm lắm, Giáo sư."
"Không sao đâu. Đằng nào chị cũng đang nắm tay Iris mà."
"Thật là......"
"Đó là bởi vì mẫu tin đặc biệt trong tờ nhật báo Oval quá là cuốn hút. Crane Cloudy là một trong những nhà nguyên cứu rô bốt hàng đầu thế giới. "
Mặc dù Giáo sư vẫn đang trong buổi dã ngoại với tôi, nhưng chị ấy đã bị tờ báo hớp hồn. Tôi thật ghen tị với chúng.
Trong khi kéo theo giáo sư đang một tay cầm tờ báo, chúng tôi đã đến quảng trường Venus.
— Đây rồi.
Cách quảng trường khoảng năm mươi mét chính là cái cửa hàng đó. Bức tường bị phá vỡ, mặt đất trũng xuống và còn có dải băng màu vàng bên ngoài cấm mọi người đi vào. Đây chính là hiện trường tội ác rô bốt mà tôi đã thấy trong bản tin truyền hình.
"Này, Giáo sư."
"Hửm?"
Giáo sư cuối cùng đã chuyển sự chú ý khỏi từ tờ báo và ngẩn đầu lên.
"Về việc đó......" Tôi chỉ tay vào cửa hàng bị sập tường. Giáo sư gật đầu và trả lời ngay lập tức "Đầy là nơi vụ rô bốt phát cuồng xảy ra à?
"Có vẻ như là Giáo Sư cũng biết chuyện này.
"Tại sao con rô bốt đó lại phát cuồng nhỉ?"
Tôi tỏ vẻ hoài nghi về việc này.
Giáo Sư cố tình hạ giọng và trả lời: "Chị có có nghĩa vụ phải giữ bí mật việc này, nên không thể trả lời em được"
"Hơ?" Tôi chẳng hiểu gì nữa. "Nghĩa vụ sao?"
Giáo Sư cười nhạt, vừa nhún vai vừa nói: "Chị chỉ đùa tí thôi"
"Con rô bốt đã được gửi đến trung tâm nghiên cứu của chị để tiến hành phẫu thuật và nhóm của chị sẽ phụ trách việc đó. "
Tôi chớp mắt ngạc nhiên. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng những rô bốt trong các bản tin có bất kỳ liên quan với Giáo sư. Nghĩ lại thì cơ quan chức năng chuyên môn nhất về các vấn đề rô bốt chính “Phòng thí nghiệm rô bốt đầu tiên thuộc trường đại học Oval”, nơi mà Giáo Sư đang làm việc, nên hiển nhiên là sự việc sẽ chuyển biến theo hướng này.
"Vậy, chị có lấy được thông tin gì từ đó không?"
"Ừm, Có ......"
Giáo Sư lấy ngón trỏ chạm nhẹ vào cằm.
"Tóm lại, nó hẳn là do "hệ thống động cơ bị ngắn mạch làm mạch an toàn bị rối loạn”. Nhưng mà bọn chị chưa thấu đáo một số chi tiết do con rô bốt đã hư hỏng quá nặng. "
Các rô bốt đều có ba mạch chính, là mạch thần kinh, mạch điều khiển chuyển động và mạch an toàn.
So với con người thì mạch thần kinh chính là não bộ, mạch điều khiển chuyển động là cột sống và các dây thần kinh. Các mệnh lệnh được đưa ra bởi các mạch thần kinh sẽ được truyền đến toàn bộ cơ thể thông qua mạch điều khiển chuyển động, làm các chi cử động.
Mạch an toàn thì giống như một hệ thống phanh khẩn cấp sẽ ngăn ngừa hai mạch kia không bị rối loạn. Tất cả các rô bốt đều phải cài đặt mạch an toàn, và các xí nghiệp sản xuất rô bốt đều phải tuân thủ quy định pháp luật nên loại mạch này cũng được ẩn trong cơ thể tôi.
"Mặc dù vậy, tôi vẫn cảm thấy hơi lo."
Giáo sư tiếp tục nói. Lấy ra một điếu thuốc trong hộp, chị ấy đặt nó vào miệng. Điếu thuốc ngay lập tức tỏa khói tím.
"Sau khi khôi phục dữ liệu của mạch thần kinh, chị đã phát hiện có gì đó là lạ. Rô bốt xem ra cũng có thể có “ảo giác”".
"Ảo giác....... À? "
Giáo sư gật đầu. Một mùi ngọt gắt tỏa ra từ điếu thuốc hút vòng.
"Có lẽ nó đang đuổi theo “một ai đó” mà chỉ nó có thể nhìn thấy. Theo cách này thì chị sẽ có thể giải thích các hành động của rô bốt một cách hợp lý. Con rô bốt phá vỡ cánh cửa là bởi vì "người đó" đang ở bên kia của bức tường. Và nó đi đến đài phun nước cũng là bởi vì “người đó” đã đến đó. "
Rô bốt có ảo giác. Điều này có thể xảy ra không nhỉ?
"Trước đây chị cũng có nhận được các báo cáo về thiết lập hình ảnh và màu sắc những rô bốt bị ảo giác, nhưng trường hợp này khá là hiếm...... Ngoài ra, các thành viên khác trong nhóm của chị cũng không để ý chuyện này trước khi chị đề ra các khả năng. Thật là...... "
Đôi mắt của Giáo Sư tràn đầy sức sống như mặt trời mùa hè, và giọng nói của chị ấy cũng khá là hào hứng. Mỗi khi nói về các chủ đề liên quan đến rô bốt thì Giáo Sư lại trở nên cực kỳ hoạt bát. Tôi thích nhìn thấy Giáo sư như thế này.
Nhưng vì chủ đề hôm nay của chúng tôi là tội ác rô bốt, nên cảm giác của tôi bây giờ khá là phức tạp.
"Ô....."
Giáo sư đột nhiên dừng lại.
"Có chuyện gì vậy?"
"Iris, chờ chị một lát."
Sau đó, Giáo sư băng qua phía bên kia đường.
Chị ấy đang đi đến chỗ một con rô bốt đang nằm trên mặt đất. Chân phải của nó đã nát đến tận tủy. Còn phần thân của nó cũng bị vỡ tan, cong như một chú mèo con, nằm trước một cửa hàng đã đóng cửa.
Giáo sư chẳng màn đến việc lấm bẩn quần áo mà nâng phần thân trên của con rô bốt lên đặt dựa vào cánh cửa thép của các cửa hàng. Rồi chị ấy bắt đầu kiểm tra toàn bộ cơ thể con rô bốt với một vẻ nghiêm trọng trên gương mặt.
"Hừm, mẫu 007 à......"
Sau khi thì thầm, Giáo sư từ từ lấy một cục pin dự phòng trong túi và nhét vào ngực của robot. Sau một vài giây, một tiếng “bíp” vang lên, sau đó ngực của con rô bốt rung lên dữ dội như bị sốc điện khi tim ngừng đập.
"Tốt lắm, mạch của nó vẫn còn hoạt động."
Sau khi tháo pin ra, Giáo sư ngay lập tức lấy điện thoại ra gọi.
"......À, Ralph à? Tôi đây. Giờ tôi đang ở gần quảng trường đài phun nước. "
Giáo sư nói ngắn gọn cho người ở phía bên kia điện thoại biết về mẫu mã và tình trạng của robot. Cuộc trò chuyện kết thúc sau khoảng nửa phút, rồi Giáo Sư bắt đầu nhìn đồ che của cống rãnh lăng long lốc gần đó.
"Đứa trẻ này…… thật sự đã đi qua một nơi tối tăm, chật hẹp như vậy......"
Đúng như Giáo Sư đã nói, con rô bốt có vẻ đã bò ra từ rãnh thoát nước, người nó dính đầy rêu. Sau khi tưởng tượng ra hình dáng của một con rô bốt bò qua các rãnh nước tối, hẹp, thì một thứ cảm giác không thể giải thích được lại bồng bềnh trong tâm trí tôi.
Giáo Sư đính một cái nhãn “Phòng thí nghiệm rô bốt đầu tiên thuộc trường đại học Oval: Kết thúc việc phục hồi thông tin" vào ngực của con rô bốt, rồi quay qua nói với tôi "Xin lỗi đã khiến em phải đợi. "
"Giáo Sư, Chị vừa gọi cho trung tâm nghiên cứu à?"
"Ừ. Chị vừa thu xếp việc nhặt đứa trẻ này. "
Tôi quay đầu nhìn con rô bốt.
"Chị có thể sửa được không?"
"Ừm, phải thử mới biết."
Giáo sư thường xuyên sửa chữa rô bốt nằm bên lề đường. Nếu biết danh tính của con rô bốt thì chị ấy sẽ liên hệ với chủ nhân của nó. Mặc dù có một số rô bốt may mắn đã được chủ nhân nhận về, nhưng đa số đều được lưu giữ tại kho lưu trữ của trung tâm nghiên cứu.
Nếu những rô bốt này rơi vào tay của ban quản lý Robot trước thì chúng sẽ biến thành phế liệu sau khi được xử lý bằng các thủ tục cần thiết. Như vậy, những rô bốt được Giáo Sư tìm thấy thực sự rất là may mắn.
Bước đi tay trong tay, tôi hỏi.
"Này, Giáo Sư."
"Gì vậy?"
"Sao chị lại kiên trì giúp đỡ và sửa chữa các rô bốt vậy?"
"Ừmm, À......"
Giáo Sư suy nghĩ một lúc, rồi nhìn tôi chằm chằm.
“Bởi vì đây là ý nghĩa tồn tại của chị ...... Chắc vậy?"
Tôi cảm thấy rằng nụ cười mà Giáo sư đã cho tôi thật nhẹ nhàng nhưng lại thoáng nét buồn bã.
Một nét mặt như vậy thỉnh thoảng lại hiện lên trên khuôn mặt của Giáo Sư.
O
Sau bữa ăn chiều hôm đó, giáo sư bắt đầu "Buổi trò chuyện đặc biệt" đã được chờ đợi từ lâu với tôi. Như vậy tức là Giáo Sư đã hoàn thành công việc sớm hơn dự kiến. Tôi hiếm khi có một buổi trò chuyện đặc biệt ngoài buổi dã ngoại; ngày hôm nay thật đặc biệt làm sao.
Tôi hớn hở dọn bàn ghế vào phòng thí nghiệm, sắp xếp các tấm bảng nhỏ và giẻ lau rồi chuẩn bị một số đồ ăn nhẹ và pha trà. Lúc sau, việc chuẩn bị đã hoàn tất.
Một buổi trò chuyện đặc biệt.
Đây là một buổi trò chuyện riêng mà Giáo Sư tổ chức cho tôi hết lần này đến lần khác.
Hàng tuần Giáo Sư đều tổ chức một buổi giảng bài tại trường đại học Oval. Vì chị ấy là một thiên tài trẻ tuổi đứng đầu ngành kỹ thuật rô bốt nên lớp học đông nghẹt người, và có khá nhiều người từ các trường đại học khác đến đó để nghe.
Bài giảng của Giáo sư cũng rất là đặc biệt và thường sẽ bắt đầu với những chủ đề mang tính triết học như “Rô bốt và đạo đức”, “Rô bốt và tình yêu”,... Tìm hiểu về những bài giảng này từ rất lâu, tôi la lên "Em cũng muốn tham gia!", Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không thể đi. Tôi muốn được tận mắt chứng kiến Giáo Sư đứng trên bục giảng trong chiếc áo bờ-lu, cầm một cây gậy, đứng thuyết trình với một tư thế hiên ngang cùng một giọng điệu lạnh lùng. Vì rô bốt không có quyền được đến trường nên lén lút tham dự sẽ chỉ ảnh hưởng đến lập trường của Giáo sư. Lúc tôi sắp từ bỏ hy vọng, Giáo Sư đã cho tôi một gợi ý.
"Sao chúng ta không tổ chức một buổi thuyết trình tại gia nhỉ?"
Thế là từ đó Wendy von Umbrella bắt đầu những buổi giảng bài đặc biệt cho một mình Iris Rain Umbrella.
Tôi lấy ra một quyển sổ dày cộm từ tập tài liệu yêu quý của tôi. Quyển sổ ghi chép đầy đủ các câu hỏi mà tôi đã hỏi trong các bài giảng trước.
Ví dụ.
"Rô bốt có trải qua quá trình phát triển tâm lý không?"
"Rô bốt trải qua giai đoạn tuổi dậy thì và nổi loạn không?"
"Sự khác biệt giữa những cảm xúc của rô bốt và con người là gì?"
"Rô bốt có thể đến thiên đàng không?"
"Có một ngày nào đó con người kết hôn với rô bốt không?"
"Giáo Sư yêu em đến mức nào?"
Mặc dù có lẫn một vài câu hỏi cá nhân, nhưng vẫn còn ở mức độ chấp nhận được. Đằng nào thì đây cũng là một buổi trò chuyện cá nhân mà.
"Được rồi, mời em trở lại chỗ ngồi."
Giáo sư bước vào phòng thí nghiệm. Hôm nay, chị ấy vẫn mặc áo bờ-lu quen thuộc, mái tóc xinh đẹp của chị ấy được buột lên. Mặt khác, tôi vẫn mặc bộ trang phục nữ giúp việc thường ngày nên sự kết hợp của chúng tôi khá là lạ.
Giáo Sư đặt tay lên cái bục gỗ cũ mà chị ấy mang đến từ trường đại học và nói: "Bắt đầu điểm danh"
"Iris Rain Umbrella."
"Có! Có có, có! "
Tôi chồm ra khỏi bàn và giơ tay khí thế như một đứa trẻ chỉ mới bắt đầu học. "
"Cô Iris."
"Sao ạ!"
"Nói “Có” một lần là đủ rồi."
"Đã hiểu!"
Lúc này tôi vô cùng hạnh phúc. Sẽ tốt đẹp biết mấy nếu một ngày nào đó rô bốt có thể đi học.
Giáo Sư ho vài tiếng rồi bắt đầu bài giảng với một câu "Vâng, xin vui lòng lật sang trang 52.”
Tôi mở sách giáo khoa mà giáo sư sử dụng trong trường đại học. Vì tôi đã đọc đi đọc lại khá nhiều lần nên cuốn sách khá là tả tơi.
"Chủ đề của bài giảng hôm nay là “Ý nghĩa của sự tồn tại của một rô bốt”. Gần đây, loại nghiên cứu này được xếp vào tâm lý học rô bốt. Một luận án mà chị đưa ra vào khoảng tám năm trước đã khởi xướng một cuộc thảo luận nóng bỏng"......
Giáo Sư nói luyến thắng. Tấm bảng đang dần dần được phủ bởi nét chữ tuyệt đẹp của Giáo Sư.
Tôi ghi lại lời của Giáo Sư vào sổ. Tất nhiên, tôi có thể lưu nội dung trên bảng đen vào mạch thần kinh, nhưng như vậy sẽ không có cảm giác của một buổi giảng bài. Điều quan trọng nhất là bầu không khí và thái độ của chúng tôi.
Sau ba mươi phút.
"......Hừm, ở trên là lịch sử của “Ý nghĩa của cuộc sống" và "vệ sinh tinh thần” của các rô bốt mẫu mã từ cũ đến mới. Mặc dù sắp xếp thế này khá xấu so với quan điểm học thuật, nhưng nó có thể có thể hỗ trợ những sinh viên tìm kiếm tài liệu tham khảo...... Có bất kì câu hỏi nào không? "
"Đây ạ!"
Tôi giơ và vẫy tay phải bằng hết sức lực. Nhưng dù gì thì cũng chỉ có một sinh viên ở đây.
"Cô Iris."
"Bài giảng của chị rất thú vị, cảm ơn chị!"
Điều đầu tiên là phải lịch sự.
"Vậy, “ý nghĩa tồn tại” mà Giáo Sư đã đề cập vừa nãy, có bao gồm “Rô bốt phải phục vụ chủ nhân” không?"
"Tất nhiên. Rô bốt biết tiếp thu rất phổ biến trong số rô bốt gia dụng. Ý nghĩa trực tiếp về sự tồn tại của họ là để phục vụ người sử dụng rô bốt ".
"Vậy, ý nghĩa tồn tại của em là để phục vụ Giáo Sư, nhất định là vậy."
"Làm thế nào mà em có thể kết luận như vậy?"
"Bởi vì em yêu Giáo Sư."
"Được rồi, được rồi."
"Nói “Được rồi” một lần là đủ; Giáo Sư nói vậy."
"Em đúng thật là rối rít.”
Giáo sư thở dài một hơi.
Trong lúc đang ghi lại các biểu đồ và giải thích trên bảng. Tôi suy nghĩ về chủ đề của ngày hôm nay - Ý nghĩa tồn tại của chúng tôi. Cuối cùng, sau khi nộp một bản báo cáo sơ bộ về cảm nghĩ của tôi thì bài giảng sẽ kết thúc.
"Xong, Em đã hoàn tất!"
"Chà, nhanh nhỉ."
Hệt như một thám tử giải quyết một vụ án khó, tôi đập bản báo cáo lên bục giảng.
"Bản Báo Cáo Cảm Chận (lần thứ mười tám)" Chủ đề....... rô bốt là ý nghĩa tồn tại.
Ý nghĩa tồn tại của em là Giáo Sư. Giáo Sư yêu quý của em. Em yêu chị, Giáo Sư.Kết hôn với em nhé, Giáo Sư. Hết!
Sau khi đọc bản báo cáo của tôi, sắc mặt Giáo Sư trở nên lúng túng như một viên cảnh sát già bị một thám tử cướp mất danh tiếng.
"E hèm, Iris em."
"Gì ạ!"
"Báo cáo của em chỉ có một dòng."
"Dòng đó đã chứa đựng tất cả suy nghĩ của em!"
"Em thật là thiếu động lực."
"Em vẫn tràn trề động lực mà!"
"Em đang xem thường chị phải không?"
"Em vẫn không thể phủ nhận khả năng đó!"
Thở một hơi rõ dài, Giáo Sư lấy ra điếu thuốc vòng trong hộp.
Chị ấy tách điếu thuốc hình số 8 ra làm đôi, rồi cho một nửa vào miệng.
"Giáo Sư, thuốc lá ......"
"Không sao đâu. Đằng nào thì đây cũng đâu phải là trường đại học. "
"Không, không phải…… Không được hút thuốc trong phòng thí nghiệm."
"Hả."
Cứ như sắp nổi cơn tanh bành, chị ấy bĩu môi và thẳng thừng tuyên bố: "Vậy bài giảng ngày hôm nay đến đây là kết thúc"
Cô cởi chiếc áo bờ-lu, ném nó lên bàn và rời khỏi lớp học nhanh chóng với khói thuốc màu tím theo sau. "Thật là." Câu nói mờ nhạt dần cùng với khói thuốc.
Tôi lấy bản báo cáo. Một dòng chữ lớn màu đỏ "LÀM LẠI" được viết ở chính giữa.
Trò đùa hôm nay có lẽ hơi quá lố. Nhưng mà các buổi giảng bài đặc biệt là những lần hiếm hoi tôi có thể tạo ra để trêu chọc Giáo Sư, tôi thật không thể cưỡng lại.
Để chị ấy nguôi giận, tôi phải làm một ít hồng trà và bánh kem thôi.