C³ Tác giả: Hatzuki Minase Illustrator: Sasori Gatame Ngày ra mắt: 10-09-2007 Thể loại: Hành động, Hài hước, Tình cảm, Ecchi, Học đường, Fantasy Số tập gốc: 11 (Chưa hoàn thành)
Nội dung:
Một ngày nọ, Yachi Haruaki nhận được một khối lập phương màu đen đầy bí ẩn từ người cha đang ở nước ngoài. Đêm hôm đó, cậu thức dậy thì phát hiện có tiếng động lạ dưới bếp nên bèn xuống bếp xem thử. Đến nơi thì cậu phát hiện ra một cô gái trần truồng như nhộng đang ăn trộm bánh gạo. Cô gái ấy, Fear, chính là mở đầu cho những chuyện bất ngờ sắp xảy đến với cậu... Lời mở đầu:
Chào các bạn
Thật ra tớ lúc đầu cũng không nghĩ đến chuyện sẽ dịch bộ này vì đến thời điểm hiện tại thì bên Baka-tsuki chỉ mới dịch xong có 2 chương, nhưng xem cái anime xong thấy kết quá nên tớ quyết định dịch ra luôn. Hy vọng sẻ sớm có người dịch tiếp bộ light novel thú vị này.
Lúc dịch bộ này, cậu [Only registered and activated users can see links. ] cũng đã giúp đỡ tớ rất nhiều, xin cảm ơn cậu.
Và cuối cùng có một lưu ý nho nhỏ, là bộ này có khá nhiều cảnh “nóng hổi” (mấy cái Illustration ấy) nên mọi người lúc đọc cũng nên nhìn trước ngó sau nhé. Ghi chú:
- Việc dịch cái novel là dựa vào bản dịch tiếng Anh trên Baka-tsuki của kage_musha. Dù dịch từ tiếng Anh nhưng tớ cũng ráng diễn đạt sao cho trôi chảy nên nhiều chỗ có thể không sát với bản gốc.
- Đây hoàn toàn là fanmade for fan. Tớ không hề sỡ hữu bất cứ cái gì trong này. Tất cả bản quyền thuộc về Hatzuki Minase, Sasori Gatame, ASCII Media Works.
- Đây là project độc quyền cho sickos và chỉ post ở sickos. Tuyệt đối không copy text và phân phối bản dịch ra ngoài khi chưa được phép. Bạn có thể giúp quảng bá chia sẻ bản dịch này bằng cách dẫn link vào trang chủ hay forum sickos.
- Have fun reading and discussing! All C&Cs are welcomed!
thay đổi nội dung bởi: nhinguyenminh, 27-11-2011 lúc 09:08 PM.
The Following 5 Users Say Thank You to nhinguyenminh For This Useful Post:
[1] Tatami (畳): Là loại sàn nhà truyền thống của Nhật Bản. Tatami được tạo ra bằng cách xếp chặt các tấm phản hình chữ nhật có kích cỡ thống nhất lại với nhau. Mỗi tấm phản (waratoko) này thường có chiều dài bằng hai lần chiều rộng. Kích cỡ chuẩn truyền thống là 910mm×1820mm, dày 55mm. Thường làm bằng rơm ép với nhau.
[2] Trick art (Nghệ thuật hội họa ảo giác): Là nhệ thuật sử dụng những cách vẽ 3 chiều để đánh lừa ánh mắt người xem làm cho ta có một ảo giác như đang trong thế giới của tranh vẽ.
[3]Tựa đề mỗi chương trong light novel gốc được viết bằng hai thứ tiếng, tiếng Nhật và tiếng Anh.
[4]Fear (フィア, Fia): Có nghĩa là "Sợ", "Sự sợ hãi".
[5] Trong xưng hô tiếng Nhật, người ta thường thêm vài từ sau tên mỗi người để thể hiện mối quan hệ giữa họ. Vd: Senpai - dùng để gọi đàn anh/chị. Kouhai - dùng để gọi đàn em. Sensei – dùng để gọi thầy cô hoặc những người mình kính trọng. Chan - dùng để gọi người nào đó mà mình cực kỳ thân thiết, yêu quý hoặc khi người lớn gọi người nhỏ hơn mình. Onii-chan anh trai. San - dùng để gọi một người có quan hệ bình thường, thậm chí mới gặp. Kun - dùng để gọi phái nam, có thể cùng tuổi hoặc người gọi lớn tuổi hơn. Trong truyện tớ vẫn để những từ này vì nó là cách xưng hô đặc trưng của Nhật Bản, chưa kể đôi chỗ nó dễ thương (Onii-chan chẳng hạn).
[6] Itadakimasu (いただきます): Là một câu nói trước khi ăn của người Nhật để thể hiện sự lịch sự và trân trọng thức ăn.
thay đổi nội dung bởi: nhinguyenminh, 26-11-2011 lúc 11:14 PM.
The Following 4 Users Say Thank You to nhinguyenminh For This Useful Post:
I. Một món đồ sẽ thay đổi bản chất theo hướng tiêu cực nếu nó liên tục tiếp nhận những ý nghĩ tiêu cực.
II. Một món đồ tiếp nhận những ý nghĩ tiêu cực thường ảnh hưởng ngược lại chủ nhân và những người xung quanh nó.
III. Đổi lại những ảnh hưởng tiêu cực mà nó mang lại cho những người xung quanh, nó có thể xuất hiện ma thuật và những khả năng huyền bí...
IV. Sau khi nhận hết tất cả những ý nghĩ tiêu cực và lời nguyền từ con người, nó sẽ có được đặc tính của con người.
MỞ ĐẦU
Một khối lập phương màu đen.
Đó là cách mô tả duy nhất khi bạn trông thấy nó. Mỗi cạnh dài chừng một mét và trông có vẻ như chẳng dùng được vào việc gì.
Yachi Haruaki nhìn nó chằm chằm mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
"Xin lỗi, anh có thể cho tôi xin chữ kí được không?"
"À, vâng, được."
Haruaki kiểm tra biên lai. Tờ biên lai viết bằng tiếng Anh vì nó được gửi từ nước ngoài, nhưng tên người gửi lại đúng như cậu dự đoán.
‘Lại là một trong mấy THỨ ĐÓ?! Cái ông già hâm đơ này!’ Haruaki rên khẽ.
"Cảm ơn anh! Phù, rinh cái này oải quá. Nó nặng thật! À, cho tôi mạn phép hỏi đây là cái gì được không anh?"
"Ừm, anh thấy đó, cha tôi thích sưu tầm đồ cổ, nên cứ lâu lâu là ông ấy lại gửi về mấy món mà ông ấy mua được khi ở nước ngoài... Hừmm... Tôi cũng thắc mắc không biết đây là cái gì!"
Haruaki cố đánh trống lảng, mặc dù đó không phải là một lời nói dối. Chỉ là cậu không chắc rằng cái món đồ đặc biệt mà cha cậu gửi cho sẽ còn quái đảng đến cỡ nào đây. Tất nhiên, cậu chẳng giải thích điều đó cho người giao hàng làm gì.
Sau khi người giao hàng đã đi xa, Haruaki một lần nữa nhìn xuống chiếc hộp lạ lùng đang nằm trước cổng nhà.
"Thật ra, là cái gì đây nhỉ? À, mà đã là hàng của ông già gửi cho, thì thể nào chẳng có rắc rối xảy ra."
Câu hỏi đặt ra ở đây là nó sẽ rắc rối đến cỡ nào? Haruaki thận trọng sờ vào khối lập phương, có cảm giác lành lạnh của thép. Nó không hề có nắp, vì thế cậu cho rằng nó là “một thứ gì đó” có dạng hình hộp, hơn là một cái hộp dùng để bỏ “một thứ gì đó” vào.
Cậu xem xét bề mặt kỹ lưỡng và nhận ra rằng có nhiều những đường thẳng và cong trông có vẻ như là những mối ghép.
"Hay nó là dạng hộp câu đố nhỉ? Có lẽ nó phải trải qua một quá trình nào đó để kích hoạt hay đại loại thế chăng...? Hừmmm, chắc là mình cả nghĩ quá thôi. Mình nhớ là mấy thứ loại này làm gì có công dụng cụ thể. Mình đã hạ quyết tâm rồi! Nó chẳng có gì quan trọng, chắc chắn là thế. Cuộc sống yên bình của mình sẽ vẫn như vậy..."
Haruaki tự nhủ trong lúc nghịch với mấy cái mối ghép. Cậu ngỡ như mình vừa nghe thấy một tiếng rên rĩ. Cậu lặng người và nhắm mắt lại. Sau khi đã trấn tĩnh lại, cậu tự nhủ,
"...Đó chỉ là ảo thính mà thôi."
Trong lúc cậu đang cố thuyết phục bản thân, khối lập phương phát ra tiếng thép cọ xát ken két và một phần bề mặt của nó di chuyển. Haruaki nhìn trộm vào khoảng không gian có thể nhìn thấy được từ phần khối lập phương trông như một cái khay bỏ đĩa CD vừa đẩy ra. Cậu nhìn thấy những bộ phận bằng kim loại với nhiều hình dạng khác nhau trông như những bánh răng chằng chịt bên trong. Cậu cố gắng dùng ngón tay lần theo chúng, nhưng chỉ có thể làm chúng chuyển động. Chẳng có gì xảy ra trừ tiếng rên rỉ mà cậu nghĩ rằng mình đã nghe thấy.
"Á chà, lại là một ảo thính Khác! Đó là, Ơ-hơ. Mà đằng nào thì cũng chẳng phải là chuyện của mình! Bởi nó chẳng liên quan gì tới mình, tốt nhất là nên để nó yên một chỗ!"
Lát sau, cậu quyết định không nghĩ đến nó nữa. Tuy vậy, sẽ không hay nếu để khối lập phương này ở ngay trước cổng, vì vậy cậu rinh nó đến phòng chứa mấy món đồ khác mà cha cậu đã gửi.
"Úi... Trời...! Nặng khủng khiếp!"
Cậu bắt đầu bước tới nhà chính trong khuôn viên. Trên đường đi, cậu nghe thấy một tiếng khịt mũi tỏ ý bất mãn nhưng, tất nhiên, cậu đã tự nhủ rằng đó lại là một trong những ảo thính khác.
Haruaki thức giấc trong căn phòng sáu tấm tatami kiểu truyền thống [Only registered and activated users can see links. ]. Cậu vội xem đồng hồ và nhận ra rằng đã quá bảy giờ chiều. Bên ngoài trời đã sập tối. Cậu chỉ định nghỉ một lát sau khi rinh cái khối lập phương màu đen đó vào nhà kho, nhưng rốt cuộc lại ngủ đến bây giờ. Có lẽ là do đêm qua cậu không được ngon giấc.
'Khốn thật, bụng đói cồn cào rồi, mà mình vẫn chưa nấu nướng được gì cả...'
Cậu đúng là có một người bạn ở chung sống khác nhà, nhưng lại cậu hay ở một mình, nên không có vẻ gì là cậu sẽ tìm được một bữa ăn nấu sẵn. Vả lại, cái món hàng mà cha cậu gửi được đưa đến ngay khi cậu vừa từ trường về đến nhà, vì vậy cậu chẳng có thời gian để nấu ăn. Haruaki dậy khỏi giường và đang nghĩ về đống việc nhà thì nghe thấy những tiếng động nhẹ. Tiếng bước chân của một người nào đó, tiếng ai đó đang lục lọi đồ ăn trong tủ, và cuối cùng, một tiếng nhai bí ẩn.
'Lẽ nào là... Konoha?'
Haruaki nhìn ra ngoài của sổ và kiểm tra tầng hai của ngôi nhà kia. Có hai cửa sổ và một trong chúng có đèn sáng. Điều đó có nghĩ là người bạn ở chung của cậu đang ở bên đó.
Cả người cậu căng ra. Ngôi nhà mang phong cách truyền thống này vừa cũ kĩ lại vừa rộng rãi này là món mồi tuyệt hảo cho bọn trộm. Haruaki hé mở cửa và nhẹ nhàng bước xuống hành lang. Âm thanh phát ra từ nhà bếp. Cậu nín thở và khẽ khàng bước tới đó, có cảm giác như chính mình là một tên trộm.
Ánh trăng rọi sáng kẻ đang cuối xuống trước tủ. Nó cũng phản xạ lại mái tóc bạc dài. Dõi theo bóng của hắn, Haruaki chắc rằng kẻ đó là nữ. Tay của cô ta cứ hết đưa lên miệng lại thò vào cái bọc nhựa mà cô đang cầm. Tiếng nhai bí ẩn phát ra từ đó. Việc bình tĩnh theo dõi đã kết thúc khi cậu nhận ra một cảnh tượng đáng ngạc nhiên trước mặt. chẳng hề suy nghĩ, cậu chỉ tay về phía đáng người nữ và hô to,
"Là một tên trộm bánh gạo khảo thân?!"
"Hử?"
Cô gái quay lại nhìn Haruaki chằm chằm. Cô ta có mái tóc bạc dài và nước da trắng trẻo, cùng với đó là một thân hình thanh mảnh và gương mặt xinh xắn được che đi bởi vẻ yêu kiều và một ý chí mạnh mẽ, với những nét đối lập đấu đá nhau trên vẻ mặt cô như một tác phẩm nghệ thuật hội họa ảo giác [Only registered and activated users can see links. ]. Một mảnh vụn bánh trên miệng cô rơi xuống trong lúc cô cũng chỉ tay về phía Haruaki và la lớn,
"Cái…?! Này! Thì ra ngươi chính là cái tên vô lại lúc nãy!"
Cô gái nhìn xuống người mình và mặt đỏ bừng lên.
"Đừng có nói là ngươi lại sắp đùa giỡn với cơ thể của ta nữa đấy nhé?! Đồ vô lại!"
Cô ấy quỳ xuống và bắt đầu ném bất cứ thứ gì có thể túm được vào cậu: Một cái khay, một cái đĩa ghỗ, một cái ấm trà, cùng với những thứ khác. Cô ném cực kì điêu luyện. Haruaki vô tình vấp phải mấy món đó trong lúc đang cố né những vật dụng bay đang lao tới vùn vụt. Mấy món đồ bắt đầu rơi đầy trên người cậu.
"Oái! T-Từ đã! Úi! Ngươi mà lại đây, ta sẽ..."
Cô gái bắt chéo hai tay trước bộ ngực “khiêm tốn” của mình, Hai tay cô vẫn đang giữ hai cái bánh gạo hình tròn. Haruaki chẳng biết nói gì trong lúc đơ ra khi trông thấy thái độ khó hiểu trên gương mặt cô ấy. Cô gái gồng người lên và la lớn,
"...Ta, ta sẽ nguyền rủa ngươi!"
Từ những lời nói đó Haruaki đã hiểu ra CÔ TA chính là cái hộp mà cậu đã nhận được hồi chiều. Cậu rũ vai xuống trong lúc nghĩ,
Biết ngay mà. Cái ông già ngớ ngẩn này... Lại thế nữa rồi.
Ông ấy lại gửi tới một món đồ bị nguyền rủa.
thay đổi nội dung bởi: nhinguyenminh, 27-11-2011 lúc 09:27 PM.
The Following 4 Users Say Thank You to nhinguyenminh For This Useful Post:
Đêm của khối Rubik Night of Rubik's Cube[Only registered and activated users can see links. ]
"...Cái gì đây? Bánh flan à?"
Cô gái hỏi trong lúc chọt chọt cái thứ màu trắng vàng trước mặt với một vẻ đăm chiêu.
"Nếm một miếng là biết ngay thôi mà."
"Hừmmm... Hửm?! C-Cái này...."
Cô đút thìa vào miệng, rồi cứng đơ cả người.
"Chẳng có ngon lành gì hết! Đúng là đồ dỏm! Một thứ đồ ăn kinh tởm... Khi nói đến một khối mêm mềm có nước xốt màu đen rưới lên, thì chỉ có thể là bánh flan!"
"Đừng có nói đồ ăn kinh tởm. Đó chẳng qua chỉ là đậu hủ thôi mà, một dạng nước đậu nành cô đặc. Cậu không thích sao?"
Haruaki qua ngồi đối diện cô gái sau khi cởi bỏ tạp dề trên người. Vẻ khó chịu hiện ra rõ ràng trên mặt ngay khi cô gái nhai miếng đậu hủ trắng. Giờ cô đang mặc tạm một bộ gồm áo sơ mi và quần cụt mượn của cậu.
"Hừm, cũng không đến nỗi tệ. Dù có kém hơn món bánh giòn giòn mà tôi ăn khi nãy."
"Đậu hủ đáng thương, bị đem ra so sánh với bánh gạo."
"Vậy ra, món đó gọi là bánh gạo sao. Mà cảm giác món đó bên trong miệng đúng là độc nhất vô nhị, vừa ngọt lại vừa cay, còn khi nhai miếng bánh thì... H-Hơ? Sao anh lại nhìn tôi?"
Haruaki trả lời một cách đơn giản là không có gì, và quay mặt lảng tránh gương mặt như muốn nói rằng cô ta vừa bị bắt quả tang. Cậu cũng bắt đầu dùng bữa. Haruaki thầm nghĩ rằng hoàn cảnh lúc này giống hệt như những gì mà cha cậu đã từng nói: “Ăn khi còn có thể, vì có thực mới vực được đạo”. Cô gái ngồi đối diện cậu săm soi một cách không cần thiết con cá trước mặt, ngỡ ngàng nhìn món cá thu đao nướng cứ như cô chưa từng nhìn thấy bao giờ. Sau khi xem xét kĩ lưỡng, cô đặt muỗng và nĩa xuống. Haruaki hình dung ra những gì cô sắp sửa làm và ra lời cảnh báo trước khi cô kịp dùng đôi tay trần của mình túm lấy con cá.
"Từ đã. Cậu phải bước qua xác tớ trước khi muốn ăn bốc thứ gì trước mặt tớ."
Haruaki với tới đĩa cá để ngăn đôi tay của cô không chộp lấy nó, nhưng không biết sao cô gái lại đột nhiên lui khỏi chỗ ngồi.
"Này đợi đã. Hồi nãy chỉ là hiểu lầm thôi mà. Ban đầu tớ cũng bối rối, nhưng giờ thì ổn rồi. Tớ thậm chí còn cho cậu mượn mấy bộ đồ đó nữa mà, đúng không?"
"T-Tôi không chắc.... Ý tôi là, hồi lúc cậu sờ soạn CHỖ ẤY của tôi ở trước cổng..."
"Nhưng tớ có biết là mình đang chạm vào CHỖ ẤY của cậu đâu. Thật là, nói chung cho tớ xin lỗi. Tha thứ cho tớ đi, nhé."
Haruaki xin lỗi một cô cách sáo rỗng trong lúc bắt đầu dùng đũa gấp con cá thu đao.
"Xem này, tớ sẽ cho cậu xem làm sao để gỡ thịt con cá này. Chỉ cần làm như thế này, rồi gấp lấy cái đầu của nó, và sau đó gỡ nó ra cùng với mấy cái xương đáng ghét này. Dễ lắm, đúng không nào?"
Cô gái chăm chú theo dõi một lúc, nhưng rồi cô nhanh chóng trở lại với gương mặt e dè. Sau một lúc, cô khịt mũi tỏ vẻ khó chịu trong lúc ngồi trước bàn.
"À mà, cậu tên gì?"
"...Tôi được gọi là Fear [Only registered and activated users can see links. ]."
Fear vội ngậm miệng lại, cứ như cô ngạc nhiên vì mình đã nói cho cậu biết tên.
"Fear, phải không?"
"Ừm, Ừ. Mà cũng chẳng liên quan gì tới cậu... Cậu muốn gọi tôi thế nào thì tùy."
"Đáng tiếc, cậu giờ đã là một phần của công việc của tớ. Cậu vừa trở thành ưu tiên hàng đầu của tớ rồi đấy. Mà thật ra, cách cậu trở thành ưu tiên hàng đầu của tớ gần như là trái khoáy. Thế nói chung cậu là gì? Cậu là loại hộp gì vậy?"
"Ơ..."
"Ơ?"
Chẳng nói chẳng rằng, cô cau mày giận dữ và bắt đầu xăm lỗ lên con cá thu đao nướng, chỉ sau khi Haruaki đặt một dấu chấm hỏi trước câu trả lời của cô.
"Im đi! Nó không phải là việc của cậu, đồ ngốc!"
"Woa! Loại nguyền rủa gì đây?! Cũng đã lâu rồi tớ chưa được nghe nói tới. Mà này cậu là đồ con nít hay sao, tự nhiên hét tướng lên thế?!"
"S-Sao cậu?!"
"Cũng lâu rồi tớ chưa được nghe nói tới ... Ấy, này! Ngừng xăm xỉa con cá thu đao đó và ngậm miệng lại nào!"
"Đào bới quá khứ của một thiếu nữ như vậy! Cậu phải học hỏi tí lễ độ đi, đồ vô lại!"
Haruaki chẳng hề muốn nghe những lời đó từ CÔ ẤY. Nhưng là người có óc xét đoán, cậu quyết định bỏ cuộc.
"Phù.... Thôi, tớ sẽ không ép nếu cậu không muốn kể cho tớ quá khứ của cậu. Tớ cũng biết nó không hoàn toàn là những kỷ niệm vui."
Có vẻ như tâm trạng của cô đã phần nào dịu lại trước những lời chân thành của Haruaki. Cô không biết nói gì và gục mặt xuống.
"Tôi... căm ghét cái hình dạng đó. Tôi chẳng muốn biến thành cái hình dạng đó trừ phi tối cần thiết. Có người bảo tôi đến đây sẽ dễ dàng hơn trong hình dạng đó. Vì vậy, tôi không còn cách nào khác phải nghe theo..."
"Ai bảo cậu? Ông già nhà tớ à?"
"Ông ấy nói tên mình là Honatsu... Cậu là con của ông ấy là?"
"Ừ. Và tớ tên là Haruaki. Ông già đó sao rồi?"
"Tôi không biết. Ông ấy nói vẫn còn phải làm vài việc ở đó."
"Đúng là vẫn rỗi việc như mọi khi, hiểu rồi. Xì, mà tớ cũng mệt với việc phàn nàn ông ấy rồi. Miễn là ông ấy gửi tiền trợ cấp đều đều thì tớ vẫn sẽ theo trò chơi của ổng."
"Tôi chẳng hiểu nổi hai người... Ý tôi là cậu và cha cậu. tôi nghĩ một người bình thường sẽ chẳng cố tìm hiểu những thứ như tôi làm gì."
"Chúng tôi đã thu nhận những món đồ bị nguyền như cậu khi tôi còn nhỏ. Thông thường, những món đồ mà chúng tôi nhận là những món bị nguyền nhẹ, nhưng cũng có vài trường hợp hiếm là món đồ có thể hóa thân thành hình dạng con người như cậu tự đến đây để nhờ giúp đỡ."
Sau một lúc im lặng, Fear thở dài một hơi và đặt chiếc nĩa đang cầm trên tay xuống. Ánh mắt nghiêm trọng của cô xoáy vào Haruaki lúc cô nhìn lên, mái tóc bạc của cô lay động.
"Tôi sắp sửa nói những chuyện nghiêm túc."
"....Cứ nói."
"Tôi... Tôi đã từng được đặt trong ngục tối, bị chủ nhân cuối cùng của mình vứt bỏ. Một hôm Yachi Honatsu đến và tìm thấy tôi. Ông ấy cố trò chuyện với tôi, và tôi đã nói cho ông ấy ước muốn của mình."
"Uớc muốn à?"
Haruaki sớm đã hình dung ra được ước muốn của cô ấy là gì. Nhưng, những dụng cụ bị nguyền rủa đến đây bằng ý thức của họ thường thường là những người muốn xác nhận rõ bằng lời mục đích tồn tại của mình. Biết được điều đó, cậu quyết định để cô ấy nói ra bằng chính miệng của mình.
Cô gái không phải loài người thầm thì trả lời, môi bặm chặt,
"Tôi muốn được tự do khỏi lời nguyền của mình."
"Cậu biết được bao nhiêu...? Về lời nguyền, và những dụng cụ như tôi?"
"À, đây là những gì mà tớ biết; Thứ nhất, một món đồ sẽ thay đổi bản chất theo hướng tiêu cực nếu nó liên tục tiếp nhận những ý nghĩ tiêu cực. Thứ hai, một món đồ tiếp nhận những ý nghĩ tiêu cực thường ảnh hưởng ngược lại chủ nhân và những người xung quanh nó. Và thứ ba, đổi lại những ảnh hưởng tiêu cực mà nó mang lại cho những người xung quanh, nó có thể xuất hiện ma thuật và những khả năng huyền bí..."
"Hết rồi à?"
Haruaki nheo mắt lại nhìn Fear, người đang nói với đôi mắt nhìn xuống bàn.
"Thêm một điều nữa, tớ biết rằng sau khi nhận hết tất cả những ý nghĩ tiêu cực và lời nguyền từ con người, một vật có thể sẽ hóa thân thành... một thứ gì đó đang ở ngay trước mặt tớ đây."
Phải. Một đồ vật nhận được quá nhiều thù hận từ con người sẽ mang đặc tính của con người—
Haruaki không biết chi tiết cụ thể thế nào, nhưng cậu biết rằng những suy nghĩ riêng mà một đồ vật có được bị ảnh hưởng bởi bản chất đồ vật của nó. Đó là hậu quả của việc tiếp nhận thù hận từ con người hết lần này đến lần khác. Đến cuối cùng, chúng sẽ có được ý thức, linh hồn riêng và khả năng hóa thân thảnh hình dạng con người theo ý mình.
"Phải. Nó bắt đầu từ lòng thù hận. Tôi được làm ra để gây hại cho con người và vì thế, tôi đã tiếp nhận vô số sự căm ghét, tiếng kêu la, âm mưu giết người. Từ những sự thù hận đó, tôi đã bị khắc vào một lời nguyền tồi tệ, đó là [Làm chủ nhân của tôi trở nên điên loạn]."
Haruaki nhận ra rằng cô gái ấy đang bóp chặt tay mình. Cậu cho rằng tốt hơn không nên hỏi cụ thể xem cô ấy là loại dụng cụ gì cũng như ý của cô ấy về việc làm chủ nhân của cô trở nên điên loạn.
"Lời nguyền của tôi sẽ không kết thúc tại đây. Thù hận mà tôi nhận được đã mang lại cho tôi [Nhân tính] và suy nghĩ. Đối với tôi, kẻ ngay từ đầu đã chẳng là gì ngoài một đồ vật. Hãy để tôi là chính mình, là “tôi” không được ban tặng những khả năng đó, tôi đã bị ép buộc phải có chúng. Cậu có từng nghĩ quan hệ giữa ý chí và lời nguyền tệ hại đến nhường nào không? Tôi ghen tị với những dụng cụ chỉ mang một nguyền nhẹ. Chúng sẽ không nhận ra rằng mình bị mắc phải một lời nguyền. Thật may mắn làm sao khi được ban cho sự vô tri vô giác!"
Trong một lúc, cô hít sâu một hơi.
"Tôi đến đây vì tin vào những lời của Honatsu rằng tôi có thể được giải thoát khỏi lời nguyền của mình tại đây. Đó là lí do tôi đến đây, nhưng tôi lại không được nói chi tiết là mình phải là gì. Hãy nói thật lòng— Liệu tôi, liệu tôi có thể hóa giải lời nguyền của mình mà không ảnh hưởng đến những người xung quanh hay không? Hãy nhớ rằng Honatsu đã gửi tôi cho cậu, như vậy đã làm cậu trở thành chủ nhân hiện tại của tôi. Nếu cậu chỉ giả vờ rằng đây là nơi có thể giải thoát một người khỏi lời nguyền, thì cậu sẽ là người đầu tiên nhận lấy ảnh hưởng kèm theo nó."
Mắt cô nhìn thẳng vào mắt cậu. Nhưng đôi mắt ấy chứa đầy sự hoảng sợ và hoài nghi. Đó là lý do Haruaki đơn giản nói với cô,
"Phải, cậu có thể."
"....Hả?"
"Tớ nói là cậu có thể thoát khỏi lời nguyền của mình tại đây. Cậu thấy đó, tớ không có năng lực tâm linh hay khả năng đặc biệt như cha mình, nhưng xem ra tớ có một cơ thể độc nhất vô nhị có khả năng đẩy lùi mọi lời nguyền làm cho tớ miễn nhiễm với chúng. Vì vậy, bất kể lời nguyền của cậu là gì đi chăng nữa, thì cũng chẳng có tác dụng gì với tớ. Ha ha ha! “Sợ” tớ đi, cô bé hung bạo!"
"Cái gì...?! Từ đã, cậu nói rằng tôi có thể hóa giải được lời nguyền của mình tại đây, nhưng như thế nào?"
"Tớ cũng không rõ, nhưng nơi đây từ lâu đã là một vùng rất trong lành, và khu đất nơi ngôi nhà này được xây nên chính là trung tâm của một nguồn địa năng thanh khiết. Vì vậy chỉ cần ở đây là cậu sẽ hấp thụ được năng lượng dương. Người ta bảo rằng nơi đây được bảo vệ bởi một kết giới, dù tốc độ trung hòa có hơi chậm. Chỉ việc đặt các món đồ ở đây thôi thì cũng dần dần hóa giải được lời nguyền."
Haruaki nhớ lại người phụ nữ đã đặt kết giới quanh nhà. Trang phục của bà ta rất chi bắt mắt, và bà ta bảo rằng kết giới này sẽ còn tồn tại trong vòng một trăm năm nữa. Cậu tin chắc rằng mình sẽ không còn cơ hội được gặp lại bà ta nữa nếu như kết giới đó quả thực tồn tại lâu đến như vậy.
"Chưa hết, có một cách khác để hóa giải một lời nguyền. Cơ chế cũng đơn giản. Nếu lời nguyền xuất phát từ những ý nghĩ tiêu cực, thì cậu chỉ phải tiếp nhận những suy nghĩ tích cực từ việc giúp đỡ những người xung quanh. Nếu cậu vẫn tiếp tục nhận được những suy nghĩ tích cực, thì lời nguyền cuối cùng cũng sẽ được trung hoà."
"Ý cậu là sao?"
"Ý tớ muốn nói là cậu phải tích cực làm những việc mà mọi người cảm kích, tớ chắc là vậy. Cậu chỉ phải sống ở đây và đi làm thêm hay tình nguyện viên cho các hoạt động công ích... Có lẽ là vậy chăng?"
"C-Chờ đã, sao lại có một dấu chấm hỏi ở cuối câu thế kia?"
Fear cuối người về trước, làm miếng cái cái thu đao bay thẳng vào mặt Haruaki. Cậu thắc mắc không biết có phải do Fear cố tình làm hay không.
"À, thật ra thì tớ chưa từng thử tự mình hóa giải một lời nguyền. Đó chỉ là những gì tớ nghe nói."
Cô phồng mang trợn má như một đứa trẻ, với vẻ mặt sưng sỉa.
"Tôi không thể nào tin được... Ý tôi là, tôi không nghĩ rằng chỉ đơn giản là ngủ hay làm việc ở đây thì sẽ có thể hóa giải được lời nguyền. Hơn nữa, tôi chẳng thể tin việc lời nguyền của tôi có thể được hóa giải bằng một cách thong dong..."
"Cậu nói đúng về việc thong dong. Có thể hóa thân thành hình dạng loài người có nghĩa là đã có rất nhều lời nguyền tích tụ trong người cậu, vì thế sẽ mất nhiều năm để gải thoát cậu khỏi chúng. Tớ không nghĩ ra cách nào khác để hóa giải một lời nguyền, vì vậy cậu cần phải kiên nhẫn chờ đợi."
"Hừmmmmmmmmmm, Tôi vẫn không thể tin được."
"Đừng quá lo lắng. Ngay cả khi cậu không thể tin được việ—"
Đính đong. Chuông cửa đột ngột vang lên. Fear có vẻ sợ âm thanh đó, vì thế Haruaki nói với cô đó chỉ là một tiếng chuông báo hiệu có khách đến. Cậu đứng đậy vì chỉ tay về phía bàn.
"Đồ ăn sẽ nguội đấy, ăn liền đi. Đặc biệt là món cá thu đao ấy."
†
"Chào buổi tối, Haruaki-kun [Only registered and activated users can see links. ]."
Một nụ cười thân mật chào đón Haruaki ngay lúc cậu vừa mở cửa. Cô gái đang mỉm cười ấy đeo một cặp mắt kính to tròn giống với những cặp mà bạn có thể bắt gặp trong truyện tranh. Cô buộc một chiếc tạp đề quanh thân hình đầy đặn của mình trông thật ấn tượng. Chiếc nồi mà cô đang bưng càng làm tăng thêm vẻ thân mật.
"A, Konoha. Có gì không?"
"Tớ lỡ làm hơi nhiều thịt hầm khoai tây, nên tớ định mang cho cậu một ít. Mà cũng đã hơi trễ rồi, nên chắc dùng làm bữa sáng ngày mai cũng được."
"Thế thì đỡ quá. Tớ cũng đang ăn cơm chiều đây... Tuyệt quá, cậu đến thật đúng lúc. Tớ có chuyện cần nhờ cậu đây."
Konoha nghiêng đầu hoài nghi. Vào đúng lúc đó, Haruaki nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần.
"Này, Haruaki. Đồ ăn kém chất lượng quá. Chẳng còn món nào cả sao? Còn bánh gạo không cho tôi một cái."
"Cậu ăn dữ quá!"
Khỏi nói cũng biết, người ở phía sau chính là Fear.
"Ưm, Haruaki-kun? Nhóc nào đây?"
"À phải rồi, việc tớ muốn nhờ cậu là về—"
Một giọng nói khiêu khích phát ra từ phía Fear chen vào cuộc trò chuyện.
"Này, là cô đó! Chỉ vừa mới gặp mặt mà đã nhóc này nhóc nọ. Sao cô lại dám ăn nói với tôi như vậy, cái thứ đàn bà thô kệch!"
"Thô kệch....?!"
Konoha vẫn đang mỉm cười, nhưng Haruaki cảm nhận được một luồng sát khí phát ra từ cô. Fear đứng sau cậu bắt chéo hai tay, lườm mắt nhìn Konoha. Haruaki có cảm tưởng như mình đã nhìn thấy một tia sét chạy giữa Konoha and Fear.
"Hai người kia. Sao tự nhiên gây thù chuốc oán trước cửa trước nẻo thế kia?"
"Tớ thấy cậu chỉ khéo tưởng tượng thôi. Tớ đâu có giận đâu, thật đấy. Suy cho cùng thì đó cũng chỉ là những lời nói của TRẺ CON."
Vào lúc đó, Haruaki cảm thấy một luồng bạo khí đang bốc ra sau lưng. Cảm nhận được nguy hiểm, cậu nhanh chóng đổi chủ đề.
"À....Phải rồi! Này Konoha, cậu có bao giờ làm món nào khác ngoài món này không? Ý tớ là, cậu ăn cơm chiều chưa? Hay là ăn ở đây đi, xem như là đáp lại lòng thành. Cũng đã lâu rồi cậu không ăn ở đây. Mà chắc tớ phải đi làm thêm đồ ăn đây."
"Ừ, nếu cậu đã nói thế... thì chắc tớ sẽ nán lại vậy, cũng đã lâu rồi chúng mình không ăn chung ha, Haruaki-kun."
"Mà tay nghề nấu ăn của tớ vẫn chưa cải thiện gì mấy."
"Không sao đâu, đừng lo, chỉ nghĩ đến món ăn do cậu nấu là tớ đã thấy đói rồi."
Konoha mỉm cười và bước vào nhà. Đột nhiên, một giọng cười khiêu khích phát ra từ đâu đó.
"Cứ ăn thoải mái đi. Hà, xem ra khả năng ăn bao nhiêu cũng dồn hết chất dinh dưỡng vô ngực quả là tài thật. Tôi cá là não cô phải nhẹ lắm."
Haruaki nghe thấy một tiếng va chạm của kim loại. Hầu như cùng một lúc, cậu nhìn thấy Konoha đang khụy xuống, đỡ lấy cái nồi sắp trượt khỏi tay. Cậu nhìn xuống sàn nhà thì trông thấy cái quai ấm đã bị cắt ngọt làm đôi.
"...Tôi lại thấy thật đáng buồn khi có người ăn hoài mà chất dinh dưỡng lại chẳng đến nổi ngực… À, tôi chỉ đang tự nhủ thầm thôi."
"S-Sao cô?!"
"A ha ha ha—Giờ tôi vào nhà đây."
Konoha cười gượng và bước vào phòng khách. Fear nhìn chằm chằm sau lưng cô và tức tối lẩm bẩm
"Cái tính cách đó của ả là sao...! Chắc mình phải nguyền rủa ả ta!"
"Cô ấy đâu có thường như vậy đâu. Mà thật ra, tớ thấy hình như cậu mới là người gây hấn trước mà. Mà rốt cuộc sao cậu lại cáu tiết vậy?"
"Không phải việc của cậu! Tôi chỉ không ưa những gì cô ta đã nói lúc gặp tôi. Nhiêu đó cũng đủ làm tôi cáu tiết rồi. Vả lại..."
Một nụ cười kỳ quái hiện lên trên vẻ mặt giận dữ của cô.
"Tôi mới chợt nhận ra rằng bắt nạt cái ả “Tí bò” đó sẽ thú vị lắm đây. Rồi cậu sẽ thấy, lần sau tôi sẽ không thua đâu...!"
Fear cười hô hố với giọng cười sặc mùi độc địa trong lúc quay trở lại phòng khách.
Haruaki lo lắng không biết chuyện gì có thể sẻ xảy ra nếu để mặt hai người đó ở chung trong phòng khách. Nhưng, cậu phải làm chút gì đó cho Konoha và “bé đói”, vì vậy không còn cách nào khác ngoài để mặt hai người đó ở chung phòng khách. Haruaki làm một đĩa đầy một món chiên đơn giản. Cùng với một ít cơm và canh miso cho Konoha, cậu bưng đồ ăn vào phòng khách. Cậu được chào đón bởi ánh mắt của hai cô gái đang mỉm cười với nhau đầy xảo trá. Chỉ có chúa mới biết chuyện gì đã xảy ra trong lúc cậu vào nhà bếp. Mà cậu cũng chẳng muốn biết.
"Tớ chỉ có chiên mấy thứ sót lại trong tủ lạnh thôi. Không biết có sao không nhỉ?"
"Không sao đâu. Đằng nào tớ cũng đã làm rất nhiều thịt hầm khoai tây đây này."
"Ta-đa", Konoha dở nắp nồi. Bên trong là một thứ nước sốt màu nâu nâu và thịt bò hầm đang tỏa ra một mùi nồng nàn của nước tương. Nói một cách đơn giản thì nó trông rất ngon mắt. Nếu để ý, bạn sẽ nhận ra rằng một lượng quá mức thịt bò đã che lấp hết thẩy những thứ khác như khoai tây. Thịt bò bện thành một khối, trông cứ như một ngọn núi đang sừng sững trong nồi. Nếu bạn hỏi đó là gì, thì câu trả lời là nó trông giống một món thịt-thịt-thịt hầm khoai tây hơn là một món thịt hầm khoai tây.
"Ưm, vậy, món này không ngon à?"
"Trông ngon lắm, vẫn như mọi khi."
Gương mặt của “thịt quỷ” Konoha rạng rở với một nụ cười.
"Ra thế, cái món này đúng là trông ngon mắt lắm đó. Nhìn là biết nó được làm bởi một tên đầu bếp háu ăn rồi."
Cùng với lời chê bai đó, chiếc nắp tròn mà Konoha cầm đã rơi xuống bàn, bị cắt làm đôi. Chẳng nói nửa lời, cô nhặt một nửa mảnh nắp và vứt ra phía sau. Sau đó, Konoha hô to “Itadakimasu [Only registered and activated users can see links. ]” và bắt đầu ăn với vẻ mặt tươi cười (Đó là cách mà Haruaki diễn tả tâm trạng của Konoha).
"Tớ chẳng rõ tại sao, hay làm thế nào mà bữa ăn này lại trở nên căng thẳng như vậy, nhưng chắc ít nhất tớ cũng phải giới thiệu sơ qua cái đã. Konoha, vị khách của chúng ta ở đây tên là Fear. Như cậu có thể đoán, cậu ấy được ông già nhà tớ gửi đến."
Konoha liếc mắt nhìn Fear trong lúc đang múc rất nhiều thịt bò ra khỏi nồi. Fear, mặt khác, lại hoàn toàn phớt lờ cô.
"Fear, đây là Konoha. À, biết nói sao đây nhỉ... ờ, cô ấy sống trong một căn phòng ở khu nhà ngoài, và bọn tớ cũng học cùng cấp mặc dù khác lớp. Cậu ấy giống như một người bạn thời thơ ấu hồi tớ còn nhỏ và—"
"Và cô ta không phải là con ngưới."
Fear nói không chút ngập ngừng. Tiếp đó là vài giây im lặng và rồi,
"....Phải. Tại đây cô ấy giống như đàn chị của cậu."
"Tôi cũng nghĩ vậy. Cái nắp nồi không thể vô duyên vô cớ mà bể ra làm đôi được. Tôi cũng biết rằng những dụng cụ có thể hóa thân thành hình dạng con người có thể thường xuyên giữ được hình dạng nguyên thủy của mình—Tôi không nhầm thì cô là một dạng đao kiếm gì đó đúng không nhỉ?"
"Thế cô có trả lời nếu tôi hỏi cô hình dạng nguyên thủy của mình là gì không?"
Konoha hỏi với một nụ cười gian xảo. Fear xì một tiếng. Bầu không yên ắng khó chịu lại tiếp tục bao trùm trong lúc họ ăn phần cơm của mình. Đĩa của họ gần như đã sạch nhẵn vào lúc Fear nói với Haruaki.
"Thế, lúc nãy cậu muốn nói với tôi là tôi có thể tin tưởng cậu vì đã từng có tiền lệ à."
"Ừm....Ừ. Đúng vậy. Konoha đã làm rất nhiều việc tốt như làm thêm từ lúc cậu ấy mới đến đây."
"Cậu ấy nói đúng đấy. Nhờ làm việc tốt mà tôi gần như hoàn toàn thoát khỏi lời nguyền của mình."
"Cô nói là ‘Gần như’. Vậy chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi hoàn toàn thoát khỏi lời nguyền của mình?"
"Những dụng cụ mang một lời nguyền nhẹ sẽ chỉ trở lại làm một dụng cụ bình thường. Nhưng theo lời ông già nhà tớ nói, thì những năng lượng âm tích tụ trong những dụng cụ có khả năng hóa thân thành hình dạng loài người đã vượt quá quy luật tự nhiên, vì thế cho dù ta có thể trung hòa hết được những suy nghĩ tiêu cực đó, thì nhân hình của chúng vẫn sẽ được giữ lại. Điều đó có nghĩa là hai cậu sẽ chỉ thoát khỏi lời nguyền của mình."
"Thế, tôi sẽ không trở lại hình dạng nguyên thủy của mình..... Hiểu rồi."
"Thú thật thì tớ cũng không biết rõ. Cứ hỏi ông già nhà tớ khi nào ông ấy về ấy."
Fear chẳng thèm nghe Haruaki nói. Cô chỉ im lặng và gật gù, và lẩm bẩm "Hiểu rồi... Mình sẽ... Hiểu rồi...". Cứ như cô đang muốn giấu đi vẻ nhẹ nhõm trên mặt. Fear ăn nốt phần còn lại trên đĩa và hỏi Konoha một câu.
"Hồi nãy Haruaki nói rằng cô đã sống cùng với cậu ấy hơn mười năm nay. Bộ tốn nhiều thời gian vậy à?"
"Tôi nghĩ nó cũng tùy thuộc vào mức độ của lời nguyền trên cô, nhưng..."
Hai chiếc đĩa không che khuất mặt bàn. Trong một lúc, hai đôi mắt— một im lặng, một thì lại toát lên sát khí— đang nhìn nhau.
"Mức độ thù hận mà chúng ta mang trong người đã quá lớn đến mức cho dù có làm gì đi chăng nữa, chúng ta cũng sẽ không dễ gì quên đi, vứt bỏ, hay chuộc lỗi... Cô làm tôi thấy khó chịu, nhưng chí ít thì, về phương diện lời nguyền, chúng ta có thể có một vài điểm chung. Đó là những điều mà tôi có thể chia sẻ với cô, như là tinh thần đều bị tổn thượng nặng nề."
Fear định nói một gì đó, nhưng rồi chỉ ngoảnh mặt đi và nói;
".... Tôi cũng cho là vậy. Tôi cũng chẳng ưa cô chút nào…"
"Ừ, cô đừng quá lo. Mà tôi nghĩ cũng chẳng còn cách nào nào khác."
Đó là một lời nói điềm đạm của một bậc đàn chị. Konoha nói ra những điều đó với tâm trạng dễ chịu hơn rất nhiều. Còn Fear, tất nhiên, chỉ khịt mũi.
Sau đó, Haruaki cũng ăn xong, cậu dọn bàn cùng Konoha và vào bếp để rửa chén. Lúc cậu trở lại, Fear đang ôm chân và nhìn lên trần nhà với một ánh mắt vô hồn. Cậu mang theo hai cốc trà tráng miệng, vì thế cậu đưa cho Fear một cốc và bắt đầu uống cốc của mình.
"Phải rồi, Konoha, cậu mang qua vài bộ đồ cũ được không? Không cần phải ngay bây giờ nhưng tớ thấy sẽ tốt hơn nếu Fear có gì đó để mặc. Mà tớ cũng biết là không vừa cỡ."
"...Xin lỗi vì có ngực nhỏ!"
"Tớ đâu có đề cập đến phần nào trên cơ thể cậu không vừa đâu!"
Haruaki suýt chút nữa thì chụp hụt cái cốc trà bay từ phía bên kia bàn.
"Thật là.... Thôi được, tớ sẽ mang qua một ít sớm nhất có thể."
"Nhờ cậu vậy."
"Nói xem, cậu định sẽ làm gì tối nay, như là cô ta sẽ ngủ ở đâu?"
"Hơ? À, tớ định sẽ để cậu ấy qua đêm ở đây. Tớ sẽ cho cậu ấy mượn tạm một phòng."
"C-Cô ta sẽ ở đây à?! Cậu không thấy đó là một ý kiến tồi sao, tớ nghĩ vậy đó!"
"Nhưng cậu thấy đó, khu nhà ngoài đã hết chỗ rồi... Kuroe thì chẳng có ở nhà còn cửa phòng thì bị khóa."
Khu nhà ngoài được thiết kế như một căn chung cư với hai phòng. Konoha đang ở đó cùng với một người khác, nhưng cô ấy luôn đi xa trong khoảng nửa tháng, vì thế Konoha không thật sự có cảm giác rằng mình có một người bạn sống ở phòng bên cạnh.
"Mà nè, chuẩn bị phòng dành cho khách càng sang trọng càng tốt. Như vậy, cậu có thể bù đắp cho những gì mà cậu đã làm với tôi."
"Bù đắp?"
Haruaki hỏi Fear, và cậu nhận được một câu trả lời hậm hực.
"Đừng có nói à cậu quên những gì mà cậu đã là với cơ thể của tôi ban nãy rồi đấy nhé! Đùa giỡn với cơ thể người ta như vậy... Tôi chưa bao giờ bị ai chọt tay vào CHỖ ĐÓ! Mặt tôi muốn chín lên vì ngượng rồi đây!"
Haruaki sắp định nói rằng Fear lúc đó chỉ là một chiếc hộp thì bỗng nghe tiếng cái cốc trà đang lăn lông lốc trên tấm tatami. Cậu nhìn thấy Konoha đang run rẩy đứng dậy. Một nụ cười gượng gạo che giấu cảm xúc của cô nhưng đến cuối cùng lại vở òa thành nước mắt.
"Ôiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii! Không thể tin được! Vậy là hai người đã làm những CHUYỆN ĐÓ?!"
Konoha chạy ôm mặt chạy khỏi phòng khách. Một tiếng dập cửa dữ dội. Fear chỉ gật đầu mãn nghuyện và nói,
"Tuy chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, nhưng tôi thắng rồi. Cảm giác thật là tuyệt."
†
Xung quanh chỉ là một màu nền đá xám xịt. Căn phòng nồng nặc mùi của kim loại, mùi tanh giống kim loại. Không khí ngột ngạt nhưng không ứ đọng. Một bầu không khí lạnh lẽo, lạnh lẽo như ở trong một hầm mộ hay quan tài. Không có bất cứ thứ gì cho biết được thời gian. Đó chỉ là một khoảng không gian chết, chẳng hề có bất cứ dấu hiệu nào của sự sống. Thứ duy nhất mà ta có thể cảm thấy tại nơi đây là sự tù túng và vây hãm. Khối thép bị bỏ lại đây chẳng có bất kì một công dụng nào khác ngoài thì thầm hết lần này đến lần khác những lời giống nhau. Nó thậm chí còn không nói ra. Nó chỉ lặp đi lặp lại trong thâm tâm mình. Như một vòng lập tuần hoàn. Lúc thức, lúc ngủ, lúc tỉnh, lúc mơ. Giá lạnh, tê tái, tăm tối, giá lạnh, tê tái, tăm tối, giá lạnh, tê tái, tăm tối, giá lạnh, tê tái, tăm tối. Nó vẫn cứ lặp đi và lặp lại—
Cô mở mắt. Chẳng có bất kì thứ gì trong căn phòng mang phong cách truyền thống. Cô lần tìm và ôm chặt chiếc chăn được đưa cho, chỉ có âm thanh sột soạt của chiếc chăn. Vẫn còn một ít hơi ấm đọng lại trong chăn nhưng đó chỉ là một hơi ấm giả tạo... Đó chỉ là nhiệt được tích tụ do đắp vào một người nào đó. Vì vậy, nó đồng nghĩa với hoàn toàn chẳng có chút hơi ấm nào. Những hồi ức trong mơ của cô đã tạo nên một cơn ớn lạnh đến tận xương sống. Cô biết rằng có sự khác biệt giữa căn phòng này và hầm ngục nơi cô được cất giữ. Nhưng, dù cho vẫn có một ít hơi ấm và âm thanh trong căn phòng này, cô vẫn không thể xua tan suy nghĩ rằng căn phòng này chính là nơi cô được cất giữ trước kia. Cô khẽ khàng mở cánh cửa trược và bước đi trên hành lang. Ánh trăng rọi sáng lối đi của cô đến lúc cô bước đến trước cửa của một căn phòng khác. Cô bước vào, một cậu con trai đang ngủ. Cậu ta đang nằm trong một tư thế kỳ quặc và tấm chăn của cậu tuột xuống dưới eo. Một tiếng khịt mũi nhẹ phát ra từ một gương mặt đang mỉm cười yếu ớt. Cô gái quỳ xuống trước khi với tới và từ từ cuốn lấy tấm chăn. Cô vuốt ve tấm chăn một lúc, rồi đưa nó lên mặt. Đó là mùi của con người, hơi ấm của con người. Đó, có lẽ, là lần đầu tiên cô cảm thấy những điều đó.
†
Hôm sau, trong giờ nghỉ trưa. Haruaki mở nắp hộp cơm và nghĩ đến vấn đề ở nhà.
‘Không biết để cậu ta ở một mình có sao không. Mình đã để lại một mảnh giấy cùng với một phần cơm hộp cho cậu ấy, nhưng mà... Từ đã, rủi cô ta không biết đọc thì sao? ’
Lúc Haruaki vào phòng cô ấy sáng nay thì cô vẫn còn đang ngon giấc. Cậu đã cố gọi cô nhưng cô vẫn không dậy nên cậu chỉ để lại một mảnh giấy nói rằng cậu sắp đến trường và có để lại một ít thức ăn. Haruaki tự hỏi không biết giờ cô có còn đang ngủ không. Lúc cậu thức dậy thì phát hiện tấm chăn của cậu đã biến đâu mất tiêu. Rồi khi vào phòng cô gái ấy, cậu trông thấy cô ấy đang đắp tấm chăn của mình còn tấm chăn của cô thì đang nằm ở góc phòng. Làm sao mà chuyện đó lại xảy ra vẫn là một điểu bí ẩn đối với cậu.
"Này Haruaki! Sao vậy? Vừa mới mở hộp cơm ra là tự nhiên thơ thẩn... Xem ra ông cần phải vận động nhiều hơn, chứ không phải chỉ có nấu nướng với làm việc nhà thôi đâu. Bóng chày cũng hay lắm, nếu được thì cũng nên chơi thử đi!"
Một người bạn vẫn luôn ăn trưa và trò chuyện với Haruaki. Tên cậu là Hakuto Taizo.
"Vẻ mặt tàn tạ của cậu ta vốn xưa như Trái Đất rồi, nhưng rõ ràng là hôm nay có đỏ hơn mọi khi. Hay là— cu cậu làm cô nào dính bầu rồi cũng nên? Ha ha ha!"
"Kana! Thôi mấy cái trò khiếm nhã của cậu đi!"
Một cô gái với làn đa rám nắng tràn đầy sức sống, Miyama Kana, hùa theo những lời trêu chọc Taizo. Lớp trưởng, Ueno Kirika, khiển trách Kana về nhận xét khiếm nhã của cô.
Kirika thở dài một hơi và quay mặt về phía Haruaki.
"Bỏ qua những nhận xét thiếu suy nghĩ của Kana đi nhé. Nhưng mà này, tới cũng thấy cậu hơi mất tập trung so với mọi khi. Có gì làm cậu lo âu à?"
"Hở? Không, không, không có gì. Chắc tại hôm qua tớ bị cảm lạnh."
"Cậu nghe thấy không Taizo-san? Kirika-chan vừi mới nói những thứ đại loại như: Mình lúc nào cũng dõi theo Yachi nên cậu ấy gặp chuyện gì không hay là mình biết ngay! Ôiii, Giá như có việc gì đó mà mình có thể làm để an ủi cậu ấy..."
"Đồ đểu Haruaki! Từ khi nào mà ngươi đã thó mất trái tim của nàng lớp trưởng? Ngươi đã cứu công chúa à? Cậu vừa phóng hỏa đốt một nhà máy in tiền giả? Hay giết một ai đó trong tháp đồng hồ bằng một cây kéo?"
"Hai người! Thôi n-nói nhảm đi! Thật vớ vẩn!"
Taizo và Kana đã chơi với Haruaki từ hồi cấp hai còn Kirika thì mới bắt đầu chơi lúc cậu vào cấp ba.
Kirika là một lớp trưởng gương mẫu. Cô luôn điềm đạm và từ tốn, học lực thì xuất sắc. Cô luôn bận một chiếc váy dài đến tận gối trông như người của hai thập niên trước. Cô cũng ghét để lộ da thịt và luôn bận áo nịt đen trong giờ thể dục và cả vào mùa hè. Vì vậy, chỉ có vài người thử làm thân với cô và trong mấy ngày đầu tiên cô luôn cô độc. Chỉ có Kana, người lúc nào cũng hòa nhã với mọi người, đã kéo cô lại gần với họ. Cũng có một lý do riêng vì sao mà Kirika lại bắt đầu ăn trưa với bọn họ.
"Gác mấy cái nhận định nhảm nhí đó qua một bên đi, để bọn tớ tiếp tục quyết đấu. Với món trứng chiên này, tớ tin chắc sẽ gỡ lại tất cả những bàn thua lúc trước! Tớ kì vọng vào hai vị giám khảo này đấy."
Kirika mở hộp cơm trưa ra rồi đưa qua bàn Taizo và Kana.
"Tớ đã nếm qua thử nhiều lần rồi. Thêm nữa, tớ còn nắm được việc Yachi có thể đã bị cảm lạnh... như vậy có nghĩa là vị giác của cậu ta sẽ không được tốt. Nên tớ đã quyết định rằng hôm nay là ngày giao đấu."
Một ánh mắt hừng hực khí thế xoáy vào Haruaki.
"Ồ... cậu ta lấy khí thế ở đâu ra vậy...?"
"À, họ nói có lợi cho sức khỏe được cũng là một phần của cuộc thi. Nhưng ở đây ta chỉ quan tâm tới mùi vị, vì vậy không cần phải lo lắng. Nói chung, bọn tớ là giám khảo. Được rồi, tớ bắt đầu đây—!"
"Tớ sẽ thử nếm món này trước!— Woa Kirika-chan! Món trứng chiên này mới ngon làm sao! Tớ yêu mấy miếng thịt xông khói quá đi thôi!"
"Thật không? Vậy là, ngon hả? Hi hi hi hi.....!"
Nghe thấy những lời nhận xét của hai người, Kirika cười mỉm chi. Nhưng nụ cười ấy tan biến ngay tức khắc bởi cuộc thi vẫn còn tiếp tục. Hai vị giám khảo với tới hộp cơm của Haruaki và—
"Món trứng chiên của Akki cũng rất thơm ngon! Ngonnnnn quá.... Hừm, tớ thắc mắc không biết cái mùi vị lạ lùng này là từ đâu?"
"Haruaki, cậu cho gì vào món trứng chiên vậy?"
"Tớ cho thêm một ít bơ vào. Hi hi, tớ dựa trên một bộ manga ẩm thực."
Taizo và Kana gật gù nhìn nhau. Họ cầm hộp cơm trưa của người thắng cuộc và giơ qua khỏi đầu, trông như hai bức tượng đối xứng đang nâng một một cơm trưa.
"Ừm, cả hai đều ngon nhưng bọn tớ quyết định Haruaki là người thắng cuộc cho ý tưởng mới lạ của mình!"
Lúc đó, Kirika gục đầu xuống, đôi tay của cô run run.
"Hừ....! Mới lạ.... Họ nói đúng. Mình đã quá chăm chút cho mùi vị mà quên mất việc tạo ra một ý tưởng riêng....! Vậy là hôm nay mình đã học được rằng một mình ý tưởng bảo thủ không đủ để đấu lại những ý tưởng cách tân hiện nay!"
".....À, lớp trưởng, Tớ vẫn luôn nhắc cậu không nên quá NGHIÊM TRỌNG HÓA vấn đề như vậy."
Haruaki cố an ủi cô. Kirika ngẩn cao đầu và nói.
"Tôi không thể cứ thua một người đàn ông mà nhất là về nấu ăn! Lần sau nhất định tôi sẽ thắng!"
Cậu đã nghe mấy lời đó không biết bao nhiêu lần. Nhưng giờ mà nói điều đó ra chắc cô lớp trưởng thể nào cũng sẽ tự tử nên cậu không hé nữa lời và chỉ mỉm cười một cách chua xót.
Sau đó họ bắt đầu ăn phần cơm hộp của mình. Một lát sau, Haruaki nghe thấy một người bạn nói rằng có ai đó muốn gặp cậu. Cậu nhìn ra cửa và trông thấy một gương mặt quen thuộc.
"Đó là Konoha-san! Nàng ấy cứ như... à, ông biết không, lúc nào cũng vậy! Khỉ thật Haruaki, làm ơn hãy nói với nàng ấy rằng tôi, Taizo, xin gửi lời khen ngợi vẻ đẹp như một bông hoa belladonna của nàng!"
"Chẳng hiểu sao Hakuto lại chọn một bông hoa độc để so sánh với cô ta nhỉ. Rõ là ngốc mà."
Haruaki phớt lờ mấy lời trao đổi sau lưng mình và bước đến cửa. Đó là lần đầu tiên cậu gặp Konoha ở trường trong ngày.
"Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì, thật sự... Chỉ là tớ lo cô gái ấy..."
"Tớ đã cố gọi mà cậu ấy không dậy nên tớ chỉ để cô ấy ở nhà với một mảnh giấy."
"Cái gì?"
Cô đơ người.
"Để cô ta ở nhà liệu có ổn không?"
"Theo những gì quan sát tối qua thì tớ thấy cậu ấy cũng vô hại nhưng mà, hừmmm... Giờ cậu đề cập đến làm tớ bắt đầu thấy lo rồi đây. Nói chung thì tớ và cô ấy cũng chưa nói gì nhiều."
"Cậu có nhìn thấy nguyên hình của cô ta không?"
"Sơ sơ, lúc tớ gặp cậu ấy lần đầu thì cậu ấy là một chiếc hộp bí ẩn."
Cậu bắt đầu nghĩ đến một điều gì đó một lúc nhưng cậu đành lắc đầu chào thua không đoán ra nguyên hình của Fear là gì.
"Thôi, nếu cậu đã nói cô ta không sao, thì thôi vậy. Không có gì phải lo lắng."
Konoha cuối đầu chào tạm biệt và trở về lớp.
‘Đành là cô ấy nói vậy, nhưng mà....’
Một người khi đã cảm thấy bất an thì sẽ không thể nào cảm thấy an lòng cho đến khi người đó kiểm tra lại điều đã làm mình bất an. Nó giống như ta hoài nghi về câu trả lời của mình trong kì thi khi ta dò lại. Haruaki không còn cách nào khác ngoài việc dán mắt vào chiếc đồng hồ đang chậm chạp chạy trong lớp học và chờ đợi giờ về.
Sau khi tan học, Haruaki và Konoha gặp nhau trước cổng trường.
"Không phải hôm nay hội học sinh có cuộc họp à?"
"Hôm nay tớ cúp. Vì tớ cảm thấy nên như thế."
Đó là thần giao cách cảm giữa hai người. Haruaki vội về nhà cùng với Konoha, người mà mọi người nghĩ là em họ cậu. Họ về đến cổng, nhanh chóng mở cổng ra, và bước vào nhà. Họ trông thấy—
"Cái gì?!"
Cảnh tượng bên trong thật kinh hoàng. Cái bàn thì bị lật ngược đang nằm chổng chơ, chân cắm vào cánh cửa trược. Những cái tủ thì nằm ngã nghiêng. Có đầy những vật dụng không cần thiết mà đáng nhẽ phải ở trong kho đang nằm vương vãi trên sàn nhà.
....Chỉ trong nửa ngày, nơi nghỉ ngơi yên bình của cậu đã trở thành một bãi chiến trường. Hẳn phải có chuyện bất thường xảy ra ở đây.
Haruaki tìm kiếm cô gái tóc bạc, tim cậu đập thình thịch. Cậu ngay lập tức tìm thấy cô. Cô đang nằm sấp trên hành lang, không chút cử động. Cậu quì xuống và đỡ cô dậy. cậu cố nói với cô trong lúc lắc mạnh người cô ấy. Đôi bắt cô mở to và hấp háy với vẻ mắt vô hồn. Konoha xuống bếp để lấy chút nước nhưng vội vã quay lại.
"Có chuyện lớn rồi! Nhà bếp cũng trong tình trạng tan hoang!"
"Chuyện quái quỷ gì đã xảy ra vậy trời... Fear! Này, Fear!"
"Ư...... Đừng có lắc... Tôi ổn..."
"Cậu có chắc không?"
"Ừ. Ôi, cậu không biết biết tôi đã trải qua chuyện gì đâu."
Fear ngồi dậy và ôm đầu. Đầu cô gục xuống trong lúc thở hào hển cứ như cô sắp nói ra một chuyện động trời vậy. Cô ngẩng đầu lên và nói
"Nghe đây... Hồi nãy có một sinh vật ngoài hành tinh ba chân xanh lè xanh lét thâm nhập vào đây và—"
"Haaaa!"
Trước khi Fear kịp dứt lời, tay của Haruaki đã vòng ra sau đầu cô. Một tiếng cốc vang lên.
"Tớ mới là người phải hỏi cậu đã làm gì mới đúng! Hiểu rồi, nhàn hạ quá rồi nên muốn đi phá cái nhà này phải không? Nhìn coi những gì mà cô đã làm đi!"
"K-Không phải..."
Fear quay mặt đi.
"Thế giải thích tại sao mà bộ sưu tập đĩa hiếm của tớ lại bị máy hút bụi hút mất đi?! Tớ chỉ có thể coi đây là một cách thể hiện sự ác ý đối với tớ! Bộ tớ có làm gì không phải với cậu à?!"
Haruaki dồn cô vào thế bí. Fear chỉ làm một vẻ mặt sưng sỉa và liếc nhìn Haruaki.
"Im đi! Tôi chẳng thèm quan tâm cậu nói gì về tôi! Buồn ngủ rồi, đi ngủ đây! Đừng có làm phiền tôi!"
Cô chạy vào phòng mình. Haruaki giật mình bởi cơn giận của cô và không còn ý định đuổi theo.
"Cái con nhỏ... Chật, cô ta mới là người phải sửa lại mấy thứ này mới đúng! Vậy ra đây là cách cô ta đáp lại lòng tốt của mình đây!"
"...Ưm, xin lỗi."
Konoha chọt vai Haruaki. Cô nói chuyện với Haruaki với một thái độ ngượng ngùng
"Cậu biết đấy, tớ nghĩ trong việc này, tớ cũng có một chút lỗi."
"Tại sao? Tớ không thể hiểu được cô ta đã làm việc gì khác ngoài chơi khăm tớ."
"À, nếu cậu thử quan sát những thứ xung quanh mình, có lẽ cậu sẽ hiểu ý tớ là gì. Thử nhìn ra đằng ngoài vườn hay nhà bếp xem."
Haruaki thử nhìn những nơi mà cô chỉ. Cảnh vật hoàn toàn khác so với hồi sáng lúc cậu đi. Cậu vẫn không thể nhìn ra bắt cứ thứ gì khác ngoài việc Fear đã cố tình chơi —-
"....Hở?.... Cô ta... Chẳng lẽ cô ta định...?"
Việc đầu tiên mà Fear làm khi cô bước vào phòng là túm lấy và đá một cái gối để trút giận. Lúc đã hết hơi, cô lấy tấm chăn ra và trùm mình lại. Nhưng nhiêu đó vẫn chưa làm cô hả giận.
"Hừ....Hừừ! Đồ ngốc, đồ vô lại....! Đâu cần phải quá..."
“Hắn chẳng thèm nghe mình giải bày. Thật bực mình.”
Mà thật ra, cô cũng chẳng muốn giải bày với cậu...
"Sao mình có thể nói cho hắn ta biết những gì mình định làm cơ chứ."
Cô không thể nào giải thích giải bày điều đó với cậu, quá xấu hổ và thất vọng. Ít nhất cô cũng có chút tự cao chẳng còn cách nào khác ngoài— “Thật bực mình”. Sau khi khịt mũi một cái, cô xếp chăn và lại tiếp tục trùm đầu.
†
Trong quãng thời gian ngắn ngủi lúc Fear ở bên Honatsu, cô đã được ông dạy cách đọc và viết Nhật ngữ căn bản cũng như những kiến thức thông thường về thế giới hiện đại, vì thế Fear đã có thể đọc được mảnh giấy mà Haruaki để lại. Cô nghĩ việc để bỏ cô một mình lại đây thật là phi lý nhưng chẳng còn cách nào khác nên cô đành ăn phần cơm sáng và trưa mà Haruaki viết trong giấy. Sau khi ăn xong, Fear lẩm bẩm một mình.
"..... Xì. Chán ngắt."
Cô ngồi trước hiên và nhìn lên trời. Đó là lúc “nỗi buồn” trào dâng trong cô. Nó là một trải nghiệm khoan khoái bởi đây là lần đầu cô cảm thấy vậy, nhưng lại thấy ngường ngượng lúc nghĩ về nó — Tiếng gọi của tự nhiên.
"Làm người chẳng thoải mái như mình nghĩ."
Cô đến phòng vệ sinh, xụ mặt xụ mày. Sau một lúc, nhiệm vụ hoàn tất.
"Sảng khoái thật. Haruaki nói cái đó là vòi nước. Mình cũng thấy kinh ngạc."
Fear đứng trước bồn rửa tay, rửa tay trong lúc nghĩ ngợi về những thay đổi to lớn của thế giới xung quanh. Cô đã nắm được cách sử dụng vòi nước. Mặc dù cô đôi lúc cũng thấy kinh ngạc trước công nghệ, nhưng cô nghĩ bấy nhiêu chưa đủ làm cô sợ. Trong lúc đang vẫy nước khỏi tay, có thứ gì đó phía trong đập vào mắt cô.
"Hừm. Mình biết cái máy đó. Nó được gọi là "Máy giặt". Cho nước và xà bông vào là nó sẽ tự động giặt đồ cho mình."
Fear nhớ lại những gì mà Haruaki đã dặn tối qua. Cô phải làm những việc mà [Mọi người cảm kích] để hóa giải lời nguyền của mình. Cô nghĩ đến điều kiện hiện giờ, cô đang chẳng có việc gì để làm. Có lẽ cô nên bắt đầu là những việc có ích cho mọi người.
Haruaki cũng có nói rằng sẽ mất nhiều thời gian để hóa giải được lời nguyền. Nếu thế thì cô phải bắt đầu sớm để còn kết thúc trước thời hạn.
"....He he he. Hãy biết ơn những gì mà ta sắp làm đi. Và trầm trồ trước năng lực thật sự của ta đi...!"
Trước tiên, cô hốt đống đồ trong tủ đồ và ném vào trong máy giặt. Sau đó, cô tìm một hộp xà bông và một ổ cắm điện sau sau máy giặt. Cô thử ngửi xem thì thấy nó trông như mùi xà phòng. Cô tin chắc rằng đây là xà bông. Cuối cùng, cô cho “xà bông” vào máy giặt — cả một hộp. Sau khi làm đúng thủ tục, cô thử ấn những nút khác nhau và thấy máy bắt đầu vận hành.
"Mình có thể làm được ...he he he. Mình ngạc nhiên khả năng thích nghi của mình quá. À, tiếp theo đi dọn nhà nhỉ!"
Thứ mà cô cần là một vật gọi là “Máy hút bụi”. Theo lời Haruaki thì nó là một cái hộp có một cái mũi dài thò ra. Cô tìm thấy máy hút bụi trong tủ.
"Mình cũng biết cái máy này cần điện. Nhất định phải có một cái lỗ to bằng cái lỗ mũi trên tường. Hừm, nhất định là vậy. Nó trông như một cái lỗ mũi. Nhưng mà, hừmmmm cái nĩa đằng sau máy hút bụi không tới mấy cái lỗ đó......Hả?!"
Sợi đây điện kéo dài ra trong lúc cô nghịch với phích cắm. Ngạc nhiên bởi hoạt động bất ngờ đó, cô ho khục khục, ngẩng cao đầu và nhìn trái nhìn phải.
"......Chỉ là ngụy trang bên ngoài thôi. Ta biết mà."
Cô cắm phích điện vào ổ cắm và thử ấn tất cả các nút trên máy hút bụi. Nó chạy và bắt đầu hút bụi. Tuyệt với. Fear từ từ di chuyển máy hút bụi và làm sạch cả phòng. Cô bắt đầu thích dùng máy hút bụi, thế nên cô tiến hành làm sạch bất cứ nơi nào cô thích. Cô quen dần với nó và tăng tốc độ làm sạch. Nhưng mà, có một vài hiện tượng lạ chỗ sợi dây điện bị căng ra và những âm thanh đổ bể vang vọng sau lưng cô. Fear toan quay lại nhìn thì có một thứ còn quan trọng hơn đập vào mắt cô. Đó là một sinh vật tám chân màu đen đang bò trên tấm tatami.
"N-Nhện?!"
Cô nổi hết da gà. Fear tự hỏi sao nó lại phải xuất hiện ngay trước mặt mình. Thật là xui xẻo quá đi… Fear đã tính thử vận may trong việc chạy trốn nhưng rồi cô nhanh chóng kiềm mình lại, nghĩ rằng mình việc quái gì phải sợ một con nhện cò. Cầm lấy cái máy hút bụi, Fear xông vào con nhện. Cái máy cô đang cầm trên tay không còn là một cái máy hút bụi tiện dụng nữa. Nó đã trở thành một thứ vũ khí tối tân có thể đưa con nhện bất hạnh đó vào một không gian khác.
"Biến thành cát bụi với sức mạnh của điện năng đi!"
Con nhện nhanh chóng chuyển hướng và tránh được đòn tấn công. Nói chui vào trong cái tủ để máy hút bụi. Fear không thể kiềm chế nên cô nhét máy hút bụi vào trong tủ cố hút lấy con nhện. Cái máy va chạm với mấy thứ ở trong tủ trong khi cô đang điều khiển nó, chúng đập vào nhau ầm ầm trong tủ. Cái máy hút bụt hẳn đã hút phải một vật gì đó lớn nên nó bỗng nhiên dừng lại sau khi phát ra những âm thanh lạ lùng.
"Cái gì?!"
Mới vừa nãy, cô đang là người tấn công thì bây giờ tình thế đã thay đổi. Lùi vài bước và đóng cửa tủ, cô ngồi xuống, thở dài một hơi và nghĩ đến chuyện thả cánh cửa tủ ra. “Mình phải làm gì đây? Mình có nên tấn công nữa không? Không, không cần thiết. Hắn ta sẽ không thể nào ra ngoài được nữa trừ phi mình mở cánh cửa này. Phải, cứ để cho nó đóng vậy thôi. Mình chỉ cần đợi Haruaki về tiêu diệt hắn.
"Mình chẳng nhìn thấy gì hết..... Phải, là vậy đó."
Fear trông thấy một vật gần gũi với cô đang lăn lông lốc dưới chân. Nó hẳn đã rơi từ trong tủ ra. Một khối lập phương có thể cầm gọn trong lòng bàn tay, mỗi mặt có 3x3 ô. Mỗi ô lại được sơn với những màu khác nhau. Cô nghiêng đầu và thử di chuyển khối lập phương. Những ô màu bắt đầu thay đổi. Cô nhận thấy nếu di chuyển những ô kia qua bên phải thì màu sắc trên một mặt sẽ trùng nhau.
"...... ...... ...... Ôi! Quên mất, mình còn nhiều việc phải làm vào lúc này."
Fear đặt khối lập phương trở lại sàn. Lúc đó, cô nghe thấy một âm thanh ầm ỉ phát ra từ cái máy giặt. Cô sực nhớ ra rằng mình đang giặt đồ.
"....Hà, có vẻ hơi bị phô trương quá thì phải. Ta tự hỏi là có cần thiết phải làm đến mức này không."
Bong bóng đang trào ra khỏi máy giặt như một cái núi. Không chỉ vậy, nước đã tràn ra ngập khắp sàn nhà. “Nói chung, đồ giặt rồi thì phải phơi cho khô. Fear kéo đống đồ ra khỏi máy giặc và cho vào giỏ, ra vườn và đến sào đồ. Khu vườn là một thảm cỏ xanh rì tạo nên cảm giác thoải mái cho đôi chân trần của cô. Fear đứng trước sào đồ, giũ đồ và máng lên sào đồ. Có những thứ hình tam giác trông như cái mỏ ở trên sào đồ nhưng cô không biết chúng dùng để làm gì nên cô gỡ hết ra. Có lẽ đó là một loại bùa hay gì đó.
"Cái cuối....cùng. Phù. Tuyệt vời."
Đồ bay phấp phới như những lá cờ. Nghĩ tới việc mình là người đã làm việc này, một cảm giác lạ lùng khi hoàn thành một công việc trào dâng trong cô.
Đến khi cô định quay lại, tự hào vì chiến thắng của mình— Một cơn gió.
Cô đương nhiên không thể nào đuổi kịp, và cái khăn lông đã bay lên nóc nhà. Cô nhăn mặt và nhảy lên nóc nhà, có tiếng đổ bể bên dưới nhưng tấm khăn quan trọng hơn vào lúc này. Cô nhặt tấm khăn và nhảy xuống đất. Vào lúc đó, lại một cơn gió khác ập đến, cứ như đang muốn trêu ngươi cô. Vì vậy, lại có một số đồ khác bay lên mắc vào một nhành cây cao. Cô chặc lưỡi là máng tấm khăn nhặc được lên sào đồ. Lúc cô vừa bỏ tấm khăn ra, gió lại đưa nó vắt vẻo trên một nhành cây. “Hừ. Chuyện này sẽ chẳng bao giờ kết thúc mất."
"..... Ơ, à. Đồ sẽ mau khô hơn nếu có gió. Như vậy có nghĩa là mấy bộ đồ trên cây có sẽ mau khô hơn. Nếu nhìn xa trông rộng thì máng đồ lên nhành cây sẽ tốt hơn.... hay chí ít thì mình nghĩ là vậy."
Cô cố thuyết phục bản thân và quay trở lại nhà, cố không nhìn lại đám đồ đang phất phơ trên nhành cây và một chuyện lạ đã đập vào mắt cô. Và đó là....
Trước tiên là phòng khách. Những cái tủ đang nằm ngả nghiêng, còn cái bàn trung tâm thì nằm chổng chơ trong một tư thế lạ lùng, chân bàn thì cắm vào cánh cửa trược. Dây điện thì quấn quanh bàn. Cô không phát giác ra những chuyện đó bởi sự xuất hiện của con nhện và khối lập phương. Không biết sao, cô lại lại nghĩ rằng mình biết chuyện gì đã gây nên những hiện tượng ban nãy. Thêm vào đó, nhiều thứ trong tủ đã vươn vãi khắp nhà, còn cái máy hút bụi thì nằm chết lặng trên sàn nhà. Fear cũng nhận ra rằng có thứ gì đó rơi từ nóc nhà xuống, đó là một miếng ngói màu xám. Nó nhất định là âm thanh đổ bể mà cô nghe thấy lúc nhảy lên nóc nhà khi nãy.
Đó là lần đầu tiên Fear nghĩ rằng cái điều gì đó khác thường. Dường như ngôi nhà càng trở nên lộn xộn hơn cả trước lúc cô bắt đầu dọn dẹp. Thật ra thì cô cảm thấy nó đã hoàn toàn tan hoang. Cô tự hỏi tại sao.
"Hay là mình đã làm gì sai rồi nhỉ?"
Tiếng bước chân của hai người đã trả lời cho câu hỏi đó của cô. Fear từ từ bước ra hiên nhà, nằm úp bụng xuống và suy nghĩ. ‘Yêu quái hay người ngoài hành tinh. Cái nào đáng tin hơn để lấy làm lý do đây? ’
†
"Hừmmmmmmmmm. Mình cũng có cảm giác những gì cô ta định làm quá dễ đoán, có thật là...?"
Haruaki lẩm bẩm một mình trong lúc nhìn cái đám đồ đang treo vắt vẻo trên nhành cây trong vườn.
"Nếu cô ta chỉ quậy phá thì chắc sẽ chẳng nghĩ đến chuyện cho xà bông vào máy giặt.... Ngoại trừ số lượng cô ta cho vào. Giờ nếu mà đến chỗ máy giặt thì cậu sẽ tận mắt thấy nó xì bong bóng ra như một con cua."
Konoha giơ tay ra và làm hình một cái kéo, cố để bắt chước một con cua. Haruaki nhặt khối lập phương ở dưới sàn nhà lên.
"Thật là. Cậu ta kiếm ở đâu ra cái này không biết?"
"Ưm, Haruaki-kun...? Cậu còn nhớ thời điểm lúc tớ vừa đến đây không?"
"Không thể nhớ chính xác, nhưng tớ vẫn còn nhớ. Lúc đó cậu làm mấy chuyện lạ lắm."
Cô đến ngôi nhà này lúc Haruaki sắp vào lớp một. Tất nhiên, không rõ lắm nhưng cậu vẫn còn nhớ những ấn tượng về Konoha khi ấy.
"Tớ nghĩ vậy đấy. À, lúc đầu tớ muốn cậu quên đi tất cả nhưng giờ nghĩ lại, tớ thật mừng vì cậu vẫn còn nhớ tớ đã từng như thế nào."
"Tại sao vậy?"
"Hi hi. Cậu chỉ cần nói với Fear-san những gì mà cậu đã nói với tớ khi chúng mình gặp nhau lần đầu. Như vậy, tớ cá là mọi vấn đề sẽ được giải quyết."
"Tớ chẳng nhớ mình đã nói với cậu điều gì nữa. Tớ đã nói gì vậy?"
"Hà, Haruaki-kun chẳng hề thay đổi dù chỉ một chút, cậu cứ nói cho cô ấy biết những gì trong thâm tâm mình là được rồi."
Sau đó, Konoha đề nghị giúp dọn nhà nhưng Haruaki lịch sự khước từ. Cậu cảm thấy đó là một thứ gì đó mà mình có trách nhiệm phải làm mà không phải bất kì ai khác. Konoha cũng không nói lý với cậu. Lát sau, sau khi Konoha đã về nhà, Haruaki đặt khối Rubik lên bàn và nhìn lên trần nhà.
"Ôi trời. Mình nên làm gì đây...."
Tối hôm đó.
"Này. Cậu còn thức không?"
Cậu kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời. Sau một lúc, Fear bực dọc trả lời.
"Im đi. Tôi đang ngủ."
"Cậu có ngủ đâu. Cậu còn trả lời câu hỏi của tớ nữa mà."
"Im miệng và giữ yên lặng không tôi nguyền rủa cho bây giờ."
"Rồi, rồi. Vậy, cậu không có gì để nói sao?"
Sau một lúc im lặng, Fear trả lời rằng cô không có gì để nói với cậu. Haruaki nói không sao và thở dài. Cuộc nói chuyện sắp trở nên bế tắc.
"Cậu có thể không có gì để nói với tớ, nhưng tớ thì có đó. À, ừm... Tớ xin lỗi."
Không có tiếng trả lời. Cậu không thể làm gì để phá vỡ sự im lặng của Fear nên Haruaki chỉ có thể tiếp tục nói.
"Tớ đã biết mình phải làm những gì, nhưng tớ lại quên mất. Cậu trông như con người nhưng lại không phải—-tuy trong thực tế, cậu cũng là con người nên ban đầu cũng gặp đôi chút khó khăn. Có thể có những thứ cậu không biết, và đôi lúc cậu còn làm phiền hay gây lộn với người khác. Konoha cũng đã từng trải qua tất cả những chuyện đó."
"Không rõ cậu đang nói về điều gì nhưng mà đừng có so sánh tôi với cái ả “Tí bò” đó. Khó chịu lắm."
Ờ, ừm. À, ý tớ là... cậu không cần phải vội hóa giải lời nguyền đâu. Và nếu có gì không biết thì cứ hỏi tớ, tớ sẽ cho cậu tất cả những gì tớ biết. Tớ đã chừa phần cơm chiều trong nhà bếp rồi đấy, khi nào thấy đói thì ăn nhé. Tớ đi đây. À, quên mất, tớ có quà cho cậu này. Lấy đi."
Haruaki để lại một cái bọc giấy trước cửa. Sau đó, cậu trở lại phòng mình, vừa đi vừa ngáp. Sau một lúc, cánh cửa trượt nhẹ nhàng hé mở. Sau vài phút quan sát, một cánh tay trắng thò ra lấy cái bọc giấy. Cánh cửa trược lại nhẹ nhàng khép lại.
Bên trong bọc giấy là vài bộ đồ. Chúng đều là cỡ to nhưng phần lớn đều toàn là đồ một mảnh. Cũng có một cái quần lót mới được gói trong bọc nhựa. Một mảnh giấy rơi ra nói rằng "Chỉ có quần chíp cho mấy bé nhi đồng là cần phải mua mới thôi"....
"Chết đi!"
Fear ném tờ giấy xuống sàn nhà theo phản xạ. Cô nhận ra rằng đằng sau tờ giấy có một dòng chữ khác đề cập đến mình. Nó nói rằng, "Nếu cô muốn áo ngực thì hãy thử đi làm thêm và tự mua cho mình đi. Cô sẽ làm được điều đó khi cô sống quen với nơi này..... À, chúng ta đều là những dụng cụ bị nguyền rủa nên cơ thể của chúng ta sẽ không phát triển. Tức là cái đó cũng không cần thiết đâu, ý tôi là, sẽ chỉ tốn thời gian nếu cô...."
Một cái gót chân đã giẫm lên tờ giấy trước khi Fear đọc xong. Ngoài đồ ra thì cũng còn một số thứ khác trong bọc giấy. Đó là cái khối Rubik khi nãy. Và, còn có...
"....một cái bánh gạo."
Bụng cô sôi ùng ục. Haruaki nói rằng cô đã ngốn hết bánh dự trữ nên cậu phải đi mua thêm cho cô.
"H-Hừmph. Mình không thể bị mua chuộc dễ dàng như vậy được. Bộ hắn ta nghĩ mình trẻ con đến mức mắc mưu hắn à?"
Mặc cho miệng lầm bầm phàn nàn, một tay của cô vẫn lột bịch bánh ra và nhét vào miệng, tay kia thì nghịch với khối Rubik. Tiếng loạt xoạt của túi nhựa vang khắp phòng.
"Hừm. Mè. Là bánh gạo phủ mè. Thơm quá..."
Fear nghĩ về Haruaki trong lúc hai âm thanh đó đang vang vọng trong phòng. ‘Hừ, Mình sẽ tha cho cái tên vô lại đó. Hắn ta phải cảm ơn tấm lòng nhân từ của mình đi. Việc đầu tiên là— phải hỏi hắn xem cái món bánh tuyệt vời này bán ở đâu cái đã. ’
thay đổi nội dung bởi: nhinguyenminh, 27-11-2011 lúc 12:22 AM.
The Following User Says Thank You to nhinguyenminh For This Useful Post: