Chương 1 – Mimizuku muốn-tự-sát và Dạ Vương ghét-con-người
Mimizuku tỉnh giấc giữa tiếng chim ríu rít đâu đó đằng xa. Ánh sáng bất chợt lọt vào mắt, khiến cô phải chớp liên tục.
“Ngươi dậy chưa? Ngươi dậy chưa? Đứa trẻ người. Cô gái người.”
Từng chút, từng chút một, một giọng nói tràn vào tai. Câu chữ rời rạc, và rất khó hiểu.
Cô gái người.
Theo phản xạ tự nhiên, cô thả lỏng cơ miệng và bật cười.
“Ta không phải là người. Ta là Mimizuku”, cô mơ màng trả lời, như đang nói với một giấc mơ
“À”
Rồi cô nghe thấy tiếng sột soạt như cánh dơi.
“Ngươi không hét sao? Ngạc nhiên thật. Ta biết rõ phản ứng của con người mà.”
“Hét?” Dụi mắt, cô lặp lại như một con vẹt
“Vì đã không gào thét khi thấy ta: ta khen ngợi ngươi.” Giọng nói tiếp tục khi Mimizuku ngẩng đầu cố nắm bắt hình dạng của nơi nó đến từ.
Thế nhưng, khoảng cách từ nơi giọng nói phát ra và cặp mắt sanpaku của cô quá ngắn, cho nên cơ thể của sinh vật đấy trông lớn hơn cả những gốc cây cổ thụ xung quanh. Cô xem xét cái cơ thể xanh đen đang cản trở hoàn toàn tầm nhìn ấy. Nó mang hai cánh thẳng như dơi, và cơ thể có chút giống con người, nhưng thân mình vô cùng vạm vỡ, và từ hai bên cơ thể mọc hai cánh tay ốm yếu nổi bật hẳn lên. Hai chiếc sừng trắng sữa nhô ra từ trán, và miệng xẻ một đường thẳng như Kẹp hạt dẻ (*). Trong cái miệng đó là hàm răng vàng, với cái lưỡi đỏ thè ra từ giữa. Cái miệng đỏ lòm được phô trương một cách rất chi lòe loẹt. Bờm của nó nhìn như một mớ lá vàng, và cặp mắt thì từ ngoài nhìn vào chẳng thể biết được đang hướng về đâu.
Quả là một hình thù kỳ quái và đáng sợ. Nhưng Mimizuku lại không thấy thế. Từ trước đến nay cô chưa hề sợ bất cứ thứ gì.
“...Ngươi là quái vật à?” Mimizuku hỏi, khẽ nghiêng đầu. “Phải”, sinh vật lạ gật đầu, giọng nói âm vang cả không gian.
Không chút nao núng, Mimizuku hỏi, “Ngươi ăn ta nhé?”
“Ta sẽ không ăn ngươi.” Trả lời ngay lập tức.
“Awww... chán vậy...” cô xìu giọng.
Sinh vật tuyệt đẹp cô đã thấy tối qua không chịu ăn cô, và bây giờ cả con quái vật này, nhìn có vẻ sẽ muốn ăn cô hơn, cũng từ chối.
“Cô gái người. Ngươi muốn bị ăn?”
“Vâng! Vâng, ta rất muốn! Nhưng mà khoan! Ta không phải là cô gái người, ta là Mimizuku, MI-MI-ZU-KU.” Cô đập đập tay chân như con nít, khiến những chiếc còng rung lắc leng keng. “Tại sao? Tại sao? Tại sao ngươi không ăn ta?” Mimizuku đấm liên tục vào lớp da dày của quái vật phản đối. Thế nhưng, Mimizuku rất yếu, và quái vật chẳng di chuyển tí ti. Rồi, hắn cong lưng và bất ngờ đập cánh.
“Hở?”
Mimizuku nhìn hình dạng của quái vật từ từ trở thành kích cỡ một đứa trẻ, và chiều cao khiêm tốn thật sự của hắn dần hiện rõ trước cô. Quái vật rùng mình và bay lên trời. Hắn nhìn xuống Mimizuku để mắt họ gặp nhau. Và cuộc đối thoại tiếp tục.
“Các Ieri trong rừng này không bao giờ ăn thịt người. Ngay cả bây giờ, dù ngươi yêu cầu, ta cũng từ chối.” Mimizuku bất chợt lặng im. Ieri. Cô đã nghe từ đấy ở đâu rồi. Thẳm sâu trong ký ức là những con người cũng gọi quái vật là Ieri. Với cách nói rời rạc của mình, quái vật không thể giải thích cho Mimizuku hiểu nổi. Tuy cô biết từng chữ, nhưng ngữ điệu của hắn khiến chúng nghe như một ngôn ngữ khác từ một đất nước xa xôi lắm vậy.
Như những từ chưa từng được nghe.
“Tại sao?”
Đương nhiên là vì con quái vật nhỏ hơn Mimizuku rất nhiều. Có lẽ một mình hắn ăn cô không nổi. Nhưng Mimizuku nhớ đến con quái vật to hơn rất nhiều cô đã thấy, vừa đúng kích cỡ có thể tiêu hóa được cô. Cô muốn hỏi quái vật này về hắn.
“Bởi vì, bởi vì bởi vì. Ngươi đã gặp Dạ Vương.” Quái vật trả lời. “ Ta chưa từng gặp ai thoát khỏi Dạ Vương cả.”
“Dạ Vương?”
“Phải, Dạ Vương. Người có cặp mắt-trăng, Người thống trị hoàn toàn khu rừng này.”
Cung cách ăn nói của hắn bộc lộ một sự thành kính mạnh mẽ với “người” đang được nhắc tới. Mimizuku ngẩng đầu khi vừa nghe dứt câu.
“A, là hắn, quái vật với cặp mắt trăng đẹp tuyệt!” Cô mỉm cười. Mắt như trăng. Không thể nhầm được. Chúng còn nhấp nháy như sống nữa. Mimizuku vẫn còn nhớ rõ mà.
“Hắn làm sao thế nhỉ?”
“Người không ăn ngươi?”
“Không”
Mimizuku nói đi nói lại bao nhiêu lần, hắn vẫn không ăn thịt cô, nên cuối cùng cô đành lăn ra ngủ cạnh một gốc cây gần đấy. Mùi của đất và nước phảng phất xung quanh khiến giấc ngủ rất ngon.
“Nếu đã vậy thì trong rừng này, trong U Lâm này, không có quái vật nào chịu ăn ngươi đâu.” Con quái vật tuyên bố thẳng thừng.
“Thế sao...” Mimizuku gật đầu. Nhưng cô vẫn không hiểu tại sao. Có vẻ gã to lớn đó không chịu ăn cô thì không ai khác trong đám quái vật còn lại chịu cả. Nhưng vậy thì tệ lắm. Cô đã cất công đến tận đây cơ mà.
“Chậc, ta phải làm sao đó để hắn ăn thịt mình mới được.” Vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, Mimizuku loạng choạng đứng lên. Xem ra chỗ cô ngủ không phải chỉ có mình cô nằm, bởi hai chân đều đã chuyển xanh và tê cứng, các mạch máu nghẽn lại. Cô ngã nhào lại xuống gốc cây như trái chín rụng khỏi cành.
“Ngươi làm gì vậy?”
“Eh, chắc ta sẽ ngủ thêm chút nữa. Ngươi không phiền chứ hả?”
“Tùy ngươi, nhưng...”
Quái vật vỗ cánh bay xuống và dừng ngay tầm mắt Mimizuku.
“Cô gái trẻ, ngươi lạ thật.”
“Lạ? Có lẽ, nhưng đừng gọi ta là “cô gái trẻ.” Tên ta là Mimizuku...”
“Mimizuku. Tên một loài chim đêm.”
“Ừ, đúng rồi.”
“Tên đẹp.”
Hãnh diện, Mimizuku khẽ khúc khích.
Mình đã vui thế này bao giờ chưa nhỉ? Cô tự hỏi.
“Quái Vật, tên ngươi là gì?”
"——*——"
“Hở? Xin lỗi, nói lại được không?”
“Vô ích. Tai người không thể nghe được tên của Ieri.”
“Vậy... ta gọi ngươi là gì?”
“Bất cứ thứ gì ngươi muốn. Con người cứ thích động vật nào là đặt tên mình như vậy sao?” Quái vật khoanh tay.
"Um..."
Nhưng hắn không phải là người, Mimizuku nghĩ. Cô trầm tư một lát, nhưng không quá lâu, trước khi lại cười tự mãn và nói,
“Ta biết rồi. ‘Kuro’ nghe thế nào?”
"'Kuro'? Màu của đêm..." Kuro gật đầu. Việc hắn dễ dàng chấp nhận cái tên khiến Mimizuku rất vui. Mỉm cười, cô ngồi thẳng dậy.
“Mimizuku. Cỏ cắt ngươi chảy máu kìa.” Kuro đưa tay trái ra sờ má Mimizuku. Người đầy bùn và trầy xước, Mimizuku chỉ đơn giản trả lời “A, vậy sao?”. Nếu cô tự chạm vào những vết thương, vi khuẩn sẽ thâm nhập và nhất định làm nhiễm trùng. Cô biết rõ như thế. Nhưng chẳng sao.
Nắm lấy một cành cây ở cạnh, Kuro đu lên đầu Mimizuku. Cảm giác thật kỳ lạ; vì cô không cảm nhận chút sức nặng nào cả.
"Mimizuku."
"Hm?"
“Những con số trên trán ngươi là thần chú à?”
“A, cái này hả?” Mimizuku vỗ trán vui vẻ. Lấp ló sau mớ tóc mái màu hung là ba chữ số.
“Ta là số ba trăm ba mươi hai,” Mimizuku thành thật trả lời.
“Nghĩa là gì?”
“Đó là số của ta.”
“Phải. Nhưng ta không hiểu.” Kuro cũng rất thành thật trả lời.
“Ngươi giận à?”
“Không, không giận.” Kuro nhẹ đáp lại. Hơn khi nào hết, tim Mimizuku đập nhanh.
Mình đang mơ sao? Trong một thoáng, cô nghĩ. Từ đầu cô đã thấy lạ. Những lời Kuro nói là những lời cô chưa từng được nghe.
Lạ một chút thôi.
“Kuro này, lạ thật đấy.”
“Cái gì lạ?”
“Tại sao ngươi lại tốt với ta như vậy?” Vừa hỏi, Mimizuku vừa dẫm những bước chân trần lên cỏ và lá. Da lòng bàn chân của cô đang dần chai đi, ngay cả một hòn đá nhọn cũng không cắt vào được.
“Ta tốt?” Kuro hỏi lại.
“Ừ! Ngươi rất tốt mà,” Mimizuku cười chân thành. Xích quanh cổ chân cô vướng vào một gốc cây, và những bước chân lảo đảo.
“Gah!”
Thế nhưng, mặt cô lần này không đập xuống đất. Ngay trước khi kịp có va chạm, một âm thanh kỳ lạ vang lên. Đang hướng về phía trước, Mimizuku nảy lên như một cái lò xo, và chúi mạnh người ra sau đến mức gần như sắp ngã về phía đấy.
“W-w-waah!”
Cô vội vã lấy lại tư thế như cũ.
Bằng cách nào đó, cô vừa được cứu. Không hiểu chịu gì vừa xảy ra, nhưng lùng bùng trong tai cô là một âm thanh như đang gầm gừ.
“Ta nghĩ hành động như vậy gọi là “tốt bụng” đấy.” Kuro cười ha hả.
“Vừa nãy, là ngươi à, Kuro?”
“Phải, chính xác!”
“Tại sao?” Dừng chân, mắt đảo lên, cô nhìn Kuro. Ở góc nhìn này cô chỉ có thể thấy một phần cánh của hắn.
“Ta cần lý do sao? Ra thế, con người là loại sinh vật như vậy.” Nghe những lời này, Mimizuku chầm chậm lắc đầu, cẩn thận không để Kuro mất thăng bằng.
“Có lẽ Mimizuku không hiểu được chuyện của con người. Ta cũng muốn biết tại sao. Thế nào thì nhất định là tốt, ta muốn nghe thử.” Mimizuku lại nghe thấy tiếng gầm gừ đó. Hình như đấy là tiếng cười của Kuro. Nó làm tai cô đau quá.
Chợt đập cánh xuống khỏi đầu Mimizuku, Kuro bay trước mặt cô và nói.
“Ta muốn kiến thức.”
“Kiến thức?”
“Ta muốn biết nhiều thứ. Dù đọc bao nhiêu sách ta vẫn không thể làm rõ được con người. Ngươi là con người. Vì vậy, ta rất thích quan sát ngươi.” Mimizuku chớp chớp mắt vô cảm và nghĩ về những gì Kuro vừa nói.
Mắt hắn như thế làm sao mà đọc được?
Không quan trọng.
Kuro muốn biết về con người, Mimizuku là con người. Vì mình là con người nên Kuro mới tốt với mình.
Mimizuku lẩm bẩm trong suy tư.
Mình sẽ thôi không bảo Kuro mình không phải là người nữa vậy.
“Kuro! Ta hiểu! Ta hiểu rồi! Thật không ngờ...”
“Hô hô. Mimizuku hiểu gì nào?” Kuro thích thú hỏi, quay lại đậu trên đầu Mimizuku.
“Dù ta có là con người, vẫn có người chấp nhận ta. Lạ thật.” Cô bước tới. Mỗi bước, cô lại nhấc cao chân để còng và xích không vướng phải thứ gì. Tiếng vỗ cánh vang lên từ trên đầu.
“Ta không phải là con người, nhưng... phải công nhận ngươi rất lạ.” Kuro ủ ê suy ngẫm
“Ehehe...” Mimizuku bật cười.
Cô cảm thấy rất vui.
Khu rừng có tên “U Lâm” tràn ngập những tán lá, và từng đợt lá cây cuốn theo trong gió khiến khu rừng như đang kêu khóc thảm thiết. Thỉnh thoảng, lại nghe thấy một tiếng gì như chim đang vỗ cánh, nhưng khi Mimizuku ngẩng lên nhìn, thì chẳng bao giờ thấy một loài động vật nào. Từ xa, cô tưởng như nghe thấy tiếng thở của ai đó, nhưng những con quái vật khác vẫn không thấy đâu.
Kuro tình nguyện dẫn đường cho Mimizuku, nếu không cô đã phải đi một mình. Mimizuku rất ngạc nhiên, nhưng không thể diễn tả cảm xúc bằng lời nói.
Với Kuro trên đầu, cô tiếp tục đi. Còng ở chân leng keng inh ỏi theo mỗi bước.
“Ở đây không có nhiều quái vật nhỉ...”
Một khu rừng đáng ra phải có rất nhiều quái vật lại khác hẳn so với cô tưởng tượng. Thở dài.
“Vì con đường này.” Kuro nói vọng xuống. “Ban ngày, Ieri thường không đến gần bờ suối.”
“Ra thế...”
Cô vừa đi dọc bờ suối vừa lắc lư. Chợt, cô quỳ thụp xuống nhúng tay vào nước. Cái lạnh của dòng nước thấm vào da thịt, cô chà xát tay nhiều lần cho sạch. Suối rừng chảy buồn bã, và nước trong đến kinh ngạc.
Rồi, không buồn đưa mặt tới gần, Mimizuku tát nước lên đầu.
Kuro hoảng hốt vỗ cánh né.
“Mi, Mimizuku!”
“A...”
Mimizuku ngẩng đầu, mặt và tóc mái ướt nhẹp.
“Xin lỗi nha, Kuro” Mimizuku thản nhiên nói trong lúc mạnh tay quẹt miệng. “Uugh, đau mặt quá!” cô cau có.
“Hả? Ngươi không uống nước à?”
“Ừ, uống rồi.”
“Làm thế nước vào vết thương thì dùng tay hớt đi.”
Mimizuku nhìn chằm chằm vào hai tay. Với cơ bắp yếu ớt của cô, chúng đu đưa, long lanh những hạt nước.
“Hm?”
Cô nắm chặt tay rồi thả ra nhiều lần.
“Ừ...”
Nghiêng đầu một chút, Mimizuku đột ngột đứng dậy.
“Được rồi Kuro! Đi thôi!”
Kuro lẩm bẩm đồng tình và bay lại lên đầu Mimizuku. Hồ như quên mất họ đang nói về chuyện gì, Mimizuku nói sang chuyện khác.
“Thế “Dạ Vương” ở chỗ nào?”
“Thằng đường này...”
Kuro sột soạt đôi cánh và nhìn Mimizuku.
“Ngươi muốn đến chỗ Người thật à, Mimizuku?”
“Ta muốn gì cơ?” Mimizuku trả lời, không hiểu Kuro nói gì.
“Ngươi nói Người ra lệnh ngươi đi. Nếu Người còn thấy ngươi nữa, ngươi sẽ không toàn mạng đâu. Chỉ cần kích động cơn thịnh nộ của Người, ngươi sẽ bị hoặc thiêu thành tro trong tích tắc, hoặc nát thành nước.”
“Ta có được ăn không?”
Cặp mắt sanpaku u ám sáng sỡ, Mimizuku thật sự mong mình bị ăn thịt.
Kuro nhìn cô gái chằm chằm một lúc, rồi giơ tay phải.
“Đấy là chọn lựa của ngươi. Nếu đó là cái ngươi muốn, thì đi đi, Mimizuku. Nếu cơ hội đến. Nếu số phận cho phép, nếu vũ trụ cho phép. Chúng ta cũng có thể sẽ còn gặp lại.”
“Ngươi không đi sao, Kuro?”
Kuro cười lớn trước câu hỏi đấy.
“Ta không được gọi.”
Phải thế nữa à? Mimizuku nghĩ.
Chắc vậy.
Nếu không được gọi thì không thể đi. Mình nghĩ mình hiểu. Mimizuku cười.
“Vậy thì, ta đi đây.”
Khu rừng há rộng cái miệng màu xanh. Tuy vậy, Mimizuku không mảy may lo sợ. Một mình, cô dấn bước vào rừng.
Bỏ Kuro lại phía sau, Mimizuku quả quyết đi tiếp, những chiếc còng leng keng theo nhịp chân. Cô không thấy nản lòng chút nào vì Kuro không thể đi cùng. Dù sao thì cô cũng đã tự đi đến khu rừng này một mình mà. Suốt thời gian đấy, cô đã luôn mong được một mình.
Cô bước tới, tiếng còng va vào nhau kêu chói tai. Đến trước một bức tường dây leo, quấn quanh những thân cây, cô cố len qua và đột ngột lọt vào một khoảng đất rộng lớn.
“Waa...” Mimizuku không kiềm nổi thốt lên.
Ngay giữa khu rừng là một biệt thự đổ nát khổng lồ. Thế nhưng đấy không phải là thứ cuốn hút Mimizuku. Trước cổng, là một chiếc cánh đen như mực, mềm, mượt và đẹp hơn cả cánh quạ. Với một cử động thoải mái, nó xoay người lên.
Và ở đó, Mimizuku đã gặp Dạ Vương, mặt đối mặt, lần đầu tiên.
Nắng chiếu từng tia qua những khe hở của lá cây soi rõ hình dạng của con quái vật mang danh “Vương”.
Mimizuku để buột một tiếng kêu. Răng đánh vào nhau thành tiếng, và cơ thể run lên như bị tê liệt. Không phải sợ. Không phải lo lắng. Cô không biết đến những thứ đó. Thần kinh của cô từ lâu đã được lập trình để chống lại những cảm xúc ấy.
“A...” môi hé mở, không nói nổi nên lời, cô chỉ có thể tạo một âm thanh nhỏ.
“A...”
Nói gì đây? Nói sao đây?
Phải rồi. Phải nói hắn ăn thịt mình.
Cô phải nói.
“Ngươi đến làm gì?”
Cặp môi mỏng dính của Dạ Vương gần như không chuyển động khi những từ lạnh lùng ấy phát ra. Giọng hắn rất sắc và ngay thẳng, như một lưỡi dao trần.
Được cặp mắt ấy nhìn chằm chằm, với cái nhìn mà người thường đã đông cứng vì khiếp sợ, Mimizuku chỉ thấy hơi ngạc nhiên.
Aaa?
Cặp mắt lóng lánh.
Là bạc.
Hệt như hai mặt trăng đêm trước, mắt Dạ Vương bây giờ lấp lánh màu trắng bạc đó.
Màu của trăng, Mimizuku nghĩ.
Màu của trăng, giữa ánh sáng ban ngày.
Khác với những gì cô còn nhớ, nhưng không quá nhiều làm cô nhầm sang thứ khác.
Trước mặt cô, không nghi ngờ gì nữa, là hai mặt trăng nhỏ, chiếu thứ ánh sáng chúng phát ra lúc trước.
“Đẹp quá...”
Cô khẽ thở dốc. Nghe thấy, Dạ Vương quắc mắt. Những hoa văn phức tạp như hình xăm lan từ mắt hắn xuống hai má.
Đẹp tuyệt, Mimizuku nghĩ.
“Đi đi. Về chỗ của mình đi. Cô gái người.” Những lời của hắn ngược hẳn với ý định giết chóc.
Dù vậy, Mimizuku không do dự mà trả lời.
“Ta không có nơi nào để quay về cả,” cô nói to. Chưa từng có ai dám cao giọng cãi lại Dạ Vương.
“Ta không có nơi nào để quay về. Từ đầu, ta đã không có chỗ gọi là nhà...!”
Vì họ sẽ đánh cô. Vì họ sẽ không làm gì ngoài khiến cô đau đớn. Mimizuku muốn biết chừng nào không phải nghĩ đến nơi đấy là nhà.
“Này! Đừng gọi ta là người! Ta là Mimizuku! Tên ta là Mimizuku!” Cô hét to đến mức tự thấy chóng mặt. Đã quen rồi, nhưng cô vẫn thấy choáng váng.
Đầu gối không thể chịu nổi, và cô khuỵu xuống đất.
“Này, ăn ta đi.”
Mắt mờ dần.
Mình phải ngủ sao? Cô nghĩ. Cô muốn tiếp tục nài nỉ Dạ Vương ăn thịt mình, nhưng cơ thể lại không chịu nghe lời.
Mình phải ngủ.
Cơ thể ngươi đã chịu đựng nhiều rồi, ngươi phải ngủ đi. Ai đó đang nói với cô.
Aaa... Lạ quá... Phải chi được uống chút nước...
“Làm ơn... ăn thịt ta... Dạ... Vương...”
Mimizuku ngã ngửa ra cỏ, tay dang rộng. Cặp trăng giữa ban ngày nhìn cô.
“Van xin ngươi... làm ơn ăn ta...”
Những chiếc còng trên tay trĩu nặng, và tay cô rớt xuống đất.
A, những mặt trăng bạc đó, mắt Dạ Vương thật đẹp, là tất cả những gì Mimizuku kịp nghĩ trước khi cơn buồn ngủ khiến cô có cảm giác như đang bị một vũng lầy nhận chìm. Cô nhắm mắt.
Không... Mình muốn mở mắt lại, Mimizuku nghĩ, ý thức lịm dần. Kỳ lạ. Mỗi lần ngủ, cô thường hy vọng mình sẽ không bao giờ tỉnh dậy.
Nếu có thể thấy hai mặt trăng đấy lần nữa, dù không bao giờ mở mắt ra nữa cũng được.
Tưởng như có ai đang gọi tên mình, Mimizuku nhẹ mở mắt.
Bầu trời hoàng hôn nhuốm đỏ. Ngay lúc cô vừa nhận thức được điều đó, một vật bất ngờ lao xuống.
“Gya!”
Không suy nghĩ, cô kêu lên như một con cóc.
Chống người ngồi dậy, cô tìm thứ vừa bay từ trên trời xuống. Vừa thấy nó, mắt cô gần như lồi ra.
Những dây leo màu sô cô la và hoa khiên ngưu đỏ thẫm, cùng vô số trái cây cô chưa bao giờ thấy. Tất cả cùng rơi lộp độp xuống trước mặt cô như một quả núi.
Cô há hốc mồm nhìn lên. Vỗ cánh bay trên nền trời sáng một màu đỏ là Kuro. Hắn ở một khoảng cách mà trông lớn vừa đủ để Mimizuku có thể dễ dàng ôm lấy.
“Kuro!” Mimizuku hét. Cô cố cử động cánh tay, nhưng bị một cảm giác kỳ lạ ngăn cản.
“Eh, à, đây là gì vậy?” Mimizuku hỏi Kuro, chỉ vào đống trái cây đang lấp trên mình.
“Nhìn thế nào thì là thế đấy thôi.”
Kuro quăng một con cá sống lên không với cả hai tay, cắt đuôi để nó vừa bằng cỡ hắn, rồi cho vào cái mồm đỏ như lựu. Hắn nuốt trọn con cá, rồi nói.
“Có đói không? Mimizuku”
“Eh, eh, eh?”
Mimizuku cực kỳ bối rối.
“Hm? Chỗ này là... cho ta?” Mimizuku chỉ vào đống trái cây.
“Phải. Ta không biết con người có ăn được cá không?” Kuro bay xuống cạnh Mimizuku, nhặt một cành cay và dùng nó xiên lấy một con cá.
Hắn khéo léo vẽ nhiều vòng tròn trên không bằng thứ đó, và một ngọn lửa thình lình nuốt trọn con cá. Mimizuku vô cùng kinh ngạc, nhưng lửa từ từ dịu đi, và một mùi thơm ngon tỏa vào không khí. Lạ là, cành cây không bị cháy chút nào. Kiểm tra thành quả, Kuro gật đầu hài lòng.
“Nè.” Hắn đưa con cá cho Mimizuku.
“H-hở?”
Cô nhận nó một cách biết ơn. Nhưng Mimizuku không hiểu lắm chuyện gì đang xảy ra, và cô có vẻ còn đang mơ ngủ. Dù không hiểu, cô vẫn cho con cá vào miệng. Bản năng chiến thắng, cô hăm hở ăn hết. Bên trong vẫn còn hơi sống, nhưng mùi vị không quan trọng với Mimizuku. Được ăn thứ gì là quá tốt với cô rồi.
Mình đã ăn cái gì như thế này bao giờ chưa nhỉ? Ý nghĩ đó xẹt ngang qua đầu.
“Nói ta nghe, Mimizuku. Con cá đã chết sẽ không cố chạy trốn nữa à?” Kuro hỏi, lay lay cánh. Mimizuku lắng nghe trong khi ăn toàn bộ con cá, từ đuôi đến mắt, nhai nát thịt trong miệng.
“Này, Kuro. Sao ngươi lại ở đây?” Mimizuku đưa mắt nhìn quanh. Cô vẫn đang ở trước biệt thự của Dạ Vương. Tuy vậy, Dạ Vương đã đi đâu mất, vì cô không thấy hắn ở đâu cả.
“Hmph,” Kuro trả lời. Hắn khoanh tay. “Ta cũng khó giải thích lắm.”
Hắn bay lại lên không và đậu trên đầu Mimizuku.
“Định mệnh đã cho ngươi thoát chết. Phải chăng là ánh sáng buổi đêm đã cứu ngươi? Phải, rất khó giải thích. Vì vậy, ta phải hỏi ngươi điều này, Mimizuku.”
Mimizuku chớp mắt vài lần.
“Không kể đến cái chết, ngươi có muốn ở lại đây không? Mimizuku.”
“Eh, ta ở lại có được không?” Mimizuku nói to, giọng vui vẻ. “Này, Kuro! Ta ở lại đây được à?”
“Ta không thể hứa chắc sẽ có gì tốt. Có thể ngày mai ngươi sẽ bị giết. Ngươi có chấp nhận không?”
Mimizuku cười và lại thả mình rơi phịch xuống đất.
Đột ngột ăn quá nhiều, bụng cô bắt đầu thấy đau.
“Kuro này, biết không...” Mimizuku mỉm cười và giơ tay ra. Những chiếc còng rung lên như hát.
“Hạnh phúc duy nhất của ta là được ăn thịt bởi Dạ Vương,” cô nói, cười khúc khích vui vẻ.
Và rồi, con cú thích chết kia nhẹ thở dài.
“Aa, như vậy ta sẽ chết trong hạnh phúc.”
Mimizuku mỉm cười.
“Hmph.” Kuro khẽ gật đầu. “Ngươi thật đáng thương,” hắn thở dài.
Mimizuku không hiểu hắn nói gì, nên chỉ cười xòa cho qua.
“Nè, Kuro.”
“Gì? Mimizuku.”
“Dạ Vương đẹp quá nhỉ?” Mimizuku vui vẻ nói.
Kuro không biết phải trả lời thế nào.
“Đương nhiên rồi. Người là vua mà.”
Mimizuku lại bật cười.
Bức màn của bóng đêm trải rộng, bao trùm cả khu rừng quái thú.
Ồ, mắt của Dạ Vương chuyển vàng rồi, Mimizuku lơ đãng nghĩ, nhìn đăm đắm vào những tầng mây.
Thì ra hạnh phúc là như thế này.
===========================
Chú thích:
(*) Kẹp hạt dẻ: