[Light Novel Translation] Itsuka Tenma no Kuro Usagi
Itsuka Tenma no Kuro Usagi
(いつか天魔の黒ウサギ)
ItsuTen Tác giả: Kagami Takaya Illustrator: Kamiya Yuu Ngày ra mắt: 20-11-2008 Thể loại: Hài hước, Shounen, Phiêu lưu, Tình cảm, Siêu nhiên Số tập gốc: 7 (Chưa hoàn thành)
Nội dung:
Kurogane Taito, học sinh năm nhất trường cấp ba Miyasaka, là một người trung bình về tất cả mọi mặt. Cậu luôn cho rằng mình chỉ là một người bình thường. Nhưng trong một sự kiện xảy ra vào 9 năm về trước, vì một lời thề mà cậu đã không còn bình thường nữa. Tuy nhiên, ký ức về lời thề đó đã tan biến. Ai là người đã lấy đi ký ức của cậu? Và chuyện đã xảy ra lúc đó?
Một hôm, trong một vụ tai nạn, ký ức của cậu được khôi phục. Điều đó đã mở ra một cuộc sống “Bất thường” của cậu... Lời mở đầu:
Xin chào, đây là project thứ nhì của tớ. Sau khi tạm ngừng OreImo vì chưa có ai dịch tiếp sang tiếng Anh, tớ quyết định dịch thêm một bộ khác. Lúc đó tớ đang phân vân giữa Hidan no Aria và bộ này. Và tớ đã chọn bộ này vì thấy tiến độ dịch khá nhanh và thích cách dẫn truyện độc đáo của tác giả, chưa kể truyện còn có cả loli và vampire
Cuối cùng xin gởi lời cảm ơn chân thành đến cậu [Only registered and activated users can see links. ] vì đã giúp tớ thực hiện project này Ghi chú:
- Việc dịch cái novel là dựa vào bản dịch tiếng Anh trên Baka-tsuki của Larethian. Dù dịch từ tiếng Anh nhưng tớ cũng ráng diễn đạt sao cho trôi chảy nên nhiều chỗ có thể không sát với bản gốc.
- Đây hoàn toàn là fanmade for fan. Tớ không hề sỡ hữu bất cứ cái gì trong này. Tất cả bản quyền thuộc về Kagami Takaya, Kamiya Yuu, NXB Fujimi Shobo.
- Đây là project độc quyền cho sickos và chỉ post ở sickos. Tuyệt đối không copy text và phân phối bản dịch ra ngoài khi chưa được phép. Bạn có thể giúp quảng bá chia sẻ bản dịch này bằng cách dẫn link vào trang chủ hay forum sickos.
- Have fun reading and discussing! All C&Cs are welcomed!
thay đổi nội dung bởi: sos505, 05-07-2011 lúc 01:03 PM.
The Following 3 Users Say Thank You to nhinguyenminh For This Useful Post:
TẬP MỘT - 900 GIÂY SAU GIỜ HỌC ILLUSTRATION
Illustrations lấy từ B-T
CHÚ THÍCH
[1] Tenma (天魔) có nghĩa là ma, quỷ,... Tuy nhiên từ này trong truyện còn mang một nghĩa đặc biệt khác mà sau này sẽ được đề cập tới, nên tớ sẽ để nguyên.
[2] << Độc >> [Hắc Ma Thuật]: Từ phía bên phải (trên) được dùng để đọc, nhưng nghĩa thật sự là nằm ở từ phía bên trái (dưới).
VD: << Độc >> [Hắc Ma Thuật] ta sẽ đọc là 'Hắc Ma Thuật' nhưng hiểu theo nghĩa là 'Độc'.
[3] Taito (大兎): Có nghĩ là 'Thỏ lớn'. Ngoài ra "Usagi (兎, ウサギ)" có nghĩa là "Thỏ".
[4] Trong xưng hô tiếng Nhật, người ta thường thêm vài từ sau tên mỗi người để thể hiện mối quan hệ giữa họ. Vd: Senpai - dùng để gọi đàn anh/chị. Kouhai - dùng để gọi đàn em. Sensei – dùng để gọi thầy cô hoặc những người mình kính trọng. Chan - dùng để gọi người nào đó mà mình cực kỳ thân thiết, yêu quý hoặc khi người lớn gọi người nhỏ hơn mình. Onii-chan anh trai. San - dùng để gọi một người có quan hệ bình thường, thậm chí mới gặp. Kun - dùng để gọi phái nam, có thể cùng tuổi hoặc người gọi lớn tuổi hơn. Trong truyện tớ vẫn để những từ này vì nó là cách xưng hô đặc trưng của Nhật Bản, chưa kể đôi chỗ nó dễ thương (Onii-chan chẳng hạn).
[5] Mũi khâu Matsuri
[6] Thành Long (Jackie Chan, 成龍), tên khai sinh là Trần Cảng Sinh (陳港生) (sinh ngày 7 tháng 4 năm 1954) là một diễn viên nổi tiếng người Hồng Kông, trong lĩnh vực phim kung fu và phim hành động. Bên cạnh vai trò là một diễn viên, anh còn là đạo diễn, chỉ đạo võ thuật, và chuyên đóng thế. Không chỉ nổi tiếng trong ngành điện ảnh thế giới, anh còn được biết đến như một doanh nhân thành đạt và là ca sĩ đã thu âm nhiều album.
[7] Lý Liên Kiệt (Jet Li, 李連杰, 李连杰) (Sinh ngày 26 tháng 4 năm 1963) là một diễn viên điện ảnh võ thuật nổi tiếng người Trung Quốc.
[8] Mirai (美雷): Đồng âm với từ "未来 (Tương lai)". Chữ đầu có nghĩa là "Đẹp", Chữ sau có nghĩa là "Sấm/Sét".
[9] Kill Bill: Là một bộ phim truyện Mỹ gồm 2 phần. Phim kể về một nhân vật được biết với biệt danh 'Cô Dâu' tiền thân là một sát thủ, trả thù những kẻ đã tàn sát những người tham dự trong ngày cưới của cô.
[10] Jungle gym : Là một bộ khung được ghép lại từ các ống kim loại, nhựa,... hoặc dây thừng, mà trẻ em có thể leo, du hay ngồi lên.
[11] G-shock: Là một dòng đồng hồ đeo tay của Casio, rất nổi tiếng với khả năng chịu được các chấn động, điều kiện môi trường,...
thay đổi nội dung bởi: nhinguyenminh, 09-08-2011 lúc 12:30 AM.
The Following 3 Users Say Thank You to nhinguyenminh For This Useful Post:
Mái tóc dài màu hoa oải hương, nước da trắng sáng.
Đôi mắt đỏ thẩm tinh quái toát lên vẻ sôi nổi.
Cứ như cô ấy là một nàng tiên bước ra từ truyện cổ tích; cô bé toát ra một thần thái giống vậy đấy.
“Thế thì, cậu định làm gì?”
Tôi hỏi, cô ấy trả lời.
“Mình sẽ truyền độc vào cậu.”
“Độc?”
“Phải. Độc.”
Cô ấy gật đầu và nở nụ cười làm con tim xao xuyến với dáng điệu mê hồn không thể có ở một đứa trẻ.
“Mình sẽ truyền độc vào cậu. Loại độc sẽ khiến cậu không thể nào rời xa mình.”
Đôi môi hồng quyến rũ của cô ấy hé mở.
Đôi mắt của cô ấy hấp háy tinh nghịch. Đôi môi ấy đã kề sát gáy tôi.
“Sẽ ổn mà. Không đau đâu.”
Tuy cô ấy bảo thế, nhưng đó chỉ là lời nói dối. Tôi đột ngột cảm thấy một nhát đâm mạnh sau gáy.
“Ái.”
Tôi bật kêu lên.
Trong lúc cắn vào gáy tôi, cô ấy cười vui thích, hơi thở của cô ấy đọng lại phía trên cổ, tôi gồng cứng người lại.
“Bắt đầu nhé?”
Cô ấy nói và liền đó bắt đầu truyền độc.
Tôi biết thế.
Độc.
<< Độc >> [Hắc Ma Thuật] [Only registered and activated users can see links. ] đang lan toả vào cơ thể tôi.
Và rồi, mọi chuyện nhanh chóng kết thúc.
Cô ấy lùi lại và, đúng như dự đoán, nhìn tôi chăm chú với vẻ mặt vui sướng.
“Rồi. Xong rồi~. Với cái này, cậu sẽ không thể nào rời xa mình, Dù sống hay chết, mãi mãi và mãi mãi. Cậu đã sẵn sàng cho điều đó chưa?”
Nghe thấy thế, tôi đáp lại.
“......Mình đâu thể cam tâm chấp nhận những thứ như vậy chứ.”
“A ha. Nhưng mà lời nguyền đã được ếm rồi~. Giờ đây cậu chính là người hầu cận của mình. Vệ sĩ của mình. Người yêu của mình. Mình yêu cậu, Taito [Only registered and activated users can see links. ].”
Cô ấy đột ngột nói với tôi.
Tim tôi đập thình thịch,
“Nói điều đó với mình đột ngột như vậy......”
“Cậu không có sự lựa chọn.”
“Không thể nào.”
“Đủ rồi. Hãy nói là cậu yêu mình. Và rồi, << Độc >> [Hắc Ma Thuật] sẽ được hoàn thành. Hay là...... cậu ghét mình.”
Cô ấy nói với đôi nét do dự trên gương mặt. Lông mày nhíu lại thoảng chút cô đơn, cô ấy nhìn tôi chăm chú.
Thấy vậy, tôi.
“............”
Tôi trả lời.
Vì tôi không muốn nhìn thấy vẻ mặt như vậy của cô ấy.
Trên khuôn mặt luôn tràn đầy tự tin, bướng bỉnh và hiếu thắng đó; tôi không muốn nhìn thấy vẻ mặt như vậy của cô ấy.
Vì vậy tôi trả lời.
“......Mình không ghét cậu.”
“Cậu thích mình ư?”
“Ừm.”
“Vậy hãy nói với mình đi.”
“............”
“Nói với mình ngay đi, Taito.”
Đáp lại, tôi gật đầu.
“......Ừ. Mình cũng...... Mình cũng yêu cậu, Himea.”
Đó là những gì tôi đã nói.
Tôi gọi tên cô ấy.
Trong chốc lát.
Tôi biết rằng mọi thứ đã thay đổi.
Tôi biết rằng thế giới, và từng phần bên trong cơ thể tôi, mọi thứ, mọi thứ đã thay đổi.
Đến rồi.
Lời nguyền đó.
Nó đã đến.
Thứ << Độc >> [Hắc Ma Thuật] đó
Nghe thấy thế, cô ấy cười vui vẻ.
Đôi môi của cô ấy hé mở, để lộ ra hàm răng nhỏ nhắn.
Tôi thích nhìn gương mặt tươi cười đó.
Tôi thích nhìn gương mặt tươi cười đó của cô ấy.
Vì thế tôi cũng cười.
Nhìn cô ấy không chớp mắt, tôi mỉm cười.
Và rồi một lần nữa,
“Mình thích bạn, Himea.”
Lúc tôi nói ra điều đó.
Câu chuyện của tôi đã bắt đầu.
The Following 2 Users Say Thank You to nhinguyenminh For This Useful Post:
“Này. Này! Đến lúc dậy rồi kìa, Taito. Giờ chủ nhiệm đã qua lâu rồi đó, biết không?”
Một giọng nói như thế chợt vang lên.
“H~m?”
Kurogane Taito rên rỉ một cách uể oải. Sau đó, cậu ta mở hé mắt.
Lúc đó, cậu thấy một cô gái đang cúi đầu nhìn sát vào mặt mình.
Mái tóc dài vừa phải làm nổi bật lên gương mặt thoáng nét lo lắng nhưng vẫn dịu dàng, vui tươi. Cô gái mặc một bộ đồng phục gồm áo thủy thủ và váy xếp nếp với những hoa văn sọc vuông.
Shigure Haruka.
Cô ấy đã là láng giềng của cậu từ hồi lớp sáu, và trên hết, từ lúc nhập học trường cấp ba Miyasaka vào xuân này, Haruka không những học cùng một lớp mà còn ngồi ngay cạnh cậu. Một người bạn thời thơ ấu gắn bó với cậu bằng một mối quan hệ không thể chia lìa đúng nghĩa “Sát bên cạnh”.
Taito ngẩn đầu nhìn Haruka,
“......gì thế?”
Nghe vậy, đôi hàng lông mày của cô hơi nhíu lại, rồi cô chống hông lộ vẻ giận dữ.
“Nè~ nói vậy mà nghe được à~. Taito-tteba [Only registered and activated users can see links. ] à, cậu ngủ từ hồi tiết năm đúng không? Đến cả thầy cũng chẳng thể đánh thức cậu dậy dù cho ông ấy có cố gắng đến đâu đi chăng nữa.”
“......Ơ? Từ hồi tiết năm? Chờ đã, mấy giờ rồi?”
“Ba giờ hai mươi.”
“Hở? Vậy chẳng phải đã qua tiết chủ nhiệm rồi sao?”
“Không phải tớ vừa nói rồi đó sao?”
Haruka nói với vẻ mặt ngày càng kinh ngạc. Thấy vậy, Taito nói,
“Cậu đang đùa phải không?”
Ngạc nhiên, cậu ngồi bật dậy rồi nhìn rảo khắp xung quanh. Nói thêm, tiết học lúc cậu ngủ gật hẳn phải là tiết tề gia nội trợ. Trong giờ ăn trưa, cậu đã mua ba ổ bánh mì thịt viên và ngốn ngấu chúng cùng với sữa, bị một cơn ợ nóng nho nhỏ, và trên hết, thầy dạy môn tề gia nội trợ đã nói rằng,
“Được rồi, hôm nay ta sẽ học mũi khâu matsuri [Only registered and activated users can see links. ]~”
‘Quái, mũi khâu matsuri thì giúp được gì sau này cơ chứ?’ Cậu thầm nghĩ. Rồi thì, sau đó, cậu chỉ còn nhớ đến lúc thấy buồn ngủ và nằm dài trên bàn.
Nhưng, dù sao đi nữa, việc nghĩ rằng môn tiếng Nhật vào tiết sáu và tiết chủ nhiệm vừa mới trôi qua đây thôi.
“............”
Nghĩ rằng giờ đã tan học rồi.
“............”
Tuy nhiên, lúc Taito ngước lên nhìn thì lớp học đã vắng gần phân nửa. Một số học sinh cầm chổi đã bắt đầu quét dọn, và trên hết, một vài nữ sinh trong số họ đang nhìn Taito, người chỉ lo ngủ thay vì dời bàn ra sau, với vẻ mặt khó chịu.
Thấy vậy, Taito nói,
“......A~. Ơ~. tốt hơn là tớ nên dời bàn ra sau, nhỉ?”
Nghe Taito nói, mấy cô gái, với ánh mắt như muốn nói ‘Chứ còn gì nữa’, gật đầu. Taito nhanh chóng đứng dậy và trong lúc kéo bàn đi, cậu nói:
“...... Này Haruka, sao không gọi tớ dậy?”
Nghe thế, Haruka hơi xị mặt,
“Tớ đã cố gọi cậu dậy không biết bao nhiêu lần~”
“Nói dối.”
“Tớ đâu có nói dối.”
“Vậy sao tớ không tỉnh giấc?”
“Sao mà tớ biết được? Ngay cả khi thầy Yamada môn tiếng Nhật gõ đầu và la mắng, cậu cũng có tỉnh tí nào đâu, cậu biết đấy? Đời nào tớ làm gì được lúc cậu ngủ li bì như vậy.”
Haruka nói.
Nghe thấy thế, Taito trợn mắt.
Giáo viên bộ môn tiếng Nhật Yamada.
Quản sinh Yamada!
Thiết hung quyền Yamada!!
Sự thật kinh hoàng là vào tiết học của thấy Yamada mà cậu vẫn không một lần tỉnh giấc khiến Taito hỏi với giọng lo sợ.
“......Thầy Yamada có nổi giận không?”
“Ông ấy nói chút nữa sẽ giết cậu.”
“Đùa đấy à!”
Trong lúc Taito hoàn toàn bối rối, đột nhiên Haruka mỉm cười.
“Hi hi~. Đùa thôi đùa thôi. Hôm nay thầy Yamada thấy không được khoẻ nên xin nghỉ ốm~. Vì vậy mà tiết sáu là tiết tự học.”
“......Tớ thật sự sắp giết cậu đây này.”
Lúc Taito giơ nắm đấm, Haruka đáp lại bằng cách đưa hai tay lên phía trước, bắt chước một thế karate và nói.
“Ha ha ha. Cứ thử xem, Taito-kun.”
“Cái gì, ai vậy?”
“Tên tớ là Thanh Long.”
“Cóc hiểu, vậy nên tớ mới hỏi đó là ai vậy?”
Nghiêng đầu sang một bên, Haruka đáp,
“À, hơ, không phải đó là tên của một anh chàng giỏi võ sao?”
“Anh chàng giỏi võ...... Là Thành Long [Only registered and activated users can see links. ] đúng không? Hay cậu muốn nói đến Lý Liên Kiệt [Only registered and activated users can see links. ]?”
“Chẳng biết nữa.”
“Không biết thì đừng có bắt chước.”
Sau khi Taito thở dài, cậu nhìn xung quanh một lần nữa. Quét dọn đã xong, bắt đầu việc xếp bàn học về vị trí cũ. Mặt trời đã ngả bóng bên ngoài khung cửa sổ, và không lâu sau, bầu trời sẽ chuyển sang màu đỏ.
Bây giờ là bốn giờ kém hai mươi. Xem ra Taito thật sự đã ngủ ngót hai tiếng từ hồi đầu tiết năm. Thế rồi cậu mở lời,
“Chết tiệt~, tớ đã ngủ nhiều quá.”
Taito đang càu nhàu, ngay lúc ấy, đột nhiên Haruka đưa ngón tay lên chùi mép cậu,
“Ơ? Hơ? Cậu đang làm gì vậy?”
Nghe hỏi vậy, với vẻ mặt ‘Có gì mà ngạc nhiên thế chứ?’, Haruka nhìn cậu,
“Ơ? À, có nước miếng dính trên mặt cậu.”
Cô ấy nói. Và một lần nữa, ngón tay của Haruka lại giơ ra để quẹt chỗ nước miếng rỉ thành dòng lúc cậu ta đang ngon giấc.
“...... Không, không, khoan đã. Ưm, chẳng phải, chẳng phải chuyện này khá tệ sao?”
Taito nói trong lúc đảo mắt nhìn xung quanh. Mặc dù học sinh đã về gần hết, những vẫn có một số học sinh đang nhìn họ.
Một nhóm gồm ba nữ sinh, với vẻ mặt như muốn nói ‘Hơơơơơ?’, đang nhìn họ.
Một nhóm gồm hai tên đeo kính lúc nào cũng bàn luận về anime với vẻ mặt như muốn nói ‘Hơơơơơ?’, đang nhìn họ.
Và tất cả những người khác, với vẻ mặt như muốn nói ‘Hơơơơơ?’ và ‘Mặc dù chỉ mới học năm nhất, hai người chẳng phải đã là một đôi rồi sao’ - điều mà Taito và Haruka, vốn thân với nhau, thường được bảo - đang nhìn chăm chú cả hai với vẻ ngờ vực.
Và rồi Taito, một cách hoảng hốt, ‘Không, không phải vậy đâu. Trông vậy chứ không phải đâu, chỉ là bọn tôi là láng giềng từ hồi bé và lớn lên như hai anh em ruột chứ thật sự không có mối quan hệ như thế đâu, hiểu không?’
Đó là những gì cậu muốn nói, nhưng nếu cậu nói vậy, thể nào cũng sẽ tạo ra nhưng câu trả lời đại loại như ‘Ờ ờ, hai người đúng là thân thiết’, hay thậm chí là ‘Cứ như ngày mai là hai người làm đám cười ấy’, hoặc ‘Xem ra hai người đã bí mật có con rồi’, hoặc ‘Chà, có vẻ hai người định ân ân ái ái hàng ngày’, và bắt đầu tung tin đồn nhảm, rồi sau đó thì ‘Được rồi, vui lòng đến phòng giáo viên’; mọi chuyện thể nào cũng sẽ thành ra như vậy. Và bây giờ, Taito, người đã nhìn thấy được bốn kịch bản trên, nói,
“Ơ, Ừm, Haruka, bọn mình đâu phải như vậy đúng không? Nên, chuyện đó, cậu có thể giữ ý tứ được không?”
Nghe vậy, với vẻ mặt ngơ ngác, Haruka nói,
“Ưm? ‘bọn mình đâu phải như vậy’, ý cậu là sao?”
“Thôi, hiểu ra dùm cái đi.”
“Ơ?”
“Hai-z~, đó là, thôi, được rồi, quên đi......”
Sau khi thở dài, Taito nhìn Haruka, cô vẫn như lúc nhỏ, cực kì kém nhạy cảm với mấy chuyện này. Trong khoảng thời gian họ ở bên nhau, dù không quá để ý đến chuyện này, nhưng trước đây cậu vẫn cho rằng cô khá xinh; Và bây giờ, khi nhìn khuôn mặt dễ thương đó, với đôi mắt đen to tròn, và một mái tóc được cắt tỉa cẩn thận, một mái tóc được đầu tư rất nhiều công sức, một mái tóc tuyệt đẹp .
Thấy vậy, Taito,
“............”
Không phải cậu quá may mắn khi có một cô gái hiền lành đáng yêu luôn ở bên cạnh sao? Dòng suy nghĩ ấy thoáng hiện lên trong đầu cậu chỉ trong một lúc. Chưa kể, cô còn là một người bạn thâm giao. Đã thế, một đôi trai gái 16 tuổi, học lớp 10, trẻ trung và năng động mà nói họ không quan tâm đến những chuyện như thế thì đúng là đáng bị kéo lưỡi vì tội nói dối.
Có thể.
Xét về khả năng này thì mặc dù thực tế không phải như vậy, bình thường mà nói, họ có thể đã hẹn hò rồi cũng nên.
“............”
Dòng suy nghĩ ấy thoáng hiện lên trong đầu Taito chỉ trong một lúc trong khi cậu nhìn Haruka.
Lúc đó, Haruka bối rối nhìn cậu.
“Gì thế, Taito. Làm mặt cậu nghiêm trọng vậy?”
Cô ấy nói. Và rồi Taito,
“............”
Cậu nói,
“...... lạ thật...... Tại sao mình không cảm thấy như vậy tí nào nhỉ, khó hiểu thật.”
“Như tớ vừa nói, cậu đang nói về cái gì vậy?”
“Không, không có gì...... vậy là sao nhỉ...... Hừmm.”
Cậu thì thầm. Và rồi cậu chợt nhớ lại một việc tương tự đã từng trong quá khứ.
Hồi học cấp hai, đúng là phép màu, một cô gái năm nhất mà cậu cho là khá đễ thương ngỏ lời thích cậu, và cũng như vậy. Đối với cơ hội ngàn năm có một như vậy, vì một lý do nào đó, cậu lại không đáp lại tấm lòng của cô gái và đã từ chối.
Phải chăng lý do đằng sau việc từ chối hẹn hò với cô gái ấy là vì cậu đã có tình cảm với người bạn thời thơ ấu đang học trường khác, Haruka, cậu tự hỏi.
“............”
Tuy nhiên, ngay lúc này đây, cậu nhìn Haruka đang đứng trước mặt cậu. Cậu nhìn Haruka, người lúc nào cũng quan tâm đến cậu. Cậu nhìn gương mặt của cô gái thông minh, tử tế, đáng yêu, người cậu vô cùng thân thiết.
Những từ thoáng qua trong đầu cậu là---
<< Nè! Anh là của em phải không? Em sẽ không tha thứ cho anh nếu anh dám lừa dối em! >>
Đột nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu cậu với thái độ như thế đó. Nhất là đầu cậu bắt đầu cảm thấy hơi nhói.
Phản ứng lại, Taito,
“............”
Cậu lấy làm sửng sốt.
Nguyên nhân là vì cậu nhận ra giọng nói đó.
Đó là giọng nói của cô bé xuất hiện trong giấc mơ của cậu hết lần này đến lần khác.
Đó là giọng nói của cô bé xuất hiện trong giấc mơ đáng xấu hổ đó của cậu hết lần này đến lần khác, một ảo tưởng mà cậu đã bước vào, kiểu giấc mơ mà cậu không nên có sau khi vào cấp ba nếu không muốn bị chê cười cho thối mũi.
Đó là giọng nói của cô gái có phần bí ẩn mới xuất hiện trong giấc mơ vừa nãy lúc cậu đang ngủ gà ngủ gật.
Phản ứng lại,
“............”
‘A-Hơ, chờ một chút’, Taito nghĩ
‘Ơ? Hơ? Nói cách khác, là vậy sao? Thật ra mình đã say mê một cô gái trong mộng để rồi trở thành một kẻ đáng khinh không thể chấp nhận tình cảm của những cô gái trong thực tế.
Ơơơơơ? Đùa đấy à? Không, Không, không thể như vậy được. Mình là một anh chàng lành mạnh hơn vậy chứ. Thậm chí lúc này mình cũng phần nào thích Haruka ---’
“............”
Trong lúc cậu ta vẫn đang có những suy nghĩ ngu ngốc như thế, bỗng nhiên, bên trong lớp học, Áááááá!, tiếng kêu thất thanh của mấy cô gái vang lên.
Nghe thấy thế, Taito
“Hơ? Chuyện gì vậy?”
Cậu nhìn về hướng vang lên tiếng thét.
Haruka cũng vậy,
“Hửm?”
Ngay lúc cô ấy vừa quay sang.
Cánh cửa mở toang ra. Cùng lúc, có một người ngã nhào xuống.
“Cái gì? Cái gì?”
Trong lúc cuống cuồng bước lên để bảo vệ Haruka, Taito nhìn kẻ vừa mới bay vào.
“............”
Lúc đó, Taito nhận ra rằng mình có biết gã này. Một tên mặt mụn thân hình vạm vỡ. Đó chính là Sakamaki, một học sinh năm ba thường đi chung với một nhóm người trông không có vẻ gì là thân thiện. Nghe đâu gần đây hắn còn tống tiền của học sinh năm nhất.
Hắn ta vừa mới bay cái vèo qua cửa phòng học của lớp 3 năm nhất. Đối với một kẻ lúc nào cũng tỏ ra huênh hoang phách lối, gương mặt hắn giờ đây trở nên méo mó và tràn đầy sợ hãi. Mũi rỉ máu, có vẻ mới bị ai đó nện cho một trận, hắn đang run rẩy liếc nhìn thứ gì đó ở bên ngoài.
Taito, chứng kiến cảnh này,
“...... Chuyện quái quỷ gì đây?”
Đúng lúc cậu thì thầm điều đó.
“...... Mạn phép một chút.”
Một kẻ khác bước vào phòng học.
Chỉ chớp mắt, vẻ mặt của các cô gái trong lớp liền thay đổi. Và một lần nữa,
“Áááááá ♡”
Lại vang lên.
Và rồi, cậu nhìn kẻ vừa mới bước vào phòng học.
Hắn ta có một mái tóc đen tuyền và y như dự đoán, chấp hành đúng nội qui của trường cấp ba Miyasaka, tóc hắn chỉ dài đến cổ áo đen của bộ đồng phục. Hắn có một đôi mắt lạnh lẽo cùng với một gương mặt đẹp trai chẳng có nét gì của bọn trẻ ranh. Một nhân vật nổi tiếng của trường Miyasaka, Hắn xuất hiện trong khi các cô gái thì ‘Áá---’‘Áá---’, hệt như màn ra mắt của mấy nhân vật trong truyện tranh.
Hắn cũng cùng tuổi với Taito, 16 tuổi. Mặc dù hắn chỉ mới nhập học trường này vào tháng trước --- Tháng sáu --- Nhưng không biết sao mà hắn lại được chọn làm hội trưởng hội học sinh; đúng là một kẻ bí ẩn.
Kurenai Gekkou --- Đó là tên của hắn.
“Ge, Gekkou-sama, lớp 3 có thể giúp gì cho anh không!?”
Một cô gái hô to.
“Mình, Mình, Mình, Mình, Mình,......”
Lại một cô gái khác, vì lý do gì không rõ, lúng túng hô to.
“Em thích anh! Em thích Gekkou-sama lắm lắm!”
Lại một cô nữa.
Bất luận thế nào, hắn ta đúng thật là một tay sát gái. Độ nổi tiếng của hắn cao đến mức khiến cho ta chẳng còn tinh thần và sức lực đâu để mà ghen tị nữa.
Phải, có nhìn thế nào đi nữa, hắn ta đúng là đẹp trai, chưa kể hắn cứ như một dạng siêu nhân xuất sắc trong cả học hành lẫn thể thao.
“.........”
Vào lúc đó.
Taito, chỉ một chút.
“............”
Cậu quay đầu chỉ một chút, nhìn sang Haruka đang đứng xéo sao lưng.
‘Haruka thì sao?’
‘Haruka nhìn hắn như thế nào nhỉ?’, cậu có phần bận tâm đến chuyện đó, và chỉ một chút, cậu liếc nhìn về phía cô ấy.
Lúc đó.
“............”
Vì lý do nào đó, cô ấy lại không nhìn Gekkou. Thay vào đó, cô vui vẻ nhìn Taito.
Và ánh mặt họ gặp nhau.
Rồi, vì lý do nào đó, vẻ mặt Haruka trở nên có phần ranh mãnh, cô nói,
“A~, Taito-tteba, cậu đang ghen tị với sự nổi tiếng của Kurenai-kun phải không?”
Cô ấy nói với cậu.
Nghe vậy, Taito nhún vai.
“Ơ? Àà~. Ừ. Nếu tớ nói là không ghen tị thì đúng là nói dối.”
“À-ha, cậu thật sự muốn được nổi tiếng sao?”
Nghe vậy, Taito thành thật gật đầu.
“Tất nhiên là tớ muốn được nổi tiếng rồi. Nhưng, tớ đâu phải cái hạng siêu nhân đó, nên với tớ chuyện đó là bất khả thi. Cả Haruka cũng vậy, nếu cậu muốn đi chơi với ai đó thì chắc phải là người như hắn ta rồi đúng không?”
Nghe cậu nói vậy, Haruka tự nhiên cười toe toét.
“Nào nào, thật vậy sao?”
“Là sao?”
Ngoài ra, lúc cậu hỏi, sau khi cười hihihi mấy tiếng đầy thách thức, Haruka nhìn cậu chăm chú.
“Gác chuyện ấy sang một bên, vừa rồi, mới vừa rồi thôi, lúc Sakamaki-senpai bay vào, Taito-tteba, cậu đã đến bảo vệ tớ đúng không?”
“Hả? Có sao?”
“Ừ, đầu óc cậu sao mà chậm chạp vậy. À mà, vậy cũng tốt.”
Rồi đột nhiên khuôn mặt cô ấy trở nên rất hạnh phúc. Ngẩn ngơ trước những gì đang diễn ra, Taito lúng túng nhìn Haruka, nhưng mà, cô ấy lúc nào cũng khó hiểu.
Vậy nên, lúc này, Taito nhìn thẳng về phía trước.
Nhìn về phía Gekkou và gã Sakamaki đang nằm gục.
Gekkou dường như thờ ơ với mấy cô gái đang kêu ‘Áá---’‘Áá---’, và sau khi liếc nhìn lạnh lùng, hắn nói
“Hê, năm ba Sakamaki-kun, anh muốn cái quái gì ở tôi đây?”
Một giọng nói lịch sự, với một vẻ mặt vô cảm.
Thế là, Sakamaki lườm lườm nhìn Gekkou,
“Thằng ma mới như mày đang muốn lên mặt đấy à!!”
Giọng của hắn vang rền làm cho Taito đang đứng phía sau cũng thấy kinh hãi.
Tuy nhiên, đúng như dự đoán, Gekkou có vẻ thản nhiên, nói tiếp với giọng lạnh lùng,
“Vậy thì sao?”
“Đừng ỷ có chút sức muỗi mòng mà ra vẻ ta đây, nếu không, mày sẽ nếm mùi đau đớn, tao muốn nói vậy đó! Mày biết tao có bao nhiêu huynh đệ không hả!!”
“Vậy thì sao?”
“À, tao đang nói đến băng của tao trong thị trấn ….”
Nhưng Gekkou ngắt lời hắn.
“Như tôi đã nói, vậy thì sao?”
Ngay lập lức.
Chỉ câu nói đó thôi đã khiến phòng học trở nên im lặng.
Như thể câu nói đó vừa khiến tất cả mọi thứ xung quanh phải sững sờ. Từ giọng nói, cử chỉ đến ánh mắt xuyên thấu người khác và lời lẽ đanh thép, tất cả chúng đều chứa đựng một ý chí vô cùng mạnh mẽ.
Sakamaki có vẻ như sắp khóc tới nơi,
“...... Tại sao, tại sao mày không run lên vì sợ? Mày tưởng là tao đang chém gió sao? Tao nói thật đó, biết không hả thằng khốn? Anh em trong băng của tao sẽ......”
Nhưng, hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời nói đó, Gekkou tiến tới. Hắn dừng lại bên cạnh chỗ Sakamaki nằm gục và ngồi xuống, tóm lấy đầu gã ta.
“Anh nên biết, Sakamaki-kun. Tôi chẳng thèm quan tâm đến thứ vớ vẩn như anh….. Nhưng lần tới anh mà còn dám cản đường tôi….. Tôi sẽ giết anh, hiểu chứ?”
Hắn ta nói.
Đó không phải là một giọng hăm he tràn đầy giận dữ hay bất cứ thứ gì đại loại. Nó chỉ đơn thuần là lời tuyên bố về một thực tế--- một lời tuyên bố cực kỳ thuyết phục, có cảm giác như vậy đấy.
Lần này, mặt Sakamaki co rúm lại vì sợ hãi.
“Cái...... Cái thằng quái quỷ gì thế này...... nó mà là năm nhất s......”
Nhưng Gekkou lại ngắt lời.
“Đủ rồi đó, nhanh biến cho khuất mắt tôi.”
Gekkou nói.
Tiếp đó, Sakamaki vội vàng đứng dậy.
“Nh… Nhớ… Nhớ đ...”
Nhưng chưa dứt câu thì Gekkou cướp lời
“Tôi sẽ chẳng nhớ gì về anh đâu.”
Hắn ta nói.
Nghe thế, chẳng thể nói được gì thêm, Sakamaki chỉ còn nước rút lui.
Sự việc là như vậy đấy.
“............”
Taito nhìn cảnh đó với vẻ sửng sốt.
Có thái độ như vậy đối với một tên côn đồ năm ba có giao du với băng đảng giang hồ, đã vậy, hắn ta còn xuất sắc cả trong thể thao lẫn học tập. Một gã khủng long rất được các cô gái ngưỡng mộ, và tóm lại là, hội trưởng hội học sinh.
“...... Cái thứ siêu nhân gì đây?”
Nghe Taito lẩm bẩm, Haruka mỉm cười.
“Cậu ta đúng là siêu thiệt.”
“Ừ. Đúng là siêu. Quả là đối lập với tớ, chỉ là một kẻ bình thường vô dụng.”
Tuy nhiên, lúc Taito nói ra điều đó, Haruka quay người về phía cậu,
“Nè, Taito đâu phải là một người bình thường.”
“Tớ là một người bình thường.”
“Không, cậu không phải.”
“Có, tớ là vậy đó.”
Đôi co một hồi, cuối cùng Haruka mỉm cười,
“Ưm. Nhưng làm một người bình thường thì không tốt sao? Được sống một cuộc sống yên bình, có thể vui cười thoả thích, vậy là nhất rồi còn gì?”
Nghe vậy, Taito nhìn Haruka. Cậu nhìn cô bạn Haruka đang vui vẻ nhìn mình. ‘À, cũng có thể’, cậu nghĩ.
Có Haruka tươi cười bên cạnh, dù rằng mỗi ngày có đôi chút nhàm chán nhưng ngày qua ngày được sống trong yên bình thì đó thật ra là một niềm hạnh phúc, cậu nghĩ. Mấy tiết học hàng ngày có thể hơi khó chịu, nhưng dù có vậy thì cũng đâu đến nỗi tệ khi làm một người bình thường, cậu nghĩ.
“............”
Sau đó, Taito lần nữa lại nhìn về phía Gekkou. Cậu nhìn về phía Gekkou, kẻ rất nổi bật và dính dáng tới một tên đầu gấu năm ba bởi vì hắn ta không phải người bình thường, kẻ bước vào lớp sau khi đấm bay ai đó.
Một kẻ khiến những cô gái xung quanh mê hắn như điếu đổ. Cũng ở tuổi 16 mà hắn ta lại có một tính cách bình tĩnh đến khó tin, và trên hết còn là một người văn võ toàn tài.
Taito nhìn Gekkou và nghĩ
‘Chắc hắn đúng thật là siêu nhân, nhưng mình cho rằng cũng chẳng có gì phải ganh tị.’
Vì thể nào tối nay Gekkou cũng sẽ bị giang hồ thanh toán. Sau khi bị bẽ mặt trước đám đông, đời nào Sakamaki lại chịu để yên chuyện này. Đó là lý do tối nay Gekkou chắc chắn sẽ bị tấn công. Và việc tên siêu nhân ấy có đối phó nổi hay không thì Taito không dám chắc, nhưng dù gì đi nữa, so với việc bị một đám đầu gấu cưỡi xe máy bao vây thì sống một cuộc đời yên bình chẳng tốt hơn sao, cậu nghĩ.
Vả lạ, nếu hắn ta có bạn gái thì cô ấy cũng khó tránh khỏi bị liên luỵ. Ví dụ nếu Taito là Gekkou, và Haruka là bạn gái của hắn, và thế là, bọn đầu gấu sẽ bảo ‘Thằng bạn trai khốn nạn của mày làm bọn tao ngứa mắt!’ rồi tấn công cô; chỉ nghĩ đến đó thôi cũng đủ khiến Taito la lên ‘Ôiiiiii, khôôông’; Nói chung là một tình thế hết sức phiền phức.
Vì vậy,
“...... Ừm.”
Taito nói. Và rồi, cậu nhìn sang Haruka,
“Ừ. Có lẽ một cuộc sống yên bình đúng là tốt hơn thật.”
Nghe thấy thế, Haruka mỉm cười.
“Thông suốt rồi à?”
“Cậu nói đúng. Có lẽ làm một người bình thường kể từ lớp 10 cũng tốt, nhưng nghe cứ như tớ là một lão già khó tính.”
“A ha ha. Taito-jiichann~”
Trong lúc nói, Haruka nhấc chiếc giỏ xách đang treo bên bàn của cô ấy.
“À thôi, đến lúc tớ phải đi rồi.”
“Hở? Sinh hoạt CLB à?”
“Ừ. Hôm nay tớ có một cuộc họp ở CLB Quần vợt. À, Taito, cậu sẽ đợi tớ đến cuối buổi họp chứ?”
“Không đời nào.”
Cậu đáp.
Haruka mỉm cười,
“Ui~ Cậu thiệt là nhẫn tâm~, bọn mình cùng về chung, đi mà.”
“Thôi. Hôm nay tớ phải về sớm để còn làm một giấc.”
“Sau khi ngủ nhiều như vậy mà cậu vẫn còn muốn ngủ tiếp sao~?”
Trong lúc Haruka đang nói, Taito đột nhiên bị một cơn buồn ngủ tấn công, cậu vừa nói vừa ngáp dài ngáp ngắn.
“....... Ôi~, không. Không biết sao mà ngày nào ở chỗ này tớ cũng thấy buồn ngủ.”
“Cậu lại thức khuya để xem TV đúng không?”
Nghe thấy vậy, Taito ngẫm nghĩ lại thời gian lúc mình đi ngủ.
Vào lúc khoảng mười giờ tối, cậu đột nhiên cảm thấy buồn ngủ, và nằm lăn lên giường rồi thế là ngủ mê mệt.
Và cậu lại gặp giấc mơ đó.
Một giấc mơ lạ lùng mà cậu vẫn thường xuyên mơ thấy gần đây.
Một giấc mơ mà cô bé có mái tóc màu hoa oải hương và đôi mắt màu đỏ thẩm xuất hiện.
“............”
Lúc đó, Taito nhận ra có gì đó hơi bất thường. Còn quan trọng hơn bản thân giấc mơ, nghĩ lại thì thật ra hôm qua cậu đã đi ngủ khá sớm. Song lúc này cậu vẫn cảm thấy cực kỳ buồn ngủ. Cứ mỗi ngày tại chỗ này là cậu lại cảm thấy buồ...n ngủ, ‘A-Ơ?’ Chuyện này xem ra không tốt thì phải? Việc cậu cứ cảm thấy buồn ngủ như vậy cứ như là đang mắc phải một chứng bệnh hay gì vậy.
Trong lúc suy tư, Taito hơi cau mày. À, chí ít, nếu cậu nói rằng ‘Thật ra hôm qua tớ ngủ rất sớm~’ hay câu gì đại loại với Haruka, cô ấy thế nào cũng sẽ ‘hảảả, vậy mà cậu vẫn cảm thấy buồn ngủ, cậu có bị cảm lạnh hay gì không? Thôi, ta cùng đi đến bệnh viện! Đến bệnh viện nào!’ và làm mọi chuyện rối tung cả lên. Vì vậy cậu nói.
“......Thật ra là do tớ xem TV đến bốn giờ sáng......”
“Hả! Vậy hãy mau mau về nhà mà ngủ đi!”
Nói đoạn, Haruka bắt đầu gom những vật dụng nằm vương vãi trên bàn Taito và bỏ vào túi xách của cậu. Rồi cô ấn nó vào tay cậu.
“Được rồi đó, về nhà ngủ nhanh đi! A, nhưng mà cậu có tự về nhà được trong tình trạng thiếu ngủ như vầy không đấy? Để tớ đi cùng......”
Nhưng, ngay lúc đó, Taito nổi đóa lên,
“Tớ tự về được! Đừng có làm như tớ là trẻ con không bằng.”
“Nhưng mà, hồi đó Taito đã có lần bị ngã lăn khỏi cầu thang vì thiếu ngủ rồi......”
“Đúng là chuyện dĩ vãng! À mà cậu có chắc là mình không bị trễ hẹn không đấy? Chẳng phải cuộc họp đã bắt đầu rồi sao?”
Vừa nói Taito vừa chỉ tay lên chiếc đồng hồ trên bảng
“Ơ?”
Haruka thốt lên. Rồi cô nhìn lên đồng hồ,
“Hả~!?”
“Vậy thôi, tớ đi đây, nhưng mà Taito nè, đi về cẩn thận, nhé?”
“Rồi rồi. Cậu cũng vậy, đừng có hấp tấp mà vấp cái gì đấy.”
“Tớ sẽ ổn....... Áiiiiii.”
Taito cười gượng khi thấy Haruka suýt chút nữa là va phải người khác lúc bước ra khỏi cửa.
Và lại một lần nữa, Taito nghĩ một chút về hoàn cảnh của mình. Cậu nghĩ một chút trong lúc nhìn Haruka đang vội rời khỏi lớp.
Có lẽ làm một người bình thường quả thật hạnh phúc, cậu nghĩ.
Rồi cậu vỗ vào chân mình.
“............”
Cậu vỗ vào chính cái chân đã từng bị rách dây chằng sau, và dù cho vết thương đã hồi phục, nhưng cái cảm giác nhoi nhói thì vẫn còn đó.
Và rồi cậu nhớ lại.
Cậu đã từng tập luyện karate hồi cấp một và cấp hai và cũng đã đạt được một số thành tích tốt, nhưng chỉ trước giải toàn quốc, cậu lại mắc phải chấn thương.
‘Cậu không thể tiếp tục tập luyện karate như lúc trước nữa’ --- Taito hồi tưởng lại gương mặt của vị bác sĩ đã nói với cậu điều đó.
“.........”
Lúc đó.
Lúc đó, cậu chưa một lần nghĩ rằng làm một người bình thường lại là một việc tốt.
Taito luôn cho rằng mình là nhân vật chính trong cuộc sống.
Cậu đã tin, dù chẳng dựa vào đâu cả, rằng chỉ cần chăm chỉ luyện tập để vượt qua chính mình thì cậu sẽ được đền đáp.
Không còn là người bình thường, có thể tiến cao hơn, tiến xa hơn, đó là những gì cậu nghĩ lúc còn nhỏ.
“............”
Nhưng rồi, tất mọi thứ mà cậu đã nỗ lực để đạt được đã bất thình lình tan biến.
Và từ đó trở đi, Taito không còn biết mình có thể làm gì.
Cuối cùng thì chẳng phải cậu là kẻ thất bại hay sao? Dù cho cậu có nỗ lực đến đâu, cuối cùng, tất cả đều trở thành hư không. Và cứ mỗi lúc nghĩ đến những chuyện ngu ngốc này, cậu lại mất hết động lực trong mọi việc.
Và rồi không hề cân nhắc, cậu đã đăng kí theo học trường cấp ba Miyasaka chỉ vì ngôi trường này gần nhà. Sau khi nhập học, cậu vẫn chẳng thấy có động lực để làm bất cứ việc gì và để ngày tháng êm ả trôi qua.
Nhưng rồi, Haruka đã đến bên cậu, luôn tươi cười với cậu.
Thậm chí sau khi Taito đã từ bỏ karate, cô vẫn luôn bên cậu, ‘Ổn mà, ổn mà’, cô vẫn tươi cười với cậu.
Chưa kể, Haruka còn đăng kí học cùng trường. Và đến tận hôm nay, cô vẫn bên cạnh cậu và nói ‘Ổn mà, ổn mà’…
“...... Haiz~, chết thật. Mình cũng phải đi thôi.”
Taito lầm bầm.
Phải, đó chính là lý do cậu không đời nào muốn trở thành một siêu nhân có thể giải quyết mọi việc một cách dễ dàng như Gekkou. Giống như những gì Haruka đã nói, tốt nhất là chỉ nên làm một người bình thường, nhưng cùng với đó, có lẽ sẽ tốt hơn nếu có chí ít một vài điều gì đó mà cậu có thể phấn đấu.
“............”
Trong khi đang suy nghĩ về những chuyện đó, cậu nhấc túi xách và ngẩng đầu lên. Lúc đó, cậu trông thấy Gekkou, người lúc này đáng lẽ đã phải rời khỏi phòng học, vẫn còn đang đứng trước bảng.
Đã vậy, hắn ta còn đang nhìn Taito.
Hắn ta nhìn Taito chăm chú đến độ như muốn nhìn xuyên thấu cậu bằng một ánh mắt sắc lẹm.
Đó không phải là siêu nhân hay sao? Quý ngài thiên tài đang nhìn Taito, một người bình thường, sống một cuộc sống bình thường, chẳng biết phấn đấu cho điều gì.
Phản ứng lại, trong lúc Taito vẫn đang cảm thất hơi bối rối,
“....... Vậy, ơ? Gekkou...... Lộn, không phải, ừm, cái gì ta...... à, Kurenai-kun. Ừm, cậu cần gì ở tôi à?”
Cậu hỏi, sau đó Gekkou,
“............”
Lặng thinh. Hắn ta chỉ đơn thuần là nhìn thẳng về phía Taito.
“...... A, hay mình có nhầm lẫn gì không nhỉ? Đời nào Kurenai-kun lại cần gì ở mình......”
Nhưng, Gekkou đã ngắt lời.
“Cậu là Kurogane Taito?”
Gekkou nói ra tên của Taito. Nghe thấy, Taito hơi ngạc nhiên và nhìn về phía Gekkou.
“...... Sao cậu lại biết tên tôi?”
Không phải, à thì, bởi lẽ họ đều là năm nhất, nên thật sự không có gì lạ khi Gekkou biết tên của Taito. Nhưng, Taito ở lớp 3 còn Gekkou lại ở lớp 9. Lớp 3 nằm ở lầu hai trong khi lớp 9 lại ở lầu ba, nên nếu không có việc gì thì thật chẳng có cơ hội nào cho họ có thể bắt chuyện cũng như gặp mặt.
“...... Chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu chưa nhỉ?”
Lúc Taito hỏi, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi Gekkou,
“Ra thế. Cậu Kurogane Taito...... Ha. Kurogane Taito xem ra cũng bình thường. Nực cười thật.”
Hắn ta đột nhiên nói.
Nghe vậy, Taito,
“Hả?”
Cậu buộc miệng. Và rồi quắc mắt nhìn Gekkou,
“Vậy là có ý gì hả? Mày có quyền gì mà mở miệng ra là dùng cái thái độ đó với người chỉ vừa mới gặp mặt lần đầu hả?”
Ngay lúc cậu vừa nói điều đó! Những cô gái xung quanh,
“Chờ, chờ đã Kurogane-kun! Sao cậu lại dám nói chuyện với Gekkou-sama bằng thái độ đó!”
Họ đột nhiên ầm ĩ cả lên, và phản ứng lại, Taito hơi chùn xuống.
‘Có bọn con gái làm đồng minh à, thật hèn hạ’.
‘Haruka, đến hỗ trợ tớ chút đi ~’, cậu nghĩ.
‘Hừ, Kệ nó.’
Phớt lờ mấy cô gái ồn áo, Taito nói.
“Mày là cái quái gì thế? Tao chẳng biết tí gì về mấy loại như mày.”
Nghe vậy, Gekkou tiếp tục với một nụ cười trên mặt,
“Tôi cũng đâu quen biết gì cậu.”
“Thế, tại sao mày lại gọi tên tao?”
“Nhưng, tôi biết Kurogane Taito ở bển.”
Hắn ta nói những điều hoàn toàn không hiểu nổi.
“Hởởởở. Tao thật chẳng hiểu mày đang nói gì cả?”
Trong khi Taito oang oang lên, Gekkou dường như coi cậu như một tên ngốc và khẽ nhún vai.
“Tôi thấy không cần thiết phải cho cậu biết làm gì. Nếu mọi việc đã được sắp đặt như thế, tôi chỉ việc theo nó thôi. Dù thế nào đi nữa….”
Giữa lúc đang tính nói điều gì đó khó hiểu thì Gekkou bỗng dưng im bặt. Sau đó, cậu quay gót toang rời khỏi phòng học,
“Không, chờ đã! Vậy là sao? Cái thái độ úp mở đó là sao? Mày muốn…..”
Nhưng, hoàn toàn phớt lờ lời nói của Taito, Gekkou rời khỏi lớp. Tiếp đó, các cô gái lại Oa --- áá --- theo sau.
“Lơ tao à!”
Taito la lên.
Đương nhiên, giọng nói của cậu không thể đến được tai của Gekkou, người đã rời khỏi lớp.
Chưa kể, chẳng có lấy một cô gái nào quay về phía âm thanh phát ra.
“............”
Vả lại, đó chỉ đơn thuần là sự khác biệt trong vai trò giữa quý ngài bình thường và quý ngài thiên tài, và rốt cuộc thì, mày chỉ là một nhân vật phụ khi so sánh với Kurenai Gekkou và một cuộc đụng độ sẽ chỉ chứng minh điều đó một cách rõ ràng thôi.
Nam sinh trong lớp, cùng với những cô gái còn lại không đi theo Gekkou, tất cả họ đều đang nhìn thẳng về phía Taito bằng một ánh mắt thù hằn. Ánh mắt của họ thật là nhức nhối.
Nhưng, nếu cậu chỉ rời khỏi phòng mà chẳng làm bất cứ điều gì, chuyện đó khiến cậu cảm thấy thật đáng xấu hổ và dở người.
“............”
Rồi, bất chợt, cứ như để phá vỡ sự yên ắng khó chịu, hai cậu đeo kính đang vui vẻ bàn luận về trò chơi diện tử, Saitou-kun and Tanaka-kun, lên tiếng.
“À, Kurogane-kun, tớ hiểu rất rõ cảm giác lúc này của cậu.”
“Tớ cũng vậy.”
Nghe thấy, Taito nhìn bọn họ.
“...... Chà~, Hai cậu quả thật là người tốt ha.”
Cậu nói.
‘Ahaha’, Saitou và Tanaka vui vẻ cười.
“Rồi rồi, sao không thư giãn và nhập bọn với tụi tớ đi? Tớ mới mua một game mới này.”
Cậu lấy ra một game trên hệ máy cầm tay.
Sau khi cuộc trò chuyện bắt đầu, những ánh mắt thù hằn trong cả phòng học đã lắng xuống. Trong lúc Taito thở phào nhẹ nhõm,
“Ồ, không phải game đó mới ra gần đây sao?”
Cậu nói. Saitou gật đầu.
“Phải phải. Kurogane-kun, cậu cũng chơi nhiều game à?”
“Ừ. Thật ra, tớ đang muốn chơi thử game đó.”
Lần này, đến lượt Tanaka cất tiếng.
“À, chúng mình cùng chơi chung đi. Trò này cần bốn người, càng đông càng vui.”
Cậu mời Taito tham gia.
Nghe vậy, Taito đã định nhập bọn với họ và đợi Haruka họp CLB xong.
Nhưng.
“............”
Nhưng, vào lúc đó, cậu lại tiếp tục ngáp. Và rồi, một cơn buồn ngủ lại lan toả trong đầu cậu, cứ như có ai đó đang nói ‘Ngủ, Ngủ đi, Ngủ đi’.
Sau đó. Như thể đề kiềm một cái ngáp, Taito đẩy lùi cơn buồn ngủ và nói.
“À~, tớ cũng muốn lắm, nhưng xin lỗi. Hôm qua tớ ngủ hơi trễ, nên giờ tớ thấy buồn ngủ gần chết đây, cho nên tớ sẽ đi về nhà.”
“Vậy à?”
“Ừ. Xin lỗi. Nhưng ngày mai tớ nhất định sẽ đem theo máy rồi ta cùng chiến.”
“Ừm~ Vậy thôi, Chào cậu, Kurogane.”
Taito cười nhăn nhở.
“Ừ. Chào, Tanaka, Saitou.”
Nói xong, cậu vẫy tay. Rồi cậu quàng cặp qua vai.
Sau đó, Tanaka và Saitou quay trở lại với trò chơi của họ, và tiếp tục bàn luận.
Biết chắc điều đó, Taito rời khỏi phòng. Chẳng có bao nhiêu học sinh ngoài hành lang giờ này.
Giờ đã gần bốn giờ chiều. Hầu hết học sinh không về nhà thì cũng đang sinh hoạt CLB.
Vì Taito chẳng hề tham gia bất kì CLB nào, nên cậu cảm thấy hơi lạc lõng mỗi lúc tan học.
Đến tận bây giờ, Taito vẫn chưa một lần nghĩ đến chuyện phấn đấu học tập, rèn luyện thể thao, đậu một trường đại học tốt và có một công việc kha khá.
Chỉ là kể từ khi không thể tiếp tục môn karate mà cậu đã khổ công tập luyện, vẫn bị cảm xúc lấn át, cậu đã ngừng chỉnh đốn lại bản thân.
Chẳng làm gì trong một khoảng thời gian dài.
“Mình thật sự chỉ là một nhân vật phụ, có lẽ vậy......”
Chẳng chuyên tâm vào việc gì, sống một cuộc sống bình thường, vu vơ.
Chính điều đó làm cho cậu cảm thấy tồi tệ hơn.
“Đã vậy, ngày nào mình cũng thấy buồn ngủ, hay mình là một dạng như con lười chăng?”
Cậu mỉm cười khi nói câu đó.
Nhưng, đến giờ cậu vẫn thấy buồn ngủ một cách bất thường và cảm thấy hơi mê sảng, ‘chuyện này có lẽ hơi tệ’, cậu nghĩ.
Trong khi cậu chẳng hiểu được tại sao mình lại buồn ngủ như vậy, nếu cậu không tỉnh táo hơn và nhanh trở về nhà, thì mọi chuyện có thể trở nên nguy hiểm như Haruka đã lo sợ.
“Ôi~ Buồn ngủ.”
Trong khi đang tuyệt vọng chống chọi để giữ đôi mắt lim dim không sụp xuống, cậu bước ra khỏi trường.
Từ trường đến nhà cậu, tốn khoảng 30 phút đi bộ. Lộ trình về nhà đang hiện ra trong đầu cậu. Đi bộ dọc theo lề đường, băng qua khu mua sắm, nhà cậu sẽ ở đâu đó trong khu dân cư. Một khi đã đi đủ quãng đường cần thiết, cậu sẽ đến nhà. Một khi đã đến nhà, cậu sẽ bay ngay lên giường.
Và ngủ. Cứ như chỉ cần ngã xuống một vũng bùn, cậu cũng sẽ lăn ra ngủ. Như một con lười, cậu sẽ ngủ. Chẳng có mục đích, mơ ước hay hi vọng, cậu sẽ ngủ ngư một nhân vật phụ.
Sau khi thức dậy, cuộc sống vu vơ, bình thường sẽ, không nghi ngờ gì nữa, lại sẽ bắt đầu.
Có Haruka bên cạnh đã làm cho cuộc sống của cậu thêm sắc màu, nhưng, cậu không nghĩ mình có bất cứ thứ gì có thể bù đắp cho cô ấy.
Như một người đã từ bỏ việc tiến lên phía trước, sống một cuộc sống bình thường, vô vị.
Đó ---
Là điều cậu nghĩ vào thời điểm đó.
Đó là điều Kurogane Taito nghĩ vào thời điểm đó.
Một khi cậu thức dậy vào ngày hôm sau, mọi thứ vẫn sẽ như hôm nay, học những tiết học tẻ nhạt, cảm thấy ganh tị với mấy người đặc biệt đang phấn đấu cho một điều gì đó, và nhìn họ từ xa, một ngày nhàm chán.
Cậu đã nghĩ rằng những ngày như vậy vẫn sẽ tiếp tục với cậu.
Nhưng điều đó đã không xảy ra.
Vì một lý do nào đó, điều đó đã không xảy ra.
Phải, đang trên đường về nhà.
Cậu chờ đèn tại một ngả tư dẫn đến khu mua sắm.
Ánh đèn sáng lên.
Chuyển từ đỏ sang xanh.
Ban đầu, Taito đã không nhận ra. Nãy giờ, cậu đang rất buồn ngủ và gần như không nhận thức được xung quanh. Chỉ khi một cô gái bên cạnh bắt đầu bước đi, cậu mới nhận ra rằng đèn đã chuyển sang màu xanh. Và Taito cũng bắt đầu bước đi.
Đó là lúc Taito nhận ra rằng mình đã từng gặp cô gái dáng người thấp bé chỉ cách cậu vài bước.
Cô cao độ 140 cm. Có hơi không hợp với chiều cao ấy, nhưng mái tóc của cô dài và được buộc thành bím, cùng với đó là đôi mắt sụp trên một khuôn mặt bình thản.
Andou Mirai [Only registered and activated users can see links. ].
Đó hẳn là tên của cô. Thuộc về lớp bên cạnh, cô chính là cô bé dễ thương nhất theo như mấy cậu con trai nói. Phải, dù cho cậu chưa từng nói chuyện với cô.
Nhưng, cậu biết cô gái đó đang đi trước mặt cậu.
Rồi, từ phía bên hông.
Từ phía bên hông, đập vào mắt Taito là một chiếc xe tải đang lao rất nhanh về phía cô ấy.
Thấy thế, cơn buồn ngủ Taito biến mất trong nháy mắt. Vì một lí do nào đó, cảm giác mơ màng trong đầu cậu cũng biến mất. Mắt cậu đang dõi theo chiếc xe. Cậu nhìn vào buồng lái. Người tài xế đang ngủ gật.
“...... Ới, đùa đấy à......”
Cậu lẩm bẩm, nhưng đó không phải là một trò đùa.
Mirai vẫn chưa nhận ra chiếc xe tải. Cô vẫn đang bước đi bình thường như thể chẳng màn đến thế sự.
Thấy vậy.
Taito nhìn thấy vậy,
“Này!”
Cậu la lên.
Nhưng, Mirai không quay lại.
“Chờ đã!”
Cậu la lên.
Nhưng Mirai không quay lại.
Thấy vậy.
“Aaaaaa, đùa đấy à, khỉ thật.”
Taito bắt đầu chạy. Cậu chạy thục mạng. Lúc đó, cậu cảm thấy đau nhức ở đùi. Một cơn đau ở đùi do dây chằng sau bị rách gây ra, đã làm cậu không thể tiếp tục tập luyện karate, nhưng cậu phớt lờ cơn đau và vẫn dồn hết sức mà chạy.
Một bước. Hai bước. Ba bước, với đó, cậu đã đuổi kịp Mirai.
Cậu đã với tay tới lưng cô ấy,
“Coi chừng!”
Và la lên.
“Ơ?”
Cô thốt lên vì ngạc nhiên và quay lại nhìn cậu, nhưng chẳng còn thời gian để giải thích.
Vì vậy,
“Xin lỗi!”
Vừa la lên, Taito vừa đẩy cô ta.
“Oái!?”
Lúc cô lên tiếng, chỉ trong khoảnh khắc, Mirai đã bị Taito đẩy bằng hết sức lực của cậu và văng về phía trước. Cô ngã lên bên cạnh phần vạch qua đường nằm ngoài vùng đáng lẽ đã bị xe tải băng qua.
Trong lúc thở phào nhẹ nhõm, cậu nhìn sang chiếc xe tải. Lúc đó.
“............”
Lúc đó, chiến xe gần như đã ở trước mặt cậu.
“Hả, chết cha......”
Đó là điều duy nhất cậu có thể thốt ra.
Sau đó, cậu bị hất tung bởi một lực kinh hồn.
Trong nháy mắt, chẳng còn biết trời trăng mây nước gì, cậu chỉ có thể cảm thấy cơ thể mình bay cùng với gió.
Phải, chuyện đã xảy ra dĩ nhiên rất rõ ràng với cậu. Đó là bởi vì chỉ có một thứ có thể gây nên cảm giác đặc biệt này.
Bị một chiếc xe tải lớn đâm phải, cậu bay xa vài mét, và… chết.
Phản ứng lại.
“............”
‘Đùa đấy à’, cậu suy nghĩ đâu đó trong thâm tâm.
Hả, ‘chuyện này thật sự xảy ra sao’, cậu suy nghĩ đâu đó trong thâm tâm.
Cuộc đời mình chấm dứt tại đây sao? Đùa đấy à? Mình thậm chí còn chưa là được trò trống gì thì phải? Mất đi một thứ gì đó mà cậu đang phấn đấu, cậu trở thành một học sinh cấp ba năm nhất chẳng làm được việc gì ra hồn. và rồi cậu hi vọng sẽ có gì đó thay đổi, nhưng chẳng có gì thay đổi.
Ngày qua ngày thật buồn tẻ.
Từ sau khi cậu đã cố gắng để rồi chẳng được gì, ngày qua ngày thật buồn tẻ.
Thỉnh thoảng, Haiz~ à, nếu đã vậy, có lẽ chết thì tốt hơn, cậu nói đùa với mình. Một kẻ thất bại, sống như một nhân vật phụ, có lẽ tốt hơn nên chấm dứt cuộc sống này, cậu từng ngu ngốc cân nhắc chuyện đó, nhưng, chưa bao giờ cậu nghĩ rằng cuộc đời mình lại kết thúc như vậy.
Bởi suy cho cùng cậu vẫn còn chút niềm vui.
Vả lại, cậu vẫn chưa nói lời từ biệt gia đình.
Và cậu đã hứa sẽ chơi game cùng Tanaka và Saitou vào ngày mai.
Và trên tất cả.
“............”
Cậu thật sự muốn nhìn thấy nụ cười của Haruka một lần nữa.
‘Ôi, nếu mình biết chuyện này sẽ xảy ra, hôm nay, mình đã phải ở trường chờ cô ấy cùng về chung.’
“............”
Và lúc cậu nghĩ đến điều đó.
Cơ thể cậu rơi xuống đất và có những tiếng răng rắc, âm thanh cho thấy xương sống của cậu đã gãy theo cách tệ hại nhất. Sau đó, cậu cũng cảm thấy như vậy ở chân. Tay cậu cũng đã bị gãy, cậu đã mấp mé thế giới bên kia.
Nhưng không hề có cảm giác đau đớn. Mọi việc đột ngột đến mức cậu chẳng kịp cảm thấy đau.
Mọi thứ đang như đang chuyển động chậm chạp trước mắt cậu. Taito hồi tưởng là ở đâu đó có viết rằng mọi thứ sẽ diễn ra chậm chạp vào thời khắc lâm chung, và trong lúc đó, cậu nhìn thấy.
Cậu nhìn thấy cảnh cơ thể nát nhừ của cậu bay đi xa, rồi rơi xuống đất ---
Taito.
Đang lăn đến bên chân Mirai, người chỉ vừa mới tránh được chiếc xe tải, cái đầu đứt lìa của Taito nhìn thấy cảnh đó.
Phản ứng lại.
“............”
‘Wa, À-Hả?’
Cậu nghĩ.
Hình như hơi lạ?
Taito nghĩ.
“...... Sao, sao cơ thể mình lại ở tuốt đằng kia?”
Cậu lẩm bẩm. Rồi cậu nhìn thật kĩ cơ thể mình một lần nữa và phát hiện ra đầu mình không còn gắn trên cổ.
Đầu đã đứt lìa.
Va chạm với chiếc xe tải đã khiến cho đầu cậu đứt ra, và lìa khỏi xác.
Nhìn cái cơ thể cụt đầu nát bét ấy, ‘Hà, có nhìn kiểu gì đi nữa, mình cũng không nên chết đúng không’, những suy nghĩ còn chưa chắc chắn lúc trước giờ đây đã trở nên rõ ràng qua trước cái cảnh chết chóc mà cậu vừa mới hoàn thành một cách xuất sắc.
Rõ ràng là một cái chết tức khắc.
Rõ ràng là một cái chết ngay tức khắc.
Đó là tình cảnh mà chẳng có gì lạ nếu ý thức cậu mất ngay vào lúc đầu bị đứt lìa và đã được gửi lên Thiên đàng.
“............”
Taito di chuyển tròng mắt. Cảnh vật thay đổi. Cảnh vật xung quanh cơ thể cậu đã thay đổi, và hiện ra rõ ràng trước mắt cậu.
Thấy vậy.
Thấy vậy, vừa lúc Taito chỉ muốn hét to ‘hơơơơơơơơ cái quái gì đây?’, bên cạnh cậu.
“Chao ôi~ Hay thiệt~! Gì đây gì đây? Sao cái đầu lại còn cử động này?”
Vì một lý do nào đó, cô gái vừa được Taito cứu, Mirai, nhìn cậu với đôi mắt long lanh.
Nghe vậy, ánh mắt của Taito hướng lên trên.
“Hả? Cái này thì có gì mà hay ho?”
“Không không, Hay thật đấy! Lần đầu tiên tớ nhìn thấy một người như vậy đấy! Cậu là loại người có thể tách đầu rời ra à?”
“Người có thể tách đầu rời ra... Cậu đang nói đến chuyện ngớ ngẩn gì thế...... Từ đã, cái quái gì vậy nè? Sao mình vẫn còn sống......”
Khi cậu vừa nói, đột nhiên.
“Áááááááááá.”
Taito thét lên. Đột nhiên, đầu, lưng, chân và tay cậu bị tấn công bởi một cơn đau khủng khiếp.
“Ốiiiiiiiii!?”
Cậu la lên, và Mirai, với một vẻ mặt thích thú,
“Oaaaa! Đầu bị đứt ra có đau lắm không? Đau không? Đau như thế nào vậy?”
“Tớ đang nói, sao cậu không ngạc nhiên chút nào vậy, bộ cậu là Cô bé Tò mò à? Cậu là Cô bé Tò mò hở!? Thôi kệ, nhưng bây giờ thì, cái quái gì đây! Cái quái gì xảy ra với tôi đây!”
Taito kêu lên.
Cùng lúc đó, cơ thể không đầu của cậu giơ nắm đấm trong sự giận dữ và nện xuống đất.
Cứ như chúng phản ứng lại suy nghĩ của cậu, và nện xuống đất. Thấy vậy,
“............ Ơơ?”
Thấy vậy, Taito càng hoang mang.
‘Ơ? Hơ? Mới nãy, phần cơ thể không đầu của mình vừa cử động? Hở, Vậy là sao? Vậy là sao?’
Hay là.
“Hay là......”
Sau khi lẩm bẩm, đầu Taito lại bắt đầu cân nhắc đến những chuyện ngớ ngẩn.
‘Giờ, sao mình không thử làm cho phần cơ thể đang nằm đằng đó đứng dậy’, cậu nghĩ.
“............”
Cơ thể cậu phản ứng lại ngay trước mắt cậu. Phần cơ thể không đầu bắt đầu đứng dậy. Tuy nhiên, vì xương sống của cậu đã bị gãy, cơ thể cậu cong một cách dị thường, và cơ bản là một tư thế ghê rợn, và lại một lần nữa, rắc! Với một tiếng động lạ, xương sống cậu trở lại bình thường. Rồi những âm thanh như vậy lại kêu lên ở tay và chân cậu, ngoại trừ cái đầu đã đứt lìa, cả cơ thể cậu trở lại bình thường~.
“Hơ, Mình là cái thứ quái vật gì đây!”
Nghe những lời nói của Taito, Mirai, với vẻ mặt như đã nhận ra tình cảnh trước mắt bất thường đến mức nào,
“Cậu, cậu, cậu là rô bốt biến hình?”
“Không phải, tớ nói rồi đấy, phản ứng của cậu là sao đây!”
Lúc Taito la lên.
“Áááááá!?”
Những tiếng thét vang lên.
Cậu nhìn về hướng tiếng thét phát ra.
Một bà nội trợ xách một chiếc giỏ đi siêu thị chứa những cây hành tươi đang nhìn phần cơ thể không đầu của Taito,
“Qu…. Quái… Quái vậtttttt!?”
Tiếp đó, tên tài xế đã đâm vào một học sinh cấp ba vô tội, đang chuẩn bị bỏ trốn, nhưng lúc hắn ta nhìn thấy cái xác không đầu của Taito,
“Cái, cái quái gì đây?”
Hắn ta trở lại buồng lái, lên ga và bắt đầu tẩu thoát.
“Này, tông người ta rồi bỏ trốn là sao?”
Nhưng chiếc xe tải phớt lời bắt bẻ của Taito và chạy đi.
Chỉ còn lại những ánh mắt kinh hãi trước một cảnh tượng khủng khiếp.
Những người xung quanh nhìn cậu chăm chú,
“...... Quái, quái vật...... Gọi cảnh sát, cảnh sát!”
“Không không không, chờ một chút. Tôi bị tông mà, không phải sao? Nếu báo cảnh sát, mấy người nên kêu họ đuổi theo chiếc xe tải đó đó......”
“Alô, cảnh sát phải không ạ? Có chuyện nghiêm trọng vừa mới xảy ra! Một con quái vật...... Quái vật không đầu......”
“Chờ một chútttttttttt!?”
Taito la lên, nhưng chẳng ai nghe.
Số người nhìn về phía này với sự kinh hãi được viết lên mặt không ngừng gia tăng.
‘Tệ rồi đây’, Taito nghĩ.
‘Thật sự tệ rồi đây’, Taito nghĩ.
‘không phải rõ ràng là quá tệ sao?’
Một con quái vật không đầu bị cảnh sát bắt!
Dòng tít như vậy sẽ xuất hiện trên những tờ báo hôm sau, và cả hôm sau nữa,
Cấu tạo của nó đang được nghiên cứu tại trung tâm nghiên cứu của quân đội.
Những chuyện như vậy mà xảy ra sẽ rất tệ. Tệ hại cực kì. Vì vậy,
“Cơ thể của ta, cử động nào.”
Cậu nói. Dứt lời, đúng như cậu đã hình dung, phần thân người nhảy lên. Và quay sang hướng này và bắt đầu chạy. Nhìn thấy cơ thể không đầu đang chạy,
“Áááááááá.”
“Quái vậtttttttt.”
Những tiếng thét như vậy vang lên, nhưng, cậu chẳng thèm quan tâm. Và rồi, phần cơ thể không đầu dùng tay trái bốc đầu của Taito lên.
Nhưng Taito chạy thục mạng. Cậu băng qua phần đường dành cho người đi bộ qua phía bên kia, và vừa lúc cậu định chạy vào khu mua sắm, những tiếng thét lại vang lên.
“Chết tiệt chết tiệt chết tiệt.”
Vừa nói, cậu vừa chạy vòng ngược lại. Sau đó, cho dù chỉ được một chút, để làm mình trông có vẻ bình thường, cậu đặt đầu mình về đúng vị trí bằng hai tay trong lúc chạy ---
“............”
Vào lúc đó.
Một âm thanh ‘gyu’ vang lên.
Một âm thanh ‘gyu gyu’ vang lên chỗ cái đầu của cậu.
Và rồi, đầu của cậu.
“............”
Đầu của cậu đã liền lại với cơ thể.
Mọi thứ đã trở lại bình thường.
Mặc dù trong chớp mắt cậu bị một chiếc xe tông phải, nhưng giờ chẳng còn tí đau đớn nào trên cơ thể cậu. Mặc dù quần áo cậu trông bẩn thỉu, nhưng chẳng có bất kì một vết thương nào trên cơ thể cậu. Không đúng, từng có một chỗ.
“............”
Từng có một chỗ trên cơ thể đang chạy bán sống bán chết kia.
Lại giống như xưa.
Phía sau đùi, nơi dây chằng bị rách ngày trước, đáng lẽ phải làm cậu không thể hoạt động như xưa, lại chẳng hề phát ra cơn đau nào.
Đáp lại một loạt các sự kiện bất thường đang xảy ra,
“...... Cái quái gì đây?”
Taito nói.
“...... Cái quái quỷ gì xảy ra với cơ thể của mình vậy?”
Thậm chí lúc đang nói, đôi chân của cậu vẫn không hề dừng lại. Để tránh xa hiện trường càng sớm càng tốt, cậu chạy thục mạng.
Và nói thêm, đó là hướng ngược với hướng nhà cậu.
Sau vụ này. Sau khi những việc như thế này xảy ra, cậu không thể về nhà được. Làm sao mà cậu, với một cơ thể quái vật như vầy.
“............”
Quay qua một ngõ phố, cậu băng qua khu mua sắm. Những người trông thấy cậu không còn la lên ‘quái vật’ nữa. Hiển nhiên là vậy. Ngay bây giờ, không hề có bất kì một dấu hiệu chấn thương, gãy xương, hay đứt đầu.
Chỉ có quần áo của cậu là bẩn thỉu, ‘Thằng đó vừa bị bắt nạt hay sao vậy?’, đó là những ánh mắt cậu nhận được từ một số người, nhưng cậu chẳng cần phải để tâm nữa. Miễn là không ai coi cậu như một con quái vật thì cậu chẳng cần phải để tâm nữa. ‘Hơn nữa, cái cơ thể này… Chưa kể là, vụ việc vừa mới xảy ra khi nãy. Cái quái gì đã xảy ra? Cái quái gì đã xảy ra với cơ thể mình vậy?’
Cậu vừa chạy vừa tự hỏi. Cậu băng qua các hẻm giữa những ngôi nhà, vào khu dân cư, và cũng chạy băng qua đó, Và chạy vào một con hẻm trong rừng, ít người qua lại.
Lúc cậu ngẩn đầu lên nhìn thì trời đã tối. Có lẽ đã quá năm giờ chiều. Những cột đèn đường đang dần bật sáng. Mặc dù có một vài tia sáng le lói từ những cây đèn đường bên ngoài rọi vào con hẻm nhưng nó vẫn hơi tối.
"Hình như là đã từng có hai tên biến thái bị phát hiện ở đây, cho nên chỗ này rất vắng vẻ vào ban đêm."
Haruka đã từng nói như thế. Đó là lý do hiếm có người lai vãng nơi đây.
Trong lúc đang chạy, Taito cân nhắc những sự kiện nãy giờ. Cậu cố nghĩ về những điều kì lạ vừa xảy đến với cơ thể mình cho đến lúc này.
“............”
Nghĩ kỹ thì, thực ra không hẳn là cậu hoàn toàn không có manh mối gì về chuyện đã say ra, cậu nghĩ.
Đúng vậy.
Không hẳn là cậu chẳng biết gì về mọi chuyện.
Nguyên nhân là do âm thanh đó lại vang lên.
Mới vừa nãy, lúc đầu cậu đứt lìa khỏi cổ, cả lúc cậu nghĩ rằng mình sắp chết, từ trong sâu thăm tâm trí cậu.
Từ sâu thẩm trong tim, vang vọng lên một giọng nói yếu ớt không thể nghe thấy nếu không tập trung chú ý. Cậu không biết nó là gì, cậu không hiểu tại sao giọng nói đó lại vang lên trong cậu. Tuy vậy, cậu chỉ biết một điều là giọng nói ấy là một thứ gì đó cực kì quan trọng. Vì vậy Taito buộc phải lắng nghe giọng nói đó.
Cậu tập trung.
Lúc đó, giọng nói thì thầm vang lên.
Lúc đó, giọng nói thì thầm vang lên.
Một giọng nói ngọt ngào. Một giọng nói thân thuộc.
Một giọng nói vui mừng. Mộng giọng nói yêu dấu.
Cậu có thể nghe thấy.
Cậu có thể nghe thấy.
Và giọng nói ấy vang lên.
Như đang thì thầm vào tai cậu, thật nhẹ nhàng.
"Em yêu anh nhiều lắm, Taito."
Nghe vậy, Taito mở to mắt.
thay đổi nội dung bởi: nhinguyenminh, 06-08-2011 lúc 12:47 AM.
The Following 2 Users Say Thank You to nhinguyenminh For This Useful Post:
‘Vì em van anh, xin đừng quên em ---’, cô ấy vẫy tay ra hiệu trong giấc mơ của cậu; Đó là giọng nói của cô gái ấy.
Giọng nói đó. Một giọng nói vui mừng, một giọng nói như sắp khóc oà, nhưng với một chút kiên quyết, giọng nói của cô gái ấy thì thầm vào tai Taito.
"Aaa, anh cuối cùng đã chết...... Anh cuối cùng đã chết...... Em vẫn luôn chờ đợi ngày này, Taito...... Nhưng với điều này, cuối cùng...... << Độc >> [Hắc Ma Thuật] trong anh đã phát tác. Cuối cùng, sức mạnh của em đang hồi phục...... Cuối cùng...... Cuối cùng...... Em đã có thể gặp lại anh...... Lúc này......"
Giọng nói của cô gái trong giấc mơ lại đang vang lên trong đầu cậu. Lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại, vang vọng mãi, đâm vào sâu trong tim cậu.
Và rồi cô gái nói.
"Nào, mau lên, hãy đến cứu em...... Kurogane Taito."
Nghe thấy giọng nói ấy.
“............”
Nghe thấy giọng nói ấy, Taito, đang chạy hết tốc lực, bắt đầu chạy chậm lại. Một bước, hai bước, ba bước, đôi chân của cậu chậm lại, và rồi, dừng hẳn. Trong màn đêm, tại con hẻm trong rừng, cậu dừng chân để bắt kịp nhịp thở đã bị bấn loạn trong lúc chạy. Hít vào, thở ra.
Và rồi.
“...... Chuyện quái quỷ gì đây. Giấc mơ đó...... Giấc mơ đáng xấu hổ, ngu ngốc ấy...... Đừng nói đó là sự thật đấy nhé?”
Trong lúc cậu đang thì thầm, bỗng, có một tiếng động phát ra.
Sột soạt, sột soạt, đó là tiếng nhánh cây lay động.
“Hở?”
Taito về phía tiếng động phát ra. Và cậu nhìn thấy hai kẻ ăn bận lạ lùng. Một tên cao kều da trắng, và một gã thấp lùn đô con người gốc Tây Ban Nha. Hai kẻ đó khoát lên mình một bộ áo choàng màu tím không bao giờ được sử dụng thậm chí là để hoá trang thành phù thuỷ trong thời hiện đại này.
Trông chúng cứ như hai tên biến thái, Taito sực nhớ lại lời nói của Haruka.
‘Hình như có hai tên biến thái trốn ở đó, và tớ cũng ớn đi con hẻm vào ban đêm.’
Mặc dù cô ấy đã nói vậy, nhưng nhìn vào ánh mắt của hai người họ, Taito ngay lập tức nhận ra rằng họ không hẳn là mấy tên biến thái. Nhìn hai người đàn ông đang nhìn cậu chằm chằm với một ánh mắt nhọn hoắc rõ ràng không thuộc về bất kì người nào’, Taito nói với giọng điệu cáu tiết.
“...... Hừ, cho tôi xin, hôm nay là ngày quái quỷ gì vậy trời. Bị tên Gekkou lạ hoắc nhìn chằm chằm, đầu bị đứt lìa mà vẫn sống được, rồi còn một cô gái chưa từng gặp mặt thổ lộ tình cảm trong đầu mình...... Và cuối cùng, là mấy tên ngoại quốc nhìn mình với một ánh mắt dễ sợ, cứ như mấy tên sát thủ đánh thuê từ trong phim bước ra...... Cái quái gì đây? Hôm nay là ngày đại hạn à?”
Trong lúc nói, Taito gồng căng người, chuẩn bị chạy. Vì cậu có thể nhận ra rằng hai kẻ ngoại quốc đó đang nhìn cậu với thái độ thù địch.
Hơn nữa, chúng có vẻ khá mạnh.
Taito quả quyết dựa trên kinh nghiệm karate của mình. Nhìn vào phần nào trên cơ thể nở nang hơn, cậu không ít thì nhiều có nhận ra người đó có tập luyện võ thuật hay không.
Và thân hình của hai kẻ ngoại quốc trước mặt cậu đây rõ ràng là loại thân hình đã trải qua tập luyện võ thuật.
Bọn chúng còn có vẻ khá là lành nghề, cậu nghĩ.
Với đôi mắt của những tên sát thủ đánh thuê, hai tên biến thái đến từ nước ngoài.
Thấy vậy.
“Tệ thật.”
Taito lẩm bẩm.
Cậu từng nghe nói ở nước ngoài còn có nhiều dạng như vậy hơn.
‘Này em giai dễ sương ơi, anh yêu~ em~ ♡’, nói như vậy và tấn công cậu; như vậy thì tệ thật......
Lúc đó, tên da trắng mở lời,
“Ui, cậu là Kurogane Taito?”
“Chờ đã, là tiếng Nhật!”
“WHAT?”
“Không, không có gì......”
Trong lúc nói, Taito dần hạ thấp người xuống. Chuẩn bị chạy trốn.
Chuẩn bị chạy trốn khỏi tình huống khó hiểu này.
Vài kẻ lạ mặt biết tên cậu, rồi cơ thể cậu trở thành một thứ gì đó không giải thích được, và nhất là, giọng nói của một cô gái cậu chưa từng gặp mặt vang vọng trong đầu cậu.
Mọi chuyện đã quá tệ rồi.
Đã có quá nhiều chuyện xảy trong những hoàn cảnh cậu không thể nào hiểu được.
Những lúc như thế này thì chuồn là thượng sách. Những lúc chẳng thể chiếm được thế chủ động, rút lui cũng chẳng khiến cậu mất đi phong độ nam nhi. Người đã dạy điều đó cho cậu cũng chính là người đã dạy cho cậu biết karate vui thế nào, người thầy giáo khôn ngoan dạy môn thể dục hồi cấp một của cậu. Ichinose-sensei.
Thầy đã từng nói.
‘Này Taito. Khi em không nắm được thế chủ động, thì đừng nghênh chiến. Đừng bao giờ nghênh chiến một trận mà em không thể thắng, hiểu không? Đừng nhầm lẫn liều lĩnh với can đảm.’
Và rồi, vài tuần sau khi dạy cậu điều quan trọng đó, thầy đã kết hôn với cô bạn học của cậu lúc đó chỉ mới 8 tuổi, Sakuma Miki-chan! ‘Chúng tôi thật sự yêu nhau!’, thầy đã hét lên ra những câu không hiểu nổi cùng với những lời nói đó, tham gia vào một thử thách mà thầy không thể chiến thắng, và đã hoàn thành xuất sắc việc chết một cái chết cao thượng.
Từ đó, Taito vẫn tiếp tục khắc sâu bài học quan trọng mà thầy đã dạy và ví dụ bằng chính bản thân thầy.
Đừng bao giờ nghênh chiến một trận mà chẳng có cơ hội thắng.
Đừng bao giờ nghênh chiến một trận khi chưa nắm được tình hình.
Thế nên cậu sẽ chạy.
“............”
Cậu hạ người xuống thấp hơn, tập trung năng lượng vào đôi chân. Suốt từ khi chân cậu bị chấn thương, cậu không thể vận động nhiều, và một luồng cảm giác không chắc chắn rằng liệu cậu có thể vận động như trước đây không lướt qua, nhưng, cậu đã không còn lựa chọn nào khác.
‘Này em giai dễ sương ơi ♡’, nếu mà nghe được câu này, cậu nhất định sẽ dốc hết sức để mở đường máu.
Vì vậy Taito dồn toàn lực vào đôi chân.
“Thế, mấy ngài Otaku, mấy ngài là cái khỉ gì thế? Mấy ngài cần cái quái gì ở tôi, và hơn nữa, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra với tôi đây?”
Cậu hỏi. Nghe thấy vậy, gương mặt của những người nước ngoài cũng giãn ra một chút. Cho rằng mình đã thiết lập được một cuộc đối thoại, họ có vẻ là sẽ sẵn lòng cởi mở mọi chuyện, và trên hết, cơ thể đang gồng cứng họ lỏng ra và họ tiến lại gần cậu.
Chờ thời cơ đến,
“Ngu ngốc.”
Taito thì thầm và quay gót. Với đó, một làn nữa, cậu lại chạy hết tốc lực.
“A, này, chờ đã!”
“Đuổi theo! Đừng để hắn chạy thoát! Chúng ta sẽ bắt và giết hắn!”
Hai tên ngoại quốc la lên.
Nghe thấy những lời đó, trong lúc chạy, Taito mở to mắt.
“....... Giết, giết hắn?”
Và cậu quay đầu lại.
Hai kẻ bận áo choàng đang đuổi theo cậu với vẻ mặt cực kì dữ tợn.
Nghe thấy câu nói vô cùng nguy hiểm ‘Giết hắn!’ vốn thường là trò đùa của những học sinh cấp ba bình thường, Taito không khỏi rùng mình kinh hãi.
“Họ đùa đấy à?”
Nhưng không.
Hai tên ngoại quốc đang móc thứ gì đấy ra từ trong ngực. Chả biết vì sao, bọn chúng lấy ra những vật giống cây gậy sáng bóng. Cậu nhận ra ngay rằng đó chính là dao găm. Và rồi tên da trắng nói.
Lần này thì bằng tiếng Anh,
“Kill him kill him!”
Nghe thấy, Taito lúc này đã sắp bật khóc tới nơi,
“Hơ? Cái gì? Kill Bill [Only registered and activated users can see links. ] ? Phim à?”
“Kill him!”
“Lại nữa, bây giờ không phải nói những điều ngu ngốc đóóóó. Mình phải làm gì đây? Mình phải làm gì đây? Tệ hại, cực kì tệ hại, mình sắp bị giết. Ai đó, ai đó cứu tôi! Cảnh sáttttttt......”
Vào lúc đó.
Vào lúc cậu la lên, cậu có thể cảm thấy có điều gì đó còn khủng khiếp hơn đang xảy ra trong cơ thể mình. Hay nói cách khác, sau những điều khó hiểu đã xảy đến với cậu khi nãy, nối tiếp, có thứ gì đó còn khủng khiếp hơn đang xảy ra từ giờ trở đi. ‘Cái quái gì đây!?’ Cậu muốn phản đối những cảm giác về chuyện đang diễn ra đó của chính mình.
Cậu đã cùng đường rồi.
“............”
Không biết vì sao, cậu lại cảm thấy buồn ngủ một cách bất thường.
Dù đã chạy như điên, cậu vẫn cảm thấy rất khó để giữ mắt được mở. Chống lại ý chí của cậu, đôi mắt của cậu vẫn cứ sụp xuống, nhưng dù vậy, trong lúc cậu cố bắt chúng mở,
“Ôiiiiiiiiiii thôi! Tệ thật! Nếu mình ngủ vào lúc này thì tiêu mất! Nếu mình ngủ ở đây thì tiêu mất! Thế, tại sao mình lại buồn ngủ chứ? Vì cái quái gì mà mình thấy buồn ngủ chứ? Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra đây?”
Trong lúc cậu dăng kêu la, mí mắt cậu dần sụp xuống. Dù cho cậu đã dùng hai tay để giữ cho mắt được mở, nhưng cậu không thể chống chọi với cơn buồn ngủ lâu hơn. Đầu gối cậu bắt đầu hạ xuống. Trong khi người vẫn chạy, cậu sắp ngã xuống trong cơn buồn ngủ.
Từ phía sau,
“Get him! Kill him!”
Một vọng nói vang lên.
Nghe thấy vậy, Taito,
“Tôi chưa muốn chếtttttttttt.”
Trong lúc liều mạng chịu dựng cơn buồn ngủ. cậu lại bắt đầu chạy.
Nhưng nỗ lực đó.
Cậu không thể duy trì được nổ lực xuất thần đó lâu hơn.
Chỉ mới một lúc.
Từ khi tỉnh dậy đến lúc nói lời tạm biệt với Haruka, cậu chỉ đơn thuần là đang sống một cuộc sống bình thường.
Một ngân vật phụ trong cuộc sống của những người khác, một kẻ chẳng có gì nổi bật, chẳng biết phấn đấu cho điều gì, chỉ sống một cuộc sống bình thường.
Nhưng rồi, lúc này đây, cuộc sống của cậu đã quay ngoắt 180 độ.
Cùng với giọng nói của cô gái ấy.
Cùng với giọng nói của cô gái mà cậu đã trao đổi một lời thề quan trọng từ rất lâu.
"Ổn mà. Ổn mà Taito. Vì vậy hãy ngủ đi. Và mọi chuyện sẽ ổn. Nào, như mọi khi. Như lúc trước. Hãy giao phó cơ thể của anh cho em, xin anh hãy ngủ đi."
Cùng với giọng nói đó.
Cùng với giọng nói đó, cô gái ấy đã ăn sâu vào tiềm thức của cậu.
Cho dù nếu bất tỉnh, cậu có thể sẽ bị hai tên ngoại quốc đáng sợ ở phía sau tấn công và sát hại, tuy vậy, Taito vẫn dần mất hết ý thức.
Đầu gối cậu sụp xuống. Cơ thể cậu tự động dừng lại và cậu bắt đầu lảo đảo.
Và rồi, cảnh tượng đó bắt đầu tràn về.
Giấc mơ mà cậu luôn trông thấy tràn về.
Hết lần này đến lần khác, giấc mơ lặp đi lặp lại đó tràn về.
Đó là một ký ức từ quá khứ xa xăm.
Đó là một ký ức từ quá khứ xa xăm vời vợi.
Đúng vậy.
Đó có lẽ là kí ức lúc mình vẫn còn sáu, bảy tuổi.
Đó là một ký ức mình gặp gỡ một cô gái nào đó.
Đó là một ký ức mình gặp gỡ một cô gái nào đó, người không lâu sau đã trở thành một người bạn hay cùng chơi với mình.
Đúng vậy, vào lúc đó, hậu quả của việc thay đổi chỗ ở thường xuyên đã khiến cậu phải chuyển trường ba lần trong năm lớp một, nhưng vì một lý do nào đó mà lần thứ ba cậu chuyển trường, mọi chuyện không được suông sẻ và cậu đã trở thành mục tiêu của những vụ bắt nạt vô nghĩa; Chính là vào lúc đó.
Nhưng ban đầu, cậu vẫn ổn. Cậu không hề cảm thấy phiền muộn dù cho cậu là mục tiêu của những vụ bắt nạt.
Phải, cậu nghĩ rằng chuyện đó không phải là hiếm đối với một kẻ liên tục chuyển trường.
Hơn nữa, lúc ấy cậu đã quen với việc đó, và có một suy nghĩ ngây thơ rằng mình rồi sẽ kết thật nhiều bạn và tự lấy làm vui thích, như lúc ở trường cũ.
Tuy nhiên, việc đó đã không suôn sẻ.
Ngoài dự đoán của cậu, cảnh bắt nạt vẫn cứ tiếp tục trong một khoảng thời gian dài, rất dài.
Không ai nói chuyện với cậu.
Phân chó bị bỏ lên bàn cậu.
Giày thể thao trong nhà của cậu thì biến mất.
Và những chuyện đấy vẫn tiếp diễn, dần dần, dần dần, càng không thể chịu nổi.
Vào buổi sáng, với vẻ hăng hái, cậu vẫy tay chào bố mẹ và đến trường với một nụ cười trên mặt, nhưng thật sự lòng cậu đang chứa đầy sự đau khổ và tuyệt vọng đến chết, nhưng vì cảm thấy xấu hổ nếu nói với mọi người việc đó, cậu không còn cách nào khác là đến trường với tâm trạng như vậy. Tuy nhiên, Những từ như ‘Chết đi’ hay ‘Biến đi’ được viết lên bảng hay trên những mảnh giấy nhét vào tủ giày của cậu, và những người cậu chưa bao giờ nói chuyện và chẳng biết tí gì về cậu lại phỉ báng và cười sau lưng cậu chẳng vì lý do gì, và nhất là, lúc thầy giáo hỏi cậu, ‘Kurogane-kun, em có sao không?’, cậu vẫn luôn trả lời rằng, ‘Không sao, mọi người chỉ đang đùa thôi’, nhưng đến cuối cùng, cậu lại viện cớ như là đau bụng và về sớm, nhưng làm sao mà cậu có thể về nhà ngay được, nên cậu đến công viên để giết thời gian......
Ngày ngày với bộ dạng này.
“............”
Ngày ngày, ngày ngày, ngồi không ở công viên đó vào lúc không có trẻ. Cùng với chiếc đồng hồ kêu tích tắc phía bên nhà vệ sinh trong công viên, cậu vẫn luôn chờ đợi đến lúc cậu có thể về nhà.
Những lúc ấy, đã có những lần cậu khóc. Đã có những lần cậu khóc về cuộc đời bất hạnh, trống rỗng của mình.
Tuy nhiên, gắng hết sức, cậu cố không khóc oà. Vì nếu người lớn bắt gặp cậu khóc và gọi cậu, cậu nhất định sẽ nói thật mọi chuyện. ‘Tôi bị bắt nạt vì là một tên ngố, và không biết xử lý những chuyện ở trường sao cho phải, rồi thì sẽ rất hổ thẹn nếu bố mẹ hay giáo viên hay biết chuyện này, giờ nghĩ lại thì, đáng lẽ nó không phải chuyện gì to tát cho lắm, nhưng, nếu họ mà hay biết chuyện này, vào lúc đó, tôi chắc chắn sẽ thấy rất xấu hổ.’
Tuy nhiên, gắng hết sức, cậu cố không khóc oà. Không để người lớn nghe thấy chuyện này, không để những giọt nước mắt tuông rơi, cậu khóc.
Nhưng.
“............”
Nhưng, Hôm đó thật khác biệt.
Hôm đó, người đang khóc trong công viên không phải là tôi.
Xin phép nghỉ sớm, nhưng không về nhà, tôi men theo một lối khuất dẫn đến công viên, và có ai đó đã ở đấy trước tôi, trên chiếc xích đu tôi vẫn thường ngồi. Chiếc xích đu mà tôi vẫn luôn dùng đã có một cô bé ngồi lên.
Đó là một cô bé cũng tầm tuổi tôi. Đó là một cô bé cũng tầm tuổi tôi. Đó là một cô bé, cũng giống như tôi, không nên ở đây vào lúc này đối với độ tuổi của cô.
Cô bé ấy đang ngồi một mình trên xích đu, đang khóc.
Trong một lúc, cậu do dự, ‘Mình có nên gọi cô ấy không, Mình nên làm gì đây?’
Vì đã chừng hai tháng, cậu không hề có một người bạn nào mà cậu có thể trò chuyện. Và cậu tự hỏi liệu rằng gọi cô ấy là một ý kiến tốt --- ‘Một đứa bị hắt hủi như mình có nên gọi cô ấy?’
Nhưng, tôi đã hạ quyết tâm và nói.
“...... Cậu có sao không?”
Tôi đã gọi cô ấy.
Nghe thấy, cô ấy giật mình, có vẻ rất bất ngờ, và nhìn tôi,
“...... Cậu có thể nhìn thấy mình?”
“Ơ?”
“Không, không có gì.”
“...... Ùm, cậu thật sự không sao chứ? Có chuyện buồn gì xảy ra à?”
Cô ấy nhìn tôi và cất tiếng,
“Tại sao cậu lại nghĩ vậy?”
Cô ấy hỏi. Và tôi đáp.
“Tại sao à, cậu nói, vì cậu vừa mới khóc.”
“Vừa mới khóc? Mình à?”
“Cậu ấy.”
Lúc tôi nói ra điều đó, cô ấy lại có một cái nhìn ngạc nhiên, và sờ vào má mình. Và rồi, cô ấy quẹt lấy một giọt nước mắt và nhìn nó.
"...... Đúng ha."
Cô ấy nói.
"Cậu không nhận ra à?"
"Ừm."
"Cậu đúng là lạ thiệt."
Lúc tôi nói điều đó, cô ấy chỉ mỉm cười và phồng má lên.
"Mình không có lạ."
Và rồi cô ấy quắc mắt nhìn tôi.
Thấy vậy, tôi cuống lên,
"Cậu giận à?"
Tôi hỏi.
Cô ấy lắc đầu.
"Không. Mình thấy vui vì cậu đã gọi mình. Vì mình lúc nào cũng chỉ có một mình......"
Vừa nói, cô ấy vừa cười thật cô đơn.
Tôi bị mê hoặc bởi gương mặt tươi cười của cô ấy. Nụ cười thấm đượm nỗi buồn của cô ấy thật quá xinh đẹp, và tôi đã bị nó mê hoặc.
Và tôi nói.
Nhìn vào gương mặt của cô ấy, tôi nói.
"Vậy, cậu cũng chỉ có một mình. Hóa ra, chúng ta là đồng đội rồi."
Cô ấy lại có một ánh mắt ngạc nhiên,
"Đồng đội à?"
Cô ấy nói.
Đáp lại,
"Ừm."
Tôi gật đầu.
Lúc tôi nói ra điều đó, cô ấy thẩn thờ nhìn tôi. Và vì một lý do nào đó, cô ấy bỗng rưng rưng nước mắt.
"...... Đồng đội. Đồng đội...... Mình chưa bao giờ nghĩ rằng kẻ bị ghét bỏ như mình lại có đồng đội, dù sao...... cậu sẽ trở thành đồng đội của mình chứ?"
Cô ấy nói. Và ý nghĩa của điều đó, Và ý nghĩa của điều cô ấy vừa nói, lúc đó tôi chưa biết.
Vì vậy tôi đáp lại ngay lập tức.
"Đương nhiên. Ngày nào mình cũng thấy thật buồn chán."
"Thật chứ?"
"Thật."
"Vậy, vậy, cậu sẽ ở bên mình chứ?"
"Ừm."
Tôi gật đầu.
"Chúng mình kết bạn đi."
Tôi nói.
Vừa vui vừa ngạc nhiên, cô ấy mỉm cười.
Và rồi sau đó, chúng tôi vẫn luôn chơi cùng nhau.
Chúng tôi vẫn luôn chơi cùng nhau.
Tôi có thể nhớ những khoảng thời gian vui vẻ khi chúng tôi chơi cùng nhau. Mặc cho những thứ khó chịu vẫn tiếp tục diễn ra ở trường, những lúc ở bên cô ấy vẫn luôn đầy niềm vui.
Nhưng rồi, thời khắc tôi chuyển trường lại đến.
Đến một nơi hoàn toàn khác biệt so với nơi đây, trở lại ngôi trường cũ.
Mặc dù tôi vẫn luôn muốn chuyển trường.
Mặc dù tôi vẫn luôn muốn trở lại mái trường xưa.
Nhưng tôi lại khóc.
Không muốn xa rời cô ấy, tôi bật khóc.
Nhưng rồi, ngay cả trước lúc tôi sắp đi, cô ấy vẫn xuất hiện.
Với một gương mặt tươi cười.
Một gương mặt xinh xắn đáng yêu mà tôi tin nổi nó lại thuộc về người phàm.
"Ta đa. Mình đến rồi này~."
Ngay cả trước lúc tôi sắp đi, tại công viên, cô ấy vẫn xuất hiện.
Nghĩ lại thì.
"............"
Mặc dù đáng lẽ đấy phải là một điều gì thật sự lạ lùng, nhưng đối với một đứa trẻ, tôi chẳng nhận thấy bất cứ điều gì khác thường.
Không, xét về tất cả các mặt, cô ấy không còn là một con người.
Mái tác dài màu hoa oải hương của cô ấy đang đung đưa và chuyển sắc theo một chuỗi bảy màu. Bất giác chỉ muốn chạm vào con người này, với nước da trắng sáng, và đôi mắt đỏ thẩm toái lên vẻ sôi nổi, tinh quái.
Dung mạo của cô ấy xinh xắn một cách lạ thường.
Dung mạo của cô ấy thanh tao một cách lạ thường.
Rõ ràng không phải là người, mà là một thứ gì đó khác biệt.
Nhưng, vào lúc đó, tôi không hề nhận ra tất cả những chuyện đó.
Tôi chỉ cảm thấy hạnh phúc khi được nhìn thấy cô ấy.
Tôi chỉ cảm thấy hạnh phúc khi được chơi cùng cô ấy.
Vui đùa cùng cô ấy, ngày nào cũng vui vẻ.
Vui đùa cùng cô ấy, lúc nào cũng vui vẻ.
Và rồi vào một ngày nọ.
Vào một ngày nọ, cô ấy,
"Đã đến lúc làm chuyện ấy."
Cô ấy đến nói.
Cô ấy đến nói rằng hôm nay là thời điểm để làm chuyện mà cô ấy đã đè cập với tôi trước đó.
“Cậu định hút máu mình sao?”
Tôi đã hỏi.
Nghe thế, cô ấy đáp.
“Mình đâu định hút nó đâu. Máu của cậu ấy”
Tại công viên hẻo lánh lúc chạng vạng.
Tại công viên chỉ có hai chúng tôi.
“Mình sẽ truyền độc vào cậu. Loại độc sẽ khiến cậu không thể nào rời xa mình.”
Đó là một thứ gì đó được biết với tên gọi ‘Hắc ma thuật’.
Nhằm làm cho hai người không thể xa rời nhau, một thứ ma thuật quý giá.
<< Một thứ ma thuật buột chặt hai người bằng tình yêu vĩnh cửu >>. Cô ấy đã nói như vậy.
Và rồi, Đôi môi hồng quyến rũ của cô ấy hé mở. Đằng sau đôi môi ấy, tôi có thể nhìn thấy chững chiếc răng nhỏ đáng yêu. Đôi môi của cô ấy sát lại gần và rồi cô ấy ấn những chiếc răng ấy nào sau gáy tôi.
“Bắt đầu nhé?”
Cô ấy nói.
Cùng lúc đó. Tôi có thể cảm thấy độc đang một hơi truyền vào sau gáy mình. Độc đang thâm nhập. Thứ << Độc >> [Hắc Ma Thuật] trói buột của cô ấy đang lan toả khắp cơ thể tôi.
Và rồi, mọi chuyện nhanh chóng kết thúc.
Cô ấy lùi lại và, đúng như dự đoán, nhìn tôi chăm chú với vẻ mặt vui sướng.
“Rồi. Xong rồi~. Với cái này, cậu sẽ không thể nào rời xa mình, Dù sống hay chết, mãi mãi và mãi mãi. Cậu đã sẵn sàng cho điều đó chưa?”
Đương nhiên, tôi vẫn chưa thật sự chuẩn bị cho chuyện đó.
Nhưng tính bướng bỉnh của cô ấy dường chư chẳng quan tâm đến chuyện đó. Cô ấy ,không còn nghi ngờ gì nữa, đang cười vui thích. Đang cười tinh quái. Cô ấy đang cười một cách hạnh phúc vì từ giờ chúng tôi đã thật sự được buột chặc vào nhau.
Và rồi cô ấy nói.
Nhìn tôi chăm chú, cô áy nói.
“Hãy nói là cậu yêu mình. Và rồi, << Độc >> [Hắc Ma Thuật] sẽ được hoàn thành. Hay là...... cậu ghét mình.”
Đời nào tôi lại, ghét cô ấy.
Đời nào tôi lại ghét cô ấy cơ chứ.
Nhưng rồi, cô ấy lại làm vẻ mặt do dự. cô ấy lại làm vẻ mặt cô đơn. Vẻ mặt luôn tràn đầy tự tin, bướng bỉnh, và tràn trề sức sống có lẽ đã làm cô ấy trông hơi khó chịu, vào ngày hôm đó, cô ấy thật sự đã làm một vẻ mặt do dự, và tôi không muốn nhìn thấy vẻ mặt như vậy của cô ấy.
Vì thế tôi đã nói.
Những lời có thể hoàn tất thứ << Độc >> [Hắc Ma Thuật] của cô ấy.
"Mình cũng...... Mình cũng yêu cậu, Himea."
Đó là những gì tôi đã nói.
Vài thơi khắc tôi nói ra điều đó, Tôi đã nhớ ra.
Phải rồi.
Tên của cô ấy là Himea.
<< Saitohimea >>.
Đó là những gì cô ấy tự xưng.
Tôi hỏi cô ấy, Cậu là người nước ngoài à?. Sau khi cười, “Không đâu, dù sao thì cái tên này cũng hơi khó gọi, đúng không? Vậy, cứ gọi mình là Himea. Như vậy sẽ tốt hơn phải không? Hãy gọi mình là Himea, Taito ---“, Cô ấy đáp lại.
Làm thế nào mà mình lại quên béng những cuộc trò chuyện đó nhỉ?
Làm thế nào mà mình lại quên béng chúng cơ chứ?
Mặc cho chúng là những ký ức quý giá, làm thế nào mà mình lại quên béng tất cả chuyện đó?
Đó là suy nghĩ.
Đó là suy nghĩ tôi đang có trong đầu.
Nhưng giấc mơ vẫn tiếp tục.
‘Tôi’ trong giấc mơ đang gọi tên cô ấy.
Himea.
Himea.
Himea.
"Mình yêu cậu, Himea."
Vào khoảnh khắc tôi thốt ra điều đó.
Tôi biết rằng mọi thứ đã thay đổi.
Tôi biết rằng thế giới, và từng phần bên trong cơ thể tôi, mọi thứ, mọi thứ đã thay đổi.
Đến rồi.
Lời nguyền đó.
Nó đã đến.
<< Độc >> [Hắc Ma Thuật].
Đôi môi của cô ấy hé mở, để lộ ra hàm răng nhỏ nhắn.
Tôi thích nhìn gương mặt tươi cười đó.
Tôi thích nhìn gương mặt tươi cười đó của cô ấy.
Vì thế tôi cũng cười.
Nhìn cô ấy không chớp mắt, tôi mỉm cười.
Và rồi một lần nữa,
“Mình thích bạn, Himea.”
Lúc tôi nói ra điều đó, đầu tôi đã bay mất. Có gì đó từ phía bên cạnh, một luồng ánh sáng kỳ bí cắt xuống, và đầu tôi đang bay lượn trong không trung.
Nhìn thấy điều đó, Himea mếu máo như sắp khóc.
"Ta, Taito!?"
Một cách điên cuồng, cô ấy chạy tới bắt lấy đầu tôi.
Hoàn toàn kinh ngạc, tôi chẳng còn biết chuyện đã xảy ra.
Tôi chỉ biết rằng Himea đã bắt lấy đầu tôi và ôm chặt nó vào lòng mình. Ngực của cô ấy rất ấm.
"Chuyện gì cậy?"
Tôi hỏi.
Nghe thấy, với một giọng nói đôi chút lóng ngóng, Himea nói,
"Ổn, ổn mà. Không có gì mà Taito phải lo đâu."
Mặc dù cô nói vậy, nhưng gương mặt của cô ấy lại nói hoàn toàn khác.
"Ư, chết tiệt thật, mình đã bị phát hiện rồi sao? Dù mình tưởng rằng mình vẫn còn một chút thời gian......"
Trong lúc nói, Himea gắn đầu tôi lại vào phần thân. Lúc đó, tôi đã ngạc nhiên vì làm sao mà đầu tôi lại có thể gắn lại một cách đễ dàng được.
"Có chuyện gì vậy?"
Tôi hỏi, nhưng Himea không trả lời.
Với một vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt đỏ thẩm của cô ấy đang hướng về phía đỉnh của chiếc khung tập thể dục [Only registered and activated users can see links. ] trong công viên.
Tôi nhìn về phía đó. Tôi nhìn về phía đỉnh của chiếc khung tập thể dục.
Có một cậu bé đang ngồi.
Một cậu bé cũng độ tuổi tôi. Với mái tóc đen tuyền và cặp mắt sắt bén, cậu bé đó đang dang rộng đôi chân, đung đưa qua lại, và nhìn về phía này với một vẻ mặt hớn hở.
Và rồi cậu ta nói.
"...... Thế ra, cô là Saitohimea trong mấy lời đồn đại à?"
Himea đáp lại.
"...... Kẻ nào đang hỏi đấy?"
"Tôi? Tôi tên là Hinata......"
Nhưng Himea đã ngắt lời,
"Đó không phải là những gì ta đang hỏi. ta đang hỏi mục đích của ngươi đến đây là gì. Ngươi được nhà thờ phái đến? Buông tha cho ta đi chứ? Ta không còn dính dáng gì đến Bhalskra. Ta cũng chưa từng nghĩ đến chuyện hoá giải phong ấn cho hắn. Nên chẳng có lý do gì để giam giữ ta cả."
Cô ấy nói.
Mặc dù tôi chẳng hiểu cô ấy đang nói gì, nhưng có một thứ tôi có thể hiểu được chính là cô ấy đang bị try đuổi vì một điều gì đó.
Tuy nhiên, nghe thấy điều đó. Nghe thấy những lời của Himea, một nụ cười nở trên mặt của cậu bé tự xưng mình là Hinata.
"...... Nhà thờ, là cái gì vậy?"
Ngay lập tức, mặt của Himea cứng đờ. Tôi có thể cảm nhận được cô ấy đang run lên vì hốt hoảng
"...... Vậy ra, ngươi là......"
Nghe thấy, đu một vòng, Hinata nhảy xuống từ trên khung tập thể dục. Lúc chân hắn chạm đất, mặt đất nhuộm một màu đen thẩm. Từ chỗ đất bị nhuộm màu như bị phong hoá, một chiếc vuốt khổng lồ được sinh ra, và rồi cánh cay của một con quái vật bay ra. Sau đó, chủ chân của cánh tay ấy đã lộ diện. Với gương mặt sư tử, cánh dơi, một con quái vật --- Thoạt nhìn, nó trông như một bộ phim kinh dị mà một con quái vậy trong hình dạng quỷ dữ bay ra.
Cái thứ đó trừng mắt nhìn Himea. Nó gào lên một tiếng điếc tai. Sau đó, Hinata vỗ vài cái nhẹ vào chân con ác quỷ và rồi, nói thẳng với Himea,
"...... Nào, chúng ta sẽ cùng đi hồi sinh Bhalskra mà cô đã phản bội và phong ấn. Tôi cực kỳ hứng thú với sức mạnh của hắn."
Nghe thấy những lời nói của Hinata, một nụ cười nhạt nở trên gương mặt của Himea.
"...... Vậy ra ngươi là thế à~. Ngươi là một trong những tín đồ điên loạn của Quỷ. Ta sợ quá đi thôi, ta thua mất."
Nghe thấy vậy, Hinata nhún vai.
"A-ha-ha, cô không khiếp sợ trước hình dạng của quỷ dữ à?"
Himea mỉm cười,
"Không hề. Bộ ngươi nghĩ rằng mấy thứ quỷ nô với đẳng cấp đó mà có thể làm gì được ta à? Ngươi nghĩ rằng với cấp độ sức mạnh đó, mà có thể đấu với ta, với
<< Ma Cà Rồng >> [Phù Thuỷ Tối Cổ] bọn ta à ......"
Nhưng vào lúc đó.
Hinata lên tiếng.
Ngắt lời Himea, Hinata nói.
"Không tính cô, thì đó là những gì mà ba tên << Ma Cà Rồng >> [Phù Thuỷ Tối Cổ] còn lại đã từng nói, nhưng tất chúng đều đã chết không kịp ngáp."
Nghe thấy vậy.
"...... Ơ?"
Himea thốt lên.
Nhưng Hinata vẫn tiếp tục nói.
"Bây giờ, tôi tự hỏi, không biết trò tiêu khiển mà cô mang lại cho tôi sẽ đến mức nào đây?"
Câu đó vừa thốt ra, Hinata biến mất.
Lập tức sau đó, tay siết chặt lấy cổ Himea, hắn nện người cô ấy xuống đất.
"Á-ặc."
Cô ấy hét lên đau đớn.
Thấy vậy, một cách điên cuồng,
"Dừng lại!"
Tôi la lên.
Và rồi, vừa lúc tôi sắp đánh trúng Hinata,
"Ngươi cản đường quá."
Hinata vẫy nhẹ tay. Lúc đó, một tia sáng nhỏ hình thành trước tay hắn. Tia sáng ấy đâm vào ngực tôi.
Và vào khoảnh khắc đó.
"............"
Phần thân trên của tôi dần dần tan rã.
Trong khoảnh khắc, tôi chẳng thể nghĩ ngợi điều gì. Tôi chẳng thể nghe thấy bất cứ thứ gì. Một cơn đau nhói làm tôi điên dại. Nhưng, điều đó chỉ kéo dài trong vài giây. Dần dần, ý thức của tôi dần hồi phục.
Và tôi có thể nghe thấy giọng nói của Himea.
"Taito!?"
Một giọng nói như sắp khóc oà.
Một giọng nói trong lúc nước mắt chỉ trực trào ra.
Không, thật sự, cô ấy đã khóc. Trong lúc cổ cô ấy bị Hinata bóp, người bị ép chặt xuống mặt đất, cô ấy nhìn tôi với hai hàng nước mắt.
Hinata nhìn cô ấy.
Và rồi hắn chăm chú nhìn tôi, cùng với một vẻ mặt hơi ngạc nhiên,
"Hắn không chết sau khi sau khi mất đi phần thân trên...... Hiểu rồi. Vậy ra hắn chính là kẻ ký giao ước với cô, cận vệ của cô, tình nhân của cô...... Nếu vậy, tôi sẽ tiêu diệt hắn trước......"
Hinata còn chưa nói xong, Tôi lại xông vào cho hắn một trận.
"Để Himea yên......"
Nhưng vào lúc đó, Hinata nói.
"Sentinel, giết nó.'
Trong tích tắc.
Tôi có thể nghe tiếng gào của con thú ở phía sau mình. Lúc đó, con mãnh thú to gấp đôi tôi đã ngay lập tức đứng sau tôi và tấn công tôi bằng chân.
"............"
Tôi không hề la lên.
Bốn chiếc móng vuốt của bàn chân ấy đã đâm vào cơ thể tôi, một chiếc xuyên vào cổ tôi, làm tôi không thể kêu lên được. Và rồi chân của nó nện vào người tôi và khiến cơ thể tôi văng lên trời. Tôi bay lên cao gần mười mét và rồi rơi xuống đất. Đầu của tôi, chân của tôi, và cơ thể của tôi rơi xuống trong một tư thế khó coi và tôi bị tấn công bởi một cơn đau dữ dội làm tôi muốn bật khóc, tất cả đều được hồi phục ngay lập tức.
Vì một lý do nào đó, chúng đều được hồi phục ngay lập.
Đó có lẽ là do << Độc >> [Hắc Ma Thuật]. Đó có lẻ là do thứ << Độc >> [Hắc Ma Thuật] mà Himea đã truyền cho tôi. Và tôi cuối cùng có thể hiểu được tại sao cô ấy lại ban cho tôi thứ sức mạnh này.
Như vậy tôi có thể bảo vệ cô ấy.
Như vậy tôi có thể bảo vệ cô ấy vào những lúc như thế này.
Vì vậy tôi đứng dậy và trừng mắt nhìn Hinata. Tôi trừng mắt nhìn con quái vật đang tỏa ra xung quanh một luồng sức mạnh khủng khiếp.
Thấy vậy, Hinata làm một vẻ mặt băn khoăn và nói.
"Ngươi thậm chỉ chẳng thể chết với thứ này...... Hừ~m. Đó là lý do tại sao giao chiến với một << Ma Cà Rồng >> [Phù Thuỷ Tối Cổ] lại phiền phức như thế. Thứ << Độc >> [Hắc Ma Thuật] nào đã được truyền vào tên cận vệ của chúng? Thật chẳng thể nào biết được. Hắn là cái quái gì vậy nhỉ? Saitohimea. Mặt dù hắn rõ ràng là một đứa bất tài, cô đã ban cho hắn thứ sức mạnh gì vậy?"
Nghe vậy, Himea, người đang bị bóp cổ, nói. Ngay cả với một vẻ mặt đau đớn, cô ấy vẫn cười ngạo nghễ.
"Ta mà lại đi nói cho mấy thứ như ngươi."
"Ừ~m. Được, không sao......"
Trong lúc hắn đang nói, tôi lại xông lên.
Để cứu Himea.
Để cứu cô ấy.
"Bỏ bàn tay của ngươi ra khỏi người Himea......"
Nhưng, vào lúc đó, một thanh kiếm từ đâu bay lại. và nó đâm vào cổ tôi.
"Á."
Tôi kêu rên, nhưng không hề dừng lại. Chưa hết, một thanh kiếm khác xuất hiện và đâm vào bụng tôi, nhưng dù vậy, tôi vẫn không hề dừng lại.
Thấy vậy, một lần nữa, Hinata,
"Đến cả món đó, mà ngươi cũng không chết, hả? Vậy, món này thì sao?"
Tách! Một âm thanh phát ra từ ngón tay hắn.
Hai thanh kiếm xuất hiện, đâm vào vai trái và phải của tôi, phóng xuyên xuống mặt đất và ghim chặt tôi, làm tôi bất động.
Máu chảy ra. Máu chảy ra từ cổ và vai tôi. Thậm chí khi sức lực của tôi đang dần dần, dần dần cạn kiệt, nhưng tôi vẫn không từ bỏ.
Trong lúc tôi vẫn đang cố gắng rút hai thanh kiếm ra khỏi mặt đất,
"...... Chết tiệt...... Chết tiệt, bật ra coi nào. Mình phải đến cứu Himea."
Nghe thấy, Himea nói. Trong khi đang khóc, cô ấy nói.
"Mình ổn mà. Mình sẽ đến ngay đây. Himea. Mình sẽ đến ngay......"
Nghe thấy những lời của tôi.
Sau khi nhìn tôi chăm chú, Hinata lên tiếng.
"...... Hừm. Món này cũng vô dụng. Mới nãy, rõ ràng là ta đã nhắm vào tim vậy mà...... Được thôi, ngươi vẫn sống ngay cả khi phần thân trên bị tan rã. Vậy là không liên quan gì tới tim à? Vậy lần này, ta sẽ chuyển sang phần thân dưới. Có khả năng nhân sinh mệnh của ngươi chạy xuống phía dưới. Vậy thì, ánh sáng."
Trong lúc hắn nói, một lần nữa, ánh sáng bắt đầu tập trong trước tay hắn. Đó là thứ ánh sáng đã làm phần thân trên của tôi bị tan rã khi nãy. Tia sáng ấy hướng về phía tôi. Để tránh tia sáng đó, tôi cố rút những thanh kiếm ra. Cố gắng một cách điên cuồng để rút những thanh kiếm ra. Nhưng chúng vẫn không lay động. Cứ như tôi không thể dịch chuyển chúng dù chỉ một chút.
"Chết tiệt, Chết tiệt, Chết tiệt."
Tôi kêu lên trong lúc những nỗ lực tuyệt vọng của tôi để rút mấy thanh kiếm ra thất bại hoàn toàn. Vẫn chỉ là một đứa trẻ con, có một đôi tay của trẻ con, có vẻ tay tôi vẫn còn yếu ớt, là lý do đằng sau việc tôi không thể rút những thanh kiếm ra, cũng như bảo vệ cô ấy.
Tôi hiện tại.
Tôi hiện tại chẳng có một tí sức lực nào.
"Chết tiệt, Chết tiệt, Chết tiệt."
"Chết tiệt!!"
Tôi hét lên.
Với một giọng thảm thiết, tôi hét lên.
Nhưng dù cho tôi có hét lên, dù cho tôi có hét lên thảm thiết, nhưng tôi vẫn chẳng thể làm được gì.
Tôi chẳng thể làm được gì.
Vào lúc đó, Hinata có vẻ như đang định nói điều gì đó. Nhắm tia sáng về phía tôi, hắn có vẻ như đang định nói điều gì đó.
Ngay lập tức.
"Làm ơn dừng tay ngay đi!!"
Himea la lên.
"Ta, ta sẽ nghe theo bất cứ điều gì ngươi nói, vì vậy, làm ơn....... Làm ơn dừng tay......"
Cô ấy nói.
Nghe thấy, tôi mở to mắt.
Nhìn vào gương mặt cam chịu của cô ấy. Nhìn vào gương mặt đẫm lệ của cô ấy.
Đó cũng là vì lợi ích của tôi.
Tất cả là lỗi của tôi.
Bởi vì tôi yếu kém, tôi phải nhìn thấy cô ấy, cô gái lúc nào cũng tràn đầy lòng tin, bướng bỉnh, và một chút tinh quái, tôi phải nhìn thấy cô ấy cầu xin Hinata.
"Ư, ư aaaaaaaaaaaaa."
Tôi hét lên. Tôi hét lên như điên dại.
Nhưng dù vậy, tôi cũng chẳng thể làm được gì.
"Rút chúng ra! Rút chúng ra! Rút chúng ra!"
Tôi tuyệt vọng rút những thanh kiếm ra.
"Rút chúng ra! Rút chúng ra! Rút chúng raaaaa!"
Tôi tuyệt vọng rút những thanh kiếm ra. Nhưng, chúng chẳng hề lay động. Có vẻ tôi không đủ sức mạnh. Vậy là sao, tôi nghĩ. Tại sao, Tại sao mình lại chẳng có tí sức mạnh nào? Tại sao mình lại chẳng có tí sức mạnh nào? Tôi nghĩ.
"............"
Và cuối cùng, tôi cũng chẳng thể cử dộng.
Dù cho có giãy dụa đến đâu, tôi vẫn không thể cử động.
Hinata lên tiếng. Với một giọng hơi vui mừng, hắn nhìn xuống Himea,
"À, vậy ra đó là cơ chế. Có một giới hạn số lần chết, phải không? Tôi đã giết hắn sáu lần. Và, lần kế đến sẽ là bảy, và cô phản ứng. Hay nói cách khác, Mọi chuyện sẽ tệ đi nếu tôi giết hắn lần thứ bảy. Hay nói cách khác, hắn sẽ không thể hồi sinh sau lần chết thứ bảy --- Đúng không nhỉ?"
"............"
Nghe thấy vậy, Himea không đáp lại. Với vẻ mặt rưng rưng nước mắt, cô ấy chỉ đơn thuần nhìn về phía tôi.
Nhưng Hinata nói.
"A-Ơ, hay là cô không thể nghe thấy những gì ta nói nhỉ? Nếu cô không trả lời, vậy thì ta sẽ.......'
"Ch, Chờ đã.'
Himea lên tiếng. Với một giọng nói run rẩy, cô ấy lên tiếng.
"Ph, Phải. Đúng như ngươi đã nói...... Chừng nào cậu ấy chưa bị giết đủ bảy lần liên tiếp trong vòng mười lăm phút, cậu ấy sẽ không chết --- Đó là lời nguyền của ta mà Taito gánh chịu......"
"Hết rồi?"
"Hết rồi."
"Hiểu rồi. Quả là một giao ước lí thú...... Một << Lời nguyền >> mang lại sự bất tử hẳn phải là một ma thật cao cấp...... nhưng đối với một tên người trần mắt thịt mà được mang lại sự bất tử chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, thì làm sao mà hắn có thể làm nên trò trống gì được? Chẳng có sức mạnh để bảo vệ cô, chẳng có sức mạnh để ngăn cản tôi, chỉ có một khả năng là không thể chết, thì làm sao mà hắn có thể làm nên trò trống gì được? Tôi không hiểu nổi. Tôi không hiểu động cơ của cô là gì. Với tất cả sức mạnh mà một << Ma Cà Rồng >> [Phù Thuỷ Tối Cổ] đáng lẽ phải sở hữu, tại sao cô lại sử dụng nó một cách vô nghĩa như vậy? Hay cô là một con ngốc?"
Hinata nói. Và rồi tôi nghĩ rằng mọi chuyện đúng như hắn vừa nói.
Nếu Himea có khả năng ban cho tôi một sức mạnh khác, đáng ra cô ấy chỉ việc làm như vậy, tôi nghĩ.
Không, thật sự, người ký giao ước không nhất thiết phải là mình, tôi nghĩ. Mặc dù nhất định sẽ tốt hơn cho cô ấy nếu ban khả năng tuyệt vời như vậy cho ai đó có khả năng hơn, mạnh mẽ hơn, và trưởng thành hơn.
Tại sao Himea lại ban sức mạnh cho một đứa trẻ bất tài, vô dụng chỉ toàn bị kẻ khác bắt nạt như vậy?
Tôi không hiểu.
Tôi không hiểu.
Tại sao cô ấy lại làm một việc như vậy? Tại sao cô ấy lại không chọn một người hữu dụng hơn đối với cô ấy cơ chứ? Tại sao cô ấy lại chọn mấy kẻ như tôi cơ chứ,
"............"
Tại sao mấy kẻ như tôi lại được chọn cơ chứ?
Đúng lúc tôi đang định hỏi điều đó, Hinata tiếp tục. Với ánh mắt khinh thường và cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ buồn chán, hắn nhìn cô ấy,
"...... Hiểu rồi. Cô đã phải lòng kẻ ký giao ước của mình? …. Đó là lý do tại sao cô lại ban cho nó sức mạnh một cách vô ích như vậy. Cô đã làm một việc hoàn toàn vô nghĩa bằng cách đem sức mạnh của mình cho một kẻ chỉ làm cô yếu đi. Để người cô yêu không bị chết, để hắn có thể ở bên cạnh cô mà không bị chết, cô đã cho đi sức mạng một cách dại dột. Và đây chính là kết cục. Vậy ra đây chính là sự thật về con quái vật lừng danh, Saitohimea...... Ha, ha ha, nhàm quá đi mất."
Đó là những gì hắn nói.
Và tôi chẳng thể nói thêm một lời nào nữa.
Tôi đã hiểu tại sao cô ấy lại ban cho tôi một sức mạnh như vậy.
Và tôi nhận ra cô ấy đang nhìn tôi với gương mặt đầy những vệt nước mắt song vẫn toát lên vẻ vui tươi, trìu mến.
"............"
Tôi chẳng thể nói được gì.
Himea lại lên tiếng.
"Làm ơn...... Làm ơn buông tha cho ta vào lúc này. Sao cũng được, ta sẽ làm theo bất cứ chuyện gì ngươi nói....... Xin đừng làm ta thêm xấu hổ trước mặt Taito nữa......"
Cô ấy nói.
Nghe thấy, Hinata gật đầu. Đúng như dự đoán, hắn gật đầu với một vẻ khó chịu.
"Được. Nếu cô ngoan ngoãn đi theo ...... Tôi sẽ để hắn sống......"
Nghe thấy điều đó.
"Không!"
Tôi hét lên.
Himea lại, lại một lần nữa, với một gương mặt buồn nhưng vẫn dịu dàng, nhìn tôi,
"Sẽ ổn mà. Mọi chuyện sẽ kết thúc nhanh thôi. Vì thế Taito, cậu chỉ cần nhắm mắt lại."
Cô ấy nói với tôi.
Và tôi la lên những thứ như, ‘Không! Mình nhất định sẽ cứu Himea!
Mặc cho sự thật là tôi vô dụng. Mặc cho sự thật là tôi bất tài.
Tôi chỉ biết la lên rằng mình sẽ cứu cô ấy như thế nào.
Nghe thấy, Hinata nói.
"Xì, đó là lý do tại sao ta lại căm ghét loài người. Dù cho chúng chẳng có tài cán gì, nhưng chúng vẫn cứ la lối không ngừng. Nó thật sự làm tôi cảm thấy phát. Nhưng vì giao kèo của chúng ta, tôi sẽ để nó sống , tuy nhiên,....... nhưng mà sẽ rất phiền phức nếu nó bám theo chúng ta, tôi sẽ xoá trí nhớ của nó. Được chứ?"
Nghe thấy, sắc mặt của Himea đã thay đổi. Gương mặt đẫm lệ của cô ấy lại càng nhíu lại buồn bã. Nhưng chẳng bao lâu sau, cô ấy có vẻ đã hạ quyết tâm,
"Ưm."
Cô ấy gật đầu.
Rồi Hinata buông cổ cô ấy ra, và tiến lại gần về phía tôi.
"Ngừng lại đi!"
Tôi hét lên.
Hinata nhún vai,
"Chẳng có sức mạnh thì cho dù ngươi có la lối đến cỡ nào, cũng chẳng thay đổi được gì đâu, hiểu chứ?"
Hắn nói với tôi.
Nhưng, tôi vẫn hét. Tôi vẫn xin hắn ngừng lại.
"Mình không muốn quên Himea."
Ngay lập tức. gương mặt của Himea lại mếu máo. Nước mắt ròng ròng, cô ấy khóc nức nở. Và rồi nhắm mắt, cô ấy quay mặt đi chỗ khác.
Tôi nhìn về phía đó.
Tồi nhìn về phía cô ấy.
"Mình...... Mình sẽ không bao giờ quên!"
Tôi la lên.
"Mình nhất định sẽ đến cứu Himea."
Tôi la lên.
"Vì vậy hãy đợi mình. Mình nhất định sẽ...... Mình sẽ......"
Vào lúc đó.
Hinata với tay về phía đầu tôi.
"Ngươi sẽ quên. Ngay lập tức."
Và rồi tôi đã quên đi, tất cả.
Những ký ức bị quên lãng.
“............”
Đột nhiên, vì một lý do nào đó, cậu đã nhớ lại.
Taito dừng chân.
Tại một nơi nào đó trên con đường rậm rạp bóng cây vào đêm tối.
Cậu dừng chân sau khi đã chạy thoát khỏi hai tên ngoại quốc biến thái.
Và rồi cậu áp nhẹ bàn tay lên đầu. Cậu áp nhẹ bàn tay lên đầu, nơi vẫn còn cảm giác nhoi nhói.
Và rồi,
"Aaaaaaaaaaaaaaa, chết tiệttttttttttttttt!"
Cậu la lên hết sức chẳng vì lý do gì.
Và rồi cậu nghĩ.
‘Chuyện quái quỷ gì đây’, cậu nghĩ.
‘Chuyện quái quỷ gì xảy ra với mình đây’, cậu nghĩ.
‘Mình đang làm cái quái quỷ gì trong suốt khoảng thời gian này đây’, cậu nghĩ.
Mặc dù cậu đã nói là sẽ không quên. Mặc dù cậu đã nói là nhất định sẽ cứu cô ấy.
Nhưng rồi, rốt cuộc, cậu vẫn quên.
Và cậu đã sống một cuộc sống bình thường. Một cách vô tư, uể oải, chậm chạp, lúc nào cũng cậu sống một cuộc đời đều đều tầm thường.
Cậu không còn tập karate được sao?
Cậu đã đánh mất ước mơ của mình rồi sao?
Cậu thật sự chỉ là một nhân vật phụ chẳng thể làm bất cứ điều gì sao?
‘Mình là một thằng ngốc sao?’
‘Chẳng phải còn nhiều chuyện mình có thể làm sao?’
‘Chẳng phải còn nhiều chuyện mình nhất định phải làm sao?’
Nhưng rồi, đã bao năm trôi qua. Đã bao năm kể từ khi cô ấy bị bắt đi.
Cậu vẫn không thể nhớ ra những cảm xúc mà cô ấy dành cho cậu. Và bởi vì luôn hiểu lầm những giấc mơ đáng xấu hổ của mình, cậu không thể nhận ra được những cảm xúc cậu có lúc đó.
Một lượng thời gian đã trôi qua. Một lượng thời gian không thể tin nổi đã trôi qua.
Và trong tất cả khoảng thời gian đó, Himea; đã bao năm, đã bao năm, đã bao năm......
"Chết tiệt! Đã bao năm Himea...... vẫn tiếp tục chờ đợi..... "
Trong lúc thì thầm, cậu quay lại.
Nhìn con đường rậm rạp bóng cây, nơi bọn ngoại quốc trùm đầu cầm dao đang chạy.
Thấy vậy, *Thịch*, *Thịch*, tim của Taito đang đập thình thịch. Rồi, cậu thử dùng móng tay chọt vào mặt mình. Lúc cậu rút tay, có máu chảy ra. Nhưng ngay lập tức sau đó, cậu có thể cảm giác được rằng vết thương đang dần hồi phục.
Sau khi đã biết chắc điều đó, cậu móc điện thoại trong túi ra. Cậu mở điện thoại. Lúc này đã là sáu giờ. Nếu giờ này cậu về nhà, thì mẹ cậu hẳn đã chuẩn bị cơm chiều xong, và cùng với em gái của cậu, ‘Onii-chan nói là anh ấy sẽ về sớm hôm nay, vậy mà’, họ chắc sẽ nói những câu như vậy.
Không, điều đó không còn quan trọng nữa.
Điều quan trọng bây giờ là lúc cậu bị xe tải đụng. Lúc cậu bị xe tải đụng, lúc cậu chết. Đã hơn ba chục phút trôi qua. Hay nói cách khác, điều đó có nghĩa là khoảng thời gian đó đã được tái khởi động.
Năng lực của cậu --- Cậu sẽ không chết nếu không bị giết bảy lần trong mười lăm phút, năng lực đó đã được Himea ban tặng.
Nó đã được tái khởi động.
"...... Có nghĩa là dù cho mình có chết sáu lần kể từ bây giờ cũng không thành vấn đề ......"
Taito lẩm bẩm.
Sẽ không sao ngay cả nếu cậu có chết sáu lần.
"Vậy."
Cậu nói.
Cùng lúc, cậu xuống tấn. Cậu vào thế đứng tấn cơ bản karate. Và rồi,
"Vậy thì sẽ nhanh chóng thôi."
Cậu lẩm bẩm, cùng với đó, Taito bước một chân lên phía trước.
Cùng lúc đó, hai tên ngoại quốc trông hơi ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó, một nụ cười hiện ra trên mặt bọn chúng,
"Hah. Karate à? Với trình độ của một học sinh, ngươi nghĩ có thể đánh thắng được chúng ta sao?"
Gã người gốc Tây Ban Nha tăng tốc. Với một động tác đột ngột, hắn cầm dao đâm tới. Động tác đó rất đột ngột. Đột ngột đến mức tất cả những gì một người có thể làm là né.
Nhưng.
"............"
Taito không hề né tránh. Cậu cũng chẳng dùng tay gạt ra dao ra. Cậu dường như định nhận trọn nhát dao đó vào ngực,
"Ngươi điên rồi à?"
Tên người gốc Tây Ban Nha la lên trong sự kinh ngạc.
Và cùng lúc đó, con dao đã cắm phập vào ngực của Taito. Hoàn toàn phớt lờ con dao, nấm đấm của Taito đã nện vào ngay thái dương của gã người gốc Tây Ban Nha. Hoàn toàn phớt lờ sự sống chết của bản thân, cậu dồn toàn lực vào đòn đánh này.
"Aaa."
Tên người gốc Tây Ban Nha rên lên và ngã xuống đất. Tất nhiên. Kèm theo đó chính là phản lực của nấm đấm của Taito. Kèm theo đó là phản lực mạnh đến mức như muốn phá huỷ bàn tay của cậu. Nó đã đạt đến mức độ khi cậu dồn toàn lực vào đòn đánh mà không hề sợ bất cứ đòn phản kích nào. Nhưng đó là điều lúc bình thường không thể xảy ra. Hoàn toàn chế ngự nỗi sợ chết và sợ đau, dồn toàn lực vào một đòn đánh, những thứ như vậy bình thường thật không thể xảy ra. Nhưng cậu đã làm được điều đó.
Gã thấp lùn đô con, toàn thân có vẻ được bọc trong một bộ áo giáp bằng cơ bắp bị đánh bại chỉ trong một đòn. Phản ứng lại điều đó.
"...... Tuyệt vời. "
Taito thốt lên chẳng cần nghĩ ngợi.
Tiếp đó, lần này, cậu quay sang tên da trắng, cao kều. Tên da trắng nhìn Taito với một vẻ mặt kinh hãi. Hắn nhìn chằm chằm vào ngực cậu, nơi đáng lẽ là vị trí trái tim, nơi mà con dao đang thò ra,
"...... Đồ quái vật khốn kiếp."
Hắn nói.
Taito nhún vai. Nhìn tên da trắng chăm chú,
"Nếu mày sợ và muốn đầu hàng, thì sẽ dễ dàng cho tao hơn."
Nhưng tên da trắng cười ha hả.
"Đầu hàng? Ai chứ? "
Nói rồi hắn vứt con dao đi. Sau đó, hắn móc ra một con dao khác trong ngực áo. Tuy nhiên, lần này, hình dạng con dao này hoàn toàn khác so với con dao trước. Cán dao có hình thánh giá.
Taito thấy vậy.
Thánh giá. Thánh giá. Taito nhìn cây thánh giá.
"À, có lẽ nào bọn mày là người của << Nhà Thờ >> hay gì đó?"
Nghe vậy, mặt của tên da trắng biến sắc. Trừng mắt nhìn Taito,
"Ngươi biết bọn ta?"
Nhưng Taito lắc đầu.
"Không hề. Chỉ là một cái tên tự nhiên hiện ra trong đầu. Hiểu rồi. Vậy ra bọn mày thuộc << Nhà Thờ >> hở? Vậy có nghĩa là bọn mày không thể là bạn của Himea."
Đó là điều gì đó hiện ra khi nãy trong giấc mơ của cậu, trong ký ức của cậu. Vì một lý do nào đó, có vẻ như Himea đang bị truy đuổi bởi một thứ gì đó gọi là << Nhà Thờ >>, nhưng Hinata chẳng có vẻ gì là có vẻ gì là đồng bọn với << Nhà Thờ >>. Vậy đây không phải là những kẻ đã bắt Himea đi mất.
Nhưng mà, cho dù là vậy, có thể,
"Có thể mày nắm được nhiều thông tin hơn tao?"
Taito nói.
Nghe thấy vậy, tên da trắng thay đổi ánh mắt nhìn Taito,
"Ngươi định dùng vũ lực để lấy thông từ ta?"
"À, tao sẽ lấy làm cảm kích nếu mày tự nguyện nói ra mà không phải dùng vũ lực tuy nhiên...... Nhưng mà, Vậy là sao? Sao tự nhiên bọn mày lại tấn công tao?"
Đáp lại câu hỏi, tên da trắng trả lời một cách đơn giản.
"Đó là lời sấm truyền. Nó tiên đoán rằng tay sai của << Ma Cà Rồng >> [Phù Thuỷ Tối Cổ] Saitohimea sẽ hồi sinh đâu đây...... Và rồi, bọn ta gặp ngươi...... Bọn ta có được lệnh giết ngay khi gặp ngươi, hoặc bắt sống nếu ngươi yếu, nhưng......"
"Tao mạnh hơn bọn mày tưởng?"
Nghe thấy vậy, một nụ cười hiện ra trên mặt tên da trắng,
"Ngược lại."
Hắn nói. Và rồi hắn di chuyển. Hắn chỉ thánh giá về phía Taito.
Và rồi.
"...... SEIIRU, KURAIESU, TARATORURINE......"
Cùng lúc hắn nói ra những lời nói vô nghĩa một cách có thứ tự, chính giữa cây thánh giá bắt đầu rực sáng.
Taito nhìn thấy và biết sắp có chuyện chẳng lành.
Lại là thứ ánh sáng ấy. một thứ ánh sáng giống với của Hinata. Một tia laze, một tia sáng, ma thuật, hoặc là một vài sức mạnh tâm linh, không rõ chính xác nó là gì, nhưng thứ ánh sáng ấy là một thứ gì đó rất kinh khủng. Nhìn thấy vậy,
"Aaaaaaaaaaaa, trông tệ thật, mình có nên tránh nó không, phải đưa ra quyết định......"
Vào lúc đó, cậu lại có thể nghe thấy âm thanh đó.
Cậu có thể nghe thấy âm thanh của người đã đấu tranh để được kết hôn với một cô bé tám tuổi và bị tiêu diệt một cách đáng khâm phục, giọng nói của Ichinose-sensei.
‘Này Taito. Khi em không nắm được thế chủ động, thì đừng nghênh chiến. Đừng bao giờ nghênh chiến một trận mà em không thể thắng, hiểu không? Đừng nhầm lẫn liều lĩnh với can đảm.’
Và vì vậy, ngay lúc này đây, cậu không thể biết được thứ ánh sáng đang chuẩn bị phát ra ngay trước mắt mình là gì.
Nếu thứ ánh sáng này được phát ra nhằm tiêu diệt cậu, thì chẳng thành vấn đề. Bởi cậu vẫn có thể chết thêm năm lần nữa, sẽ không sao. Nhưng nếu thứ ánh sáng đó còn mang một sức mạnh khác thì sao? Thử hỏi, ví dụ, nếu sức mạnh của thứ ánh sáng đó làm cậu bất động hay nhốt cậu lại thì sao, liệu cậu sẽ làm gì?
Sẽ thật tệ nếu cậu chạm vào nó. Cực kỳ tệ.
"Né vậy."
Bằng một bước dài, cậu nhảy sang một bên.
Cùng lúc, tên da trắng khai hoả, nhưng hắn bắn vào nơi mà Taito đã kịp thời né.
Đúng như dự đoán của Taito.
Thứ ánh sáng bắn ra bởi tên da trắng có hình dạng một cái lưới dính vào tên người gốc Tây Ban Nha, quấn xung quanh hắn, và trói hắn lại.
Thấy vậy, Taito nói.
"Đáng tiếc là hụt rồi ~"
Tên da trắng mỉm cười.
"Không, đó chính là nơi ta đã nhắm."
Và rồi, hắn vác tên người gốc Tây Ban Nha vẫn còn đang vướng trong chiếc lưới phát sáng và bắt đầu chạy. Đó là hướng đối diện với Taito, hướng con đường rậm rạp bóng cây, hắn đã tẩu thoát.
"Cái gì, mày định chuồn à!?"
Taito nói.
Tên da trắng quay mặt về phía Taito,
"Ta sẽ giết ngươi vào dịp khác."
"Hơ? Ta không nghĩ rằng ngươi có thể trốn thoát khi đang vác......"
Nhưng, Vào lúc đó, tên da trắng lại tiếp tục lấy cục gì ra. Và rồi,
"Hây."
Hắn ném nó về phía Taito.
Phản ứng lại, Taito,
"Ơ?"
Cậu nói trong lúc chụp lấy nó. Và cậu nhìn nó. Nó là một khối đen trông giống như mấy thứ chỉ có trong phim hành động.
"Có khi nào, có khi nào đây là...... một quả lựu đạn?"
Vừa nói đoạn, quả lựu đạn phát nổ.
Sau đó, cậu có thể cảm nhận được cơ thể mình đang cháy và hất tung lên trời. Aaaaaaaaaaa, cậu la lên vì đau đớn cực độ trong lúc cơ thể cậu bị thổi tung lên trời, lộn vài vòng trước khi rơi xuống. Đầu chạm đất trước, *CRẮC*, cỗ gãy ngay tức khắc, cậu đã nện người xuống đất. Và một lúc sau khi rơi xuống, cậu đứng dậy. *CRẮC*, cậu dùng tay chỉnh lại đầu, sau khi hít một hơi sâu,
"...... Ném lựu đạn vào công viên, bọn mày bị thiểu não àààààààà!?"
Cậu la lên. Nhưng hai tên áo choàng đã mất dạng. Nhận ra điều đó,
"Aaaa, chết tiệt, chạy mất rồi~."
Cậu lẩm bẩm, sau khi nhìn xuống bộ đồ nhơ nhác của mình. Và rồi,
"....... Hừ, biết ăn nói sao với bố mẹ đây?"
Cậu nói với một giọng chán ngán.
Tuy nhiên, vào lúc cậu nói ra điều đó, y phục của cậu đã bắt đầu hồi phục từng mảnh một.
"Ơ? Ơ? Đến cả quần áo cũng hồi phục? Cho dù lịch sự cũng đâu cần đến mức đó......"
Nhìn những mảnh vải rách và vết thương đã hoàn toàn hồi phục,
"Ha, với sức mạnh này, không gì có thể sánh bằng tuy nhiên......"
Trong lúc lẩm bẩm điều đó, cậu nhìn quanh.
Sau đó, cậu chăm chú nhìn con đường rậm rạp bóng cây nơi cậu đã đánh nhau với hai tên ngoại quốc hung bạo, và suy tư một lúc.
Cậu nghĩ lại trận chiến ban nãy.
Dầu tiên, cậu chết vì bị dao đâm. Rồi thì, cậu chết một lần khác trong vụ nổ lựu đạn, và có lẽ cậu lại chết một lần nữa trong lúc rơi xuống đất và bị gãy cổ.
Hay nói cách khác, cậu chỉ có thể chết thêm ba lần nữa.
Vào lúc đó, một lần nữa, cậu lấy chiếc điện thoại di động trong túi ra. Và cậu thở phào nhẹ nhõm khi thấy chiếc điện thoại vẫn còn nguyên sau vụ nổ.
Cậu xem giờ trên điện thoại. Chưa đến năm phút đã trôi qua từ lúc bắt đầu cuộc chiến.
Taito đã ghi nhớ điều đó. Cậu đã ghi nhớ cảm giác thời gian đã trôi qua trong năm phút chiến đấu. Sự thật là cậu bị giết ba lần đã khắc sâu vào tâm trí cậu. Mặc dù vẫn còn mười phút, nhưng cậu chỉ có thể chết ba lần nữa. Điều đó thật sự tệ, cậu nghĩ. Những kẻ khi nãy không thật sự mạnh, nếu cậu phải giao đấu với những kẻ mạnh hơn, thì e rằng việc chết bảy lần trong vòng mười lăm phút một cách gọn gàng là điều có thể xảy ra. Vì vậy cậu nhất thiết phải thận trọng hơn trong lần sau, nghĩ. Phải, bằng bất cứ giá nào,
“...... Trước khi lần tới xảy ra, mình cần phải mua một chiếc đồng hồ có thể canh đúng giờ...... Sẽ là một cái gì đó đại loại như G-shock [Only registered and activated users can see links. ] có thể chịu được một vụ nổ lựu đạn? Có lẽ, cái đó chắc hẳn phải đắt lắm.”
Trong lúc đang nói những điều đó, cậu nhìn xung quanh.
Đúng như dự đoán, đây là một con đường vắng vẻ, tối tăm.
Sau khi nhìn quanh,
“Vậy, mình phải làm gì tiếp đây?”
Cậu lẩm bẩm.
“...... thật tốt khi mình đã nhớ lại nhiều chuyện nhưng mà, bây giờ, làm sao mình có thể dò la tin tức về Himea đây?”
Ngay lúc cậu nói ra điều đó.
Giọng nói đó lại vang lên.
Giọng nói đó.
Giọng nói của cô ấy.
Giọng nói lưu luyến của Himea.
Giọng nói đó.
Với một giọng nói, vì một lý do nào đó, nhẹ nhàng hơn trước,
"A-ha, vậy là kết thúc rồi, có vẻ. Có vẻ đây chính là những tâm tư cuối cùng của em còn đọng lại trong anh. Nhưng, mọi chuyện đã ổn rồi, phải không? Taito. Anh đã thật sự thức tỉnh rồi, phải không? Vì vậy em sẽ gặp lại anh ngay đây thôi. Lời thề. Nếu chúng ta có bị chia cách, tại nơi đó...... chúng ta sẽ gặp lại nhau tại nơi đó...... Đó là lời thề giữa hai chúng ta......"
Nhưng đến đó, giọng nói liền biến mất.
Cùng lúc đó, cậu có thể cảm nhận được những tâm tư đã vang vọng trong đầu cậu cũng biết mất.
Cậu có thể cảm nhận được tất cả những thứ đã ghi vào sâu thẳm nơi con tim cậu trong suốt khoảng thời gian qua đã biến mất.
Đột nhiên, một cảm giác cô đơn đã lấp đầy trái tim cậu.
Cùng với cảm giác quý báu là được ở bên nhau trước giờ biến mất, một cảm giác cô đơn đã tràn ngập trái tim cậu.
Nhưng không còn thời gian bận tâm đến chuyện đó nữa.
Bởi cậu không còn cần tâm tư của cô ấy thêm nữa.
Những lời của cô ấy khi nãy.
Những lời nói đã bị cắt đứt.
’Tại nơi đó...... chúng ta sẽ gặp nhau tại nơi đó...... Đó là lời thề giữa hai chúng ta......’
Ghi nhớ những lời đó, Taito nói.
“...... Nơi đó, là ở đâu nhỉ?”
Sau khi nói ra điều đó, ‘Ôi thôi, tệ thật’, cậu nghĩ. Sau khi để cô ấy phải đợi suốt chín năm ròng, ‘À, xin lỗi, xin lỗi, mình quên mất điểm hẹn ở đâu rồi.’, chẳng phải nói như vậy có hơi không thể dung thứ được hay sao?
"Ôi, Mình phải làm gì đây? Mình cảm thấy mọi chuyện sẽ thật sự tệ hại nếu mình không nhớ ra...... Ừm...... Mà cái đó là gì nhỉ? Mình với cô ấy đã lập lời thề như thế nào nhỉ?"
Cậu cố gắng tìm kiếm trong ký ức của mình, nhưng chẳng có bất cứ thứ gì hiện ra.
Quan trọng hơn, trong khi việc này có lẽ là do cậu đã quên cô ấy trong gần ấy năm, lúc này đây, ký ức của cậu chắc vẫn còn loạn lên.
Những ký ức cậu ở bên cô ấy vẫn còn mơ hồ. Nếu cậu gặp lại cô ấy sau tất cả những chuyện này, cậu sẽ không chắc chắn rằng mình nên cư xử ra sao, mọi thứ cứ mơ hồ như thế đó.
“............”
Nhưng, dù vậy, việc cậu phải đi gặp cô ấy là không cần bàn cãi.
Bởi vì đã chín năm rồi. Bởi vì cô ấy đã đợi cậu chín năm rồi.
Vì vậy Taito cố gắng nhớ lại. Cậu vắt óc ra và cố hết sức để nhớ lại. Không phải từ giọng nói trong tâm tư do Himea để lại, mà là giọng nói của cô ấy đọng lại trong chính ký ức của cậu, cậu cố gắng tìm kiếm.
Vào lúc đó.
“A......”
Cậu lên tiếng.
Và rồi từ sâu thẳm trong ký ức của cậu. từ sâu thẳm trong những ký ức mà cậu chưa hề động đến trong một khoảng thời gian lâu, rất lâu rồi.
’Nếu mà, Taito và mình bị chia cách......’
Cậu tìm thấy những lời nói đó của cô ấy trong những ký ức của cậu.
“A, là cái này?”
Cậu nói.
“Từ đã, chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình nhầm lẫn?”
“Aaaaaaa, như dù đúng hay sai, lúc này đây, nếu mình không đến xem thử thì......”
Nói đoạn, cậu quay gót.
Và men theo con đường rậm rạp bóng cây vào ban đêm, hướng đến một nơi mình đã từng đến, cậu chạy.
Địa điểm lại một lần nữa là công viên.
Công viên nơi cậu vẫn thường chơi đùa cùng cô ấy.
Từ lúc nào không biết, bỏ lại cuộc sống bình thường sau lưng, bắt đầu một con đường mới, hướng đến công viên, cậu bắt đầu chạy.
Chính cảnh đó ---
Cô gái đã được Taito cứu khỏi bị xe tải đụng, Andou Mirai, đang nhìn chằm chằm vào cảnh đó.
Với thân hình nhỏ nhắn, bò toài trên bức tường đá, và chỉ có duy nhất đôi mắt lộ lên trên chỗ núp, cô bí mật dõi theo Taito đang bỏ đi.
Sau đó, cô,
“Chà.”
Cô ấy thốt lên trong lúc vẫn đang bò toài trên tường.
Và cô nói.
“Hà hà ~. Chẳng biết sao, sau khi theo bám theo anh chàng cụt đầu đến đây, mình vớ được một tin sốt dẻo cực kỳ, có vẻ là như vậy. Không phải thật tuyệt vời sao? Tuyệt vời đúng không nhỉ? À, sao cũng được, mình phải báo cho Gekkou biết mới được.”
Vừa dứt lời, cô trượt khỏi bức tường cái thịch. Cô rơi xuống
“Úi~.”
Bật kêu một tiếng, cô phóng người chạy cái ào đi.
Và con đường lại trở nên hiu quạnh.
Nhưng, dù gì đi nữa, chuyện đó đã bắt đầu.
Lời sấm truyền của << Nhà Thờ >>, rất nhiều những rối rắm phức tạp của số phận họ, toàn bộ câu chuyện đã bắt đầu.
Chậm chạp.
Lặng lẽ.
Với nhiều mạch nhánh đan xen nhau, câu chuyện bắt đầu tiến dần đến kết thúc.
thay đổi nội dung bởi: nhinguyenminh, 06-08-2011 lúc 02:03 AM.
The Following 2 Users Say Thank You to nhinguyenminh For This Useful Post: