Có vẻ như Haruhi là loại người không biết lo lắng, nhưng thực tế thì có đấy. Điều duy nhất khiến cô nàng bận tâm là: “Thế giới này quá bình thường”.
Với Haruhi, những thứ “bất bình thường” là những thứ có liên quan đến các hiện tượng siêu nhiên, nghĩa là cô ấy thường xuyên nghĩ rằng “Tôi không tin trên đời này không có nổi một nửa con ma.”
Sẵn tiện đây tôi cũng nói cho các bạn biết luôn, từ “ma” có thể thay bằng “sinh vật ngoài tinh”, “người du hành thời gian” hay “nhà ngoại cảm”. Tuy nhiên, những thứ này chỉ có ở trong truyện viễn tưởng. Chúng không tồn tại trong thế giới thật. Chuyện đó có nghĩa rằng một khi Haruhi vẫn còn sống trong thế giới này, cô ấy vẫn còn cảm thấy khó chịu vì cái sự thật ấy. Thế giới đáng lẽ ra phải như thế, hoàn toàn bình thường. Thế nhưng, những chuyện xảy ra gần đây cũng khiến tôi đau đầu.
Bởi vì tôi biết rằng sinh vật ngoài hành tinh, người du hành thời gian và nhà ngoại cảm có tồn tại.
“Nghe này, tôi có chuyện rất quan trọng cần phải nói.”
“Hả?”
“Cậu luôn mơ ước rằng sinh vật ngoài hành tinh, người du hành thời gian và nhà ngoại cảm hiện diện trên thế giới này, phải không?”
“Đúng vậy. Rồi sao?”
“Nói cách khác, mục đích của Quân đoàn SOS là tìm kiếm những người như thế, phải không?”
“Tìm không chưa đủ, phải chơi với họ nữa. Tôi muốn tham gia vào trò vui, chứ không phải làm khán giả.”
“Nhưng tôi luôn ước rằng tôi chỉ là người bên ngoài ngắm nhìn họ thôi…chà, sao cũng được. Nhưng cậu có bao giờ nghĩ rằng sinh vật ngoài hành tinh, người du hành thời gian với nhà ngoại cảm lại ở rất gần một cách đáng ngạc nhiên với chúng ta không?”
“Hả? Ý cậu là sao? Đừng nói là Yuki, Mikuru với Itsuki đấy nhá? Nếu là họ thì không có gì gọi là ‘ngạc nhiên’ đâu.”
“Ừ thì…thật ra tôi định nói rằng tất cả bọn họ đều đúng như vậy.”
“Cậu có phải đồ ngốc không đấy? Làm gì có chuyện dễ dàng như thật?”
“Đây là sự thật, trong cuộc sống có một số thứ lại dễ dàng đến khó tin.”
“Vậy thì nói cho tôi biết ai là sinh vật ngoài hành tinh xem?”
“Cậu sẽ rất vui khi nghe được điều này. Nagato Yuki chính là sinh vật ngoài hành tinh. Hmm, nói như thế nào nhỉ? Thể Hợp nhất gì đó, hay là Thể Dữ liệu…đại loại thế. Tóm lại là được tạo ra bởi sinh vật ngoài hành tinh và có hình dạng con người.”
“Vậy còn Mikuru?”
“Asahina-san thì dễ giải thích hơn: chị ấy là người du hành thời gian. Chị ấy đến từ tương lai, nên gọi là người du hành thời gian chắc cũng không có vấn đề gì nhỉ?”
“Vậy chị ấy đến từ tương lai cách đây bao nhiêu năm?”
“Tôi không biết, chị ấy không nói cho tôi nghe.”
“Ồ, tôi hiểu rồi.”
“Thật không?”
“Vậy có nghĩa Itsuki là nhà ngoại cảm à? Ngay từ đầu cậu đã định nói như thế phải không?”
Cứ như thế, Haruhi hoàn toàn phủ nhận điều tôi phải cố gắng lắm mới thốt ra được. Thôi mặc kệ, điều này đã nằm trong dự đoán rồi. Ngay cả khi ba người họ đã đưa ra bằng chứng họ là sinh vật ngoài hành tinh, người du hành thời gian và nhà ngoại cảm, tôi vẫn còn chút gì đó nghi ngờ. Để Haruhi tin được chuyện này, đặc biệt khi cô ấy chưa tận mắt chứng kiến, gần như là điều không thể.
Nhưng tôi có thể nói gì hơn nữa? Tôi đã nói hết sự thật rồi còn gì. Vẻ ngoài của tôi trông không giống một người thật thà, nhưng khi tôi biết nói dối chả có ích lợi gì hết thì tôi sẽ nói sự thật.
Thực tế thì Haruhi cũng không có lỗi. Nếu có một đứa nào đó lại chỗ tôi và nói: “Một người mà cậu biết thực ra là một nhân vật rất đáng kinh ngạc…”, tôi cũng sẽ mất bình tĩnh và hét thẳng vào mặt nó. Còn nếu ai đó nói chuyện này với vẻ mặt nghiêm túc, tôi chắc chắn sẽ nghĩ rằng đầu óc của hắn bị nhiễm virus, hoặc bị rối loạn do các sóng độc hại. Có lẽ tôi cảm thấy tiếc cho hắn. Tôi không nghĩ tôi sẽ tiếp tục nói chuyện với hắn trong bất kì trường hợp nào.
Hmm, ngay lúc này thì không phải tôi là “một đứa nào đó” hay sao?
“Kyon, lắng tai mà nghe cho kĩ đây.”
Haruhi nhìn tôi chằm chằm với đôi mắt bốc hỏa.
“Bất kì sinh vật ngoài hành tinh, người du hành thời gian hay nhà ngoại cảm đều không xuất hiện trước mặt chúng ta một cách bình thường như thế! Cậu có biết họ quý giá như thế nào không? Nếu tìm được, chúng ta phải lôi cổ rồi trói họ lại, để họ không trốn đi mất! Những người mà tôi bất chợt lôi từ ngoài đường vào câu lạc bộ không hiếm có khó tìm như vậy!”
Hay thật, cũng có lí đấy. Nhưng ngoài tôi ra, ba người kia đều có những năng lực siêu nhiên. Tôi là người duy nhất hoàn toàn bình thường. Chờ đã, Haruhi nói là cô ấy tóm cổ đại một ai đó vào câu lạc bộ sao?
Trời…tại sao cô gái ngốc nghếch này chỉ có ý thức bình thường khi đụng tới những chủ đề lạ lùng vậy kìa? Nếu cô ấy tin tôi, thì mọi chuyện đơn giản hơn rồi. Ít nhất là cái Quân đoàn SOS này có thể giải tán, vì nó được thành lập để phục vụ mục đích tìm kiếm sinh vật ngoài hành tinh cho Haruhi. Một khi cô ấy tìm ra được rồi, chẳng còn lí do gì để duy trì câu lạc bộ này cả. Sau đó, Haruhi có thể chơi với những thứ không bình thường đến khi nào chán thì thôi, còn tôi, tôi sẽ đứng ngoài cười. Tôi hi vọng điều này sẽ xảy ra sớm, bởi vì tôi có cảm giác tôi là một con thú trong rạp xiếc bị bắt biểu diễn.
Tuy vậy, nếu Haruhi nhận biết được những gì xung quanh cô ấy, tôi không biết thế giới này sẽ trở nên ra sao nữa.
À phải rồi, bạn nên biết rằng từ nãy đến giờ chỉ có hai người đối thoại với nhau. Đây nằm trong chương trình “Quân đoàn SOS lang thang khắp thành phố (tên tạm thời)”, khi tôi nói chuyện với Haruhi trong nhà hàng gần nhà ga. Tôi không nghi ngờ chuyện Haruhi sẽ trả tiền bữa ăn, và tôi cũng đã giải thích mọi chuyện cho Haruhi rất tự nhiên trong khi đang uống cà phê rồi. Nhưng cô ấy chả coi lời nói của tôi ra gì cả. Thôi cũng không sao, đứa nào tin chuyện này thì đúng là đầu óc có vấn đề.
Tôi không bận tâm kể lể chi tiết cho Haruhi, bởi vì càng nói thì chỉ càng gây nghi ngờ mà thôi. Tôi chính là người bị Nagato kéo vào căn hộ và phải nghe những lời giải thích mà tôi chả hiểu gì cả, không có lí do gì để ngờ vực chuyện này là chuyện hài hước.
“Tôi không muốn nghe chuyện đùa vớ vẩn như thế nữa đâu nhé.”
Haruhi hút một hơi hết ngay ly nước rau quả màu vàng xanh và nói:
“Đi thôi! Hôm nay chúng ta không thể chia làm hai nhóm nên cậu phải đi chung với tôi! À đúng rồi, hôm nay tôi để quên ví ở nhà! Hóa đơn đây nè!”
Trong khi tôi đang nhìn vào tờ hóa đơn tám trăm ba chục yên và nghĩ cách chống lại sự bất công này, Haruhi chụp lấy ly cà phê của tôi và uống hết ực. Tôi có cảm giác rằng cô ấy sẽ không chấp nhận bất cứ lời phản đối nào. Haruhi bước ra ngoài nhà hàng và khoanh tay đứng trước cửa tự động.
Nửa năm đã qua đi. Nghĩ lại, tôi thấy tôi đã trải qua rất nhiều hiện tượng kì lạ suốt sáu tháng vừa rồi. Tên chính thức của Quân đoàn SOS vẫn là “Quân đoàn Truyền bá Vui vẻ khắp Thế giới cùng với Suzumiya Haruhi”. Cái tên này đúng là làm tôi lạnh sống lưng. Tôi không biết câu lạc bộ này sẽ làm thế giới thú vị hơn ở chỗ nào nữa. Nhiều lúc tôi có cảm giác Haruhi chỉ làm việc theo cảm tính. Chưa kể, lí do để câu lạc bộ này tồn tại vẫn là điều bí ẩn. Mục tiêu đầu tiên đại loại kiểu như chơi với sinh vật ngoài hành tinh, bắt cóc người du hành thời gian, và chiến đấu cùng với nhà ngoại cảm. Tuy vậy, theo Haruhi, mục đích đó vẫn chưa đạt được.
Đó là bởi vì Haruhi vẫn chưa tin là cô ấy đã từng gặp bất cứ sinh vật ngoài hành tinh, người du hành thời gian hay nhà ngoại cảm. Tôi cũng chả biết phải làm gì hơn, tôi đã nói hết danh tính thực sự của ba thành viên kia trong câu lạc bộ nhưng cô ấy không chịu tin. Vì vậy, tôi không còn phải chịu trách nhiệm, đúng không?
Dù Quân đoàn SOS không thực hiện được mục tiêu đã đề ra, nó vẫn chưa bị giải tán. Bây giờ, cái câu lạc bộ vô danh này vẫn bí mật tồn tại trong cái hang cũ kĩ.
Đương nhiên, cả năm thành viên trong đó có cả tôi vẫn quyết định đi đến phòng câu lạc bộ mỗi ngày. Sau vài lần phân tích dưới nhiều mức độ khác nhau, Hội học sinh dường như cũng làm ngơ luôn câu lạc bộ này. Họ không chấp nhận những văn bản ban đầu của câu lạc bộ chúng tôi, nhưng cũng không nói gì về việc chúng tôi chiếm phòng của câu lạc bộ Văn học. Có thể đó là vì thành viên duy nhất còn sót lại, Nagato Yuki, không gặp vấn đề gì khi ở chung với chúng tôi. Riêng tôi, tôi nghĩ rằng Hội học sinh đơn giản là không muốn cãi nhau với Haruhi.
Tôi không nghĩ trên thế gian này lại có người cố ý dẫm lên thứ nào đó có ghi: “Chú ý: Đạp lên sẽ nổ”. Tôi cũng không dám làm như vậy. Nếu tôi biết trước, tôi đã không nói chuyện với cô gái cứng đầu lúc nào cũng mang vẻ mặt cau có suốt ngày.
Một học sinh trung học bình thường vô tình ấn phải nút kích hoạt trái bom, và bây giờ phải mang trái bom đó đi khắp nơi như một thằng ngốc – đó chính là tôi. Và lần này trái bom mang tên “Suzumiya Haruhi” không có cả cách gỡ. Tôi không biết khi nào trái bom này sẽ nổ, sẽ gây thiệt hại bao nhiêu, hay có cái gì bên trong nó. Quan trọng hơn, tôi còn không biết trái bom này có thật hay không. Có lẽ đây chỉ là quả bom đồ chơi để lừa con nít.
Có vẻ như tôi không thể tìm ra được thùng rác “Vật liệu nguy hiểm” dù tôi có cố gắng cỡ nào đi chăng nữa. Điều này cũng có nghĩa là cái thứ nguy hiểm mà tôi vô tình kích hoạt này sẽ dính vào tôi mạnh hơn bất cứ thứ gì.
Khổ thật…Tôi phải quẳng thứ này ở đâu đây?
The Following 4 Users Say Thank You to Solarius For This Useful Post:
Cứ lâu lâu những trường trung học lại tổ chức một hoạt động gì đó quanh năm suốt tháng, và ngôi trường mà tôi đang theo học đã tổ chức ngày hội thể thao vào tháng trước. Khi Haruhi đề nghị rằng Quân đoàn SOS nên tham gia vào cuộc đua tiếp sức giữa các câu lạc bộ, một trong nhiều sự kiện diễn ra trong ngày hôm ấy, tôi cảm thấy có gì đó hơi mờ ám. Tệ hơn nữa, cuối cùng chúng tôi chạy tiếp sức thắng luôn cả câu lạc bộ Điền kinh và câu lạc bộ Rugby, trong đó Haruhi áp đảo người về vị trí thứ hai với khoảng cách dài bằng mười ba con ngựa!
Kết quả là câu lạc bộ của chúng tôi từ một điều kiêng kị chỉ được người khác len lén thảo luận (ngoại trừ tôi) trong bóng tối trở thành cơn sốt hiện tại ở trường, khiến tôi nhớ lại tên gây rối nào đó đã giật chốt báo cháy. Dĩ nhiên Haruhi là kẻ chủ mưu mọi chuyện, nhưng Nagato cũng là đồng phạm khi cô ấy chạy ở lượt thứ hai. Tôi không thể nào quên tốc độ của cô ấy, cái tốc độ chỉ có thể được diễn tả bằng từ dịch chuyển tức thời. Nagato, ít nhất cậu cũng phải cảnh báo cho mình trước khi làm thế chứ!
Khi tôi hỏi Nagato rằng lần này cô ấy đã dùng phép thuật kiểu gì, giao tiếp sống hình dạng con người được tạo bởi sinh vật ngoài hành tinh với vẻ mặt vô cảm đáp lại bằng những khái niệm giải thích như là ‘định vị năng lượng’, ‘phân tán phân tử’ và nhiều thứ lằng nhằng khác. Dĩ nhiên, những giải thích thế kia chẳng có nghĩa lí gì với tôi vì tôi đã quyết định theo đuổi con đường nghệ thuật và bỏ rơi những môn khoa học, những môn tôi hoàn toàn không hề bỏ chút công sức để thấu hiểu cũng như cố gắng để hiểu ra.
Sau ngày thể thao náo động đó kết thúc, một tháng trôi qua và lễ hội trường cũng đến. Vì thế trong thời điểm này, ngôi trường trung học xoàng xĩnh trong quận đang bận bịu chuẩn bị cho lễ hội ấy…dù những người thật sự làm các công việc là giáo viên và thành viên trong ban tổ chức cùng những câu lạc bộ liên quan đến nghệ thuật bởi vì đây là cơ hội duy nhất của họ để động tay động chân.
Bây giờ khi nói tới đóng góp liên quan đến câu lạc bộ cho lễ hội, cái Quân đoàn SOS chưa được công nhận không bị đòi hỏi phải tạo bất cứ tiết mục thu hút nào. Thật lòng, nếu người ta cho phép đóng góp của câu lạc bộ chúng tôi, tôi sẽ không bận tâm nhốt một con mèo hoang trong một cái chuồng, thêm vào tấm bảng ‘Sinh vật ngoài Trái đất’ và biểu diễn như một tiết mục thu hút phụ để kiếm tiền giống trong rạp xiếc. Dù rằng tôi nghĩ làm thế có phần thiếu suy nghĩ vì những người thiếu hài hước sẽ bị xúc phạm vô cùng trong khi những người khác có cái khiếu ấy sẽ phá ra cười một cách khinh rẻ.
Kiểu tiết mục này không cần phải quan tâm nhiều đến giá trị hay thành công---nó còn không cần đến sự cố gắng thật sự nào. Cũng có thể nói như vậy với các tiết mục còn lại. Lễ hội ở các trường trung học có thể đáng chán như thế đấy. Nếu các bạn nghĩ rằng tôi đang đùa, cứ việc ghé thăm bất cứ ngôi trường nào đang tổ chức lễ hội. Khi các bạn đã đến rồi, lúc đó bạn sẽ nhận ra những tiết mục như vậy được xem khá là phổ biến nằm trong dự đoán của một buổi lễ hội trường.
Mặt khác, lớp 1-5, lớp mà Haruhi và tôi đang học, dự định làm gì? Cuối cùng thành ra chúng tôi lại sẽ chuẩn bị bảng câu hỏi vớ vẩn nào đó. Tôi có thể thấy rằng đó chỉ là một lớp vỏ bọc để xem như thể chúng tôi đang chuẩn bị này nọ cho lễ hội. Kể từ khi Asakura Ryouko biến mất vào mùa xuân năm nay, lớp chúng tôi thiếu hẳn một học sinh có tư chất lãnh đạo. Bởi thiếu sự tham gia của học sinh, ý tưởng không chút sáng tạo kia được thầy Okabe nảy ra một cách đau khổ trong giờ chủ nhiệm vừa dài vừa chán. Không có ai đồng tình hay phản đối, giờ chủ nhiệm cứ theo cái đà ấy và kết thúc. Nhưng bảng câu hỏi gì đây? Ai lại có hứng thú làm việc đó chứ?
Chắc chả có ai đâu, tôi nghĩ thế. Nhưng vì kế hoạch đã quyết định vậy rồi, hãy cố gắng làm việc tốt nhé các bạn!
Sau đó, tôi chịu đựng cái hội chứng mặc kệ nó và lê lết đến phòng câu lạc bộ.
Tại sao tôi lại đi?
Dĩ nhiên là vì một cô gái độc đoán tiến về phía tôi và huyên thuyên không dứt.
“Bảng câu hỏi gì chứ? Nhảm nhí hết sức!”
Cô ấy nói với gương mặt hầm hầm. “Ý của tôi là làm thế thì có gì vui? Tôi chả hiểu gì cả!”
Vậy thì tại sao cậu không đề xuất thứ gì đó hay ho hơn đi? Không phải cậu cũng nhìn thầy Okabe đứng trên bục giảng như một con ma trơ trọi, không biết phải làm gì sao?
“Quên đi, tôi không bao giờ có ý định tham gia vào bất cứ hoạt động nào của lớp cả. Tổ chức hoạt động với mấy tên ấy chả vui chút nào.”
Nhưng không phải cậu có đóng góp cho lớp khi thắng tất cả cuộc đua giữa các lớp vào ngày thể thao sao? Tôi nhớ cậu là người cầm gậy cuối cùng và thắng hết nội dung chạy tiếp sức từ cự li ngắn, trung bình đến dài. Hay kí ức của tôi sai nhỉ?
“Chuyện đó khác.”
Cái gì khác?
“Lễ hội trường là lễ hội trường, hay nói cách khác, một lễ hội của cả học viện. Dù hiếm khi nào trường công được gọi là học viện, nhưng đó không phải là vấn đề. Dù sao, không phải lễ hội trường là hoạt động quan trọng nhất trong cả năm học sao?”
Thế cơ à?
“Đương nhiên!” – Cô ấy gật đầu một cách hùng hồn rồi đối mặt với tôi và thông báo như sau. “Quân đoàn SOS sẽ làm thứ gì đó thật thú vị!”
Gương mặt của Suzumiya Haruhi giờ đang sáng rực rỡ với vẻ đầy quyết tâm trông như Hannibal khi vừa nhất định vượt dãy Alps trong chiến tranh Punic lần thứ hai.
Sáng rực rỡ thật đấy, nhưng mà…
Suốt sáu tháng trời qua, hễ thứ gì Haruhi nghĩ là ‘thú vị’ thì đều là những thứ không hay ho gì với tôi, và những điều mà cô ấy quan tâm luôn có kết quả khiến tôi kiệt sức. Ít nhất là đối với tôi và Asahina, nhưng đó là bởi vì dù sao chúng tôi là những con người bình thường. Từ những gì tôi thấy, Haruhi không phải là người bình thường là chuyện đương nhiên, trong khi Koizumi sở hữu một cái trạng thái đầu óc không xuất hiện ở người bình thường. Còn với Nagato, ngay từ đầu cô ấy còn không phải là con người.
Tiếp xúc với cả bọn này suốt, làm sao tôi có thể sống an bình với một cuộc đời học sinh trung học khác thường của tôi? Tôi thật sự không muốn liên can gì đến những thứ ngớ ngẩn nữa. Chỉ việc nghĩ đến nó thôi là đủ để thúc giục tôi cầm súng nhắm vào trán hay moi ra và đốt sạch những tế bào não có chứa những kí ức ấy. Dù tôi không biết Haruhi sẽ nói gì về điều này.
Có lẽ tôi quá bận tâm suy nghĩ làm sao để xóa sổ những kí ức trong quá khứ vì tôi không hề chú ý đến những gì mà cô gái phiền phức đang say sưa nói kế bên tôi.
“Này Kyon, cậu có nghe không vậy?”
“Không, cậu nói đến đâu rồi?”
“Lễ hội trường! Cậu phải phấn khích hơn đi chứ! Mỗi năm chúng ta chỉ có một lễ hội trường thôi!”
“Cũng đúng đấy, nhưng cậu không cần phải để tâm đến nó quá.”
“Đương nhiên tôi phải để tâm chứ! Nó không phải là một lễ hội trường nếu nó không đủ sôi nổi. Nó nên giống như những lễ hội học viện mà tôi biết đấy.”
“Cậu làm điều gì đó nhố nhăng ở trường cấp hai à?”
“Không, chả vui chút nào cả. Thế nên sẽ chẳng có nghĩa lí gì nếu lễ hội trường trung học cũng nhàm chán như thế.”
“Vậy cậu thấy thứ gì mới thú vị?”
“Như là quái vật thật sự xuất hiện trong căn nhà ma; số bậc cầu thang đột nhiên tăng lên; số điều bí ẩn trong trường nhảy từ bảy lên mười ba; kiểu tóc châu Phi to gấp ba lần cái đầu xuất hiện trên đầu của hiệu trưởng; ngôi trường biến hình thành một con robot khổng lồ và chiến đấu với quái vật dưới đáy biển; hay cả mùa hè tràn ngập hoa mận…”
Trong khi nghe giữa chừng, tôi mất tập trung Haruhi đang nói gì nên tôi quên mất cô ấy nhắc đến cầu thang bí ẩn có bao nhiêu bậc. Nếu có ai đó chú ý, hãy nói cho tôi nghe nhé.
“……Chậc, quên đi. Tôi sẽ kể cho cậu nhiều hơn khi chúng ta đến phòng câu lạc bộ.”
Haruhi sải những bước dài đến phòng câu lạc bộ với tâm trạng không vui, và một lát sau, chúng tôi đến trước cửa phòng. Bảng hiệu trước cửa ghi rằng ‘Câu lạc bộ Văn học’ và được dán băng keo dưới tấm bảng ấy là một mảnh giấy có ghi nguệch ngoạch ‘và Quân đoàn SOS’ trên đó.
“Bởi vì chúng ta đã ở đây hết nửa năm, tôi cho rằng sẽ không ai phiền lòng nếu chúng ta nhận đây là phòng của mình.” – Haruhi tự tuyên bố chủ quyền để sử dụng căn phòng và muốn bỏ cái biển cũ đi nhưng tôi ngăn cản cô ấy lại. Dù sao, giữ cẩn trọng một mức nào đó trong hành động là một việc quan trọng với con người.
Haruhi mở cửa phòng mà không thèm gõ cửa và bên trong là một nàng tiên đang đứng đó. Khi cặp mắt của chị bắt gặp ánh mắt của tôi, chị mỉm cười như một bông hoa lily nở rộ.
“A…xin chào.”
Người đang mặc bộ đồ hầu gái và quét dọn căn phòng bằng cây chổi là cô gái nấu trà ngon nhất từng thấy, niềm tự hào của Quân đoàn SOS – Asahina Mikuru. Chị đang mang một nụ cười ngọt ngào rất hợp với nàng tiên ở trong phòng câu lạc bộ và đón chào tôi đến như mọi khi. Có lẽ chị ấy là nàng tiên đang hóa thân. Tôi có cảm giác chị ấy trông giống tiên nữ hơn là một người du hành thời gian từ tương lai.
Asahina bị Haruhi ép lôi vào ngay từ khi quân đoàn được thành lập, và theo Haruhi giải thích “chúng ta cần một linh vật”. Thế rồi dưới yêu cầu của Haruhi, chị ấy bị buộc phải mặc trang phục hầu gái và kể từ đó trở thành hầu gái chính thức của Quân đoàn SOS. Mỗi ngày sau giờ học chị ấy lại biến hình trở thành một cô hầu gái hoàn hảo. Đây không phải là vì đầu óc của chị có vấn đề, nhưng đúng hơn chị ấy ngây thơ và thật thà đến nỗi tôi muốn phát khóc.
Asahina đã mặc đồ thỏ con, y tá và tất cả mọi loại trang phục cho Quân đoàn SOS. Thế nhưng tôi thấy trang phục hầu gái phù hợp với chị ấy nhất. Nói một cách đơn giản, đó là vì trang phục này không có ý nghĩa gì ẩn giấu hay bóng gió gì cả và tôi cũng mong chị ấy cứ tiếp tục như thế. Có lẽ tôi nên nhấn mạnh vài điều: những hành động của Haruhi hiếm khi nào có ý nghĩa gì.
Thế mà những hành động của cô ấy thường trở thành mồi lửa cho thứ khác và đặt chúng tôi trong một đống khó khăn. Vì vậy tôi cảm thấy thật ra sẽ tốt hơn nếu những hành động của cô ấy cứ hoàn toàn vô nghĩa.
Một Haruhi thường xuyên lập dị rất hiếm khi nào làm việc gì đó cho đúng đắn, hay tôi nên nói rằng cô ấy chỉ mới thực hiện một việc vô cùng chính xác, và đó là chọn trang phục hầu gái cho Asahina. Nó quá hợp với chị ấy đến nỗi đủ khiến cho người ta chóng mặt. Điều này là điều duy nhất tôi cảm kích với hành động quái gở của Haruhi. Tôi không biết cô ấy mua ở đâu hay cô ấy trả bao nhiêu tiền, nhưng Haruhi đúng là có mắt thẩm mĩ khi lựa chọn trang phục nhìn rất thanh thoát, dù tôi tin rằng Asahina có mặc gì thì đều trông tuyệt vời cả, cứ như một người mẫu chuyên nghiệp. Và trang phục tôi thích nhất chính là trang phục hầu gái. Chắc hẳn bộ đồ này có ý nghĩa gì đó, vì nó luôn luôn làm thỏa mãn thị giác của tôi.
“Chị pha chút trà nhé.”
Asahina nói với giọng mềm mại đáng yêu. Chị ấy đặt chổi vào trong tủ chứa đồ lau dọn và gấp gáp đi về phía tủ bếp và lấy tách trà cho mọi người.
Bụng của tôi đột nhiên chịu một cơn đau thấu, và khi tôi chợt tỉnh ra, tôi nhận thấy Haruhi thúc hông vào người tôi.
“Mắt của cậu nheo thành đường thẳng rồi kìa.”
Có lẽ tôi đã quá xúc động trước những chuyển động đáng yêu của Asahina nên tự nhiên tôi nheo chặt mắt lại còn mỗi một đường thẳng. Tôi tin rằng ai cũng có phản ứng như vậy sau khi thấy Asahina dịu dàng dễ thương và bẽn lẽn.
Haruhi tiến về phía chiếc bàn có một cái bảng hình tam giác màu đen có ghi ‘Thủ lĩnh’ và lấy một chiếc băng tay cũng có ghi ‘Thủ lĩnh’ từ hộc bàn rồi đeo lên. Sau đó cô ấy đá chiếc ghế sắt ra khỏi bàn và ngồi vào đó, nhìn bao quát cả phòng câu lạc bộ.
Ngồi trong một góc cạnh chiếc bàn đọc một quyển sách dày cộm là một thành viên khác của quân đoàn.
“……”
Hoàn toàn tập trung đọc sách không ai khác hơn Nagato Yuki, học sinh năm nhất của Câu lạc bộ Văn học, người mà đối với Haruhi giống như là ‘một món quà kèm theo sau khi chiếm đóng phòng Câu lạc bộ Văn học’.
Sự tồn tại của cô ấy mờ nhạt như thể khí nitơ trong khí quyển, thế nhưng giữa tất cả học sinh năm nhất trong quân đoàn, cô ấy là người đặc biệt nhất. Sự đặc biệt của cô ấy vượt xa Haruhi. Tôi không hề biết gì về Haruhi, trong khi đó tôi biết Nagato chút ít và điều này chỉ khiến tôi càng thêm khó hiểu về cô ấy. Nếu những gì Nagato nói là chính xác thì cô nữ sinh nhỏ nhắn tóc ngắn ít nói thiếu biểu hiện, cảm xúc và tình cảm không phải là một con người nhưng là một giao diện sống giống con người được tạo bởi sinh vật ngoài hành tinh để giao tiếp với con người. Nghe nó vẫn rất vô lí. Nhưng vì chính cô ấy tự nói thế, tôi không muốn hỏi sâu thêm bởi điều ấy trông có vẻ đúng là thật. Dĩ nhiên Haruhi không hay biết gì về việc này; Haruhi vẫn xem cô ấy như là một ‘con mọt sách hơi khác thường’.
Dù nói một cách khách quan, ‘hơi’ thì có phần nhẹ nhàng quá.
“Koizumi-kun đâu rồi?”
Haruhi liếc nhìn Asahina với ánh mắt sắc bén của cô ấy. Asahina rùng mình một chút rồi nói, “Ơ…b…bạn ấy chưa đến đây, hôm nay bạn ấy đến trễ nhỉ…”
Asahina cẩn thận mang những lá trà ra khỏi hộp và đặt chúng trong bình trà nhỏ. Tôi bất chợt nhìn vào cái giá treo đồ ở góc phòng câu lạc bộ. Mọi thứ trang phục được treo trên đó như một căn phòng thay đồ của một rạp hát. Từ bên trái có treo trang phục y tá, trang phục thỏ con, trang phục hầu gái mùa hè, một bộ yukata, một áo blouse trắng, trang phục da báo, bộ đồ ếch làm bằng len và vô số những trang phục không thể nhận ra.
Suốt sáu tháng qua những bộ trang phục ấy đã đều ôm ấp làn da ấm áp của Asahina. Để tôi giải thích thêm, Asahina hoàn toàn không có lí do gì để mặc những bộ trang phục đó, ngoại trừ việc thỏa mãn cái tôi của Haruhi. Phải chăng cô ấy chịu đựng nỗi ám ảnh gì đó trong quá khứ? Như là không được thay đồ cho con búp bê cô ấy muốn khi con nhỏ nên bây giờ cô ấy xem Asahina như là một con búp bê to để chơi cùng. Nhờ vậy, ngày qua ngày, những vết thương tình cảm của Asahina ngày càng tăng lên, trong khi rút cuộc thị giác của tôi được mãn nhãn, khiến tôi cảm thấy chút gì đó hạnh phúc. Chậc. Tóm lại, tôi không nghĩ có nhiều người được hưởng lợi từ việc này nên tốt nhất tôi không nên đá động gì cả.
“Mikuru-chan, trà!”
“A…vâng! Đến ngay!”
Asahina vội vàng rót trà xanh vào trong chiếc li được đánh dấu ‘Haruhi’ bằng bút lông và mang nó đi trên một chiếc khay.
Haruhi nhận lấy chiếc li, thổi hơi nước bay lên và uống một ngụm. Sau đó cô ấy nói như một nghệ nhân cắm hoa trách mắng người học việc không siêng năng, “Mikuru-chan, tôi nhớ tôi đã bảo chị rồi mà. Chị quên rồi sao?”
“Sao?” – Asahina ôm chiếc khay run run lo lắng. “L…là gì nhỉ?”
Chị ấy nghiêng đầu như một con chim sẻ Java đang hồi tưởng lại mùi vị của hạt nó ăn ngày hôm trước.
Haruhi đặt chiếc li lên trên bàn.
“Khi mang trà tới, cứ mỗi ba lần chị cần phải vô tình vấp ngã làm đổ li trà! Trông chị không giống hầu gái hậu đậu chút nào cả!”
“A, ơ…x…xin lỗi.”
Đôi vai nhỏ của Asahina run lên. Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy cái luật như vậy; chẳng lẽ con nhỏ này thật sự tin rằng hầu gái phải hậu đậu hay sao?
“Bây giờ chị có cơ hội rồi đấy. Mikuru-chan, lấy Kyon ra để thực hành đi. Trong khi mang trà đến, đảm bảo rằng chị làm đổ trà lên đầu cậu ấy.”
“Sao?”
Asahina nói rồi nhìn tôi. Tôi thật tình muốn đục một lỗ trên đầu Haruhi và thay thế những thứ bên trong. Thật đáng buồn, tôi không tìm ra được gì cả và chỉ biết thở dài.
“Asahina-san, chỉ có ai đầu óc tưng tửng mới nghĩ ra mấy việc mà Haruhi vừa nói thôi.”
Thế nên hãy cố gắng nhé! Tôi muốn thêm vào như thế, nhưng cuối cùng quyết định lại thôi.
Haruhi nghe thấy và trợn tròn mắt lên.
“Tên ngốc đằng kia, tôi không đùa đâu! Lúc nào tôi cũng nghiêm túc.”
Thế thì còn rắc rối hơn nữa rồi; chắc chắn cậu cần phải đi chụp CT đi. Hơn nữa, tôi đang tự hỏi không biết nổi nóng với cậu vì đã gọi tôi là đồ ngốc nghĩa là tôi thiếu óc hài hước?
“Thôi quên đi, để tôi làm mẫu cho. Sau đó chị làm theo tôi nhé, Mikuru-chan.”
Haruhi nhảy ra khỏi chiếc ghế sắt và giật chiếc khay từ Asahina đang lắp bắp lúng túng. Cô ấy nâng bình trà lên và bắt đầu đổ trà vào chiếc li có tên của tôi viết trên đó.
Trong khi tôi lặng người ngắm cảnh này diễn ra, Haruhi đặt chiếc li một cách mạnh bạo lên khay, làm trà văng ra tung tóe, sau đó nhìn chằm chằm vào chỗ tôi đang ngồi và gật đầu ra hiệu rằng cô ấy sắp đến. Tôi nhanh tay cầm lấy li trà.
“Này! Đừng có phá đám!”
Cậu nói đừng có phá đám nghĩa là sao? Kẻ duy nhất vui vẻ ngồi đó chờ người khác đổ trà nóng lên đầu họ một là quá tử tế hoặc là đang cố gắng moi tiền công ti bảo hiểm.
Và rồi tôi đứng đó uống hết li trà xanh mà Haruhi pha cho tôi và tự nhủ: tại sao ngay cả khi cùng được pha cùng một loại lá trà, trà của Asahina lại khác hẳn với Haruhi? Câu trả lời không cần phải suy nghĩ cũng biết. Sự khác biệt giữa họ là một hương vị được gọi là ‘tình yêu’. Nếu Asahina là một bông hồng trắng nở tươi tự nhiên thì Haruhi sẽ là một loài hoa hồng đặc biệt chả bao giờ chịu nở và đầy gai; chắc chắn nó còn không có hạt nữa.
Haruhi nhìn tôi trách móc trong khi tôi uống trà.
“Hừm.”
Cô ấy hất tóc của mình một cách nặng nề và trở về chỗ ngồi. Vẻ mặt của cô ấy trông như thể cô ấy vừa mới nuốt một vị thuốc thảo mộc đắng ngoét nào đó.
Asahina thở ra nhẹ nhõm và trở về với chế độ phục vụ thường ngày của mình, rót trà vào trong li của Nagato và đặt nó trước mặt cô gái đang đọc sách.
Nagato không di chuyển, vẫn cứ giữ đầu mình cố định trên quyển sách dày cộm. Cậu nên thử biểu lộ cảm xúc biết ơn gì đó đi! Nếu là Taniguchi, nhất định cậu ta sẽ chờ suốt ba ngày trước khi được uống trà của Asahina.
“……”
Nagato lật những trang giấy mà không ngẩng đầu lên. Vì cô ấy cứ luôn như thế, Asahina không thật sự để tâm và đi chuẩn bị trà cho chính mình.
Đúng lúc này, thành viên thứ năm đến, dù sẽ không ai quan tâm nếu hắn không đến thật.
“Xin lỗi nhé, tôi đến trễ vì cuộc họp lớp của tôi lâu hơn dự kiến.”
Kẻ đang để lộ nụ cười quyến rũ ngây thơ đứng bên cánh cửa là Koizumi Itsuki, học sinh chuyển trường kì bí của Haruhi. Gương mặt điển trai của hắn đang mang một nụ cười như mọi khi và tôi sẽ không bao giờ giới thiệu bạn gái của tôi với cái gương mặt ấy nếu tôi có bạn gái thật.
“Có vẻ như tôi là người cuối cùng đến đây. Nếu cuộc họp bị chậm trễ vì tôi thì tôi chân thành xin lỗi. Chắc chúng ta nên bắt đầu thôi nhỉ?”
Cuộc họp? Họp gì? Tôi chả hề hay biết cuộc họp gì cả.
“Nếu cậu không nhắc thì suýt nữa tôi quên rồi.”
Haruhi nhìn xuống bàn và nói với tôi – “Tôi đã báo với mọi người trong giờ nghỉ trưa. Tôi nghĩ trước sau gì tôi cũng nói với cậu thôi.”
Cậu có thời gian đến lớp khác thế mà cậu chả thèm nói với tôi khi bỗng dưng tôi ngồi trước mặt cậu trong cùng một lớp?
“Thì đã sao? Cũng thế cả thôi. Vấn đề không phải là cậu nhận tin nhắn khi nào, nhưng là chúng ta đang làm gì lúc này.”
Đó là cách đánh trống lảng của cô ấy. Dù Haruhi có nói gì, tôi không bao giờ cảm thấy khá hơn cả. Bây giờ đây đã là kiến thức cơ bản.
“Quan trọng hơn là, chúng ta cần phải thảo luận chúng ta cần làm gì sớm!”
Thôi cho tôi xin! Phân biệt rạch ròi thì hiện tại và tương lai với! Cậu còn không xác định cậu đang nói về ai.
“Đương nhiên là tất cả mọi người rồi! Bởi vì đây là một hoạt động của Quân đoàn SOS.”
Hoạt động gì?
“Không phải tôi vừa nói sao? Ngoài lễ hội trường ra thì chúng ta còn có thể tổ chức hoạt động khi nào nữa?”
Thế thì nó không phải là hoạt động quân đoàn, mà là hoạt động trường. Nếu cậu thật sự muốn lễ hội trường sống động hơn, cậu nên gia nhập ban tổ chức lễ hội đi. Sau đó cậu tha hồ mà đi làm đầy tớ của dân.
“Vậy chẳng có nghĩa lí gì cả. Thứ chúng ta cần là một hoạt động theo phong cách Quân đoàn SOS! Chúng ta đã làm bao việc để phát triển quân đoàn đến như ngày hôm nay! Không ai trong trường mà không biết chúng ta là ai! Cậu không hiểu sao?”
Hoạt động theo phong cách của Quân đoàn SOS là cái quái gì? Nghĩ lại những hoạt động Quân đoàn SOS đã tổ chức suốt sáu tháng qua, tôi đột nhiên cảm thấy buồn bã.
Cậu chỉ nói nhăng nói cuội bất cứ thứ gì nảy ra trong đầu, đối với cậu thế thì dễ lắm, nhưng cậu có biết Asahina và tôi phải chịu đựng những gì cả sáu tháng trước không? Tất cả những gì Koizumi có thể làm là mỉm cười như một tên ngốc, trong khi Nagato không giúp đỡ được gì nhiều, cậu nên quân tâm đến những người như tôi hơn, người luôn luôn ở bên cạnh cậu. À, và Asahina chắc chắn cũng không phải là người bình thường, nhưng vì chị ấy quá đáng yêu, đối với tôi thế là ổn. Bởi vì tất cả những gì chị ấy cần làm là đứng đò và để đôi mắt của tôi thưởng thức hình ảnh ấy và chăm sóc vùng đất khô cằn trong trái tim tôi.
“Chúng ta cần làm gì đó xứng đáng với sự mong đợi của mọi người.”
Haruhi lẩm bẩm, trông không vui chút nào. Mà nhắc mới nhớ, ai lại mong đợi điều gì từ Quân đoàn SOS chứ? Đây đúng là một bảng câu hỏi có giá trị! Quân đoàn SOS còn chưa phát triển gì cả, số lượng thành viên vẫn dậm chân tại chỗ, chứ đừng nói đến được thăng lên Hội. Thế nên tốt nhất cứ để nguyên như vậy là ổn, nhưng sớm muộn gì, một ngày nào đó tàu tốc hành Haruhi sẽ lăn bánh. Chỉ có năm hành khách trên chuyến tàu ấy, nhưng ít nhất tìm người thay thế cho tôi. Hay có lẽ chỉ cần cho tôi lương theo giờ, 100 yen thôi cũng được rồi.
Haruhi mất ba mươi giây để uống hết li trà, sau đó gọi Asahina để lấy li thứ hai.
“Còn chị thì sao, Mikuru-chan? Chị có kế hoạch gì chưa?”
“Ừmm…nếu nói về lớp của mình…Lớp của mình đang định bán mì và trà…”
“Chắc Mikuru-chan là người phục vụ, đúng không?”
Asahina mở to mắt.
“Làm sao bạn biết? Mình muốn nấu ăn, nhưng mọi người khác muốn mình…”
Đôi mắt Haruhi bây giờ trông như đang có âm mưu gì đó, cái kiểu cặp mắt xảo quyệt không mấy tốt lành. Haruhi hướng về phía giá treo đồ, nhất định cô ấy đang nghĩ rằng cô ấy vẫn chưa cho Asahina mặc trang phục phục vụ bàn.
Vẻ mặt của Haruhi đầy những suy tư.
“Còn lớp của Koizumi-kun thì sao?”
Koizumi nâng mày.
“Chúng tôi quyết định diễn kịch, nhưng có nhiều ý kiến khác nhau. Một số thì muốn kịch bản tự viết, trong khi số khác muốn diễn kịch cổ điển. Lễ hội trường sắp đến thế mà chúng tôi vẫn tranh luận gay gắt về chuyện đó. Cũng phải mất khá thời gian trước khi mọi việc được định đoạt.”
A, một lớp học sống động đúng là tốt hơn nhiều, dù lắm khi cũng có rắc rối.
“Hừm.”
Đôi mắt của Haruhi bây giờ di chuyển về phía thành viên không hề lên tiếng còn lại.
“Yuki thì sao?”
Sinh vật ngoài hành tinh thích đọc sách ngẩng đầu lên như một con lửng cảm nhận thấy cơn mưa.
“Tiên tri.”
Cô ấy đáp lại một cách vô cảm như mọi khi.
“Tiên tri?”
Tôi xen vào hỏi.
“Đúng.”
Nagato gật đầu, trông gương mặt cô ấy còn không giống như là đang thở.
“Cậu chịu trách nhiệm bói toán cho người khác sao?”
“Đúng.”
Nagato bói toán ư? Cô ấy sẽ đưa ra lời tiên tri? Tôi có thể tưởng tượng ra Nagato với chiếc nón nhọn đầu màu đen, mặc áo choàng màu đen và mang theo quả cầu thủy tinh; sau đó tôi hình dung ra cảnh cô ấy nói với một cặp nam nữ “Hai người sẽ chia tay trong năm mươi tám ngày ba giờ và năm phút.”
Cậu không thể nghĩ ra lời nói dối nào tốt hơn sao? Việc Nagato có thể tiên đoán tương lai là một bí ẩn khác tôi không bao giờ biết được.
Lớp của Asahina mở quán ăn, lớp của Koizumi đóng kịch, trong khi lớp của Nagato tiên tri? Tại sao những hoạt động của lớp khác nghe thú vị hơn nhiều cái trò bảng câu hỏi của chúng tôi? A đúng rồi, cậu nghĩ sao? Tại sao chúng ta không kết hợp những thứ ở trên và diễn một vở kịch tiệc trà tiên tri?
“Nói nhảm thế đủ rồi, cuộc họp bắt đầu ngay đây.”
Ý kiến vừa rồi của tôi bị Haruhi đá văng không thương tiếc và cô ấy bước về phía chiếc bảng trắng.
Cô ấy kéo cây chỉ bảng cho tới khi nó dài như ănten radio và đập đập nó lên bảng.
Có gì viết trên đó đâu, cậu muốn tôi nhìn cái gì?
“Chút nữa sẽ có thôi. Mikuru-chan, chị chịu trách nhiệm ghi chép lại. Cẩn thận viết hết những gì tôi nói nhé.”
Asahina trở thành thư kí hồi nào vậy? Tôi e rằng không ai biết cả, bởi vì Haruhi mới vừa quyết định chuyện đó thôi.
Asahina, cô gái pha trà và thư kí, lấy một cây bút lông và đứng cạnh tấm bảng, nhìn lên khuôn mặt của Haruhi.
Haruhi nói với giọng phấn khích – “Quân đoàn SOS sẽ làm phim!”
Tôi thật sự không hiểu não của Haruhi hoạt động thế nào. Nhưng chuyện đó không thành vấn đề, vì cô ấy lúc nào cũng như vậy. Thành ra đây không còn là một cuộc họp, nhưng là một cơ hội để cô ấy huyên thuyên ý kiến riêng của mình.
“Không phải lúc nào cũng luôn như thế sao?” – Koizumi nhẹ nhàng nói với tôi, mang một nụ cười bảnh bao đến mức hối thúc người ta phải vẽ ra. Koizumi mở miệng một cách nhã nhặn, “Chắc chắn Suzumiya-san đã biết cô ấy muốn làm gì ngay từ lúc đầu tiên nên tôi không nghĩ còn gì để bàn luận nhiều. Cậu có nói cho cô ấy nghe điều gì cậu không nên nói không?”
Tôi không nhớ là đã kể cho cô ấy nghe gì về phim ảnh trong ngày hôm nay. Có lẽ cô ấy xem phải một bộ phim cấp C tệ hại tối hôm qua và thấy nó quá chán nên bây giờ cô ấy tìm cách để xả bực bội?
Thế nhưng Haruhi tin rằng bài nói của cô ấy đã làm tất cả khán giả xúc động và trông vô cùng hào hứng. “Tôi cá rằng mọi người đều có câu hỏi rồi phải không?”
Tôi chỉ có câu hỏi rằng đầu óc của cậu hoạt động thế nào thôi.
“Khi một sêri phim dài tập kết thúc, nhân vật chính thường hay chết phút cuối cùng, nhưng như thế có bất thường quá không? Tại sao anh ta chết ngay lúc cuối? Nghe vô lí hết sức, thế nên tôi ghét phim nào mà có ai chết ở đoạn cuối. Tôi sẽ không bao giờ làm phim như thế!”
Chúng ta đang nói về phim hay sêri dài tập nhỉ?
“Không phải tôi vừa nói rằng chúng ta sẽ làm phim sao? Ngay cả lỗ tai của figure haniwa còn lớn hơn cậu. Hãy nhớ cho kĩ từ một từ tôi vừa nói đấy.”
Tôi thà nhớ tên tất cả nhà ga trạm xe lửa gần đây còn hơn nhớ mấy cái câu tu từ vớ vẩn của cậu.
Asahina, người trông không giống như đến từ Câu lạc bộ Thư pháp, viết dòng chữ ‘Phát hành phim’ một cách tao nhã lên bảng, Haruhi gật đầu thỏa mãn.
“Thế đấy, giờ thì cậu hiểu chưa?”
Haruhi vui vẻ nói như một phát thanh viên dự báo thời tiết dự báo rằng cơn mưa mùa hạ sắp kết thúc sớm.
“Rồi sao?”
Tôi hỏi như một lẽ dĩ nhiên. Tôi chỉ hiểu dòng ‘Phát hành phim’. Cô ấy định kiếm một studio phim tài trợ cho phim của cô ấy ở đâu? Hay cô ấy đã tìm ra studio đó rồi?
Thế nhưng đôi mắt đen của Haruhi lấp lánh, nụ cười rực rỡ.
“Kyon, đầu óc của cậu đơ đi rồi à? Đương nhiên chúng ta sẽ làm phim. Bộ phim sắp được chiếu trong buổi lễ hội trường, với chú thích ‘Quân đoàn SOS hân hạnh giới thiệu’ ngay đầu phim.”
“Chúng ta thành Nhóm Học tập Điện ảnh bao giờ vậy?”
“Cậu lảm nhảm cái gì thế? Đây sẽ luôn là Quân đoàn SOS! Tôi không nhớ có cái Nhóm Học tập Điện ảnh nào ở đây cả.”
Haruhi tàn nhẫn nói thứ gì đó chắc hẳn sẽ làm Nhóm Học tập Điện ảnh ngứa tai khi họ nghe thấy.
“Việc này đã được quyết định từ lâu rồi! Không xem xét lại gì cả! Mọi phản đối sau này sẽ bị bác bỏ!”
Vì chủ tịch ban giám khảo của Quân đoàn SOS đã nói thế, tôi cho rằng chắc ý kiến ấy không thể bị đảo lộn? Kẻ quái quỷ nào trao cái ngôi thủ lĩnh Quân đoàn SOS cho Haruhi thế? Không, khoan đã, nghĩ lại, cô ấy chính là người tự nhận chức thủ lĩnh. Dù bạn có sống trong thế giới nào, bao giờ cũng có kẻ ồn ào và kiêu căng có cái tôi to tổ bố. Nhờ vậy, những người như tôi và Asahina, những người có xu hướng ngã theo số đông, luôn luôn cảm thấy rối bời. Đây là sự đối lập của hiện thực lạnh lẽo và ác nghiệt này; nó cũng là sự thật.
Trong khi tâm trí của tôi đang chìm sâu trong câu hỏi triết học rằng xã hội lí tưởng là thế nào…
“Thì ra là vậy.” – Koizumi nói như thể hắn hiểu hết mọi thứ. Hắn mỉm cười với tôi lẫn Haruhi và nói “Tôi hiểu rồi.”
Này, Koizumi, đừng có lịch sự nhận quả bom mà Haruhi vừa mới thả! Cậu không có ý kiến riêng về việc này sao?
Koizumi khẽ búng đường xẻ ngôi trên tóc của mình bằng ngón tay. “Theo tôi hiểu, chúng ta sẽ tự làm một bộ phim để thu hút khách tham quan vào xem. Đúng không?”
“Chính xác!”
Haruhi đập cây ‘ănten’ của cô ấy lên bảng.
Asahina giật mình, thế nhưng chị ấy can đảm nói “Nhưng……tại sao bọn mình quyết định làm phim?”
“Hôm qua, tôi không ngủ được.” – Haruhi giơ cây ănten trước mắt và vẩy vẩy nó như cái cần gạt nước xe hơi. “Thế nên tôi bật tivi lên rồi rút cuộc xem phải một bộ phim kì quặc. Lúc đầu tôi không thấy hứng thú gì lắm, nhưng vì tôi không còn gì khác để làm, tôi quyết định xem thử.”
Biết ngay mà.
“Nó đúng là một bộ phim chán òm, chán tới nỗi thôi thúc tôi gọi nhá máy quốc tế đến nhà đạo diễn; đó là lí do tôi nảy ra ý tưởng này.”
Đầu cây chỉ bảng chỉ về phía gương mặt nhỏ nhắn của Asahina.
“Nếu phim kiểu đó có thể tồn tại, thế thì tôi nhất định làm được một bộ phim còn hay hơn!” – Haruhi ưỡn ngực tự tin nói. “Đó là lí do tôi muốn thử xem thế nào, các cậu có ý kiến gì không?”
Asahina lắc đầu nguầy nguậy như thể đang hoảng sợ. Ngay cả khi Asahina có ý kiến, chị ấy chắc hẳn cũng sẽ không nói gì, Koizumi là một tên lúc nào cũng gật đầu đồng ý, và dù sao Nagato cũng không bao giờ nói chuyện, thế nên người làm việc nói chuyện luôn luôn là tôi.
“Có vẻ cậu nhất quyết trở thành đạo diễn phim hay làm nhà phát hành, thế thì với bọn tôi cũng ổn thôi, đó là lựa chọn của cậu và cậu có thể theo đuổi giấc mơ đó theo ý thích. Có nghĩa rằng bây giờ chúng tôi cũng có thể tiến lên và theo đuổi giấc mơ của chúng tôi.”
“Tôi không hiểu cậu nói gì cả.”
Haruhi bĩu môi như một con vịt. Tôi kiên nhẫn giải thích phân tích chi tiết của tôi cho cô ấy.
“Cậu nói rằng cậu muốn làm phim, thế mà bọn tôi chưa hề nghe thấy gì cả. Nếu bọn tôi không thích đề nghị này thì sao? Một bộ phim không thể làm với chỉ đạo diễn.”
“Bình tĩnh nào, tôi đã nghĩ ra kịch bản rồi.”
“Không, đó không phải là điều…”
“Đừng lo lắng gì cả. Cậu chỉ cần làm theo những gì tôi nói thôi, thế nên đừng bận tâm nhé.”
Tôi đang rất lo đây.
“Cứ để tôi lên kế hoạch, tôi sẽ giải quyết mọi việc.”
Bây giờ tôi còn lo lắng hơn nữa.
“Trời ơi, cậu phiền phức quá! Tôi sắp nói gì thì tôi sẽ làm cho được. Mục tiêu là vị trí đầu tiên trong bảng thăm dò hoạt động của lễ hội trường! Ai biết được, những tên ngốc dốt nát ở Hội Học sinh nhiều khi cuối cùng cũng công nhận Quân đoàn SOS là một câu lạc bộ chính thức…Không! Tôi sẽ khiến bọn họ công nhận chúng ta. Để đạt được mục tiêu này, chúng ta phải đưa ý kiến của mọi người về phe chúng ta đầu tiên!”
Ý kiến của mọi người và bình chọn ở cổng ra không nhất thiết phải tương ứng với nhau.
Tôi cố phản kháng.
“Còn chi phí sản xuất thì thế nào?”
“Nếu cậu nói về ngân quỹ, chúng ta có đấy.”
Ở đâu? Tôi chả tin rằng Hội Học sinh sẽ chi quỹ cho cái hội ngầm này để nó chi thực hiện các hoạt động.
“Không phải Câu lạc bộ Văn học có quỹ sao?”
“Đó là quỹ của Câu lạc bộ Văn học! Cậu không thể sử dụng nó!”
“Nhưng Yuki nói là được mà.”
Ôi trời. Tôi nhìn gương mặt của Nagato trong khi Nagato chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn tôi. Cô ấy không nói gì cả rồi từ từ quay trở lại đọc sách.
Không phải sẽ có người muốn tham gia vào Câu lạc bộ Văn học sao? Tôi không có ý định hỏi câu hỏi này, vì có khả năng Nagato cố ý sắp xếp làm sao để Câu lạc bộ Văn học cứ ở trong nguy cơ bị xóa sổ. Có vẻ như cô ấy đã biết Haruhi đang định làm gì và sẽ rất đáng thương nếu có ai đó muốn gia nhập Câu lạc bộ Văn học lúc này. Tôi ước có ai đó sẽ chiếm lại Câu lạc bộ Văn học khỏi lòng bàn tay của Haruhi quá.
Haruhi không để ý tôi đang suy nghĩ gì, cứ vẩy cây ănten của cô ấy trong thích thú. “Mọi người đã rõ chưa? Hãy xem hoạt động này quan trọng hơn hoạt động ở lớp các cậu! Nếu ai đó có ý kiến bất đồng, người đó có thể nói với tôi sau khi lễ hội trường kết thúc, được chứ? Mệnh lệnh của đạo diễn là tuyệt đối!”
Haruhi tuyên bố một cách mạnh mẽ, như một con gấu bắc mỹ trong sở thú cầm một cây nước đá giữa trời mùa hè nóng nực. Những thứ xung quanh không còn là mối bận tâm với cô ấy nữa.
Đầu tiên cô ấy là thủ lĩnh quân đoàn, bây giờ cô ấy muốn làm đạo diễn nữa sao? Cô ấy còn muốn làm nghề gì nữa đây?......Và đừng nói với tôi rằng cậu muốn thành Thượng đế đấy.
“Hôm nay thế là xong! Vì tôi cần phải suy nghĩ chọn diễn viên và đoàn làm phim ra sao rồi tìm nhà tài trợ nữa. Làm một bộ phim cần nhiều công đoạn thật.”
Tôi không dám chắc làm một bộ phim cần công đoạn gì, nhưng cô ấy đang có kế hoạch quái quỷ gì chứ? Tài trợ?
Rầm!
Một tiếng động to vang vọng khắp phòng. Tôi quay người lại và thấy Nagato đang gập sách. Tiếng động ấy giờ đã trở thành tín hiệu không chính thức của Quân đoàn SOS kết thúc một ngày làm việc.
“Chúng ta sẽ thảo luận chi tiết vào ngày mai!”
Sau khi nói xong, Haruhi chạy vù ra khỏi căn phòng như một con mèo nghe thấy tiếng hộp đồ ăn mở ra. Tôi không nghĩ còn nhiều chi tiết để thảo luận lắm.
“Nhưng thế không ổn sao?”
Người duy nhất nói vậy chỉ có thể là Koizumi.
“Miễn không phải là săn bắt sinh vật ngoài hành tinh để diễn xiếc rùng rợn hay bắn rụng UFO và phơi bày thiết bị bên trong nó ra là tôi an tâm rồi.”
Tôi nghe câu này ở đâu rồi nhỉ?
Nhà ngoại cảm mỉm cười che miệng lại và phá ra cười.
“Hơn nữa, tôi có hơi quan tâm Suzumiya-san sẽ làm phim kiểu gì, tôi có cảm giác tôi có thể hình dung ít nhiều cô ấy đang nghĩ gì.”
Koizumi liếc nhìn về phía Asahina khi chị ấy lau dọn những li trà.
“Đây có thể sẽ là một buổi lễ hội trường thú vị, vui lắm đây.”
Tôi bị hắn ảnh hưởng và cũng hướng ánh mắt về phía Asahina. Trong khi chúng tôi đang nhìn chằm chằm về chiếc băng đội đầu nảy lên nảy xuống với tóc của chị…
“Á! B…bạn đang nhìn gì vậy?”
Khi để ý thấy hai thằng con trai lom lom nhìn mình, Asahina ngưng việc chị ấy đang làm lại và đỏ mặt bừng bừng.
Tôi tự nhủ trong lòng.
Ôi không, không có gì cả. Mình chỉ đang nghĩ rằng không biết lần này Haruhi sẽ mang trang phục gì nhỉ?
Chuẩn bị về nhà…hay đúng hơn, đơn giản là đặt sách lại vào trong cặp, Nagato lặng lẽ đứng lên và hướng ra cửa phòng. Có khi nào Nagato đọc một quyển sách về tiên tri không? Bởi vì nó được viết bằng một ngôn ngữ nước ngoài mà tôi không hiểu.
“Nhưng mà…” – Tôi lẩm bẩm.
Một bộ phim…nhỉ?
Thật lòng, tôi cũng có hơi hứng thú, dĩ nhiên sự hứng thú của tôi không sâu sắc như Koizumi, chắc hẳn cũng như sinh vật phù du sống ở thềm lục địa.
Có lẽ tôi nên mong đợi nó chăng?
Bởi vì không ai khác mong đợi điều gì từ nó.
Tôi rút lại tất cả những gì tôi vừa nói, tôi không mong đợi gì cả.
Bởi vì sau giờ học ngày tiếp theo, tôi đã phải chịu đựng.
- Sản xuất bởi: Quân đoàn SOS
- Sản xuất điều hành / Đạo diễn / Kịch bản: Suzumiya Haruhi
- Nhân vật nữ chính: Asahina Mikuru
- Nhân vật nam chính: Koizumi Itsuki
- Nhân vật phụ: Nagato Yuki
- Trợ lí đạo diễn / Quay phim / Biên tập / Đạo cụ / Thu thập thông tin / Việc vặt khác: Kyon
Khi tôi nhìn thấy thứ được viết trong tập, tôi chỉ nghĩ được một điều.
“Vậy chính xác tôi làm gì?”
“Dĩ nhiên là việc ghi trên đó rồi.”
Haruhi vẫy cây gậy của mình như một nhạc trưởng.
“Cậu là nhân viên hậu trường, giống như diễn viên và đoàn làm phim đã miêu tả ấy. Chúng ta có dàn diễn viên xuất sắc chứ nhỉ?”
“M...mình đóng vai chính sao?”
Asahina hỏi với giọng nhỏ nhẹ. Hôm nay chị ấy mặc đồng phục bình thường thay vì trang phục hầu gái bởi vì Haruhi nói rằng chị ấy không cần phải thay đồ hôm nay. Có vẻ như Haruhi sắp dẫn Asahina đi đâu đó.
“Nếu được, mình có thể đóng vai nào nhỏ được không…..”
Asahina xin Haruhi với vẻ mặt buồn bã.
“Không.” – Haruhi đáp lại – “Tôi sẽ làm cho Mikuru-chan trở nên nổi tiếng, dù sao, chị giống như nhãn hiệu đã được đăng kí của quân đoàn chúng ta. Tất cả những gì chị cần làm là tập luyện kí tên đi, vì khi tới buổi công chiếu, người hâm mộ sẽ xếp hàng đợi chữ kí của chị đấy.”
Công chiếu? Cô ấy định tổ chức sự kiện như vậy ở đâu thế này?
Asahina có vẻ không thoải mái lắm về việc ấy.
“……Nhưng mình không biết đóng phim.”
“Đừng lo, tôi sẽ chỉ dẫn kĩ càng cho chị.”
Asahina ngẩng đầu bối rối nhìn tôi rồi hạ lông mày xuống một cách buồn bã.
Bây giờ chỉ có ba chúng tôi ở đây vì lớp của Nagato và Koizumi có cuộc họp cho hoạt động ở lễ hội trường và hôm nay họ sẽ đến trễ. Tôi chưa từng nghĩ rằng có người lại ở lại sau giờ học để chuẩn bị mấy thứ này; ý của tôi là tất cả bọn họ chỉ cần ngồi đó và mọi chuyện sẽ qua. Tôi ngạc nhiên vì có kha khá người nghiêm túc về sự kiện đấy.
“Nói cách khác, Yuki và Koizumi-kun không hề xem trọng quân đoàn gì cả.” – Haruhi bực tức nói. Cô ấy không biết làm sao để xua tan cơn nóng và chỉ ngón tay về phía tôi. “Rõ ràng tôi đã nói hoạt động này có ưu tiên cao hơn những thứ khác. Thế mà họ lại quyết định đến trễ để họ có thể tham gia hoạt động lớp. Chắc tôi cần phải cảnh cáo bọn họ.”
Có lẽ Nagato và Koizumi gắn bó với lớp của mình hơn là Haruhi và tôi. Đứng trên quan điểm nào đó, ba người chúng tôi ở đây vào thời điểm này thì còn lạ lùng hơn.
Tôi chợt nảy ra một điều.
“Asahina-san, chị không cần tham gia họp lớp sao?”
“Ừm, chị chỉ chịu trách nhiệm phục vụ khách hàng thôi, vì vậy việc còn lại là thiết kế trang phục. Chị vẫn không biết mình sẽ mặc trang phục gì, nhưng chị rất trông chờ vào nó.”
Asahina đỏ mặt và mỉm cười. Có vẻ chị ấy đã quen với việc cosplay rồi. Thay vì cứ dính vào Quân đoàn SOS và bị ép phải mặc đủ thứ trang phục vô nghĩa chẳng vì lí do gì, không phải chị ấy mặc đồ nào đó phù hợp thời điểm sẽ tốt hơn sao? Một nữ phục vụ xuất hiện trong một quán mì là hoàn toàn bình thường, bình thường so với hầu gái trong phòng Câu lạc bộ Văn học nhiều.
Tôi không bao giờ biết cách làm sao Haruhi xen vào chủ đề thảo luận được.
“Vậy này, Mikuru-chan, chị muốn mặc đồ nữ phục vụ sao? Sao chị không nói ra? Thế thì dễ rồi, tôi sẽ tìm một bộ cho chị.”
Tôi không quan tâm lắm đến mấy lời nhận xét hài hước của cậu, nhưng cậu không nghĩ rằng sẽ không thích hợp lắm nếu có ai đó trong phòng Câu lạc bộ Văn học mặc hết trang phục này đến trang phục khác ngoài đồng phục sao? Ngay cả trang phục y tá lúc trước cũng đáng thắc mắc, nếu chị ấy phải mặc trang phục nào đó, tôi vẫn thấy trang phục hầu gái là tốt nhất…Hay đây là sở thích riêng của tôi?
“Thôi, được rồi.”
Haruhi quay sang tôi.
“Kyon, cậu có biết điều gì quan trọng nhất khi làm phim không?”
Hừm……Tôi cố nhớ ra mỗi cảnh phim đã làm tôi xúc động xứng đáng để tham khảo. Khi tôi nghĩ xong, tôi tự tin trả lời.
“Sự mới mẻ và đam mê?”
“Không phải thứ trừu tượng thế!”
Haruhi phản bác suy nghĩ của tôi.
“Đương nhiên đó là máy quay rồi! Làm sao chúng ta có thể quay phim mà không có máy quay chứ?”
Cậu nói cũng đúng đấy, nhưng tôi không bàn đến thứ gì đó thực dụng đến vậy…Thôi quên đi, tôi cũng chả có nhiều ý tưởng đột phá hay đam mê để làm phim và lí thuyết phim ảnh, thế nên tôi sẽ không cãi lại.
“Quyết định thế nhé.”
Haruhi rút cây chỉ bảng lại và quẳng lên bàn thủ lĩnh.
“Bây giờ chúng ta sẽ đi lấy máy quay.”
Thụp! Tiếng ghế đẩy ra đằng sau vang lên. Tôi quay người lại và thấy gương mặt của Asahina tái xanh. Không thể trách chị được; dù sao, Haruhi đã chôm chỉa một cách dã man chiếc máy tính trong phòng này từ Nhóm Học tập Tin học, lợi dụng Asahina tội nghiệp làm vật hi sinh.
Mái tóc nâu của Asahina run lên, chị ấy từ từ mở đôi môi như hoa anh đào của mình và nói.
“Ư…ưmm…S…Suzumiya-san, mình vừa nhớ ra vài việc, mình cần phải quay trở về lớp học.”
“Im lặng.”
Haruhi mang một vẻ mặt khủng khiếp. Asahina giật thót và ngồi thụp xuống trên ghế ngay lập tức. Sau đó Haruhi mỉm cười nhẹ nhàng.
“Đừng lo lắng gì cả.”
Chỉ vì cậu nói “đừng lo lắng” không đảm bảo rằng điều gì đó đáng lo lắng sẽ không xảy ra.
“Lần này tôi sẽ không sử dụng người của Mikuru-chan làm vật hi sinh đâu, tôi chỉ cần hai người giúp chút việc thôi.”
Asahina nhìn tôi với đôi mắt như con bê sắp sửa bị đưa lên xe tải đến nhà giết thịt. Tôi nói với Haruhi mà không phải hét lớn.
“Ít nhất phải nói với bọn tôi cậu cần bọn tôi giúp gì chứ! Còn không tôi và Asahina-san sẽ không ra khỏi chỗ này.”
Vẻ mặt của Haruhi như nói rằng “Hai người này bị gì vậy?”
Cô ấy nói “Tôi sẽ đi tìm nhà tài trợ, sẽ dễ dàng gây ấn tượng nếu tôi dắt nữ diễn viên chính đi cùng, đúng không? Cậu cũng đi theo nữa! Bởi vì cậu phải xách dụng cụ!”
thay đổi nội dung bởi: Solarius, 26-07-2011 lúc 12:43 AM.
The Following 2 Users Say Thank You to Solarius For This Useful Post:
Đã là mùa thu, thế nhưng không hiểu sao thời tiết lại ít khi lạnh. Như thể mùa màng của trái đất sai lệch hết cả rồi và quên mang mùa thu đến cho Nhật Bản. Cái nóng mùa hè giờ đã kéo dài đến vô tận, và trừ khi có ai đó làm một quả homerun, cái nóng ấy chưa có khả năng sẽ chấm dứt sớm. Ngay cả nó có chấm dứt sớm đi nữa, người ta cũng sẽ có cảm giác mùa thu bị mùa đông hất cẳng nhanh chóng khi thời gian trôi qua.
“Chắc chúng ta trễ rồi.” – Haruhi nói, vì thế chúng tôi thu dọn cặp táp và rời khỏi trường. Haruhi nhanh chân chạy dọc ngọn đồi cong cong trải dài. Cô ấy đi đâu vậy kìa? Tôi sẽ hiểu ra vấn đề nếu chúng tôi hướng đến Câu lạc bộ Tin học, dù sao, chúng tôi là một câu lạc bộ bí ẩn đã tồn tại trong sáu tháng mà chả ai biết phương châm ban đầu là gì. Bị đá ra khỏi phòng là một kết thúc hợp lí đối với chúng tôi.
Chúng tôi xuống ngọn đồi và leo lên chuyến đường sắt ngoại thành trong vùng. Ba trạm tiếp theo, chúng tôi đến một vùng với con đường đầy những cây hoa anh đào mà Asahina và tôi đã đi cùng nhau một lần. Nơi này có một khu siêu thị phức hợp và một đoạn đường mua sắm, bởi vì thế, nó là một điểm khá nhộn nhịp và đông đúc.
“Ngay đây.”
Cuối cùng, Haruhi dừng lại và chỉ về phía một cửa tiệm điện tử.
“Ra là vậy.” – Tôi đáp lại.
Chắc hẳn cô ấy định tống tiền cửa hàng này vì thiết bị quay phim của họ.
Tôi tự hỏi không biết cô ấy sẽ làm thế nào đây?
“Hai người đợi ở chỗ này trong khi tôi vào thương lượng với người ta.”
Haruhi đẩy cặp của cô ấy cho tôi và không chút do dự bước vào cửa tiệm gắn đầy cửa kính.
Asahina nấp đằng sau tôi, cứ nhìn chằm chằm suốt vào cửa hàng sáng trưng bởi tất cả những dụng cụ chiếu sáng. Chị cứ như một học sinh tiểu học rụt rè khi đến thăm nhà bạn mình lần đầu tiên. Khi tôi nhìn sau lưng Haruhi, cô ấy đang vẫy vẫy tay và nói với ai đó trông như quản lí của cửa hàng, khao khát bảo vệ Asahina của tôi trở nên mạnh mẽ. Nếu Haruhi định làm gì đó lố bịch, tôi sẽ dắt Asahina dưới cánh tay tôi và bỏ chạy ngay lập tức.
Qua cửa kiếng, Haruhi nói chuyện và chỉ trỏ đầu tiên là về phía đống thiết bị, rồi đến chính cô ấy, và rồi đến quản lí. Trong khi đó, quản lí gật đầu không dứt. Tôi tự hỏi không biết tôi có nên cảnh báo ông ta không được tin vào những gì cô ấy nói dễ dàng đến thế không?
Sau một lúc, Haruhi quay lại và chỉ ngón tay về phía chúng tôi, những kẻ đã sẵn sàng bỏ chạy nếu có chuyện gì không ổn. Sau đó, cô ấy nở nụ cười ấm áp, vẫy tay và tiếp tục bài thuyết trình của mình.
“Bạn ấy đang làm gì vậy...?” – Asahina đứng kế bên tôi ló đầu ra rồi thụt đầu vào và hỏi. Nếu ngay cả một nhà du hành thời gian từ tương lai như Asahina còn không biết câu trả lời thì chả đời nào tôi biết được cả.
“Ai mà biết? Chắc định yêu cầu bọn họ đưa miễn phí chiếc máy quay phim tốt nhất của họ cho cậu ấy.”
Cô ấy là loại người có thể làm một chuyện như thế không chút nao núng. Bởi vì cô ấy thật sự tin rằng chính cô ấy là trung tâm vũ trụ và mọi thứ khác xoay xung quanh cô ấy.
“Phiền phức thật.”
Tôi nhớ ra cuộc thảo luận cũng tương tự thế với Nagato lúc trước.
Haruhi tin rằng nguyên tắc và phán đoán của cô ấy hoàn toàn tuyệt đối. Cô ấy không hiểu những gì người khác suy nghĩ, hay nhận ra rằng có lẽ người ta suy nghĩ khác với cô ấy, nói đúng hơn, ngay từ đầu, cô ấy chả hề mảy may bận tâm cách suy nghĩ của mình trái ngược hẳn với người khác.
Nếu người ta muốn du hành thời gian, cứ việc bỏ Haruhi lên tàu vũ trụ. Bởi vì chắc chắn cô ấy không thèm quan tâm quái gì đến Thuyết Tương đối.
Khi tôi đề cập chuyện này với Nagato, tất cả những gì mà sinh vật ngoài hành tinh ấy nói là “Ý kiến của cậu có lẽ chính xác.”. Đối với Nagato, điều đó rất có ý nghĩa. Đối với những người khác, Suzumiya Haruhi là một trò cười.
“A, hình như bọn họ xong rồi.”
Tiếng thì thầm của Asahina kéo tôi quay trở về thực tại từ cơn mơ màng của mình.
Haruhi xông ra từ trong cửa hàng điện tử với vẻ mặt thỏa mãn, ôm một chiếc hộp nhỏ trong tay. Có một bức hình minh họa ở mặt bên chiếc hộp với tên sản phẩm. Nếu tôi không nhầm, đây đúng là một chiếc máy quay phim.
Không biết cô ấy dùng gì để đe dọa phía bên kia nhỉ?
Cô ấy dọa sẽ phóng hỏa cửa hàng? Hay có lẽ kích động chiến dịch tẩy chay? Hay có lẽ gửi fax quấy rối suốt đêm? Hay bắt đầu gây sự ngay tại đây? Có khi nào cô ấy còn đe dọa đánh bom tự sát cùng với cửa hàng không?
“Đừng có nhảm nhí! Tôi không phải cái dạng đến mức đi tống tiền!”
Haruhi vui vẻ bước đi dưới trần nhà làm bằng kính của phố mua sắm.
“Bây giờ chúng ta đã hoàn thành bước đầu tiên! Dễ thật!”
Tôi bị ép buộc phải mang cái hộp chứa máy quay phim trong khi đi theo Haruhi. Tôi nhìn mái tóc rũ xuống sau lưng cô ấy và hỏi “Làm sao cậu kiếm được một thứ đắt tiền thế này? Hay tại vì cậu phát hiện ra bí mật xấu xa của ông quản lí?”
Đúng thật, những lời đầu tiên Haruhi nói khi xông ra từ cửa hàng là “Lấy được rồi!”. Nếu ông quản lí muốn cho không người khác đồ đạc đến thế, tôi cũng muốn xếp hàng lấy phần. Xin cậu đấy, nói tôi biết cái từ ma thuật cậu đã sử dụng đi!
Haruhi quay lại và mỉm cười. “Thật mà, chẳng có gì đâu! Tôi nói rằng tôi muốn làm một bộ phim và cần máy quay, và rồi ông ta nói ‘Được thôi.’. Chẳng có vấn đề gì cả.”
Tôi có cảm giác rằng bây giờ ngay cả mọi việc cũng tiến triển thuận lợi, nó sẽ không kết thúc dễ dàng đâu. Tôi có lo lắng quá chăng?
“Đừng có chấp nhặt tiểu tiết, cứ vui vẻ làm người hầu của tôi và mọi chuyện sẽ ổn cả thôi!”
[Only registered and activated users can see links. ]
Thật không may, đến bây giờ, tôi vẫn giữ cái cảm giác bất an từ mùa xuân này khi bước lên con tàu có tên Titanic. Tôi muốn gửi tín hiệu SOS, nhưng đáng buồn thay, tôi không biết mã Morse, và tôi không phải là kiểu người có thể vui vẻ khi bị gọi là người hầu.
“Được rồi! Đến cửa hàng tiếp theo!”
Trong đám đông hối hả, Haruhi vẫy tay và sải bước về phía trước. Tôi và Asahina nhìn nhau và rồi nhanh chóng theo sau lưng Haruhi.
Sau đó, Haruhi ghé vào một cửa hàng đồ chơi và mô hình.
Như lúc nãy, Asahina và tôi bị bỏ lại bên ngoài trong khi cô ấy vào trong thương lượng. Tôi đang bắt đầu có suy nghĩ cô ấy đang có âm mưu gì đó, vì mỗi lần cô ấy chỉ về phía chúng tôi, ngón tay của cô ấy lúc nào cũng hướng trực tiếp vào Asahina. Nếu tôi đoán đúng, nhất định cô ấy đang lợi dụng Asahina làm vật trả giá gì gì ấy. Asahina vẫn chưa nhận ra vì chị ấy đang tò mò ngắm nhìn quả địa cầu trên màn hình ở cửa sổ.
Vài phút sau, Haruhi đi ra, ôm theo một cái thùng to với cô ấy. Lần này là gì đây?
“Vũ khí.” – Haruhi trả lời và đẩy cái thùng về phía tôi. Tôi nhìn cẩn thận và thấy nó là một mô hình nhựa; trông nó giống vũ khí hình cây súng. Cô ấy muốn gì với thứ này đây?
“Chúng ta sẽ cần nó cho những pha hành động, pha đấu súng ấy! Một trận chiến nảy lửa là nguyên liệu cơ bản cho bất kì bộ phim ăn khách. Nếu có thể, tôi muốn cho nổ tung cả tòa nhà. Cậu biết người ta bán thuốc nổ ở đâu không? Tôi không biết cửa hàng cơ khí có bán không nữa.”
Làm quái gì mà tôi biết được? Ít nhất tôi biết được rằng cậu sẽ không tìm chúng ở tiệm tạp hóa hay trên mạng. Có lẽ thuốc nổ có ở công trường khai thác đá đấy...Tôi muốn nhắc Haruhi nhớ điều này, nhưng nhanh chóng gạt ý nghĩ ấy đi, chủ yếu là vì chắc chắn cô ấy sẽ đến đó giữa đêm hôm khuya khoắt và chôm thuốc nổ với dây cháy chậm.
Tôi hạ máy quay và hộp mô hình nhựa rồi lắc đầu.
“Bọn mình làm gì với mấy cái thùng này đây?”
“Cậu mang về nhà trước rồi ngày mai vác nó lên phòng câu lạc bộ. Bây giờ mang nó đến trường thì rắc rối lắm.”
“Tôi hả?”
“Ừ, cậu chứ ai.”
Haruhi khoanh tay và lộ vẻ mặt rộng lượng. Đó là một nụ cười hiếm gặp ở trong lớp học và chỉ được dành riêng cho Quân đoàn SOS; mỗi lần Haruhi cười như thế, tôi luôn luôn phải xử lí những việc còn lại. Tôi là gì với cô ấy đây chứ?
“Xin lỗi...”
Asahina giơ tay lên một cách lễ phép.
“Mình phải làm gì đây...?”
“Bây giờ chị đi về nhà được rồi, Mikuru-chan. Hôm nay việc của chị thế là xong.”
Asahina chớp chớp mắt, trông như một người nào đó mới bị hồ li hớp hồn. Bởi vì tất cả những gì Asahina đã làm hôm nay là theo sát Haruhi và tôi, chắc hẳn chị ấy không biết tại sao Haruhi bắt chị ấy đi theo, dù tôi có thể đoán được Haruhi có âm mưu gì.
Haruhi bước đi một cách hăng hái như một giáo viên thể dục và dẫn chúng tôi đến nhà ga. Có vẻ như hoạt động kiểu Haruhi hôm nay đến đây là chấm dứt. Chiến lợi phẩm gồm một cái máy quay và mấy khẩu súng đồ chơi. Chắc hẳn Haruhi có được mấy thứ này là nhờ những biện pháp tà đạo hơn là nhờ thương lượng tài tình. Chi phí là không. Nói cách khác, chúng tôi lấy nó miễn phí.
Người ta nói rằng “Của biếu là của lo, của cho là của nợ”. Vấn đề là có vẻ như Haruhi chả thèm bận tâm. Nếu ai đó biết thứ gì làm cô ấy sợ chết khiếp, xin hãy cho tôi biết nhé.
Ngày hôm sau, bên trong cặp tôi, tôi phải xách thêm cái khối lượng phụ trội lên trên đồi.
“Này, Kyon! Cậu đang mang gì vậy? Quà tặng người đẹp nào đó ở trường hả?”
Chạy đến bên cạnh tôi là Taniguchi, bạn học của tôi và Haruhi, một sinh vật đơn bào giản đơn, và là một học sinh trung học bình thường có thể thấy bất kì đâu. Bình thường đúng là miêu tả chính xác về Taniguchi. Lúc này, đối với tôi, bình thường là một xa xỉ phẩm vì cái từ ấy biểu hiện sự kì diệu của ngôn ngữ sử dụng trong thế giới thật.
Tôi do dự một chút và rồi đẩy cái túi của cửa hàng nhẹ hơn vào tay Taniguchi.
“Cái quái gì thế này, súng đồ chơi hả? Tớ không biết cậu có sở thích này đấy.”
“Không phải của tớ, của Haruhi ấy.”
Sau đó tôi giải thích ngắn gọn cho Taniguchi, nhưng Taniguchi cũng khá có lí khi xem đây là một sở thích kì quặc.
“Tớ thấy khó tưởng tượng ra cái cảnh Suzumiya phá tung cái này ra, lắp ráp lại rồi giữ kĩ nó.”
Tôi cũng thấy khó mà tưởng tượng, còn ai ngoài Haruhi có thể phá thứ này ra rồi gắn nó như cũ? Tôi có thể kể với mọi người rằng hồi tôi còn nhỏ, tôi đã thử lắp một con rôbốt đồ chơi, nhưng dù tôi cố gắng thế nào, tôi vẫn không thể gắn đúng vai phải của nó và bực tức quẳng nó đi.
“Chắc cậu khốn khổ lắm nhỉ.”
Taniguchi nói với cái giọng nghe chả có chút thương cảm nào cả.
“Đến bây giờ, người duy nhất đủ khả năng bảo vệ Suzumiya chính là cậu. Tớ có thể cam đoan điều này, vì thế tốt hơn hết cậu nên dính chặt với cô ta đi.”
Cậu đang nói cái quái gì vậy? Không đời nào tớ muốn dính chặt lấy Haruhi! Người mà tớ nên gắn bó cùng đáng ra là Asahina. Tớ chắc rằng mọi người cũng cảm thấy như vậy.
Thằng quỷ sứ Taniguchi cười rúc rích.
“A, không được đâu nhé, dù sao chị ấy cũng là thiên thần bé nhỏ của trường Phương Bắc, niềm an ủi tất cả trái tim của bọn con trai. Nếu cậu không muốn bị cả nửa trường nhét vào bao bố, tớ khuyên cậu nên cẩn thận cái hồn. Tớ nghĩ cậu không muốn tớ lấy dao đâm sau lưng cậu đâu nhỉ?”
Được thôi, thế thì người đứng hạng thứ hai, tớ chọn Nagato vậy.
“Cũng không được đâu. Trông thế thôi mà cô ấy có nhiều kẻ thầm thương trộm nhớ lắm đấy. Làm sao mà cô ấy không đeo kính nữa nhỉ? Cô ấy đổi sang kính sát tròng rồi sao?”
“Hmm...sao cậu không tự đi hỏi xem?”
“Hỏi? Đến bây giờ, dù tớ có cố gắng thế nào, cô ấy phớt lờ hết những gì tớ nói. Mọi người trong lớp của Nagato tin chắc rằng một lời cô ấy nói ra là đủ để định đoạt duyên số của ngày hôm ấy.”
Đừng xem Nagato như là thượng đế nữa. Mê tín kiểu gì thế này? Cô ấy có lẽ không bình thường, nhưng theo chuẩn của cô ấy, thật ra cô ấy không có gì kì quặc. Dù tôi thật sự không biết tiêu chuẩn của cô ấy ra sao.
“Mà thôi, cậu hợp với Suzumiya lắm. Chỉ có cậu mới có thể có một cuộc nói chuyện ra hồn với đồ ngốc ấy. Vậy nên cậu nhớ để mắt trông chừng cô ta và tối thiểu thương vong càng ít càng tốt. Đúng rồi, lễ hội trường sắp đến, mấy cậu đang định tổ chức sự kiện hoành tráng nào đây?”
“Đừng có hỏi tớ.”
Tôi không phải là người phát ngôn của Quân đoàn SOS, nhưng Taniguchi tiếp tục. “Ngay cả khi tớ hỏi Suzumiya, cô ta thế nào cũng trả lời thứ gì đó loằng ngoằng khó hiểu và nếu như câu hỏi của tớ không đúng lúc, có khả năng tớ còn bị cô ta tấn công lại nữa. Còn Nagato Yuki, cậu chả moi móc được gì dù có hỏi thế nào đi chăng nữa; Asahina thì không được động đến, vì nhất định tớ sẽ bị tra tấn bởi một bầy quái vật nếu tớ cố nói chuyện với chị ấy. Cuối cùng, tớ phải hỏi cậu thôi.”
Cậu ta đúng là giỏi kiếm cớ. Theo lời cậu ta, tôi chỉ là một anh chàng tử tế.
“Không phải sao? Trông cậu như là loại người sẽ tiếp tục bước cùng với cô ta ngay cả khi cậu biết vực thẳm đang chờ cậu trước mặt.”
Khi chúng tôi đến gần cổng trường, tôi chộp cái cặp từ tay Taniguchi với vẻ mặt khó chịu.
Tôi không biết cái gì đón chờ tôi trong cái mớ điên rồ của Haruhi, nhưng tôi không nghĩ nó là điều gì đó tốt đẹp. Thế nhưng, tôi không phải là người duy nhất bước cùng với Haruhi trên hành trình hiểm nguy ấy. Có ít nhất ba người khác cùng với tôi. Hai người trong số họ chắc chắn biết cách tự lo cho thân mình, nhưng Asahina sẽ gặp nguy hiểm cực độ vì chị ấy không biết điều gì đón chờ mình. Cứ như thể chị không phải là người đến từ tương lai. Nhưng đó cũng là điểm khiến chị ấy cuốn hút.
“Nói rồi đấy...” – Tôi giải thích cho Taniguchi. “Cần có ai đó bảo vệ chị ấy.”
A, giống một câu mà nhân vật chính nên nói hơn rồi. Dù tôi chỉ bảo vệ chị ấy khỏi bị Haruhi quấy rối. Thế thôi.
Tôi điềm tĩnh tiếp tục. “Vì tớ được trao cơ hội này, tớ phải bảo vệ chị ấy. Tớ không quan tâm bọn con trai còn lại trong trường nói gì, tớ sẽ đón tiếp chu đáo nếu cậu muốn thiết lập đồng minh của những người đàn ông hay đại loại thế.”
Thằng quỷ Taniguchi tiếp tục rúc rích cười.
“Cậu nên bước đi cẩn thận đấy, vì mỗi ngày là một ngày mới.”
Sau khi để lại một lời nhắn nghe cứ như đe dọa tống tiền mà những tên trộm đồng lõa hay dùng, Taniguchi bước qua cổng trường.
Khi tôi xách cặp và hướng về hành lang bên ngoài lớp học, tôi thấy Haruhi nhét đồ dùng của mình vào tủ của cô ấy. Tôi cũng tiếp tục đặt dụng cụ máy quay và mô hình súng đồ chơi vào tủ đồ làm bằng thép không gỉ của tôi.
“Kyon, hôm nay chúng ta sẽ bận rộn lắm đây.”
Haruhi còn không thèm chào tôi, đóng cửa cái rầm và nở nụ cười ấm áp như mùa xuân sớm.
“Mikuru-chan, Yuki và cả Koizumi-kun nữa, tôi sẽ không cho phép các cậu phàn nàn gì cả! Kịch bản phim trong đầu tôi bây giờ đã gần hoàn tất. Tôi đã nghe thấy nó sục sôi, tất cả những gì còn lại chỉ là đưa nó lên màn hình thôi.”
“Thật vậy sao?”
Tôi đáp lại cho có và bước vào lớp học. Chỗ ngồi của tôi nằm thứ hai từ dưới lên của dãy. Kể từ khi học kì mới bắt đầu, chúng tôi đã chuyển chỗ ngồi nhiều lần, nhưng đến bây giờ tôi vẫn chưa được ngồi bàn cuối cùng vì lúc nào Haruhi cũng ở sau lưng tôi. Tôi bắt đầu cảm thấy điều này quá trùng hợp đến nỗi hết sức bất tự nhiên, thế nhưng tôi vẫn muốn tin rằng nó chỉ là ngẫu nhiên mà thôi.
Nếu tôi không tự nói với chính mình điều ấy, tôi sẽ mất niềm tin vào cái từ ‘trùng hợp’, tôi đúng là một người tử tế mà. Tôi chắc rằng ai bị dính líu với Haruhi cũng sẽ tin như tôi. Tôi giống như một tiền vệ chịu trách nhiệm cản phá bất cứ pha bóng trong đó không phe nào kiểm soát bóng, còn Haruhi là một tiền đạo siêu tấn công đứng ở vị trí việt vị và chạy về phía khung thành. Chắc chắn cô ấy đã việt vị cả mét với cầu thủ đối phương đứng cuối cùng, nên ngay cả khi cô ấy có lấy được bóng, trọng tài biên không còn lựa chọn nào khác ngoài giơ cờ báo việt vị.
Đối với Haruhi, thế nào cô ấy cũng nói rằng trọng tài biên sai rành rành. Cô ấy sẽ nói với cái mặt tỉnh bơ rằng luật bóng đá có gì đó sai và rồi tiếp tục lấy bóng, chạy vào khung thành và tuyên bố cô ấy đã ghi bàn. Nếu thế, tôi cho rằng cô ấy tránh xa rugby thì hơn. Để xử lí với cái thái độ chả biết phải trái gì của cô ấy, cách tốt nhất là giả vờ như chả có chuyện gì xảy ra và lẳng lặng rời khỏi hiện trường. Hay chỉ việc đầu hàng và tuân theo những gì cô ấy nói.
Ngoài tôi ra, hầu hết những đứa trong lớp chọn phương án đầu tiên.
Thế nên sau sáu tiết học, cộng thêm một tiết nữa, thầy Okabe và những học sinh khác chả có gì phải bàn về chỗ trống đằng sau tôi. Họ không nhận ra sao? Hay họ quyết định đừng để tâm thì hơn? Hay có lẽ họ chả thèm mất công lãng phí thời gian lo lắng về chuyện như thế? Nhưng kiểu gì, ai cũng đồng tình rằng cứ để cô ấy một mình là tốt nhất, lí do tại sao không còn quan trọng nữa.
Tôi bước đến phòng câu lạc bộ với tâm trạng bất an, xách theo cái túi đựng mấy chiếc hộp nọ và dừng trước cửa phòng Câu lạc bộ Văn học.
Tôi nghĩ tôi đã nghe thấy gì đó. Tiếng “Áá!” là tiếng thét dễ thương của Asahina, trong khi “Oaa!” là tiếng la lạnh sống lưng của Haruhi. Lại nữa rồi đây.
Nếu tôi mở cửa ngay lúc này, chắc chắn tôi sẽ thấy một cảnh tượng rất bắt mắt, nhưng là một thằng con trai với ý thức bình thường, tôi kiềm chế ham muốn của mình và lặng lẽ chờ bên ngoài.
Sau khoảng chừng năm phút, tiếng hét chống cự êm dịu cuối cùng cũng lắng xuống vì lúc nào nó cũng kết thúc với cảnh tượng Haruhi chống hông và mỉm cười chiến thắng. Như một con thỏ không bao giờ đánh bại được rắn, Asahina không bao giờ có thể vượt qua được Haruhi.
Tôi gõ cửa.
“Mời vào!”
Tiếng đáp lại đầy sức sống của Haruhi vang vọng qua cánh cửa. Trong khi mở cửa, tôi cố gắng đoán xem thứ gì được chứa trong cái túi giấy cô ấy mang theo sáng hôm nay và bước vào phòng câu lạc bộ. Đúng như dự đoán, nụ cười chiến thắng của Haruhi chào đón tôi, nhưng tôi đã chán cái vẻ mặt ấy rồi. Tôi quay ánh mắt sang người ngồi trước mặt Haruhi trên chiếc ghế sắt và tôi cảm thấy thân nhiệt tôi tăng lên ngay lập tức.
Một nữ phục vụ đang ngồi ở đó, nhìn tôi với đôi mắt rơm rớm.
“...”
Tóc của chị có hơi rối lên, chị cúi đầu im lặng cứ như Nagato. Haruhi cột mái tóc nâu của cô phục vụ thành hai bím tóc đuôi gà. Ngạc nhiên thay, chẳng thấy Nagato đâu cả.
“Trông thế nào?”
Haruhi khịt mũi hỏi tôi. Cậu làm cái mặt như thể nói với tôi rằng tất cả là nhờ cậu là thế nào? Nét đáng yêu của Asahina là món quà của thượng đế, nhưng mà...
Thật ra tôi nghĩ rằng trông chị ấy rất tuyệt trong trang phục này. Tôi tự hỏi không biết Asahina nghĩ gì? Chị ấy sẽ không bất đồng với tôi khi tôi có những ý nghĩ như thế chứ? Mà hình như váy của chị hơi ngắn phải không?
Như nước ép trái cây một trăm phần trăm nguyên chất, cô phục vụ Asahina nắm chặt tay mình và ngồi lên không tự nhiên.
Bộ trang phục này trông hết sức hoàn hảo với chị; như thể nó được dành riêng cho chị vậy. Nhờ việc này, tôi lặng lẽ nhìn chằm chằm Asahina trong ba mươi giây. Đột nhiên có ai đó vỗ lên vai tôi và suýt nữa khiến tôi nhảy dựng lên trong sợ hãi.
“Xin lỗi chuyện hôm qua nhé. Hôm nay chúng tôi vẫn còn phải soạn lại kịch bản nhưng tôi xin phép về sớm vì tôi không có dịp chuẩn bị với các cậu từ lúc bắt đầu đến kết thúc.”
Koizumi mỉm cười với gương mặt điển trai và rồi liếc nhìn phòng câu lạc bộ qua vai của tôi.
“Xin chào.”
Hắn mỉm cười vui vẻ.
“Bộ đồ này...”
Koizumi đi ngang qua tôi, đặt chiếc cặp lên bàn và ngồi xuống một trong số những cái ghế sắt.
“Vô cùng hợp với chị.”
Hắn đưa ra ý kiến trực tiếp nhất. À, ai cũng biết điều ấy cả. Điều mà tôi không hiểu là cô phục vụ bàn làm gì trong căn phòng cũ kĩ xập xệ này thay vì một quán nước hay nhà hàng.
“Đó là vì...” – Haruhi nói. “Tôi muốn Mikuru-chan mặc trang phục ấy trong bộ phim.”
Đồ hầu gái thì sao?
“Hầu gái chỉ làm những công việc nhất định cho người giàu có trong biệt thự thôi. Nữ phục vụ thì khác, họ xuất hiện ở góc phố, hay trong cửa hiệu và cung cấp tất cả mọi loại hình dịch vụ cho công chúng với mức phí theo giờ là bảy trăm ba mươi yen.”
Tôi không biết tiền trả theo giờ ấy được xem là cao hay thấp, nhưng kiểu gì, tôi không nghĩ Asahina sẽ mặc đồ hầu gái chỉ để có thể làm việc trong ngôi biệt thự nào đó. Còn Haruhi có trả tiền thật cho dịch vụ của mình không lại là chuyện khác.
“Đừng có để ý tiểu tiết! Tất cả quan trọng nhất là cậu cảm thấy ra sao, và tôi cảm thấy trông thế này rất tuyệt vời.”
Cậu cứ nghĩ thế, nhưng còn Asahina thì sao?
“Ừmm...Suzumiya-san...Mình nghĩ bộ đồ này hơi nhỏ với mình...”
Chắc hẳn Asahina đang lo lắng đồ lót của mình lộ ra vì chị cứ kéo chặt vạt váy của mình xuống. Nhưng làm vậy chỉ càng khiến tôi cảm thấy bồn chồn hơn thôi, và trước khi tôi kịp nhận ra, mắt của tôi đã dán chặt vào điểm ấy.
“Tôi nghĩ bộ đồ này hợp với chị rồi.”
Tôi phải cố gắng lắm mới đảo ánh mắt sang chỗ khác và rồi nhìn chằm chằm vào Haruhi. Haruhi mỉm cười như một bông hoa xinh nở rộ giữa cánh rừng và hướng đôi mắt chỉ có thể nhìn thấy được thứ đặt trước chúng về phía tôi.
“Chủ đề của bộ phim chúng ta lần này là...”
Cô ấy chỉ thẳng vào đôi vai run run của Asahina.
“Đây.”
“Đây” là thế nào? Cậu muốn làm phim tài liệu về một cô gái làm thêm ở quán trà hả?
“Không! Làm một buổi trình diễn chỉ nói về cuộc sống hàng ngày của Mikuru-chan không vui lắm đâu. Chúng ta sẽ làm một bộ phim về cuộc sống thường nhật của một người đặc biệt, chỉ có thế thì bộ phim mới hấp dẫn được. Làm phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày của một học sinh trung học bình thường chỉ có thỏa mãn cho một người nào đó thôi.”
Tôi không nghĩ rằng Asahina sẽ thích thú với việc làm bộ phim này. Tôi nghĩ rằng ai đấy khác hơn Asahina mới thỏa mãn, và tôi tin rằng cuộc sống hàng ngày của Asahina là đã đủ đặc biệt, nhưng tôi quyết định giữ im lặng.
“Là đạo diễn của Quân đoàn SOS, tôi sẽ phát động chiến dịch để làm đám đông phấn khích. Cứ chờ xem! Tôi sẽ khiến mọi người tung hô tôi!”
Nhìn kĩ, tôi nhận ra cái băng tay “Thủ lĩnh” của Haruhi giờ đã được thay thế bằng “Đạo diễn”. Đúng là một con người kĩ lưỡng.
Một nữ đạo diễn kích động, một nữ diễn viên chính mất tinh thần và một nam diễn viên chính mỉm cười kì bí dù hắn chỉ là người ngoài cuộc, tôi thật sự không biết diễn tả cảnh này thế nào. Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng câu lạc bộ mở ra.
“...”
Tôi nghĩ đó là ai khác và trong chốc lát, tâm trí tôi tràn ngập sự hoảng sợ. Tôi nghĩ cuộc đời ngắn ngủi của tôi cuối cùng đã đến hồi kết, vì ngay cả thần chết cũng đến đây đòi mạng tôi. Tôi còn nghĩ rằng tôi đang ở trong hậu trường bộ phim mà Salieri từ từ thủ tiêu Mozart trong khi ông đang soạn bài Cầu hồn.
“...”
Gương mặt nhợt nhạt thường thấy của Nagato lặng lẽ hiện lên từ cửa phòng. Cô ấy chỉ để lộ gương mặt trong khi cả người cô đang chìm trong bóng tối.
Tôi không phải là người duy nhất sợ hãi đến không thốt nên lời, Haruhi và Asahina cũng chả khá hơn, cả nụ cười thường trực của Koizumi cũng có chút hoảng hốt trong đó. Nagato đang mặc một trang phục lạ lùng và Asahina chợt thấy giật mình. Cô ấy đang phủ quanh người mình áo choàng màu đen, đầu đội một cái nón mũi nhọn màu đen, có thể nhận ra ngay một bộ đồ phù thủy.
Dưới cái nhìn hóa đá của chúng tôi, Nagato như một thần chết, lặng lẽ bước về chỗ ngồi đã được đặt trước của cô ấy ở góc phòng, lấy cặp táp và quyển sách dày cộm dưới áo choàng ra rồi đặt nó lên bàn.
Cô ấy phớt lờ những ánh mắt sững sờ của chúng tôi, bắt đầu đọc sách.
Trông có vẻ đây là trang phục dùng để cho tiết mục bói toán của lớp cô ấy trong lễ hội trường.
Là người đầu tiên vượt qua được cú sốc, Haruhi hỏi Nagato một đống câu hỏi như thả bom. Từ những câu trả lời đều đều của Nagato, chúng tôi đi đến kết luận: chắc hẳn có một nhà thiết kế thời trang tài ba nào đó trong lớp của cô ấy có khả năng khiến cho Nagato thích thú mặc bộ đồ này đi vòng vòng.
Nagato bước vào phòng trong bộ trang phục giống búp bê đến đáng sợ như thế, chẳng lẽ cô ấy quyết định cạnh tranh với Asahina theo cách của mình? Lí lẽ của cô ấy còn khó hiểu hơn cả Haruhi!
Dưới bầu không khí im lặng mà không ai dám thốt nên lời, chỉ có Haruhi kêu lên một cách thích thú, “Cuối cùng cậu cũng tìm ra cách rồi sao, Yuki? Bộ đồ này đúng là xuất sắc!”
Nagato từ từ chuyển ánh mắt của mình về phía Haruhi và rồi quay trở lại với cuốn sách của cô ấy.
“Bộ đồ này phù hợp với hình ảnh nhân vật của tôi hết sức! Chút nữa nói cho tôi nghe ai đã thiết kế bộ đồ cho cậu, tôi muốn gửi cho người ấy chữ kí để cảm ơn vì công sức người ấy bỏ ra!”
Ôi thôi, gửi cho người ta chữ kí chúc mừng chỉ làm cho người ta càng cảm thấy đáng nghi ngờ hơn thôi, lo lắng liệu xem có ẩn ý gì không. Cậu không để ý một cách khách quan mọi người nghĩ gì về cậu được sao?
Haruhi đã ở trên chín tầng mây. Cô ấy thầm ngâm nga bài Hành khúc Thổ Nhĩ Kì, mở cặp ra và lấy vài mẩu giấy in. Sau đó cô ấy đưa những tờ giấy ấy cho chúng tôi trong khi hớn hở như Kintarou vừa đánh thắng con gấu đen.
Tôi không còn cách nào khác ngoài việc hướng ánh mắt về mẩu giấy.
Trên đó ghi nguệch ngoạch như sau:
“Nữ hầu bàn chiến đấu – Những cuộc phiêu lưu của Asahina Mikuru (Tựa sản xuất)
- Diễn viên
- Asahina Mikuru – Nữ hầu bàn chiến đấu đến từ tương lai
- Koizumi Itsuki – Nhà ngoại cảm thiếu niên
- Nagato Yuki – Người ngoài hành tinh xấu xa
- Diễn viên phụ - tất cả mọi người khác
....Ôi trời, cái quái gì thế này? Cô ấy đoán đúng hết tất cả mọi người.
Tôi bị sốc toàn tập. Tôi không biết cô ấy có khả năng suy luận đáng kinh ngạc như thế này, hay chỉ đơn giản là cô ấy cứ đoán bừa và đúng hết cả. Tôi còn nghi ngờ rằng cô ấy giả vờ như không biết. Có thể tự dưng có được phát đoán chính xác như thế, sức mạnh này là gì đây?
Tôi không nói nên lời trong phút chốc và ý thức của tôi chỉ quay trở lại khi tôi nghe thấy có ai đó đang cười khúc khích bên cạnh tôi. Chỉ có thể là Koizumi.
“Ồ, ra là vậy...”
Trong hắn có phần hài lòng; tôi đúng là ghen tị với hắn quá.
“Tôi nên nói thế nào đây? Đúng là Suzumiya-san nhỉ? Chỉ có Suzumiya-san mới có thể nghĩ ra những nhân vật thế này thôi, hết sức đáng ngạc nhiên.”
Đừng có cười như thế, cậu đang làm tôi khó chịu đấy.
Asahina nắm chặt đống giấy A4 trong tay trong khi run run nhìn vào nội dung của nó.
“A...”
Chị nhẹ nhàng thốt lên tiếng và nhìn tôi, mang vẻ mặt như thể đang cầu cứu. Tôi nhìn kĩ nhận thấy đôi mắt của chị vô cùng buồn bã với một chút trách móc, như một người chị tử tế đang mắng đứa nhóc vì đã bày trò trêu chọc......A, bây giờ tôi nhớ ra rồi. Sau những gì xảy ra sáu tháng trước, tôi kể cho Haruhi về thân phận thật của họ. Ừm, ôi trời, đó là lỗi của tôi sao?
Tôi hớt hải nhìn sang Nagato và thấy sinh vật ngoài hành tinh Giao tiếp sống hình dạng con người mặc áo choàng đen và nón chóp nhọn....
“......”
Vẫn đang lặng lẽ đọc sách.
“Vấn đề không to tát thế đâu.”
Koizumi nói thế một cách lạc quan, nhưng tôi không ở trong tâm trạng muốn cười.
“Tôi biết việc này không hẳn là vui vẻ gì, nhưng cũng không hoàn toàn chán ngắt đâu.”
“Sao mà cậu biết?”
“Bởi vì đây chỉ là phân vai cho bộ phim. Suzumiya-san không thật sự tin rằng tôi là nhà ngoại cảm, chỉ là trong thế giới của một bộ phim viễn tưởng rằng nhân vật Koizumi Itsuki do tôi đóng vô tình là nhà ngoại cảm thôi.”
Koizumi nói nghe như thể một gia sư riêng đang giảng bài cho học sinh với trí nhớ ngắn hạn.
“Koizumi Itsuki trong thế giới thật và ‘Koizumi Itsuki’ này là hai người khác nhau. Tôi không cho rằng cậu sẽ lẫn lộn tôi với nhân vật tôi đóng vai. Ngay cả khi có ai đó nhầm lẫn giữa hai nhân vật, đó không phải là Suzumiya-san.”
“Tôi không thể an tâm được. Chả ai đảm bảo rằng điều cậu nói là chính xác.”
“Nếu cô ấy lẫn lộn giữa thế giới thật và thế giới viễn tưởng thì thế giới này đã trở thành một vương quốc của khoa học viễn tưởng rồi. Tôi đã nói trước đây, trông Suzumiya-san vậy thôi, nhưng cô ấy vẫn suy nghĩ có logic nằm trong ranh giới của hiện thực.”
Dĩ nhiên tôi cũng biết rằng vì cách suy nghĩ của Haruhi lúc nào cũng trong tình trạng nửa thật nửa ảo, đó là lí do tại sao tôi luôn luôn bị dính vào đủ thứ sự kiện kì quặc. Hơn hết, thủ phạm Haruhi còn không tự nhận thức được.
“Bởi vì chúng ta không để lại bằng chứng nào cả.”
Koizumi điềm đạm nói.
“Có lẽ một ngày nào đó mọi việc sẽ tiến triển đến mức việc cô ấy nhận thức được sẽ trở nên không thể tránh khỏi, nhưng việc này không phải là vấn đề ở hiện tại. May thay những lực lượng mà Asahina-san và Nagato-san đại diện cũng nghĩ như thế, do đó tôi tin rằng nếu chúng ta cứ giữ vậy mãi mãi cũng sẽ ổn thôi.”
Tôi cũng nghĩ thế, vì tôi không muốn thấy thế giới đảo lộn lên cả. Nếu thế giới chấm dứt trước cả khi tôi kịp đánh thắng trò chơi điện tử ra mắt tuần sau thì sẽ tiếc lắm.
Koizumi vừa mỉm cười vừa tiếp tục.
“Thay vì lo lắng cho thế giới, cậu nên chăm sóc chính mình nhiều hơn. Người khác có thể thay thế dễ dàng chỗ của tôi và Nagato-san, nhưng cậu thì không.”
Để không cho Koizumi thấy được những suy nghĩ rắc rối của tôi lúc này, tôi giả vờ như đang tập trung lên đạn cho cây súng đồ chơi.
Hôm nay, Haruhi dành thời gian thử đồ cho Asahina, tuyên bố phân vai cho mọi người và rồi ra lệnh giải tán hết ngày. Thật ra, cô ấy đã lên kế hoạch kéo Asahina trong bộ đồ nữ phục vụ đi khắp trường và rồi mở cuộc họp báo để quảng bá cho bộ phim. Nhưng vì Asahina sắp khóc đến nơi, tôi dùng hết cách để khiến cô ấy từ bỏ cái ý tưởng đó đi. Tôi nói với cô ấy rằng trong ngôi trường này, không có Hội Tin tức hay Hội Phóng viên gì cả, và nhất định cũng không có Hội Quảng cáo. Haruhi nhìn tôi, trề môi ra như mỏ chim, cúi nhìn xuống và nói.
“Ừ, cậu nói đúng.”
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cô ấy lại chịu thua nhanh chóng đến thế.
“Sẽ tốt hơn nếu giữ mọi việc bí mật cho đến giây phút cuối cùng. Kyon, cậu đúng là thông minh với cái trình độ kiểu của cậu. Nếu chúng ta để mọi việc bị lộ ra trước thì sẽ rắc rối lắm.”
Đây không phải là phim hành động Hollywood hay Hồng Kông gì cả; chả ai có hứng thú ăn cắp ý tưởng kì dị của cậu đâu.
“Thế thì Kyon, cậu chịu trách nhiệm đảm bảo rằng cây súng đó sẵn sàng trong ngày hôm nay vì chúng ta sẽ bấm máy quay vào ngày mai. Cậu cũng cần phải học làm sao để sử dụng máy quay nữa. Đúng rồi, cậu nhớ tìm phần mềm nào đó có thể upload đoạn video lên máy tính để xử lí, và.....”
Cứ thế, Haruhi đẩy một đống việc cho tôi và vừa bước về nhà vừa ngân nga âm điệu bài “Cuộc Đào thoát Vĩ đại”.
Cô ấy đúng thật biết cách đưa người khác vào mớ bòng bong dù họ có cảm thấy thế nào đi nữa. Thiệt tình! Bây giờ đây, Koizumi và tôi đang bận bịu đọc hướng dẫn và tìm cách làm sao để bắn đạn BB từ khẩu súng đồ chơi.
Sau khi thay đồ, Asahina xụi vai về nhà. Nagato cũng biến mất mà không thèm lấy cặp trong bộ đồ phù thủy dù đã được mời cho ngày Sabbath. Có vẻ như Nagato chỉ đến để cho chúng tôi thấy bộ đồ của cô ấy. Nhìn cái dáng vẻ của cô ấy, cô ấy làm vậy chắc có lẽ có lí do gì đó, dù cũng rất có khả năng cô ấy chỉ đến đây chơi. Chắc hẳn cô ấy đang bận rộn làm gì đó trong lớp của mình, như dự đoán tương lai với quả cầu thủy tinh.
Tôi có cảm giác ngôi trường càng ngày càng trở nên náo nhiệt hơn. Mỗi ngày sau giờ học, tiếng kèn trumpet trong dàn hợp xướng cấp ba thôi không lạc nhịp nữa và bắt đầu đi vào đồng bộ, trong khi số học sinh mặc những trang phục kì lạ như Nagato tăng lên từng ngày.
Thế nhưng, đây là một lễ hội trường được tổ chức tại một trường cấp quận đơn giản, trông nó có vẻ sẽ không gây giật gân. Theo ý kiến của tôi, chỉ có tối đa một nửa trường vẫn còn cố gắng để khiến cuộc đời học sinh của họ thích thú hơn. Lớp 1-5 của chúng tôi, mặc khác, từ lâu đã từ bỏ chuyện vui vẻ ở lễ hội trường. Những học sinh không có liên can gì đến bất cứ câu lạc bộ nào chắc hẳn có cả khối thời gian rảnh, còn Taniguchi và Kunikida là ví dụ điển hình của câu ‘Về nhà sau giờ câu lạc bộ’.
“Lễ hội trường năm nay.”
Taniguchi bắt đầu.
Đang là giờ nghỉ trưa, tôi đang vừa tán dóc cùng với hai nhân vật phụ chả có chút quan trọng nào vừa ăn cơm hộp dùng bữa.
“Lễ hội trường thì sao?”
Kunikida hỏi, Taniguchi nở nụ cười tởm lợm một cách đáng thương so với nụ cười thanh lịch của Koizumi.
“Đúng là một sự kiện trọng đại.”
Cậu có thôi đừng có ăn nói giống như Haruhi được không!? Nụ cười trên mặt của Taniguchi chợt phai đi.
“Thế mà nó chả có liên quan gì đến tớ cả, bực mình hết sức.”
“Sao lại thế?”
Kunikida hỏi.
“Tớ chả thấy vui gì cả. Bọn trông bận rộn làm tớ ngứa mắt, đặc biệt bọn nào cặp với con gái. Làm tớ muốn giết hết tụi nó!”
Tôi nghĩ đây là thứ mà người ta gọi là nổi điên vì ghen ăn tức ở?
“Còn lớp tụi mình thì sao hả? Bảng khảo sát? Hừ! Chán hết sức! Thế nào cũng có vài câu hỏi ngớ ngẩn như màu sắc bạn ưa thích là gì! Mà thu thập thông tin như thế có nghĩa lí gì chứ?”
Nếu cậu bất mãn đến vậy, sao cậu không đề xuất gì đó khác? Có lẽ lúc ấy Haruhi sẽ không có thời gian để đi làm phim.
Taniguchi nuốt cây xúc xích và nói.
“Tớ sẽ không đề xuất để rồi lấy dây buộc mình đâu. Hừm, tớ đưa ra ý kiến cũng được, chỉ là tới lúc đó tớ sẽ phải chịu trách nhiệm cho sự kiện ấy nếu ý kiến của tớ được thông qua.”
Kunikida ngừng cắt miếng bánh cuộn và nói. “Đúng đấy.”
“Chỉ có đứa ngốc mới dám đưa ra ý kiến thôi, hay những người với tinh thần trách nhiệm cao, nếu như Asakura-san còn ở đây.”
Cậu ấy nhắc đến tên của một học đã chuyển đến Canada. Tôi vẫn đổ mồ hôi lạnh mỗi lần tôi nghe thấy cái tên ấy. Dù chính Nagato đã khiến Asakura biến mất, tôi là nguyên nhân của việc cô ấy ra đi. Tôi cũng chẳng làm gì để ngăn cản cô ấy biến mất nên giờ đã là quá muộn để hối tiếc rồi.
“Trời ơi, uổng thật đấy.” – Taniguchi nói. “Tại sao học sinh hoàn mĩ, tươi vui ấy lại rời chúng ta đi? Cô ấy là nguyên nhân chính khiến tớ cảm thấy biết ơn khi được vào cái lớp này. Chết tiệt, không biết bây giờ xin chuyển lớp có muộn chưa nhỉ?”
“Cậu đã nghĩ ra lớp nào chưa?” – Kunikida hỏi. “Lớp của Nagato? Ờ, nhắc mới nhớ, tớ thấy cô ấy mặc như phù thủy đi vòng vòng trong trường, thế là thế nào vậy?”
À, cả tôi cũng không dám chắc.
“Nagato sao...”
Taniguchi nhìn tôi, đột nhiên gương mặt của cậu ấy trông như thể cậu ấy phải đối mặt với một câu đố toán học và cậu ấy nói như thể vừa nhận ra gì đó.
“Bắt đầu khi nào vậy? Hồi đó tớ thấy cậu ôm cô ấy trong lớp học mà. Nhất định đây là một trong những kịch bản của Suzumiya. Cậu cố tình làm thế để tớ sợ phải không? Cậu không lừa được tớ đâu.”
May thay Taniguchi hiểu sai hết toàn bộ câu chuyện, sức nặng đè lên vai tôi được gỡ bỏ ngay lập tức....Khoan đã, không phải cậu vào lớp vì cậu quên gì đó sao? Làm sao mà bọn tớ biết được cậu sẽ đến?.....Đương nhiên, tôi không kể cho cậu ấy việc này. Taniguchi là một thằng ngốc, và chả có lí do gì để bảo một thằng ngốc rằng cậu ta đúng là một thằng ngốc. Đôi khi cả tôi cũng cảm thấy biết ơn thượng đế đã tạo nên một Taniguchi ngốc bẩm sinh.
“Nhớ lại chuyện ấy đúng là nhảm nhí thật.”
Taniguchi nói một cách sảng khoái, Kunikida đang bận ăn trong khi tôi nhìn ra đằng sau. Chỗ ngồi Haruhi đang trống, chả biết giờ cô ấy đang có ý định gì?
“Tôi đang tìm quanh trường xem có chỗ nào tôi có thể quay phim được không.”
Haruhi nói.
“Nhưng không có chỗ nào hợp cả. Ở trong trường chẳng đời nào chúng ta tạo được bầu không khí, đi ra ngoài thôi!”
Có lẽ cô ấy không thích không khí ở trường, nhưng cô ấy không cần phải mất công tốn sức tìm một nơi náo nhiệt bên ngoài chỉ vì thế. Dường như cô ấy đã quyết tâm làm bộ phim hoành tráng.
“Ừm......M-mình có phải đi theo không?”
Asahina hỏi với giọng sợ hãi.
“Dĩ nhiên rồi. Không có ngôi sao của chúng ta sao được.”
“Trong...trong trang phục này sao?”
Asahina run lên, cũng giống ngày hôm qua, hôm nay chị bị ép mặc bộ đồ nữ phục vụ mà tôi chả biết Haruhi kiếm được từ đâu ấy.
“Ừ, đương nhiên.”
Haruhi gật đầu như là chuyện hiển nhiên nó thế, Asahina ôm hai vai mình và run lẩy bẩy.
“Không phải chị suốt ngày thay đồ suốt sẽ phiền phức lắm sao? Nhiều khi chúng ta không thể tìm ra chỗ cho chị nữa. Thế nên chị mặc bộ đồ đó cả ngày nhé? Thôi nào! Đi thôi!”
“Ít nhất cũng để mình mặc áo khoác.....”
Asahina cầu xin.
“Không!”
“Nhưng mình ngượng lắm.”
“Chị phải cảm thấy ngượng thì mới có thể nhập vai cái cảm giác ngượng ngùng tinh tế ấy chứ? Cứ thế này thì làm sao chị thắng giải Quả cầu Vàng được?”
Không phải mục tiêu của chúng ta chỉ là thắng giải sự kiện hay nhất của lễ hội trường sao?
Hôm nay mọi người trong quân đoàn tụ họp trong phòng câu lạc bộ. Koizumi cũng đến, kịch bản cho buổi diễn đã được chọn ra và hắn đang mỉm cười xã giao một bên giữa Haruhi và Asahina. Nagato cũng có mặt ở đây, dù cô ấy mang đến vấn đề khác.
“.....”
Cô ấy vẫn im lặng như mọi khi, không có gì lạ cả, nhưng hôm nay trông cô ấy có vẻ khác thường. Không hiểu vì sao cô ấy lại mặc bộ đồ phù thủy mà cô ấy đến cho chúng tôi xem ngày hôm qua. Thật sự cô ấy chỉ cần mặc bộ đồ ấy vào ngày lễ hội trường, cô ấy không cần phải bắt đầu mặc nó ngay bây giờ.
Dường như Haruhi rất thích thú với áo choàng và nón chóp nhọn của Nagato.
“Vai diễn của cậu bây giờ là ‘Phù thủy ngoài hành tinh xấu xa’!”
Haruhi thay đổi kịch bản trong chớp mắt. Tôi nhìn Haruhi nhét vào tay Nagato cây gậy chỉ huy có gắn một ngôi sao trang trí trên đầu, thứ mà hay được sử dụng để trang trí cây thông Noel, trong khi Nagato cứ bất động đứng yên. Không hiểu vì sao mà ngay cả tôi cũng thấy không thành vấn đề khi con mọt sách trầm lặng diễn vai phù thủy ngoài hành tinh. Có lẽ vai diễn này hợp với Nagato hơn cái thứ gọi là Thể Hợp nhất Thông tin vì cô ấy có khả năng mang ma thuật thật, ít nhất là dưới con mắt của tôi, nên không thể sai vào đâu được.
Bỗng dưng Nagato đẩy vành nón của mình lên và nhìn tôi với đôi mắt vô cảm.
“.....”
Tôi lo lắng làm sao Haruhi lại tự quyết định sử dụng trang phục được thiết kế cho hoạt động của lớp khác để đưa vào bộ phim của mình, nhưng đối với cô ấy, những vấn đề nhỏ nhặt như thế chả hề tồn tại.
“Kyon! Cậu chuẩn bị máy quay chưa hả? Koizumi-kun, tôi nhờ cậu mang dụng cụ ở đằng kia. Mikuru-chan! Sao chị còn ôm cái bàn làm gì? Nhanh chân lên đi nào!”
Sự chống cự yếu ớt của Asahina là vô ích. Haruhi chỉ việc tóm lấy đằng sau cổ áo của bộ đồ nữ phục vụ và lôi dáng người nhỏ bé của chị ra cửa trong khi chị đang thút thít không ngừng. Nagato đi đằng sau với cái đuôi áo choàng lệt xệt dưới đất trong khi Koizumi đi cuối cùng, nháy mắt với tôi và biến mất vào trong hành lang.
Ngay khi tôi đang nghĩ xem liệu tôi không đi có được không...
“Này! Thiếu người quay phim thì làm sao mà làm phim được!”
Haruhi chen nửa thân trên của mình vào cánh cửa đang mở và to miệng hét tôi. Thấy dòng chữ “Đạo diễn Vĩ đại” trên cái băng tay đeo ở cánh tay trái của Haruhi, đột nhiên tôi cảm thấy một điềm gở đang xảy đến.
Dường như cô gái này hoàn toàn nghiêm túc.
“Đạo diễn Vĩ đại” tự phong Haruhi dù không có kinh nghiệm đạo diễn nào từ trước dẫn đường đi; nữ phục vụ đáng yêu cúi đầu và đi theo trong khi phù thủy trẻ tuổi u ám bám đằng sau như một cái bóng. Koizumi xách những chiếc túi giấy và mỉm cười rạng rỡ...Tôi cố gắng tránh xa hết mức có thể trong khi đi theo cái nhóm lập dị này.
Đã bắt gặp sự chú ý của toàn trường trong lúc di chuyển, cái hội trang phục Halloween này thu hút sự tập trung của những người vùng lân cận khi vừa bước ra khỏi trường. Asahina bước đi một cách nặng nề giữa chúng tôi. Sau hai phút đi bộ, chị cúi đầu thật thấp, ba phút và chị đã đỏ chín cả mặt, năm phút sau, chị ấy cứ như một hồn ma vất vưởng bay bay trong không khí.
Haruhi bước lên phía trước một cách rạng ngời như thể thiên đường đang rung chuyển, ngân nga nhạc nền “Thiên đường và Địa ngục”. Tôi không biết cô ấy chuẩn bị khi nào, tôi thấy cô ấy mang trong tay phải của mình một cái loa màu vàng và trong tay trái là ghế đạo diễn, sải bước một cách dũng mãnh như vó ngựa Mông Cổ hành quân qua những cánh đồng cỏ về phía tây. Trong khi tôi đang tự hỏi cô ấy sắp tấn công vào đâu, tôi nhận ra chúng tôi đã đến nhà ga. Haruhi mua năm chiếc vé và đưa mỗi chiếc cho chúng tôi rồi sải bước như thể đây là chuyện đương nhiên đến cánh cửa xoay soát vé.
“Khoan đã.”
[Only registered and activated users can see links. ]
Tôi lên tiếng phản đối trước khi Asahina kịp nói. Tôi chỉ về phía nữ phục vụ trong chiếc váy ngắn, người đang thu hút hết mọi ánh nhìn từ mọi phía và phù thủy áo choàng đen, người đang đứng như kẻ ngoài cuộc rồi lên tiếng.
“Cậu định để hai người ấy mặc thế lên xe lửa à?”
“Có vấn đề gì không?” – Haruhi giả vờ như không hiểu và phản bác lại. “Nếu hai người ấy không mặc gì thì có thể sẽ bị bắt. Nhưng Mikuru-chan và Yuki đều tuyệt vời cả! Hay cậu nghĩ rằng bộ đồ thỏ con sẽ tốt hơn? Thế thì sao cậu không nói sớm? Tôi thấy không phiền nếu đổi tên quay phim thành ‘Cô bé thỏ con chiến đấu’ đâu.”
Một người cố tình dắt theo một người trong trang phục nữ phục vụ đáng lẽ không được nói thế....Mà này, tôi nghĩ rằng cậu đã nói rằng cậu đã nghĩ ra kịch bản của bộ phim rồi chứ? Tôi không dám chắc, nhưng cậu có thể cứ thay đổi kịch bản phim bất cứ khi nào cậu thích sao?
Tôi cố gắng hết sức để đoán xem đạo diễn của chúng tôi đang suy nghĩ cái quái gì.
“Khả năng thích ứng với hoàn cảnh là cần thiết lắm đấy. Đó là cách sự sống trên trái đất tiến hóa đến ngày nay qua chọn lọc tự nhiên. Cậu sẽ tuyệt chủng nếu cậu thôi không suy nghĩ nữa! Chúng ta phải học cách thích ứng để có thể sống sót!”
Thích ứng với cái gì? Nếu mẹ thiên nhiên mà có tri giác, tôi chắc rằng điều đầu tiên mà thiên nhiên làm là quẳng Haruhi ra khỏi bầu không khí của trái đất.
Nụ cười của Koizumi đang bị hạ xuống thành nụ cười khổ sai chịu trách nhiệm mang vác thiết bị, Nagato cứ giữ im lặng trong khi Asahina kiệt sức đến nỗi không nói được gì cả. Nói cách khác, tôi là người duy nhất nói chuyện ở đây.
Sao tôi muốn có ai đó nghĩ ra cách thoát khỏi chuyện này quá.
Có vẻ như Haruhi hiểu rằng sự im lặng của chúng tôi như là chúng tôi đang đắm chìm trong suy nghĩ bởi bài nói của cô ấy.
“A, xe lửa đến rồi! Mikuru-chan, đi thôi! Buổi trình diễn sắp bắt đầu rồi đấy!”
Như một viên cảnh sát kéo lê một nữ tội phạm với động cơ đáng cảm thông, Haruhi đẩy vai của Asahina về phía cánh cửa xoay.
Bước ra khỏi nhà ga, tôi nhận ra đây là ga mà chúng tôi đã đến ngày hôm trước vì phố mua sắm nằm ngay trước mặt. Trước khi tôi kịp nghi ngờ, tôi thấy Haruhi đã đến ngay đúng cái cửa hàng cô ấy đã đặt chân vào. Đó là cửa hàng điện tử cô ấy lấy chiếc máy quay.
“Đến như đã hứa!”
Haruhi hăng hái bước vào, chủ cửa hàng thò đầu ra và đặt ánh mắt lên Asahina.
“Hô hô.”
Chủ cửa hàng nhìn chằm chằm vào nữ diễn viên chính với ánh mắt trông có vẻ khoái chí, trong khi Asahina đứng chết cứng tại chỗ như những nhân vật game vừa sử dụng xong tuyệt chiêu đặc biệt của mình. Sau đó, chủ cửa hàng nói.
“Đây là cô gái hôm trước sao? Trông hôm nay khác hẳn, hô hô. Vậy ta trông chờ vào cháu vậy.”
Trông chờ cái gì? Theo bản năng, tôi muốn bước lên một bước và che chắn cho Asahina đang run lên ra sau lưng, nhưng tôi bị Haruhi đẩy về phía sau trước khi tôi kịp làm thế.
“Cuộc họp sẽ bắt đầu ngay, mọi người lắng nghe đây.”
Với nụ cười cũng giống như sau khi cô ấy thắng cuộc đua tiếp sức giữa các lớp ngày thể thao, Haruhi thông báo.
“Bây giờ chúng ta sẽ quay phim quảng cáo!”
“C-chủ nhân...của cửa hàng, ừm, rất tốt bụng và tử tế. Cửa hàng này đã được mở từ thời ông nội của bác chủ cửa hàng Eijirou-san, và bán mọi thứ từ pin khô đến tủ lạnh. Ơ, và.......ừm......”
Nữ phục vụ mỉm cười gượng gạo và cố gắng hết sức đọc từ kịch bản trong khi Nagato đứng kế bên cạnh chị ấy, cầm tấm bảng có ghi “Điện tử Oomori”. Asahina và Nagato giờ đang nằm trong khung hình của chiếc máy quay của tôi.
Asahina mỉm cười trông rất vụng về, tay cầm micrô mà còn không hề được cắm điện vào.
Koizumi đứng kế bên tôi và cố tạo nụ cười khi hắn giơ những tấm bảng với lời thoại có ghi trên đó. Tấm bảng đơn thuần là cái tập vẽ mà Haruhi viết kịch bản lên không hề suy nghĩ đắn đo mới lúc trước. Koizumi lật những trang giấy của quyển tập vẽ theo tốc độ đọc của Asahina.
Chúng tôi đứng bên ngoài cửa ra vào của cửa hàng điện máy, nằm ngay giữa phố mua sắm.
Haruhi ngồi vắt chân trên ghế đạo diễn và cau có trước diễn xuất của Asahina.
“OK, cắt!”
Cô ấy đập cái loa vào lòng bàn tay và nói.
“Hoàn toàn không hề có cảm xúc gì cả? Sao chị không truyền tải được chứ? Không chút cảm giác ‘chính nó đây’ nào hết.”
Cô ấy vừa nói vừa cắn móng tay.
Tôi sững sờ và ngừng quay. Asahina cầm micrô bằng cả hai tay của mình cũng ngừng việc mình đang làm lại. Nagato đã không bộc lộ cảm xúc gì ngay từ đầu, trong khi đó tất cả những gì Koizumi làm là cười.
Những người qua đường đang đi trên phố mua sắm giờ đã tập trung đằng sau chúng tôi vì tò mò.
“Mikuru-chan, vẻ mặt của chị quá khô cứng. Chị cần phải mỉm cười tự nhiên hơn nữa từ đáy trái tim mình. Nghĩ ra thứ gì đó hạnh phúc đi, không phải bây giờ chị đang hạnh phúc sao? Dù sao chị cũng đang được chọn làm nữ diễn viên chính! Không còn gì hạnh phúc hơn việc này trong cả cuộc đời chị!”
Tôi thật sự muốn nói với cô ấy rằng, Đừng có làm trò lố lăng nữa!
Nếu tôi nén cuộc đối thoại giữa Haruhi và chủ cửa hàng trong hai dòng, tôi tin rằng nó sẽ như thế này.
“Trong khi quay bộ phim, bọn cháu sẽ làm đoạn quảng cáo cho cửa hàng luôn. Vậy bác có thể cho cháu mượn máy quay không?”
“Được thôi, không vấn đề gì cả.”
Chủ cửa hàng tự lừa dối mình tin tưởng vào những lời ngon ngọt của Haruhi, trong khi Haruhi điên tới nỗi bỏ đoạn quảng cáo vào trong phim. Tôi chưa bao giờ thấy bộ phim nào mà nữ diễn viên chính trở thành người phát ngôn cho một sản phẩm thương mại. Tôi sẽ không phiền nếu đó chỉ là việc sắp đặt làm sao để quay được tên cửa hàng trong phông nền của vài cảnh quay, nhưng bây giờ chúng tôi đang quay quảng cáo thay vì quay phim.
“Tôi biết rồi!”
Bỗng dưng Haruhi la lên. Bây giờ thì cậu biết cái gì rồi hả!?
“Một nữ phục vụ bước ra từ cửa hàng điện máy đúng là cảm thấy lạ thật.”
Có lẽ là do trang phục cậu chọn?
“Koizumi-kun, đưa tôi cái túi kia. Cái nhỏ hơn kia kìa.”
Haruhi nhận cái túi giấy mà Koizumi đưa cho cô ấy rồi chộp lấy tay của Asahina đang mơ màng và xông thẳng vào trong cửa hàng.
“Bác quản lí! Có chỗ nào để thay đồ được không? Ừm, chỗ nào cũng được. Nhà vệ sinh cũng không sao. Thật vậy à? Vậy bọn cháu sẽ dùng nhà kho!”
Cô ấy không chút do dự lôi Asahina đi và biến mất vào trong cửa hàng. Asahina tội nghiệp còn không có sức mạnh để chống cự, và chỉ biết lúng túng bước theo vì bị kéo đi bởi sức mạnh đáng kinh ngạc của Haruhi. Có lẽ chị ấy đã chuẩn bị làm mọi việc Haruhi đòi hỏi miễn là được thoát ra khỏi bộ trang phục ấy.
Koizumi, Nagato và tôi bị bỏ lại bên ngoài và chả biết phải làm gì. Nagato mặc bộ đồ màu đen và tiếp tục giơ tấm bảng nhựa lên trong khi nhìn chằm chằm vào máy quay. Thật khó tin rằng tay của cô ấy không hề biết mỏi.
Koizumi mỉm cười nhẹ nhàng với tôi.
“Dường như tôi sẽ không đóng vai diễn sớm đâu. Tôi chỉ được nằm trong vở diễn của lớp vì mọi người biểu quyết cho tôi, tôi đã mệt lả người vì phải nhớ tất cả lời thoại nên tôi hi vọng rằng vai diễn của Suzumiya-san cho tôi sẽ không có nhiều lời thoại......Thế nào? Sao cậu không muốn thành nam diễn viên chính?”
Haruhi là người quyết định ai đóng vai gì nên cậu đi mà hỏi cô ấy.
“Cậu có nghĩ rằng tôi có khả năng đảm nhận nhiệm vụ đáng sợ đó không? Tôi không dám cả gan làm một diễn viên đi nói với nhà sản xuất và đạo diễn phải làm gì đâu, vì mệnh lệnh của Suzumiya-san là tuyệt đối. Tôi còn không muốn tưởng tượng cô ấy sẽ trả đũa tôi thế nào nếu tôi làm điều ấy.”
Thôi, tôi cũng thế! Đó chẳng phải là lí do tại sao tôi muốn thành người quay phim sao? Ngoài ra, nếu chúng ta còn không quay phim, mà là đoạn quảng cáo cục bộ cho một cửa hàng trong vùng. Có ý thức tập thể với người xung quanh cũng vừa vừa thôi chứ.
Tôi đoán rằng cảnh tượng phát sợ đang diễn ra bây giờ là ở phía sau cửa hàng. Tôi có thể tưởng tượng gương mặt Haruhi khi cô ấy lột đồ của Asahina không có khả năng tự vệ. Tôi tự hỏi không biết cô ấy lần này bắt Asahina mặc gì, tại sao cô ấy không tự mặc lấy? Dáng vóc của cô ấy cũng gây ấn tượng mạnh không kém gì Asahina, thế mà cô ấy không bao giờ có ý nghĩ tự đóng vai trong phim của mình?
“Xin lỗi vì để mọi người chờ!”
Hai người bước ra khỏi cửa hàng, dĩ nhiên Haruhi vẫn còn đang mặc đồng phục trong khi hình dáng của Asahina lập tức đưa tôi trên một chuyến đi về kí ức. Đã sáu tháng qua rồi sao? Thời gian trôi qua nhanh thật! Nhiều việc đã xảy ra kể từ ấy! Giải đấu bóng chày nghiệp dư, biệt thự hoang đảo....Giờ nghĩ lại, những thứ đó đã trở thành những kí ức đẹp.
......Sao lại thế này đây?
Đó là cuộc trình diễn đầu tay của Asahina, thứ ngay lập tức đã khiến Asahina và Haruhi trở thành đề tài bàn tán của cả trường. Đây là bộ trang phục hở hang vô cùng đến mức khiến tâm hồn của Asahina bị tổn thương.
Cô bé thỏ con hoàn mĩ không chút tì vết đỏ chín mặt với những giọt lệ ngấn trên đôi mắt, rụt rè theo sau Haruhi cùng đôi tai thỏ cứ vung lên vung xuống.
“Xong, thế là hoàn chỉnh rồi. Làm đoạn quảng cáo trong trang phục thỏ con thì tốt hơn nhiều.”
Haruhi nói một cách nhập nhằng và nở một nụ cười thỏa mãn, xem xét Asahina. Asahina giờ trông chỉ giống người mất hồn, như thể nửa hồn chị đã bay ra khỏi đôi môi nửa mở màu đỏ anh đào.
“Mikuru-chan, tiếp tục làm lại nào. Tôi chắc rằng chị đã nhớ hết kịch bản rồi. Kyon, quay cuộn phim đi.”
Ai lại có tâm trạng nghe theo chị ấy khi chị mặc đồ như thế chứ? Khi bộ phim được trình chiếu, tôi chắc rằng khán giả sẽ chăm chú đến cô bé thỏ con do Asahina thủ vai thay vào đó. Nếu màn hình không bị cháy lên bởi những cặp mắt khán giả chằm chằm thì vẫn còn may chán.
“Và, cảnh hai!”
Haruhi hét toáng lên và đập cái loa cái bộp.
Cuối cùng, buổi quay phim quảng cáo cửa hàng điện máy với diễn viên chính Asahina đang vừa khóc vừa cười khi bị Haruhi đùa nghịch đã kết thúc. Cả đoạn phim như thể đang xem một đô vật ngoại quốc bị ông bầu xấu xa điều khiển trong mọi trận đấu.
Nhưng, đã đến nước này, tôi nhận ra hôm trước chúng tôi còn đến một cửa hàng khác. Tôi không cần phải suy xét gì cả, vì Haruhi đã nghĩ ra cách để quảng cáo cho họ rồi.
Asahina cứ “Á~!” và “Oái~!” nghe vô cùng dễ thương khi Haruhi lôi đi dọc phố mua sắm. Trong khi đó Nagato từ từ đi theo sau Koizumi và tôi như bóng ma trong bộ dạng phù thủy thường thấy.
Tôi đặt áo khoác của tôi lên đôi vai trần của Asahina, cố gắng an ủi chị. Có lẽ làm vậy chỉ càng khiến người đi đường càng chú ý thêm thôi. Dù sao, thế giới này cũng đầy những loại người với thị hiếu lạ kì. Hãy để tôi nói cho rõ, chúng không phải là thị hiếu của tôi.
Chúng tôi đi đến cửa hàng mô hình đồ chơi thứ hai và lặp lại những gì đã làm trước đó. Dưới cặp mắt chăm chú của người tò mò đứng xem, Asahina nhìn tôi như muốn phát khóc – đúng ra là ống kính máy quay.
“C-cửa hàng...mô hình đồ chơi này được mở bởi Yamatsuchi Keiji-san, hai mươi tám tuổi, đã phớt lờ sự phản đối của cha mẹ và từ bỏ cuộc sống của nhân viên văn phòng......Để thực hiện giấc mơ của mình....Đúng như dự đoán, doanh số không tăng trưởng như đã mong muốn. Doanh số nửa đầu năm nay chỉ bằng tám mươi phần trăm năm ngoái, và biểu đồ doanh thu đã rơi xuống gần góc phải bên dưới của biểu đồ.....Đó là lí do...Xin mọi người hãy đến xem!”
Bài nói của Asahina hoàn toàn không thuyết phục chút nào. Chủ cửa hàng Yamatsuchi chấp nhận cả quảng cáo thế này ư? Chắc hẳn bây giờ anh ta còn thất vọng hơn trước nữa. Ai lại muốn một học sinh trung học ăn nói về mình như thế chứ?
Cô bé thỏ con lúc này đang bị ép chĩa khẩu súng mô hình chị ấy đang cầm lên trên trời.
“Đừng nhắm vào người nhé, thay vào đó hãy nhắm vào lon nước rỗng!”
Nagato đứng đằng sau nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, cầm tấm bảng bằng nhựa có ghi “Cửa hàng Mô hình Yamatsuchi”. Đúng là một cảnh tượng kì lạ. Vì Asakura Ryouko trông như một người bình thường với cảm xúc, có nghĩa là không phải tất cả giao tiếp sống hình dạng con người được tạo bởi sinh vật ngoài hành tinh đều cư xử như rôbốt. Tôi nghĩ Nagato chỉ cư xử như vậy đơn giản là vì ngay từ đầu cô ấy đã không được lập trình theo hướng như thế.
Lúc này Asahina đang nhắm cây súng vào những cái lon rỗng nằm dưới đất và bắn vào chúng.
“A! Mình nghĩ bị thứ này bắn trúng sẽ đau lắm! Ááá~~~!!!”
Asahina bẽn lẽn hét lên khi những cái lon nhôm từ từ bị lỗ chỗ như tổ ong. Buổi bắn thử này gây náo loạn cho những người đứng xem, dù độ chính xác của Asahina chỉ có một phần trăm.
Không hiểu sao tôi cảm thấy quay những cảnh này vào máy quay phim kĩ thuật số là lãng phí hết sức. Tôi thấy tiếc cho cả Asahina lẫn người đã thiết kế máy quay phim này vì nó đáng lẽ ra không được chế tạo để quay những cảnh ngốc nghếch thế này.
Và rồi một ngày kết thúc sau khi quay xong những đoạn quảng cáo ngớ ngẩn.
Chúng tôi quay lại trường, việc đầu tiên là để nghe Haruhi thông báo lịch quay sắp tới.
“Vì ngày mai thứ bảy là ngày nghỉ, mọi người phải đến sớm. Chúng ta sẽ tập họp vào lúc chín giờ trước nhà ga Kitaguchi, rõ chưa?”
Nhưng quảng cáo không thôi đã dài mười lăm phút rồi. Bộ phim không biết kéo dài bao lâu đây? Không ai có thể hoàn thành một buổi chiếu phim kéo dài ba giờ trong lễ hội trường cả, và tôi cũng không lạc quan gì với doanh thu bán vé.
Tôi uống xong trà Genbi mà Koizumi làm thay vào chỗ của Asahina khi chị ấy mệt mỏi gục đầu lên bàn và nói.
“Haruhi, cậu không nghĩ trang phục khác để Asahina-san mặc được sao? Không phải còn những bộ đồ chiến đấu phù hợp hơn à? Như đồ quân đội hay hoạt náo viên ấy?”
Haruhi vẫn cây gậy điều khiển gắn ngôi sao trên đầu và nói.
“Mặc trang phục như thế chả có gì độc đáo cả. Chỉ có mặc như nữ phục vụ thì khán giả mới ‘Ồồồồồ~~!!” lên mà thôi. Nắm bắt được khán giả nghĩ gì quan trọng lắm. Người ta gọi đó là kịch bản đấy!”
Tôi thật sự băn khoăn liệu cô ấy có hiểu kịch bản là gì không, và tất cả những gì tôi có thể làm là thở dài.
“Thôi quên chuyện đó đi. Tại sao nữ chính lại được đặt là đến từ tương lai? Tôi không thấy làm vậy cốt truyện có thay đổi gì cả!”
Asahina hơi rùng mình một chút khi đang nằm trên bàn. Haruhi không nhận ra điều đó, rõ ràng là không chịu thua.
“Chúng ta sẽ xem xét chi tiết đó sao, để khi nào có người có ý kiến đi rồi tính.”
Không phải tôi mới vứa ra ý kiến sao!? Trả lời câu hỏi đi!!!
“Nếu sau khi suy xét mà không thể có câu trả lời, tốt nhất cứ để yên nó ở đó! Chả có vấn đề gì đâu. Vấn đề ở đây là nó có thú vị hay không thôi!”
Cứ cho là cậu có thể làm cho nó thú vị đi. Cơ hội cậu làm được phim thú vị đến thế là bao nhiêu phần trăm? Làm một bộ phim mà chỉ có đạo diễn thích thú thì có nghĩa lí gì? Hay cậu định cố lấy đề cử cho giải Mâm xôi Vàng?
“Nó là cái quái gì thế? Tôi chỉ có một mục tiêu, đó là được bầu chọn sự kiện hay nhất của lễ hội trường! Nếu được, tôi cũng không chê lấy giải Quả cầu Vàng đâu. Để đạt được mục tiêu ấy, Mikuru-chan mặc được đúng trang phục là quan trọng lắm!”
Tôi chả hiểu sao có ai lại để tâm những chuyện thế này. Tôi có cảm giác rằng Haruhi bị ép làm vậy sau khi bực bội xem phải cái phim vớ vẩn nào đó lại vô tình thắng giải Quả cầu Vàng.
Tôi lại thở dài và nhìn sang bên. Nagato mặc toàn màu đen, quay trở về góc phòng câu lạc bộ và một lần nữa đắm chìm bản thân trong thế giới sách. Cô ấy bị sao vậy? Cô ấy sẽ chết nếu không đọc thứ gì đó trong phòng này sao?
“Chờ đã.”
Khi đang nhìn sinh vật ngoài hành tinh thích đọc sách, tôi chợt nghĩ ra gì đó.
“Này, tôi vẫn chưa thấy kịch bản đâu cả.”
Không chỉ thấy thiếu kịch bản, tôi còn không biết câu chuyện như thế nào. Tất cả những gì tôi biết là Asahina là nữ phục vụ đến từ tương lại, Koizumi là nhà ngoại cảm thiếu niên trong khi Nagato là phù thủy ngoài hành tinh xấu xa.
“Không cần thiết.”
Haruhi nghĩ cái quái gì vậy!? Bỗng dưng cô ấy nhắm mắt lại và lấy cây gậy chỉ huy với ngôi sao trên đó chỉ vào đầu mình.
“Bởi vì tất~cả đều nằm trong này, kịch bản và cốt truyện. Cậu không cần phải lo lắng gì hết, tôi sẽ nghĩ ra tất cả cảnh quay cần cậu quay phim.”
Một lời khẳng định nghe mà hết hồn. Cậu mới là người chả cần phải suy nghĩ gì và chỉ việc nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ. Nếu trông cậu dịu dàng và nghiêm túc hơn một chút, cậu sẽ có thể dễ dàng cạnh tranh được với Asahina.
“Ngày mai nhé các cậu! Hãy dũng cảm xông lên. Để mang về vinh quang, người ta phải bắt đầu từ tinh thần. Đó là cách nhanh nhất dẫn đến chiến thắng mà không cần phải tốn một xu nào cả! Khi các cậu tự giải phóng mình khỏi chiếc lồng giam cầm tâm trí mình lại, các cậu sẽ có thể phát huy hết mọi tiềm lực các cậu còn chưa bao giờ biết rằng mình có. Thế đấy!”
Đó chắc hẳn sẽ thành công trong mấy bộ truyện tranh đánh đấm, như dù bạn có cố gắng đến mức nào để tuôn ra làm sao để điều khiển được tâm trí hay làm cách nào để ra biển lớn, vẫn còn một chặng đường dài trước khi đội tuyển bóng đá Nhật Bản vô địch World Cup.
“Hôm nay chỉ thế thôi! Ngày mai hãy cố gắng lên nhé! Kyon, đừng quên mang máy quay, dụng cụ và trang phục. Mọi người nhớ đến đúng giờ!”
Sau đó, Haruhi dùng hết sức tóm cái cặp của mình và phóng ra khỏi phòng. Trong khi tiếng ngân nga bài nhạc nền ‘Rocky’ nhỏ lại dần theo hành lang, tôi nhìn đống đồ đạc tôi phải mang một cách phẫn uất. Tôi phải oán trách những hành động bạo ngược của đạo diễn này ở hội đoàn nào đây?
Đến ngày hôm nay, cuộc sống học sinh bình thường như vốn dĩ nó đã thế, vừa bị phá tung lên, đến mức gần mất kiểm soát bởi sự nhiệt tình làm phim thái quá của Haruhi. Nếu một cuộc khảo sát được tiến hành trên tất cả học sinh trung học cả nước, tôi chắc rằng có những người cũng điên khùng như chúng tôi. Nói cách khác, họ đang có một cuộc sống ‘bình thường’.
Tôi không bị người của Nagato tấn công; tôi không đi du hành thời gian với Asahina; và tôi không gặp bất cứ người khổng lồ tỏa sáng như một khối mốc xanh nào; cuối cùng, tôi chưa bao giờ trải qua cuộc sát nhân bí ẩn với sự thật lố bịch ẩn giấu bên trong.
Đây là cuộc sống học sinh bình thường.
Khi lễ hội trường gần đến, sự phấn khích của Haruhi bây giờ đã chạm đến điểm sôi sùng sục. Chất endorphin trong não của cô ấy lúc này đã xoay nhanh như một con hamster chạy trên bánh xe tập thể dục, vùn vụt gần tới tốc độ Mach.
Dù sao, tất cả là chuyện bình thường.
......Đến lúc này là vậy.
Nghĩ cho kĩ, tôi chắc hẳn rằng Haruhi đang bắt đầu tự kiềm chế chính mình theo cách của cô ấy.
Nghĩ kĩ hơn, tôi nhận ra chúng tôi còn chưa bấm một khung hình cho bộ phim. Tất cả những gì cái máy quay kĩ thuật số chứa là đoạn phim Asahina mặc như một cô bé thỏ con quảng cao cho cửa hàng điện máy trong khu vực và cửa hàng mô hình đồ chơi. Bộ phim của Quân đoàn SOS do Haruhi đạo diễn chẳng có cả một khung hình, ngay đến cốt truyện còn là điều bí ẩn.
Có lẽ sẽ tốt hơn nếu nó vẫn cứ là bí ẩn.
Ngay cả khi rút cuộc chúng tôi chỉ biểu diễn đoạn phim tài liệu Asahina giới thiệu những cửa hàng trong phố mua sắm của thành phố, thế thì sẽ chẳng có rắc rối nào cả. Thật ra, không phải loại phim này sẽ thu hút khán giả hơn sao? Ngoài ra, nó còn có lợi cho việc kinh doanh của phố mua sắm, một mũi tên trúng hai con chim. À đúng rồi, hãy làm phim quảng cáo Asahina Mikuru đặc biệt đi! Tôi nghĩ tôi thích thế hơn. Là người quay phim của chị ấy, tôi nói thật như vậy.
Nhưng tôi biết Haruhi quá rõ hơn ai khác, cô ấy sẽ không thỏa mãn chỉ thế đâu. Cô ấy sẽ tiến tới, làm những gì cô ấy đã dự tính. Cô ấy không phải là loại người bỏ cuộc giữa chừng. Loại con gái chỉ biết dính chặt vào nguyên tắc của mình đúng là rắc rối!
Và như vậy, kể từ ngày thứ hai trở đi, chúng tôi lại thấy chính mình ở trong tình thế lạ kì và khủng hoảng. Tôi không biết diễn tả như thế nào...Haruhi diễn đạt ra sao nhỉ?
Khi các cậu tự giải phóng mình khỏi chiếc lồng giam cầm tâm trí mình lại, các cậu sẽ có thể phát huy hết mọi tiềm lực các cậu còn chưa bao giờ biết rằng mình có. Đại loại như vậy.
Có lí đấy.
Nhưng mà, Haruhi này.
Tại sao cậu là người duy nhất giải phóng được tiềm lực của mình?
Và chính cậu còn không hề nhận thức được.
thay đổi nội dung bởi: Solarius, 23-10-2011 lúc 01:51 AM.
The Following 3 Users Say Thank You to Solarius For This Useful Post: