Status: 100% (24/24) - completed.
*Update 16/05/2011: 4 pages.
*Update 17/05/2011: 5 pages.
*Update 25/06/2011: 4 pages. Xin lỗi vì lâu rồi vẫn chưa cập nhật gì. Do mất cái usb thế là tiêu luôn cả mớ tài liệu quan trọng nản quá. Đến giờ mới có động lực ngồi làm lại.
*Update 26/06/2011: 3 pages
*Update 29/06/2011: 3 pages
*Update 04/07/2011: Chapter's completed.
CHƯƠNG III
CHƯƠNG III
Cảm giác tôi từng nếm trải
Tôi dành ngày thứ bảy ở nhà nghỉ xả hơi.
"Anh hai ơi, mẹ nướng khoai lang nè và nhờ em gọi anh xuống ăn đó."
Trời đã xế chiều và không gian thật là yên tĩnh. Tôi đang ngồi ở bàn đọc một quyển sách trong lúc giải lao giữa giờ ôn bài thì em gái tôi chập chững bước vào phòng.
"Được rồi, anh xuống ngay đây."
"Anh đang đọc gì vậy, anh hai?"
Con bé kiễng chân bên dưới tay tôi để liếc nhìn vào quyển sách, nhưng nó chỉ biết chớp chớp mắt trước những từ ngữ lạ lẫm.
"Chẳng có gì mà em thích đâu, Maika. Anh sẽ cho em mượn một quyển sách khác sau."
Tôi đánh dấu và gấp trang sách có tiêu đề "Rối loạn ăn uống - Chứng chán ăn và ăn uống vô độ" lại rồi cất nó lên một kệ sách cao.
Quyển sách có tên là "Tâm bệnh" [Only registered and activated users can see links. ]. Tôi đã đọc nó hồi cuối năm cấp hai, khi tôi tự nhốt mình trong phòng, nhưng lúc đó tôi chỉ quan tâm đến những chủ đề như "rối loạn hoảng sợ", "hội chứng tăng thông khí phổi", "rối loạn ám ảnh cưỡng chế". Tâm hồn luôn gắn liền với thể xác. Nếu tâm hồn bị yếu đi, thể xác cũng sẽ suy sụp theo. Tôi biết điều đó dựa trên kinh nghiệm của chính bản thân mình.
Tâm hồn của Amemiya từ chối ăn - điều cần thiết cơ bản của sự sống. Điều gì đã làm suy yếu nó? Và làm thế nào để nó hồi phục?
Và còn ông Kurosaki nữa, ông ta nôn sạch bất cứ thứ gì mình ăn vào. Có thể không phải cơ thể ông ta bị tổn hại, mà chính là tâm hồn ông ta.
Tôi bỗng có một ấn tượng rất đáng ngại về Kurosaki Tamotsu, người tôi chưa từng gặp.
Ông ta định hoàn thành cái gì nhỉ?
"Anh hai, em muốn một câu chuyện có mấy con thú." Maika nói, mặt rạng rỡ.
"Rồi, chúng ta sẽ tìm ngay sau bữa trà."
"Dạ!" Maika vui vẻ đồng ý.
Tôi nắm tay con bé và chúng tôi cùng đi xuống cầu thang. Lúc ngửi thấy mùi khoai lang nướng thơm phức, bụng tôi sôi lên nhè nhẹ và miệng ứa nước miếng.
Cơn thèm ăn đến một cách tự nhiên.
Tâm hồn tôi từng bị tổn thương, nhưng giờ nó đã vận hành bình thường trở lại, mặc dù đôi khi vẫn có trục trặc.
Cổ họng tôi bỗng thắt lại đau đớn và khổ sở, có phải bởi vì tôi cảm thấy như sự tồn tại của Miu ngày càng xa cách tôi hơn?
Tôi biết mình đang tự mâu thuẫn. Mặc dù luôn phủ một tấm rèm che đi ký ức của mình và cố gắng đến tuyệt vọng để ngoảnh mặt với quá khứ, tôi không hề muốn quên cô ấy.
Sau bữa tối, tôi đạp xe đến cửa hàng 100 yên để mua thêm ngòi cho bút chì. Ngoài ra trên đường về, tôi mua ít thức ăn cùng vài món linh tinh mà mẹ nhờ. Nhưng có gì đó cứ khiến tôi bồn chồn và tôi ngoặt qua trường.
Có lẽ do cơn mưa nhỏ ban nãy nên không khí trở nên mát mẻ. Ánh trăng lóng lánh phản chiếu trên mặt đường sũng nước. Khu lớp học hiện ra lờ mờ trong đêm tối ẩm ướt.
Chị Tooko chắc chẳng đời nào theo dõi hòm thư vào tối thứ bảy đâu - phải vậy không nhỉ?
Tôi cũng không dám chắc nữa. Tôi hạ chân chống xe đạp xuống và nhìn vào khu lớp học.
Đúng lúc đó, một chiếc xe hơi màu đen sang trọng dừng lại bên ngoài cổng.
Cửa xe bật mở và một phụ nữ yểu điệu bước ra.
Đó là-
Tim tôi xém nữa là nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi gần như chắc chắn đó là Amemiya, một tay xách cặp và mặc bộ đồng phục kiểu cũ. Cô ta tung tăng bước vào trường.
Chiếc xe yên lặng lùi ra khỏi cổng. Tôi không nhìn thấy được khuôn mặt của tài xế, nhưng ông ta có vẻ cao và mảnh khảnh.
Có thể nào đó là ông Kurosaki không? Nhưng tại sao ông ta lại đưa Amemiya đến trường? Chẳng lẽ ông ta đã biết về những hành vi kỳ lạ của cô ta nhưng cứ để mặc như vậy?
Tôi đạp cật lực vòng ra cổng sau và dựng xe vào bãi cất xe đạp, rồi tôi chạy vào sân trường.
Amemiya thụp người xuống bãi cỏ ướt đẫm, viết hý hoáy vào quyển sổ tay rồi xé những gì mình mới viết ra và nhét nó vào hòm thư. Cái lưng yếu đuối và chiếc cổ nhỏ nhắn vẫn y hệt như lần đầu tiên tôi gặp.
Mình nên làm gì đây? Có nên gọi cô ta không?
Trong lúc tôi đang băn khoăn, Amemiya nhét cuốn sổ vào cặp, rồi đứng dậy và bỏ đi.
Cô ta không đi về phía cổng trường, mà thay vào đó hướng theo hành lang và đi vào khu lớp học.
Hở? Không phải nó đã bị khóa rồi sao?
Cứ thế này thì sẽ mất dấu cô ta mất. Tôi vội vã đuổi theo.
Chiếu sáng lờ mờ bởi ánh trăng, hành lang trông giống một đường hầm tăm tối. Amemiya thanh thoát bước đi, như con thuyền nhỏ nhấp nhô trên sóng.
Cô ta bước lên cầu thang và đi dọc một hành lang khác cho đến khi tới phòng thí nghiệm hóa học. Amemiya quay mặt nhìn cánh cửa kéo ở lối vào phòng và bước vào bên trong.
Đèn trong phòng bật sáng.
Nép sát vào tường, miệng nuốt nước miếng ừng ực, tôi nín thở và lắng nghe. Bên trong vang lên tiếng lách cách rồi loảng xoảng.
Có phải... âm thanh kim loại không? Tiếng mở khóa tủ ư? Và thứ gì đó được lấy ra nữa thì phải? Sau đó là tiếng nước chảy và ghế bị dịch chuyển...
Hử? Đột nhiên mọi thứ trở nên yên tĩnh
Lo lắng, tôi mở hé cánh cửa và lén nhìn vào bên trong. Nhưng Amemiya không còn ở đó nữa.
Ngay lập tức cả người tôi toát mồ hôi lạnh.
Làm sao mà cô ta- Cô ta đã biến đi đâu mới được? Chúng tôi hiện đang ở tầng 3. Đừng có bảo là cô ta nhảy ra ngoài cửa sổ rồi nhé.
Chết cha!
Tôi mở cửa và bước vào phòng. Đèn vẫn bật, cửa sổ và rèm cũng được đóng kín. Tôi ngửi thấy mùi hăng nồng của hóa chất. Một tấm bảng đen ở mặt trước căn phòng, kệ tủ chứa cốc mỏ và những dụng cụ thí nghiệm khác nằm phía sau, ở giữa là các dãy bàn ghế màu đen cách nhiệt được xếp ngăn nắp.
Quả nhiên cô ta không có ở đây!
Đừng bảo cô ta là ma thật chứ...
Sợ đến mức run lẩy bẩy, tôi bắt đầu bước giữa những dãy bàn màu đen.
Cẳng chân tôi đụng phải thứ gì đó âm ấm.
"!"
Cổ họng tôi thắt lại và bật ra một tiếng hét. Cùng lúc đó, "Ái da", tôi nghe tiếng một cô gái la lên dưới chân mình.
Cúi xuống, tôi thấy một cô gái mặc đồng phục kiểu cũ đang lúi húi dưới sàn nhà.
"A-Amemiya-san!"
Amemiya Hotaru, người tôi tưởng đã biến mất, đang một tay cầm giẻ còn tay kia cầm một bình xịt chứa nước chùi rửa. Cô ta khom nửa người bên dưới bàn để lau chùi bức tường đằng sau nó.
"B-bạn đang làm gì vậy? Amemiya-san?"
Kinh ngạc đến mức quên cả việc lấp liếm đi sự có mặt của mình, tôi hỏi, mắt mở to.
Cô ta xị mặt ra và nhìn tôi chằm chằm.
"Tên ta không phải là Amemiya. Là Kayano cơ. Kujo Kayano. Ta đã bảo rồi mà, đúng không?"
Tên mẹ cô thì có. Nhưng bây giờ không phải là lúc để tranh cãi.
"Xin lỗi nhé. Giờ này mà bạn còn làm gì ở đây vậy, Kujo-san?"
"Ta đang xóa mấy bức thư của mình."
Amemiya, à không, Kayano - quay lại nhìn bức tường với vẻ mặt ảm đạm. Ở đó có một chuỗi các con số lờ mờ mà cô ta đang xóa dở.
17 5 25 21 3 15 21 11 17 4 24 [Only registered and activated users can see links. ]
"Ta tưởng chúng đã bị xóa sạch hết... đã biến mất vĩnh viễn rồi... Chỉ có mấy con số này, được cái bàn che đi, là còn sót lại... Những thứ này, ta không còn cần chúng nữa..."
Cô ta lẩm bẩm với giọng uất nghẹn, tay vẫn chà xát mấy con số với cái giẻ.
"Tại sao bạn lại không cần chúng nữa?"
"Vì ta, và cả anh ấy nữa, đều đã chết rồi..."
"Mình thấy bạn đâu có giống ma."
Sau khi xóa xong mấy con số, vẫn đang cúi lom khom, Kayano ló đầu ra từ bên dưới cái bàn và cười toe toét.
"Ồ? Ngươi trông khá là tái khi nhìn thấy ta lúc trước. Chân ngươi cứ run lẩy bẩy bởi vì nghĩ ta là một con ma, không phải sao?"
"À, thì..."
Tôi nín bặt còn cô ta đứng dậy, cười khúc khích. Đó là một tiếng cười hồn nhiên trong sáng không giống như tràng cười yếu ớt chói tai tôi nghe thấy ở sân trường. Đôi mắt cô ta đầy vẻ trêu chọc trong lúc soi mói tôi. Chúng cực kỳ giống đôi mắt của một cô gái mà tôi luôn nhớ đến, luôn lưu giữ trong tim mình.
Thôi nào. Cậu mà nói dối là tớ biết ngay. Thú thật đi, Konoha.
Konoha à, nó hiện ra ngay trên mặt cậu kìa. Nhưng tớ thích việc cậu luôn nghe theo những yêu cầu của tớ và cả việc cậu không biết nói dối nữa.
Tôi bị xâm chiếm bởi một cảm giác lạ lùng như thể tôi đang có một giấc mộng về quá khứ, và ngực tôi thắt lại khoan khoái.
Miu vẫn thường chọc ghẹo tôi như vậy đấy.
Cô ấy nhìn tôi và mỉm cười rạng rỡ.
Rõ ràng, cô gái đang ở trước mặt tôi không phải Miu. Tôi sẽ không bao giờ gặp lại Miu được nữa.
Nhưng, cho dù là ảo ảnh cũng tốt thôi. Bầu không khí thân thuộc này, tôi muốn được đắm chìm trong nó.
Cho dù giấc mơ này chỉ là dối trá, nếu có thể trở về những ngày xưa đó thì...
Nhưng, nhưng nếu...?
"Vậy tại sao bạn lại để những bức thư đó vào hòm thư của CLB Văn học chứ? Mấy con số đó có nghĩa là gì? Ai là 'anh ấy' mà bạn luôn nhắc đến thế?"
Kayano cất giẻ và bình nước chùi rửa vào trong ngăn tủ khóa.
Leng keng leng keng...
Cô ta lặng thinh lục lọi với đôi tay trắng muốt rồi nói với giọng mơ hồ chẳng để lộ chút gì về suy nghĩ thật sự của mình.
"Nếu ngươi muốn biết, thì ngày mai lại đến đây. Lúc đó ít ra ta sẽ cho ngươi một gợi ý."
Khóe miệng cô ta cong lại thành một nụ cười mỉm, và đôi mắt màu trà đậm của cô ta nhìn tôi chăm chú đầy quyến rũ.
Cảm thấy đầu óc trống rỗng giống như đang trong một giấc mơ, tôi dõi theo cô ta rời khỏi căn phòng.
Những bước chân nhịp nhàng.
Chiếc váy của bộ đồng phục lay động bên dưới đầu gối.
Vửa rồi, có phải là một lời hứa không nhỉ?
Hôm sau - Chủ nhật - tôi dành cả ngày nghĩ về Kayano.
Liệu cô ta thật sự sẽ đến đó vào tối nay chứ?
Tôi cứ nghĩ đến chuyện này cho đến khi màn đêm buông xuống, và rồi tôi đi đến trường, trong lòng cứ cảm thấy băn khoăn. Tôi đi dọc theo hành lang như ngày hôm trước, leo lên cầu thang và đến phòng thí nghiệm hóa học.
Khi tôi mở cánh cửa kéo, Kayano đang đứng bên cửa sổ, tắm mình dưới ánh trăng. Đèn trong phòng vẫn tắt, nhưng rèm và cửa sổ được mở tung ra, lấp đầy căn phòng với ánh trăng bạc lạnh lẽo.
Khi thấy tôi đến, Kayano mỉm cười duyên dáng.
"Chào buổi tối, Konoha."
Ngay cả cách cô ta gọi tên tôi cũng làm tôi nhớ đến Miu.
Một giọng nói ngọt ngào khiến tai tôi nhột nhạt.
Cô ta không phải Miu. Tệ hơn thế, cô ta thậm chí không còn thuộc về thế giới của người sống nữa rồi, nhưng dù vậy tôi vẫn không thể ngăn trái tim mình run rẩy.
"Bạn đã hứa rồi đấy. Nói mình xem. Mấy con số bạn để lại trong hòm thư của bọn mình có nghĩa là gì?"
"Chà chà, ta chỉ bảo là ta sẽ cho ngươi một gợi ý thôi."
"Vậy nói mình nghe gợi ý đó được chứ?"
Kayano hất vạt chiếc váy của mình và ngồi lên một trong những chiếc bàn màu đen.
"Lời gợi ý là tên ta. K-a-y-a-n-o."
"Mình không hiểu."
"Hehe. Nghĩ kỹ hơn đi, ngài thám tử."
"Mình chỉ là một học sinh cấp ba thôi. Mình không thể suy đoán được gì chỉ từ một manh mối nhỏ xíu như thế. Bạn có thể cho mình một gợi ý khác không?"
"Nếu vậy thì ta sẽ kể cho ngươi nghe về anh ấy," cô ta thì thầm, một vẻ ấm áp dịu dàng ánh lên trong mắt khi cô ta nhìn tôi. "Anh ấy là người thân thiết với ta hơn bất cứ ai. Là một phần của linh hồn ta, là nửa còn lại của ta. Bọn ta luôn ở bên nhau, dù là đi bất cứ đâu hay làm bất cứ chuyện gì..."
Ánh trăng tinh khôi chiếu xuyên qua khung cửa sổ mang theo nó ký ức về quá khứ xa xăm.
Các mảnh vụn thời gian biến thành những chiếc lông vũ trắng, hòa cùng ánh sáng của mặt trăng, dập dờn rơi chầm chậm quanh người tôi.
Chúng tôi cũng như vậy...
Chúng tôi luôn ở bên nhau, dù là đi bất cứ đâu hay làm bất cứ chuyện gì. Miu từng là nửa còn lại của linh hồn tôi. Hay ít ra, đó là những gì tôi cảm nhận về cô ấy.
"Anh ấy và ta đã ở bên nhau rất vui vẻ. Nhưng-", đôi hàng lông mày của Kayano chùng xuống buồn bã, "-anh ấy giận ta và bỏ đi mất. Bọn ta đã không bao giờ gặp được nhau nữa."
Một cơn đau như muốn xé toạt trái tim, tôi ôm chặt lấy ngực.
Tôi cũng sẽ chẳng bao giờ gặp được cô ấy.
Miu đã từ chối tôi, đôi mắt cô ấy tràn đầy sự ghê tởm.
Tôi đã yêu cô ấy rất nhiều, nhưng tôi không thể nhìn thấy cô ấy nữa.
"Nè, Konoha - ngươi có biết cách để lấy lại những thứ mình đã đánh mất không?" Kayano nhìn thẳng vào mắt tôi, hỏi với vẻ nghiêm túc.
Tôi nắm chặt ngực áo mình và trả lời, giọng run rẩy. "Điều đó là không thể. Một khi thứ gì đó mất đi, ta không thể có lại nó được nữa."
Kayano hơi hạ ánh mắt xuống và tuyên bố với vẻ hoàn toàn thờ ơ. "Không, thật ra chuyện đó rất dễ. Chỉ việc quay ngược thời gian. Như thế, ngươi sẽ không lặp lại sai lầm trước kia nữa."
Cứ như có một con quỷ đang thì thầm vào tai tôi vậy.
Nếu tôi có thể quay ngược thời gian... nếu tôi có thể quay trở lại ngày hôm ấy...
Đã bao nhiêu lần tôi ước y như vậy trong suốt mùa đông dài đăng đẳng mà tôi trải qua trên giường, chăn phủ kín đầu.
Nếu có thể quay trở lại thời điểm trước khi tôi viết cuốn tiểu thuyết đó, có thể quay lại cái ngày mà Miu tự ném mình khỏi sân thượng...
Làm ơn đi, Thượng đế - hãy ban cho con điều ước đó. Làm ơn hãy quay ngược thời gian.
Con chẳng cần bất cứ thứ gì khác miễn là không phải mất Miu.
Thượng đế, Thượng đế ơi.
Nhưng thời gian là không thể quay ngược.
Giờ đây tôi chỉ còn lại một mình.
"Điều đó là không thể. Những chuyện như quay ngược thời gian là bất khả thi."
Trông thấy tôi run lẩy bẩy, khuôn mặt Kayano đột nhiên trở nên buồn bã. Cô ta lẩm bẩm rất khẽ, "Ra vậy... trước đây Konoha cũng đã từng muốn... quay trở lại quá khứ."
Cô ta trượt xuống khỏi bàn và bước về phía tôi. Cô ta giang rộng đôi tay và dịu dàng ôm lấy đầu tôi, kéo tôi vào lồng ngực mảnh mai của mình.
Tôi không hiểu những cảm xúc nào đã khiến cô ta làm thế.
Cô ta chỉ trông rất buồn, và người hơi run rẩy. Cơ thể gầy gò của cô ta lạnh như tuyết và tỏa ra một mùi hương thanh khiết mà tôi từng ngửi thấy đâu đó trước đây.
Phó thác bản thân mình trong vòng tay giống như một ảo ảnh, tôi thấy đôi chút khuây khỏa đồng thời cảm nhận được một cơn đau nhói lòng.
Tôi không bận tâm nếu thời gian có đóng băng mãi mãi vào giây phút đó.
Nhưng sau một lúc, Kayano đẩy người tôi ra và thì thầm, "Ta phải đi rồi. Có người đang đợi."
Tôi nhìn cô bước ra ngoài hành lang và cuối cùng cũng trấn tỉnh lại. Tôi vẫn chưa hề nói gì cả. Tôi không muốn để cô đi.
"C-chờ đã - ừm, bạn... bạn có muốn đi ă-ăn gì không?"
Ôi trời ơi, đúng là một lời mời tệ hại. Bộ mình không thể nghĩ ra câu nào khác hay ho hơn sao?
Kayano quay người lại.
"Ta không thể... Ta chỉ có thể ăn những gì anh ấy đưa."
Giọng nói cô khiến tôi khựng lại, nó hoàn toàn khác với khoảng khắc trước đó lúc ôm chầm lấy tôi, rồi cô ta bỏ đi mất.
◇ ◇ ◇
"Liệu có thể quay ngược thời gian không?" cô thì thầm.
Điều đó là hoàn toàn không thể. Đó là việc làm của quỷ dữ chống lại Thượng đế, thế nhưng hắn vẫn cố đạt được nó. Hắn đã ký giao kèo với quỷ dữ và đã đưa cô trở lại từ nấm mồ. Hắn đã biến điều không thể thành có thể, và giờ cô đã ở bên hắn.
Trong thế giới của ánh trăng, cô nhảy múa điên loạn.
"Cô ấy là tôi và tôi là cô ấy." Cô nói mà như hát, và dần dần biến thành cô gái nọ. Từng ngày trôi qua, bên trong cô, sự tồn tại của cô gái nọ ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn và cô gái ban đầu đã biến mất. Cô gái không phải là cô cười đùa, ca hát - và yêu thương - với cơ thể và giọng nói của chính cô.
Cô gái, người đưa tay về phía hắn, cô gái, người thì thầm với hắn.
Cô khẩn cầu với cô gái bên trong mình với giọng đau buồn.
"Làm ơn đừng chạm vào hắn nữa. Đừng mỉm cười với hắn. Đừng tìm kiếm hắn.
Bởi vì tôi hận hắn, hận đến mức chỉ muốn giết chết hắn."
◇ ◇ ◇
Thứ hai, một tuần lại bắt đầu, và mới sáng sớm tinh mơ chị Tooko đã xông thẳng vào lớp tôi.
"Konoha-kun, hôm thứ sáu sao cậu dám cho mình leo cây như thế sau khi mình đã nhắc cậu không biết bao nhiêu lần!"
Tôi biết thể nào chị ta cũng đến, nhưng không ngờ là chị ta sẽ đột kích sớm đến vậy, nên tôi đã bỏ lỡ mất cơ hội để trốn thoát.
"Ưm... bệnh nấc cụt kinh niên của tôi tái phát nên tôi phải đến bệnh viện."
"Trước giờ mình chưa từng nghe cậu bị bệnh đó! Mình đã đến thư viện những ba lần trong lúc đợi cậu! Mình đã đọc xong một tuyển tập truyện ngắn của O. Henry [Only registered and activated users can see links. ], một truyện ngắn của Akutagawa Ryunosuke [Only registered and activated users can see links. ] và một tuyển tập truyện cực ngắn của Hoshi Shinichi [Only registered and activated users can see links. ]."
"Tại sao chị toàn đọc truyện ngắn thôi vậy?"
"Mình chọn chúng là có mục đích cả đấy, để mình có thể ngừng đọc ngay khi cậu đến. Nhưng cậu có đến đâu, và Hana CuXXd [Only registered and activated users can see links. ] mang đến cho mình một bó hoa bách hợp đen to, và khi mình trở lại từ thư viện, có một mảnh giấy lớn được dán trên tường CLB viết "Ta đã trở lại" bằng mực màu đỏ, và nhìn nè-"
Chị Tooko ấn một mẩu giấy vào tay tôi. Chị ta hẳn đã lấy nó ra khỏi hộp thư sáng nay.
"Bức thư sáng này còn kinh khủng hơn trước nữa. Thậm chí còn có vết máu bắn lên trên!"
Những vết đỏ thẫm lấm tấm nổi rõ trên nền giấy màu vàng, và những nét bút lông đó viết "con chim báo điềm gở", "quét mặt trước nhà bằng máu", "tổ của nó trong mùa đông, đầy những bộ xương nhỏ". Tôi cảm thấy hơi chóng mặt.
"Và đây nữa này, cậu xem đi."
Một chuỗi những con số được viết trên những dải giấy kẻ ô.
10 8 17 4 24 8 17
19 11 10 20 25
10 5 25 1 24 5 4 23 19 17 4 10 24 25 21 4 20 17 4 23 [Only registered and activated users can see links. ]
Tôi tự hỏi không biết những chữ số này thật ra có ý nghĩa gì? Cô ta nói tên mình chính là manh mối nhưng...
Nhìn bức thư, tôi nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong tuần rồi, bỗng tôi cảm thấy có ai đó đang nhìn mình.
Lúc ngước lên, Kotobuki đang nhìn tôi chằm chằm, cặp của cô ta vẫn còn vắt trên vai.
Tình cờ ánh mắt chúng tôi chạm nhau, thế là tôi cố mỉm cười cầu tài. Cô ta tròn xoe đôi mắt, và bối rối ngoảnh mặt đi.
Trời đất, sao cô ta ghét mình đến thế chứ?
"Nè, Konoha-kun, cậu tự dưng mỉm cười rồi thở dài là sao? Cậu đang nhìn đi đâu vậy?"
Chị Tooko béo mũi tôi.
May mắn thay chuông vào lớp vang lên ngay lúc đó và cứu tôi một bàn thua trông thấy.
"Á grừ... Đến giờ ăn trưa mình sẽ quay lại! Cậu không được bỏ trốn đâu đấy, nha?"
Chị ta cứ ngoái lại dặn tôi mãi rồi mới chịu bỏ đi.
"Xin lỗi nha, Tooko-senpai."
Nói thầm trong bụng, tôi vội vã rút vào thư việc khi đến giờ ăn trưa
Chị ta từng bảo tôi rằng, "Đến thư viện lúc đói thì thật là kinh khủng. Nhìn cả đống cao lương mỹ vĩ xếp thành hàng ngay trước mắt, thế mà mình chỉ có thể ngắm thôi." Nên tôi quả thật đã hy vọng sẽ được an toàn ở đó, nhưng rồi tôi trông thấy Kotobuki ngồi đằng sau quầy và ước gì mình có thể chuồn đi chỗ khác.
Hôm nay sao mà xui thế nhỉ?
Cô ta cũng nhận ra tôi, rồi cô ta cau mày, mặt tối sầm lại.
Thư viện có chạy máy điều hòa, nhưng đột nhiên tôi cảm thấy cực kỳ ngột ngạt. Tôi quẹt những giọt mồ hôi căng thẳng trên mặt và vội vàng băng qua quầy không quên lơ đãng chào một tiếng. Cứ như thể đang bị một con rắn hổ mang soi vậy.
Đôi lông mày của Kotobuki đột ngột nhướng lên.
Trước khi cô ta kịp bắt chuyện, tôi nhanh chóng lẩn ngay vào phòng đọc.
Trong lúc đang tìm chỗ ngồi, tôi nhận ra một người không ngờ được đang ở bên cửa sổ.
Kayano à? Không, là Amemiya...
Cô đang lật qua một cuốn sách bìa cứng mỏng. Khuôn mặt tái nhợt của cô ấy lúc chúi vào quyển sách tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông.
Hết sức khẽ khàng, tôi tiến về phía cô.
"Amemiya-san?"
Cô nhảy dựng lên và ngước nhìn tôi. Mấy trang sách vuột khỏi ngón tay cô và tôi thoáng nhìn thấy những con số nhỏ xíu được viết kín đặc ở mặt sau bìa sách.
Amemiya vội vàng gấp sách và thu người lại giống như đang hoảng sợ.
Ánh mắt nhút nhát chứng tỏ cô là Amemiya, không phải Kayano. Cô rụt rè quá. Tôi cảm thấy có lỗi vì đã khiến cô giật mình. Tôi mỉm cười thật tươi với cô mà không nhắc gì đến những thứ mình vừa thấy.
"Chào bạn. Còn nhớ mình chứ?"
Cô ôm chặt quyển sách vào ngực và gật đầu.
"Cậu là... Inoue-kun, đúng không? Một lần nữa cảm ơn vì những gì bạn đã làm..."
Có phải cô ấy không nhớ những chuyện đã xảy ra khi là Kayano? Hay cô ấy chỉ giả vờ như không biết? Vẫn còn thầm băn khoăn trong bụng, tôi dịu dàng nói tiếp
"Mình mừng là bạn vẫn còn nhớ. Mình ngồi đây thì có phiền gì không?"
"...Được thôi."
"Cảm ơn."
Tôi ngồi xuống ghế bên cạnh. Lúc trông thấy Kayano trong phòng thí nghiệm hóa học, tôi bị choáng ngợp trước tình huống lạ thường đó nên không để ý, nhưng nhìn cô lúc này còn ốm hơn so với lúc chị Tooko và tôi dìu cô vào phòng y tế. Làn da cô còn hơn cả nhợt nhạt nữa và lúc này trông tái xanh, còn mạch máu trên tay thì nổi rõ cả lên. Những ngón tay cô trông như sẽ gãy vụn bất cứ lúc nào.
"Xin lỗi vì đã làm gián đoạn. Bạn đang đọc gì vậy?"
"'Chàng trai Ban ngày và Cô gái Ban đêm' [Only registered and activated users can see links. ]của George McDonald [Only registered and activated users can see links. ]."
"Ồ, ông ấy là nhà văn chuyên viết truyện thần thoại dành cho thiếu nhi đúng không? Mình từng đọc cuốn 'Sau lưng Gió Bắc' [Only registered and activated users can see links. ]của ông."
Là xạo đấy. Tuy từng nhìn chị Tooko vui vẻ xơi tái và thao thao bất tuyệt về nó, nhưng giờ tôi chỉ nhớ được cái tựa thôi.
"Quyển này nói về cái gì vậy?"
Amemiya nhìn xuống.
"...Nó nói về một cô gái bị một mụ phù thủy độc ác giam cầm trên núi từ nhỏ... cô gái đó không biết gì ngoài thế giới ban đêm... cô gặp được một chàng trai... chỉ biết đến thế giới ban ngày..."
"Oa, nghe hấp dẫn đấy. Có lẽ mình cũng nên đọc nó."
Bằng cách này hay cách khác, tôi phải xem cho được mấy con số bên trong bìa cuốn sách.
Nhưng đôi vai gầy guộc của Amemiya run lên và tôi thấy cô ôm chặt quyển sách hơn, nên tôi không nói gì về chuyện đó nữa.
Tôi thờ ơ ngả người về phía sau và tiếp tục trò chuyện với giọng dịu dàng.
"Mình rất thích tiểu thuyết thần thoại. Mấy bộ như 'Biên niên sử Narnia' [Only registered and activated users can see links. ] hay 'Chuyện dài bất tận' [Only registered and activated users can see links. ]. Những câu chuyện về các cuộc phiêu lưu trong thế giới khác có sức sáng tạo thật phong phú. Thật là tuyệt vời."
"... Đúng vậy."
Đôi môi Amemiya-san uể oải cử động.
"Mình ước mình có thể đến một thế giới khác... như cô gái trong quyển sách này... Ước gì mình có thể đến được thế giới ban ngày..."
Giọng nói của cô trống rỗng, buồn bã, với sự tuyệt vọng ẩn chứa bên trong từng câu chữ. Cứ như thể cô đang nói với chính mình.
Cử chỉ của cô quá trái ngược với Kayano, ôn nhu đến mức khiến tim tôi rung động. Tôi chăm chú nhìn gò má tái nhợt và khuôn mặt cúi gằm của Amemiya.
"Ừm... bạn đang phiền muộn vì chuyện gì à, Amemiya-san? Bạn có thể chia sẻ với mình nếu bạn muốn."
Cô khẽ nhướng hàng mi nãy giờ vẫn chùng xuống và nhìn tôi.
Đôi mắt cô không còn cái vẻ ngây dại như tôi vẫn luôn thấy trước kia; vào giây phút ánh mắt chúng tôi chạm nhau, đôi mắt cô tràn ngập sự thâm trầm và nỗi niềm u uất dường như muốn nuốt chửng tôi vào trong.
"Bạn là người tốt, Inoue-kun. Bạn... không nên dính dáng đến mình nhiều quá."
"Amemiya-san..."
Cô lặng lẽ đứng lên, hai tay vẫn ôm ghì quyển sách trước ngực. Đầu cúi gằm, cô ta bỏ đi mất.
Những lời của cô - Ước gì mình có thể đến được thế giới ban ngày - cứ vang vọng mãi trong đầu tôi.
Quyển sách mà cô ta đang đọc... Nó trông khá là cũ và bìa sách đã bạc màu. Còn những con số nhỏ xíu được viết chi chít trên mặt trong bìa sách nữa. Chúng là gì mới được?
Vào tối hôm thứ bảy, Kayano đã lau chùi những con số trên tường phòng thí nghiệm hóa học. Tôi chắc chắn là những con số đó mang ý nghĩa nào đó rất quan trọng.
Gợi ý là tên ta. K-a-y-a-n-o.
Liệu có phải Amemiya cũng đọc được những con số đó?
Tại sao Amemiya lại biến thành Kayano?
Điều gì đã khiến cô ấy làm vậy?
Trước khi bắt đầu sống với ông Kurosaki, Amemiya từng là một cô gái bình thường, cũng ăn uống, cũng trò chuyện với bạn bè trong giờ ăn trưa.
Tại sao cô ấy trở nên không ăn uống được?
Rốt cuộc chuyện đó có liên hệ với ông Kurosaki không? Có phải ông ta là mụ phù thủy độc ác đã giam cầm cô trong thế giới ban đêm?
...Ta không thể. Ta chỉ có thể ăn những gì anh ấy đưa.
Những gì Kayano nói cũng khiến tôi băn khoăn.
Và tại sao tôi không được dính dáng đến Amemiya?
"Aaa. Mình chẳng hiểu gì hết."
Tôi tựa cùi chỏ lên bàn, hai tay ôm đầu.
Đầu tiên tôi chỉ định làm phụ tá cho Ryuto, nhưng giờ tôi đã hoàn toàn bị thu hút bởi những bí ẩn của Kayano và Hotaru.
Tôi biết đó là do những gì Kayano nói với tôi trong phòng thí nghiệm hóa học.
Nè, Konoha - ngươi có biết cách để lấy lại những gì mình đã đánh mất không?
Cô ấy bảo chuyện đó là rất dễ. Tất cả những gì tôi phải làm là quay ngược thời gian.
Mặc dù điều đó thật sự là bất khả thi.
Phải chăng Kayano cũng có lý do để ước rằng có thể đảo ngược dòng thời gian? Điều ước của cô đã thành hiện thực ư? Nếu vậy thì tại sao hằng đêm cô vẫn đi lang thang?
Chẳng có nghĩa lý gì cả. Dù có căng óc suy nghĩ về những câu hỏi đó bao nhiêu lần đi nữa, tôi vẫn cứ đi lòng vòng mà chẳng đến đâu cả, và điều đó chỉ làm tăng thêm gánh nặng đang đè chặt ngực tôi.
Sắp đến giờ ăn trưa rồi, nên tôi đứng dậy.
Lúc đi ngang quầy, tôi bỗng cảm thấy một luồng sát khí dữ dội và ngoái nhìn. Đôi môi Kotobuki đang mím chặt và cô ta gườm gườm nhìn tôi.
"Thấy rồi nhé."
Lời thì thầm đầy vẻ buộc tội khiến tôi ngớ người.
Tôi thấy đầu óc quay cuồng. S-sao cơ? Cô ta cho rằng mình đã thấy gì chứ? Cô ta nổi giận vì chuyện gì mới được?
"Cậu là đồ xấu xa!"
Hở?
Cô ta đang lảm nhảm cái gì thế? Tại sao tôi lại là đồ xấu xa và tại sao cô ta lại công kích tôi chứ? Kotobuki cắn môi và quay ngoắt đi hướng khác; rồi cô ta rời khỏi quầy. Vẫn còn sửng sốt, tôi chỉ biết đứng trông theo.
Tớ chả hiểu gì sất, Kotobuki-san ạ.
◇ ◇ ◇
Vào ngày sinh nhật lần thứ mười sáu, cô gặp lại một người đã xa cách từ lâu.
Một người tử tế đã hào phóng ban tặng cô tình yêu thương khi cô còn sống trong thiên đường. Người đó trao cho cô một cuốn sách cũ.
Viết bên trong đó là những từ bí mật.
Những từ bị nguyền rủa đã cướp đi của cô tương lai mà cô vẫn luôn mơ đến một ngày nào đó, và đẩy cô xuống sâu hơn vực thẳm của đêm tối cô đơn không người chia sẻ.
Chẳng trông mong gì vào sự cứu rỗi. Cô không thể cho phép bản thân mình hy vọng vào điều đó. Tội lỗi bủa vây lấy cô.
Một mình trong lớp học, ngây nhìn cái thế giới đang tan vào trong thứ màn đêm đen như mực dần dần bao phủ nó, cô thầm thì, "Ước gì mình có thể mở cánh cửa đi đến những thế giới khác. Ở đó, mình có thể sống trong một câu chuyện hoàn toàn khác so với cái này."
Nếu cô gặp được chàng trai ban ngày, cô chắc đã có thể quay lại nơi chốn ấm áp đó trong quá khứ.
◇ ◇ ◇
"Konoha-kun!"
Chị Tooko xuất hiện quá đột ngốt khiến tôi xém té vì sợ. Mặt chị ta có vẻ sưng xỉa còn tay cầm một cái cây lau nhà.
Đang trong buổi trực nhật sau giờ học, tôi cầm giẻ ra ban công để lau cửa sổ.
"Chị đang làm gì trong lớp tôi vậy? Và tại sao chị có cái cây lau nhà đó?" Tôi kinh hoàng hỏi. Chị Tooko dùng một tay mở cửa sổ, khuôn mặt chị ta chỉ có thể diễn tả bằng hai từ 'giận dữ'.
"Mình trốn khỏi buổi trực nhật bởi vì cậu cứ tránh mặt mình, Konoha-kun. Tại sao cậu lại đi tán gái trong thư viện vào giờ ăn trưa?"
"Chị đang nói về chuyện gì vậy?"
Mắt tôi lồi cả ra ngoài. Có phải ý chị ta là lúc tôi nói chuyện với Amemiya không? Tôi không thể nghĩ ra chuyện gì khác ngoài chuyện đó. Nhưng làm thế nào mà chị Tooko biết được?
"Đừng giả vờ như cậu không biết gì. Nanase-chan đã kể hết cho mình nghe rồi."
"Cái gì cơ?!"
Kotobuki xuất hiện ngay bên cạnh chị Tooko, tay bắt chéo trước ngực và bĩu môi.
"Chắc chắn là như vậy, Tooko-senpai. Chính mắt em trông thấy Inoue-kun mặt tuơi roi rói tán hươu tán vượn với một cô gái."
Ối - là Kotobuki đã mách lẻo với chị Tooko ư? Nhưng tại sao mới được? Và bọn họ gọi nhau 'Nanase-chan' với 'Tooko-senpai' từ lúc nào vậy?
"Chưa hết đâu, Inoue-kun trước đây từng đi về với một đám con gái vây quanh nữa."
"Ồ, thật vậy sao? Vậy là trong khi mình đang lo lắng về tương lai của CLB Văn học và chờ đợi cậu ta, Konoha-kun lại nghênh ngang đi hẹn hò với con gái. Đúng kiểu Konoha-kun mà. Cậu ta đâu thấy đau lòng chút nào nếu CLB Văn học có bị tấn công bởi một đàn lợn hay nếu tường của nó bị quét bằng máu."
Tôi vội vàng xen vào.
"Đợi đã nào, chị đang nhảy đến tận đâu vậy! Làm ơn bước ra khỏi cái thế giới tưởng tượng của chị đi. Dù sao chị cũng nhầm rồi. Tôi đâu có đi lông bông hay hẹn hò gì đâu."
"Vậy thì cậu đang làm gì chứ?"
Chị Tooko càng nhăn nhó hơn, và chị ta hờn mát nhìn tôi.
"À... thì..."
"Ngắc ngứ chúng tỏ cậu ta đang cắn rứt lương tâm đó, Tooko-senpai."
"Ế này!"
"Em nói đúng, Nanase-chan"
Tôi không đỡ nổi đòn kết tội liên hợp của hai bọn họ, nên quyết định bỏ chạy.
"Thứ lỗi, tôi... có chuyện cần phải đi gấp."
Tôi nhét cái giẻ vào tay Kotobuki và chạy vào lớp, chụp lấy cái cặp treo trên móc cạnh bàn rồi lao ra hành lang.
"Ê! Konoha-kun!"
"Đồ hèn!"
Nghe bọn họ la hét chì chiết sau lưng mình, tôi hốt hoảng bỏ trốn.
Tôi không quan tâm Kotobuki ghét tôi đến đâu, chẳng có lý do gì để cô ta xía vào hớt lẻo tôi với chị Tooko cả. Trời trời, mình cá là chị Tooko sẽ giận điên lên.
Tôi đang đợi Ryuto ở nhà hàng quen thuộc của bọn tôi, trong lòng cảm thấy chán nản, thì cậu ta bước vào, hộ tống một bà lão nhỏ bé phốp pháp khoảng tầm bảy mươi. Ryuto mở cửa cho bà ta, và bà ta trông có vẻ xúc động và ngượng ngùng khiến tôi bỗng thấy rùng mình kinh hãi.
Cậu ta chắc không đi cưa cẩm bả luôn đấy chứ!
Mắt tôi muốn lồi cả ra khi Ryuto giới thiệu bà lão một cách hóm hỉnh.
"Gì dzợ, Konoha-san. Đây là Wada Yoshie-san. Bà ấy từng là siêu quản gia của nhà Hotaru."
◇ ◇ ◇
Cô không thể đè nén nó lâu hơn nữa.
Đó là lý do cô viết những lá thư.
Cho hắn ta, cho cô gái nọ và cho bất cứ đấng oai nghiêm nào điều khiển số phận con người.
Cô viết những lá thư bí mật vào cuốn vở, xé chúng ra rồi bỏ vào hộp thư.
10 5 25 1 24 5 4 23 19 17 4 10 24 25 21 4 20 17 4 23[Only registered and activated users can see links. ]
◇ ◇ ◇
Khi tôi mở cửa phòng thí nghiệm hóa học, Kayano đang ngồi trên một trong những chiếc bàn, chăm chú nhìn cảnh vật dần chìm vào bóng đêm bên ngoài cửa sổ.
Đôi mắt nhìn xuống của cô trông thật buồn và khiến tôi nhớ tới dáng vẻ của Amemiya tôi thấy trong thư viện vào giờ ăn trưa.
"Hôm nay mình gặp một người mà bạn có biết đó."
Cô quay đầu lại khi tôi nói và lặng lẽ nhìn tôi
"Mình đã nghe kể rất nhiều về hai người từ bà quản gia Wada-san"
Bà Wada Yoshie, người Ryuto vui vẻ giới thiệu với tôi, từng là quản gia lâu năm ở nhà Amemiya. Bà ta đã làm việc ở biệt thự kể từ khi cha Amemiya vẫn còn là một đứa trẻ.
"Ra vậy... Ta nghĩ bà ấy sẽ chẳng có gì để nói tốt về ta", Kayano vô tư nói. "Nào là ta đã giao hết việc cho bà ấy hay nào là ta chẳng bao giờ có mặt ở nhà... nào là ta ương bướng và ích kỷ, nào là ta cứ giận dỗi suốt, hay nào là ta cứ làm rơi chén đĩa xuống sàn và la mắng mọi người... Ngươi không cần phải nói gì cả. Ta biết mà. Mấy người hầu thường xì xầm rằng 'bà chủ lại nổi trận lôi đình rồi'. Takashi-san là một người tốt bụng hào hoa phong nhã, còn Reiko-san em gái anh ấy thật đáng yêu và lễ độ, cả hai bọn họ đều đối xử tốt với ta. Căn nhà cũng rất đẹp nữa và thức ăn thì ngon tuyệt. Cứ như trên thiên đường vậy... Ta chẳng thể có bất cứ lý do nào để không vui cả. Vậy thì tại sao, thật không hiểu nổi, tại sao ta lại thấy cần phải làm náo loạn lên như vậy?"
Ông Takashi là chồng của Kayano, và cô Reiko là em gái ông ta. Họ là cha và dì của Amemiya.
Bà Wada đã bảo bọn tôi rằng tim của ông chủ bà hơi yếu, nhưng ông ta là một người đàn ông tốt bụng, điềm đạm. Ông ta yêu vợ mình say đắm đến mức gần như tôn thờ cả chỗ vợ mình bước lên, và ông ấy cũng rất thương cô con gái Hotaru của mình nữa.
"Và Hotaru-san là người duy nhất mà bà chủ không hề to tiếng. Bà chủ thường dẫn Hotaru-san về thăm nhà mình. Mặc dù bố mẹ bà chủ đã mất sớm, nên chẳng còn ai sống ở đó cả. Ông chủ cứ càu nhàu rằng chỉ có hai phụ nữ ở một mình trong căn nhà đó một mình thì quá nguy hiểm.
Bà ấy hẳn phải rất gắn bó với ngôi nhà mình đã sinh ra và lớn lên. Trước khi bị bệnh tật đánh gục, bà ấy thường rên rỉ rằng muốn về nhà. Chuyện đó cứ khiến ông chủ bối rối."
Khi bọn tôi hỏi căn nhà đó hiện thế nào rồi, bà Wada hạ giọng như thể nói chuyện gì gở lắm vậy.
"Kurosaki-san và Hotaru-san hiện đang sống trong nhà của bà chủ.
Sau khi bà chủ mất, căn nhà được tu sửa lại hoàn toàn và được đem cho thuê. Kurosaki-san đã đuổi những người thuê đi chỗ khác và chính ông ta bắt đầu sống tại đó, mặc dù ở trong một biệt thự lớn trên đỉnh đồi như thế thật là bất tiện cho cả hai bọn họ. Bà cũng không biết mục đích của ông ta là gì."
Bà Wada nhíu mày bày tỏ sự không đồng tình.
Tôi cũng có những nghi vấn của riêng mình. Như tại sao ông Kurosaki lại bán căn nhà mà Amemiya đang sống và cố tình dọn đến một căn nhà lớn như thế, vốn lại là nhà cũ của Kayano. Có thể nào là tình cờ?
"Bà chưa bao giờ tin tưởng Kurosaki-san. Kể từ khi Reiko-san đưa người đàn ông đó về nhà, bà đã có một cảm giác không tốt lành về ông ta. Dĩ nhiên là ông ta giả vờ như một quý ông trung thực, nhưng kỹ năng ăn uống ở bàn tiệc của ông ta thật tức cười. Khi ăn heo xào, không hề vắt chanh lên miếng thịt ông ta cứ thế mà ăn luôn. Lại còn liếm ngón tay nữa chứ. Đời nào mà bà nhầm lẫn ông ta với một quý ông được nuôi dạy trong một gia đình tử tế được.
Bà nghĩ ông đeo kính mát vì mắt kém. Nhưng hết lần này đến lần khác, mấy cháu biết không, bà bắt gặp ánh mắt của ông ta ẩn giấu đằng sau cặp kính đó, và nó lại khiến bà lạnh xương sống. Có thể nói rằng mặc dù môi ông ta mỉm cười, đôi mắt ông ta không bao giờ cười. Như một con sói đói đang nằm chờ con mồi... Đôi mắt của ông ta khiến bà có một kiểu cảm giác đáng ngại như vậy đấy.
Ông chủ kiên quyết chống lại cuộc hôn nhân của Seiko-san và Kurosaki-san. Nhưng Seiko-san mê ông ta như điếu đổ. Đến mức cô ấy còn bảo sẽ bỏ nhà nếu ông chủ không chấp thuận cho họ, và thế là ông ấy buộc phải công nhận cuộc hôn nhân. Kết quả là, tất cả những chuyện kinh khủng đó...
Tội nghiệp làm sao... Gã đàn ông đó đã chiếm hết tất cả tài sản của Hotaru-san, những người thân đáng lẽ có thể bảo vệ con bé thì không được phép đến thăm, và thế là con bé bị bỏ lại một mình."
"Wada-san rất thương Hotaru. Bà ấy chăm sóc con bé như thể nó là cháu gái mình vậy. Và bà ấy vẫn tiếp tục làm thế sau khi ta chết", Kayano lẩm bẩm, ánh mắt cô rơi xuống chân mình.
"Chuyện là như vậy đó. Wada-san đã rất lo cho Amemiya-san. Năm ngoái, bà ấy gặp Amemiya-san vào sinh nhật thứ mười sáu của bạn ấy, và bà ấy kể rằng Amemiya-san gầy gò và lãnh đạm như một con búp bê vậy."
Kayana lắng nghe trong yên lặng.
"Nhưng bà ấy bảo bọn mình là đã đưa cho Amemiya-san thứ gì đó mà bà ấy nhận từ bạn."
"Nó được gói lại nên bà không biết có thứ gì bên trong, nhưng nó là một cái hộp lớn khoảng chừng này."
Bà Wada dùng hai tay ước lượng kích cỡ cái hộp khoảng bằng một cuốn vở sinh viên.
"Trước khi qua đời, bà chủ nhờ bà đưa nó cho Hotaru vào sinh nhật lần thứ mười sáu của con bé. Bà đã giữ nó suốt."
"Bạn đã đưa cho bà ấy cái gì vậy?"
Đôi vai gầy của Kayano run lên, như thể đang chịu đựng chuyện gì đó, và cô vòng tay quanh người, ôm chặt lấy cơ thể mình.
"Đó là... bí mật." Giọng cô run rẩy lạ thường. "Ta không thể nói với ai về chuyện đó."
Cách cô ôm chặt lấy mình, vẻ mặt cô , những ngón tay mảnh mai của cô, đôi chân trắng ngần của cô - tất cả trông thật phù du, cứ như cô sẽ biến mất bất cứ lúc nào... Tôi buột miệng gọi cô ấy, "Amemiya-san?"
Cô giật mình và ngước nhìn lên. Rồi cô mỉm cười với khuôn mặt của Kayano.
Một nụ cười kiêu hãnh, ngạo mạn.
"Không. Ta là Kayano. Rốt cuộc thì Hotaru có ý nghĩa với ai đâu. Nhưng chuyện đó không còn quan trọng nữa. Cả Hotaru và Kayano đều sẽ biến mất sớm thôi..."
"Bạn nói vậy là sao?"
Khuôn mặt cô đột nhiên lại trông buồn bã; rồi cô thả đôi chân thật mạnh xuống sàn nhà và lẩm bẩm, "Đây là lời từ biệt với thế giới này lần nữa. Nếu một nửa linh hồn gây tội lỗi và bị đày xuống địa ngục, chẳng phải nửa bị bỏ lại cũng nên bị như thế sao? Chỉ một nửa được cứu rỗi và lên thiên đàng thì thật là sai lầm."
Tôi không hiểu cô muốn nói gì. Mọi thứ cô ta kể cứ rối tinh trong đầu khiến tôi hoang mang kinh khủng.
Lúc này mình cần phải bước đến và đặt câu hỏi với cô.
Cái gì khiến bạn đau khổ? Bạn thật sự mong ước điều gì? Tại sao bạn cầu mong được quay về quá khứ? Tại sao Amemiya Hotaru lại phải trở thành Kujo Kayano?
Ai là "anh ấy" của bạn?
Nhưng miệng và đôi chân tôi đều cứng đờ. Ngay bây giờ - Mình phải hỏi ngay bây giờ. Mình có thể sẽ không bao giờ gặp cô ấy nữa. Tại sao mình lại chần chừ?
Mái tóc màu hạt dẻ mềm mại nhẹ nhàng lay động lúc cô bước ngang qua trước mặt tôi.
Vẫn mùi hương đó kích thích mũi tôi - một mùi hương thanh khiết làm tôi cảm thấy bất an mà tôi từng ngửi thấy đâu đó trước đây.
Không thốt nên lời, tôi đứng chôn chân tại chỗ, ngắm nhìn một bóng ma đi qua.
___________________________________
To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
Even though I walk through the valley of the shadow of death, I will fear no evil, for you are with me Kanade
thay đổi nội dung bởi: sos505, 10-09-2011 lúc 02:13 PM.
The Following User Says Thank You to sos505 For This Useful Post:
Đừng dùng chữ màu bạn ơi. Mình dùng skin light chói mắt lắm @@... Bản được link ở page 1 là bản tiếng Việt mà, còn bản tiếng Anh trên B-T thì bị C&D rồi. Bản ebook tiếng Anh là link này
[Only registered and activated users can see links. ]
Bạn dùng Acrobat Reader để đọc nhé
___________________________________
To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
Even though I walk through the valley of the shadow of death, I will fear no evil, for you are with me Kanade
thay đổi nội dung bởi: sos505, 25-06-2011 lúc 11:48 AM.
The Following User Says Thank You to sos505 For This Useful Post:
Status: 100% (28/28) - completed.
*Update 16/08/2011: 7 pages. Part 1 is completed.
*Update 11/09/2011: 7 pages. Part 2 is completed. Nhân kỷ niệm 11/9 (đùa đấy ). Tooko giận dỗi dễ thương quá
*Update 18/09/2011: 7 pages.
*Update 21/09/2011: Chapter's completed.
CHƯƠNG IV
CHƯƠNG IV
Bóng ma quá khứ
Ngày thi giữa năm đầu tiên, tôi ngủ dậy trễ.
Tôi cứ nghĩ đến những chuyện đã xẩy ra trong phòng thí nghiệm hóa học đêm hôm trước và chẳng học hành được gì.
Tỉnh dậy trên bàn học và khi nhìn lên đồng hồ, tôi thấy trời đã sáng.
Há hốc mồm, tôi vội chạy đến trường. Tôi hỏi Akutagawa nãy giờ cậu ta đã gặp chị Tooko chưa.
"Chị ấy để lại cái này cho cậu", cậu ta nói và chỉ về phía bàn tôi.
Đó là một cuốn sách bìa mềm "Tôi là con mèo" [Only registered and activated users can see links. ] của Natsume Souseki.
Tôi thận trọng lật qua quyển sách và tìm thấy một tờ làm dấu sách màu tím. Trên đó chị Tooko viết mấy chữ thật to bằng bút dạ: "Konoha-kun là đồ ngốc!"
Tôi sửng sốt trước lời mắng mỏ rõ ràng chẳng hề có tí văn vẻ hay nét duyên dáng của một Cô Gái Văn Chương.
Trời đất, đúng là một hành động thật trẻ con. Chị ta hẳn là giận lắm...
Đã vậy Kotobuki cứ gườm gườm nhìn tôi như mọi khi nữa chứ. Toàn chuyện đau đầu.
Sau khi chuốc lấy thất bại thê thảm trong bài kiểm tra, tôi được nghỉ cho đến hết ngày. Ryuto đang ngồi uống soda tại nhà hàng quen thuộc của bọn tôi. Câu ta phủi toẹt lo lắng của tôi qua một bên. "Đừng bận tâm. Chị Tooko thật ra dễ tính lắm. Cứ mặc chị ấy một mình khoảng hai ba ngày là chị ấy sẽ nguôi ngoai thôi."
"Không đâu, tôi biết chị ta ương bướng cực kỳ. Chị ta sẽ ôm cục hận này thật lâu, giống như Anne Tóc Đỏ Dưới Chái Nhà Xanh đã thề rằng cô bé sẽ không bao giờ nói chuyện với Gilbert nữa." [Only registered and activated users can see links. ]
"Cha, anh hiểu chị Tooko khá rõ đấy nhỉ?"
Cậu ta mỉm cười ranh mãnh, cứ như chuyện này đối với tôi chẳng có gì to tát, và đột nhiên một ý nghĩ thoáng hiện lên trong đầu tôi.
"Cậu biết không, tất cả chuyện này vốn là lỗi của cậu. Tôi vẫn cứ băn khoăn suốt. Tại sao cậu lại lôi tôi vào chuyện này?"
"Chỉ vì anh và Hotaru học cùng trường thôi."
Tôi chăm chú nhìn cậu ta vì cái cách mà cậu ta né tránh câu hỏi.
"Đó không thể nào là lý do duy nhất được. Tôi đã quan sát cậu trong mấy ngày gần đây, và tôi nhận ra điều đó. Cậu có thể lo liệu mọi việc, nịnh nọt người khác và cậu rất thông minh. Cậu dư sức trở thành nhân vật chính của một cuốn tiểu thuyết trinh thám - không giống như tôi. Cậu đâu cần sự giúp đỡ của một kẻ như tôi. Vậy tại sao cậu lại lôi tôi vào chuyện này? Cậu đâu chỉ muốn một anh chàng Watson vụng về ở bên cạnh để làm nổi bật sự tài giỏi của nhà thám tử, phải không?"
"Tôi đâu phải là một thằng tệ bạc đến thế. Tôi chỉ muốn biết tác giả của chị Tooko như thế nào thôi."
Má tôi nóng bừng lên. Cậu ta vừa mới gọi tôi là tác giả của chị Tooko à? Là sao?
"Và chuyện đó nghĩa là gì vậy?" tôi đốp lại để che dấu việc đầu óc mình đang quay cuồng.
Ryuto lấy tay chống cằm và nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Y chang như những gì tôi nói thôi. Tôi muốn tìm hiểu về anh. Khi chị Tooko bảo anh đừng xen vào chuyện tối hôm đó, tôi biết ngay anh chính là 'Konoha-kun' mà chị ấy luôn nói đến. Trước đó chị ấy cứ nói đủ thứ chuyện về anh nên tôi vẫn thường tò mò, nhưng khi gặp được anh tôi bắt đầu muốn biết nhiều hơn nữa. Nên tôi đến trường để tìm gặp anh. Tôi nhờ anh giúp đỡ chuyện Hotaru bởi vì tôi cần một lý do để nói chuyện với anh."
"Sao nghe cứ như một câu bắt chuyện làm quen vậy. Cậu không khoái con trai đấy chứ hả?"
Một nụ cười vô tư như con nít hiện lên trên khuôn mặt đầy nam tính của cậu ta.
"Không hề. Tôi quá yêu các cô gái rồi."
"Tôi chỉ là đứa chạy việc vặt phụ trách khoảng ăn uống của Tooko-senpai thôi. Chị ta ăn những câu chuyện không đầu không đũa do tôi viết và rồi kêu ca phàn nàn về chuyện nó nhạt nhẽo quá, không đủ muối hay kết cấu lộn xộn như một mớ bòng bong và chẳng ngọt ngào gì cả. Rồi mới đây thôi chị ta còn nước mắt lưng tròng vì xơi trúng thứ gì đó cay quá và đã phải ăn vài quyển truyện của Joan Aiken để tống khứ cái vị đó. Và nói gì thì nói, tôi đâu phải là một tác giả."
Đôi mắt đầy thù hận của Miu hiện ra và choáng đầy tâm trí tôi, cắm sâu móng vuốt của nó vào trái tim tôi.
Tôi nghiến răng chống chọi lại cơn đau như xiêng qua người.
Không-!
Tôi không muốn phải nếm trải điều đó lần nữa! Điều cuối cùng tôi muốn trở thành là một tác giả!
"Mà sao cũng được. Cứ kệ đi. Dù sao tôi cũng chưa từng đọc bất cứ truyện gì anh viết cả."
Ryuto nói đầy ẩn ý và hút tiếp ly soda.
Tôi hít một hơi thật sâu và trấn tĩnh lại. Tôi lấy mấy bức thư ngắn chị Tooko bỏ lại ra khỏi cặp và sắp chúng lên bàn.
"...Quay lại vấn đề chính nào. Đây là những mảnh giấy bọn tôi tìm thấy trong hòm thư. Có vài tờ bị dính máu hay có vết cháy xém, nhưng tôi không cho rằng Amemiya-san đã viết chúng, nên tôi không đem theo."
Ryuto nhìn những mẩu giấy - "căm thù", "ma", "cứu" - và cau mày. Cậu ta nhặt từng mẩu thư nhỏ lên với những ngón tay to bè và quan sát chúng thật kỹ. Khi cậu ta thấy mảnh giấy ghi "1 24 5 4 23", đôi mắt cậu ta nheo lại đầy ngờ vực.
"Mấy con số này có nghĩa là gì?"
"Tôi không biết. Mặc dù Tooko-senpai bảo rằng chúng có nghĩa là 'nhát(1) hai ngươi toi(24) ngu(5) tử(4) hai con bò(23)'."
"Thật... dễ thương." Ryuto-kun cười điệu. "À, tại sao ta không chỉ việc hỏi thẳng Hotaru?"
"Sao cơ?"
Tôi há hốc. Ryuto ngước lên nhìn ai đó và đôi mắt cậu ta như đang cười. "Này, bên này, Hotaru!"
Tôi kinh ngạc ngoái đầu qua nhìn và thấy Amemiya đang đứng bên trong nhà hàng, trông có vẻ bối rối.
Ryuto đi đến và quàng một tay qua vai cô, rồi đưa cô đến về chỗ ngồi của mình. Vì vậy cô buộc lòng ngồi xuống bên cạnh cậu ta.
"Tại sao... bạn lại ở đây, Inoue-kun?" Amemiya nhìn vào mắt tôi và thầm thì hỏi.
Tôi vẫn chưa nói với Ryuto về chuyện tôi đã gặp Kayano trong phòng thí nghiệm hóa học hay đã nói chuyện với Amemiya trong thư viện. Tôi không biết phải phản ứng như thế nào.
Ryuto trả lời một cách cợt nhả, một nụ cười hiện ra trên khuôn mặt cậu ta.
"Bọn anh là chiến hữu mờ. Phải không, Konoha-san?"
"Mình gặp Ryuto-kun vài ngày trước. Xin lỗi vì mình đã không kể. Mình không định dấu đâu - Chỉ là không có thời điểm thuận lợi để nhắc đến chuyện đó."
Amemiya nhìn xuống.
"Mà nè, gọi món gì đi, Hotaru."
"...Em xin lỗi, em vừa mới ăn rồi."
"Anh ngờ lắm. Hôm nay anh thề anh sẽ làm cho em phải ăn cái gì đó. Harumi-san? Mình muốn một salad gà, súp ngô và thịt nướng kiểu Pháp."
Trong lúc Ryuto gọi món với cô nữ phục vụ mà cậu ta quen, Amemiya đặt đôi tay gầy guộc của cô lên đùi, nhíu đôi lông mày và thu người lại với vẻ mặt buồn rầu.
"Hotaru? Có phải em là người đã bỏ những mẩu giấy này vào trong hòm thư CLB Văn học không?"
Ryuto đưa cho cô xem mẩu giấy viết "cứu" và Amemiya hơi ngẩn mặt lên. Đôi mắt cô ngấn lệ, và cô lại cúi gằm.
"Em... không biết ai đã làm vậy."
"Khi mà em nói kiểu như thế, anh chẳng thể nào mà tin được. Chính em đã viết những bức thư này. Em nghe về hòm thư từ anh và đã đi tìm nó đúng không? Và em đã bỏ lại những mảnh giấy đó hàng đêm. Tại sao em lại làm những chuyện như vậy? Em muốn ai đó giúp mình sao? Em chỉ việc nói chuyện đó với anh thôi. Anh sẽ giúp em ngay. Chuyện gì khiến em phiền lòng vậy? Hôm chúng ta gặp nhau, đêm đó giữa cơn bão, em mặc một bộ đồng phục cũ và ngồi trên xích đu. Tại sao em lại làm thế?"
Ryuto dồn dập hỏi.
"Nó có liên hệ như thế nào đó với người bảo hộ của em không?"
Amemiya rùng mình, nhưng cô vẫn cúi gằm. Tim tôi đau nhói khi thấy cô cắn chặt môi.
"Có lẽ mình nên đi chỗ khác", tôi khẽ đề nghị nhưng cô lắc đầu.
"Không... bạn ở lại đi, Inoue-kun. Mình sẽ... về nhà ngay giờ ấy mà."
Rồi cô nhìn Ryuto với đôi mắt xinh đẹp ngập tràn một nỗi buồn sâu sắc.
"Cảm ơn anh đã ở bên em trong suốt thời gian qua, Ryu-kun. Hôm nay em đến đây là để nói với anh rằng em muốn chia tay. Em nghĩ đây có lẽ là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau."
Ryuto mở to mắt, và cậu ta hốt hoảng chúi người về phía Amemiya.
"Em đang nói gì vậy? Tại sao lại đột ngột như thế? Người bảo hộ đã nói gì với em à? Cái gã đeo kính râm cứ bám theo anh là chú em đúng không? Và chẳng phải ông ta là người đã sai bọn du đãng đó tấn công anh sao? Đúng vậy phải không? Hotaru?"
Amemiya khẽ thì thầm trả lời, "Anh vẫn chưa bỏ em... như tất cả bọn con trai khác mà em từng hẹn hò. Nên sẽ vô cùng tồi tệ... nếu chúng ta vẫn cứ tiếp tục."
"Ý em là sao?"
"...Em xin lỗi."
Amemiya cầm lấy cặp và đứng lên, đúng lúc thức ăn vừa được đưa tới. Ryuto chụp lấy tay Amemiya và kéo cô ngồi xuống ghế lại.
"Ăn đi. Nếu em ăn hết, có thể anh sẽ nghĩ lại về chuyện chia tay."
Khuôn mặt cậu ta thật dữ tợn, rõ ràng đang trong cơn thịnh nộ. Amemiya nhìn cậu ta với đôi mắt ngấn lệ, nhưng cuối cùng cô cúi đầu xuống và cầm lấy thìa.
Vừa nhúng chiếc thìa bạc vào tô súp màu vàng kem, Amemiya siết chặt nó hơn. Như thể nếu không thì cô sẽ làm rớt nó ngay.
Lúc đó cô trông hơi dao động, nhưng hình như cuối cùng đã quyết tâm, cô múc lấy một ít súp và đưa nó lên miệng.
Rồi có chuyện gì đó kỳ lạ xảy ra: Amemiya bụm miệng mình lại, như thể vừa mới nuốt phải thuốc độc, cô ngã khỏi ghế và quỳ thụp xuống nền nhà.
Chiếc thìa rời khỏi tay cô và rơi xuống nền nhà phát ra một tiếng kêu sắc lạnh.
Amemiya ấn chặt tay lên miệng; mắt mở to và cả người cô co giật.
"Hotaru, em bị-?"
Ryuto quỳ xuống sàn nhà bên cạnh và vòng tay quanh người cô.
"Em có cần vào nhà vệ sinh không?"
Lắc đầu, Amemiya trấn an rằng cô không sao. Cô liếc nhìn về phía góc nhà hàng và đôi mắt cô lại mở to ra.
Vẻ khiếp sợ hiện lên rõ ràng trên khuôn mặt cô.
Amemiya dùng hết sức đẩy Ryuto ra và chụp lấy cặp mình.
"Em xin lỗi. Em phải đi. Em xin lỗi, thật lòng rất xin lỗi." cô liên tục lẩm bẩm, khuôn mặt tái mét và rồi bỏ chạy về phía cửa.
Ryuto đuổi theo cô. Tôi đứng dậy và cũng chạy theo bọn họ.
Trước khi Amemiya có thể ra khỏi nhà hàng, Ryuto chụp lấy vai cô.
"Em giận vì anh đã buộc em phải ăn à? Anh xin lỗi, đáng ra anh không nên làm thế. Anh sẽ đưa em về. Em trông không được khỏe."
"Không!" Amemiya hét lên, giãy khỏi tay Ryuto. Cô có vẻ muốn tránh xa bọn tôi kinh khủng và cố thoát khỏi nhà hàng càng sớm càng tốt.
"Anh sẽ không bao giờ có thể nói chuyện với em nữa đâu. Vĩnh biệt."
Thế rồi, Amemiya chạy ra cửa.
"Khốn kiếp..."
Khi chúng tôi về lại chỗ mình, Ryuto ôm đầu và gục xuống bàn.
"Có vẻ tôi đã làm mọi chuyện rối tung lên rồi, Konoha-san. Tôi không có ý dồn cô ấy vào chân tường như thế."
Cảnh Ryuto thiểu não như thế khiến tôi nhận ra rằng cậu ta quả thật là học sinh cấp ba, cho dù có to xác hơn tôi đến đâu.
Cậu ta có thể là anh chàng thông minh sáng sủa, sát gái, kiên nghị và làm tốt mọi việc, như nhân vật chính cực ngầu của một cuốn tiểu thuyết trinh thám, nhưng cũng có những chuyện mà cậu ta không thể thực hiện được và ngay cả cậu ta cũng cảm thấy chán nản.
Tôi cảm thấy mình gần gũi với cậu ta hơn.
"Vui lên nào, Ryuto. Tôi nghĩ cậu đã cho Amemiya-san thấy là cậu thật lòng lo lắng cho cô ấy. Tôi sẽ thử nói chuyện với cô ấy ở trường vào ngày mai."
"Cảm ơn anh."
Dù vậy, Ryuto vẫn úp mặt xuống bàn suốt một lúc.
Tôi cứ nghĩ mãi về vẻ mặt kinh hoàng mà Amemiya bộc lộ hồi nãy trước lúc cô đẩy Ryuto ra.
Cô đã nhìn cái gì nhỉ? Chắc chắn là nó ở đâu đó đằng kia...
Tôi nhớ lại chỗ cô đã nhìn và bất giác quay mặt về phía đó.
Ở đó có một chậu cây và phía sau nó là một chiếc bàn. Vẫn còn một tách café trên bàn nhưng chỗ ngồi thì trống không.
Vừa lúc bắt đầu tự thuyết phục mình rằng chuyện đó chẳng có gì kỳ lạ, tôi nhận ra rằng tách café vẫn còn đang bốc khói.
Trong tách vẫn còn café vừa mới pha.
Tôi nhìn gần hơn.
Không có túi xách nào ở trên bàn lẫn ghế.
Người ngồi ở bàn đó đã bỏ đi mà không hề đụng đến tách café, và nó vẫn còn ấm.
◇ ◇ ◇
"Hãy đề ra luật thế này nhé," hắn ta nói.
"Từ giờ mày không được ăn bất cứ thứ gì trừ khi là do tao đưa cho mày."
Ngày đầu tiên, cô ăn trưa ở trường. Do đã không được ăn sáng, nên bụng cô sôi lên vì đói còn miệng thì chảy nước miếng đầm đìa. Cũng phải thôi. Và thật xấu hổ nếu là người duy nhất không ăn trưa.
Hắn trừng phạt cô, nhốt cô vào tầng hầm và không cho cô ăn trong ba ngày.
Bị nhốt bên trong phòng, cô thu mình vào một góc, tay ôm lấy cái bụng rỗng, tuyệt vọng chống lại cơn đói khát đang cào xé ruột gan. Cô liếm những giọt nước rỉ xuống từ buồng vệ sinh, ráng kéo dài sự sống của mình.
Sáng ngày thứ tư, hắn mở cửa và mang cho cô thức ăn. Chính tay hắn đút cho cô ăn món súp rau ninh nhừ ngon tuyệt và bánh mì mềm nhân hạt dẻ.
Sau đó, khi cô cắn ba miếng món thịt hầm và nửa ổ bánh mì bơ ở trường, hắn lặp lại hình phạt và không mở cửa tầng hầm trong ba ngày.
Cô chỉ còn nửa mê nửa tỉnh vì đói, và trong bóng tối lờ mờ cô trông thấy hồn ma người chết và những tiếng kêu khóc đầy căm thù.
Hắn đã giết hại chúng tôi.
Hắn đến để trả thù đó.
Hắn là quỷ dữ.
Cô nằm gục dưới nền nhà. Hắn bế cơ thể ngất lịm của cô trên tay và đút cho cô ăn món cháo bảy loại rau [Only registered and activated users can see links. ] nấu với cá thịt trắng cùng món táo và cam hầm ngọt ngào bằng một chiếc thìa bạc.
Cho dù chỉ là cắn một mẩu bánh quy, hắn cũng không tha thứ.
Với giọng điềm nhiên dửng dưng, hắn chỉ ra việc cô đã ăn thức ăn bạn mình cho và mặc dù cô van xin hết lời, hắn vẫn nắm lấy tay cô, lôi cô xuống tầng hầm rồi khóa cửa lại.
Cô trải qua năm ngày ở dưới đó.
Cổ họng cô rát bỏng bởi cơn khát và co thắt dữ dội còn dạ dày thì đau đớn khủng khiếp đến mức như thể có một bàn tay khổng lồ đang bóp vặn nó. Tai cô kêu ù ù, cô đói đến mức bị ảo giác thính giác, và những đốm lửa ma trơi cứ lượn lờ ghê rợn quanh phòng. Cô không còn hơi sức để khóc nữa.
Cháu xin lỗi. Cháu sẽ không bao giờ ăn bất cứ thứ gì trừ khi chú đưa cho cháu.
Cháu xin lỗi, cháu xin lỗi. Cháu sẽ không ăn nữa đâu. Cháu hứa đấy. Cháu xin lỗi.
"Phải. Mày không được phép ăn."
Trên đời này chỉ có một mình hắn là người có thể làm đầy cái dạ dày trống rỗng của cô.
Cô luôn cảm thấy ánh mắt hắn theo dõi mình.
Trong hành lang, trong lớp học, trong sân trường, trong cầu thang, hắn vẫn đang nhìn cô.
Vô số hình ảnh khuôn mặt hắn che kín các bức tường, đôi mắt màu xanh biếc sáng rực - đôi mắt tràn đầy sự thù hận - đang trừng trừng nhìn cô.
Cô không được phép ăn. Hắn nói cô không được phép ăn.
Trên những con đường náo nhiệt của thành phố, trong công viên rực rỡ ánh nắng, tại một rạp chiếu phim đầy những đôi tình nhân, bất cứ khi nào cô ngoái lại nhìn, hắn ta lại đứng ở đó. Mọi người cô đi ngang qua biến thành hắn: những gia đình đang chơi đùa trong công viên, những đôi tình nhân đang ngồi tán gẫu trên băng ghế, những diễn viên được chiếu trên màn hình của rạp chiếu phim. Tất cả mọi thứ đều biến thành khuôn mặt của hắn.
Khuôn mặt hắn khi hắn bỏ cặp kính râm mỏng và chằm chằm nhìn cô.
Hừng hực lửa hận thù và điên loạn đến lạnh người, ánh mắt của hắn như những đốm lửa ma trơi lập lòe.
Hắn đang nhìn. Hắn đang nhìn cô. Hắn đang chằm chằm nhìn cô. Hắn đang nhìn. Hắn vẫn đang nhìn cô. Hắn đang nhìn cô. Đang nhìn. Đang nhìn----
◇ ◇ ◇
Buổi sáng hôm sau, tôi đến gặp Amemiya, nhưng cô đã nghỉ ốm.
Tôi đành bỏ cuộc và đi về lớp mình. Khi đó, tôi trông thấy Tooko và Kotobuki ở trong hành lang, đầu họ chụm vào nhau thì thầm to nhỏ.
"Được rồi. Em sẽ gặp chị sau khi tan học."
"Cảm ơn, Nanase-chan. Thật yên tâm là đã có em giúp."
"Chuyện nhỏ ấy mà. Em rất vui có thể giúp được cho chị, Tooko-senpai. Ô!"
Kotobuki nhận ra tôi và trừng mắt. Chị Tooko ngoái đầu lại và cũng nhìn tôi.
Thế là tôi đành nở một nụ cười. Thật tốt biết bao nếu tâm trạng của chị Tooko đã khá hơn, nhưng mong ước đó còn ngây thơ lạc quan hơn cả quyển truyện Harlequin Romance nói về mấy chàng hoàng tử Arab [Only registered and activated users can see links. ] mà chị Tooko bắt tôi phải đọc theo lời giới thiệu của chị ta.
Ấn ngón trỏ tay phải xuống bên dưới mắt, chị Tooko lè chiếc lưỡi màu hồng ra, lêu lêu tôi.
Rồi chị ta quay lại nhìn Kotobuki và nói, "Gặp em sau giờ học nhé, Nanasa-chan", trước khi bỏ đi, đôi bím tóc tung bay.
Vào học cấp ba rồi mà còn bị một cô gái lêu lêu ngay giữa hành lang quả thật là một cú sốc cực độc, nhưng tôi che dấu nó bằng cách mỉm cười với Kotobuki.
"Cậu và Tooko-senpai định làm gì sau giờ học vậy?"
Cô ta cũng lạnh lùng quay mặt đi và trả lời với giọng cục cằn nhất có thể, "Tớ sẽ không nói cho cậu biết đâu. Thật đấy, chuyện đó không liên quan gì đến cậu hết."
Rồi cô ta đi vào lớp.
Ôi trời đất, đáng lo rồi đây! Khỉ thật, bọn họ định làm cái gì sau khi tan học mới được?!
Trực nhật xong, tôi nhìn quanh phòng, Kotobuki đã biến mất.
"Nè, mấy cậu biết Kotobuki đi đâu không?"
Tôi thử hỏi vài người bạn của cô ta, nhưng tôi chỉ nhận được những cái lắc đầu.
"Không biết. Nhưng tớ không nghĩ là có lịch trực ở thư viện trong kỳ kiểm tra đâu."
"Cậu ấy lao đi cứ như bay ấy. Có lẽ là đi hẹn hò chăng? Nanase khá là được yêu mến mà."
Để cho chắc tôi đến tận CLB để kiểm tra. Chẳng có ai ở đó cả, đúng như tôi đoán, nhưng mấy bức thư bị vứt tung tóe khắp chiếc bàn màu trà. Những bức thư bị xé ra từ cuốn tập sinh viên, những bức thư bị ố vàng một cách đáng ngờ cứ như chúng có từ lâu lắm rồi, những bức thư với vết cháy xém, những bức thư lấm tấm máu...
Ngoài đống thư là những bông bách hợp đen được cắm trong một chiếc cốc mỏ, lịch phân công học sinh cũ, hợp tuyển tiểu luận học sinh, báo trường và một gói khăn giấy có tên một cửa hàng có vẻ tồi tàn ở trên.
Mấy tờ lịch phân công học sinh, hợp tuyển và báo trường đều từ hai năm mà Kayano theo học ở trường. Chị Tooko có lẽ đã lùng sục tất cả những gì có cái tên Kujo Kayano mà Amemiya đã tự gọi mình trong sân trường tối hôm đó.
Một tờ giấy nằm trên mấy tờ lịch phân công học sinh và tôi nhìn thấy thông điệp được viết bằng bút dạ ở trên.
Konoha-kun, mình coi như không quen biết cậu nữa. Từ giờ mình sẽ tự làm việc này. Bởi: Tooko
Mắt tôi muốn lồi cả ra ngoài.
Vậy là chị ta vẫn còn giận kinh khủng. Tôi đoán mình đã sai lầm khi đã cho chị ta leo cây nhiều lần mà không nói gì cả, cho dù lý do của tôi có tốt đẹp đến đâu.
Tôi lấy quyển tiểu thuyết mà chị Tooko đã để lại cho tôi ngày hôm qua ra khỏi cặp và đặt nó trên bàn.
Rồi tôi viết một dòng chữ "Xin lỗi" nhỏ bằng bút chì trong góc tờ giấy tuyệt giao.
Tôi hy vọng chị ta sẽ cảm thấy khá hơn khi nhìn thấy nó... Nhưng Anne đã phớt lờ Gilbert trong bao nhiêu năm chứ?
Cuối cùng vẫn không biết được chị Tooko và Kotobuki đã đi đâu, tôi đành phải đến gặp người có vẻ là biết tất cả mọi chuyện.
"Chà chà. Đây chẳng phải là lần đầu tiên cậu đến đây một mình sao?"
Chị Maki đang đứng trước một giá vẽ trong phòng làm việc của mình, nhưng chị ta dừng vẽ khi tôi đến và nhoẻn miệng cười.
"Bộ Tooko bỏ rơi cậu rồi hả?"
Tôi không thích việc chị ta có vẻ đã biết hết mọi chuyện.
Nhiều người trong trường gọi chị ta là "công chúa", nhưng đó không chỉ vì chị ta là con nhà dòng dõi hay do những mối quan hệ rộng lớn của chị ta. Khó mà đánh bại chị ta bằng những phương cách thông thường được.
Tôi nở một nụ cười cầu tài.
"Nếu chị biết thì nói cho tôi với, Maki-senpai. Chị chắc hẳn đã đưa cho Tooko-senpai vài thông tin gì đó. Tôi biết chị đang điều tra Kujo Kayano mà. Hội trưởng của tôi đã kéo một người bạn cùng lớp tôi vào chuyện gì vậy?"
Chị Maki trả lời tôi với một câu hỏi, trông mặt có vẻ thích thú lắm. "Và cậu sẽ trả mình cái gì nếu mình cho cậu biết chứ? Đúng như cậu đã phỏng đoán, mình đã đưa cho Tooko vài thông tin, nhưng cậu ấy đã đền bù cho mình thỏa đáng."
Đền bù? Chị ta không có ý là... Tôi nuốt nước bọt.
"Chị đã vẽ Tooko-senpai khỏa thân à?"
Ánh mắt tôi bất giác hướng về giá vẽ. Đó là một bức tranh phong cảnh vẽ một cảnh tối tràn ngập màu đen và xanh. Ở nước ngoài thì phải? Một ngọn đồi hoang vu vào ban đêm, cây cỏ trên đồi oằn mình vì gió. Tôi quét qua bức tranh từ đầu này đến đầu kia và không thấy bất cứ thứ gì trông na ná hình ảnh khỏa thân của chị Tooko.
"Muốn biết lắm à? Nhưng đúng vậy đấy, mình chỉ có thể nói là rất đáng xem", chị Maki trêu chọc tôi. "À, Konoha-kun này. Cậu có muốn khỏa thân cho mình vẽ luôn không? Mình sẽ vẽ cho cậu một bức thật đáng yêu. Cậu không muốn có một vật kỷ niệm thời trai trẻ của mình sao?"
"Xin tha cái vụ tranh khỏa thân đi. Nhưng nếu chị nói cho tôi biết Tooko-senpai đã đi đâu, tôi sẽ không kể cho chị ta biết việc chị đã làm."
"Ồ? Và đó là chuyện gì?"
Chị Maki quyết định giả ngây, nên tôi đành chơi bài ngửa với chị ta với vẻ kiên nhẫn vô hạn.
"Chị là người đứng đằng sau toàn bộ trò đùa ma quỷ này, đúng không? Khi bọn tôi đang ngồi canh ở sân trường, chị đã làm đèn trong trường nhấp nháy và bật một cuốn băng có tiếng vỗ tay và con gái khóc, phải chứ? Và chị đã gửi cho Tooko-senpai mấy bó hoa bách hợp đen, mấy bức thư tại họa và đặt mấy bức thư lấm tấm máu trong hộp thư của bọn tôi. Toàn bộ chuyện đó là chị làm, không phải sao?"
Chị Maki đặt cọ vẽ xuống, khoanh tay lại và chăm chú nhìn tôi từ đầu xuống chân.
"Hừm... và bằng chứng của cậu đâu?"
"Chị cứ vung tay quá trán như thế thì ngay cả một thằng ngu cũng nhận ra được đó là chị. Một bó hoa bách hợp đen đắt quá sức đối với bất kỳ học sinh bình thường nào để dùng làm trò đùa cợt. Cả việc vận hành đèn trong trường nữa, với tư cách là cháu gái của chủ tịch hội đồng trường thì đó chỉ là chuyện nhỏ. Chị là người duy nhất phù hợp với những điều này và chị là người duy nhất được lợi gì đó khi đùa giỡn với Tooko-senpai."
"Và đó là gì chứ?"
"Để khoái trá khi nhìn Tooko-senpai sợ hãi không nói nên lời chẳng hạn? Và vì thế chị làm quá mọi việc lên bằng cách đưa cho chị ta những manh mối kỳ quặc như mấy bức thư có vết cháy xém và vết máu đó. Ngoài ra, Tooko-senpai sẽ bị ám ảnh bởi việc lật tẩy sự thật về con ma đến mức chị ta có thể sẽ đến và hỏi chị thông tin. Và khi chị ta làm vậy, chị có thể yêu cầu chị ta bất cứ thứ gì chị muốn để trao đổi lấy thông tin. Và mọi chuyện đã xảy ra chính xác như thế."
Nụ cười trên môi chị Maki vẫn chưa tắt.
"Rồi?"
"Nếu Tooko-senpai biết được, chị ta chắc sẽ nổi cơn thịnh nộ."
"Nếu mình nói cho cậu biết cậu ta đi đâu, cậu sẽ không hé môi nửa lời?"
"Dĩ nhiên là không."
"Tệ quá. Nhưng như vậy là chưa đủ."
"Hở?" Tôi ngớ người ra.
"Cậu biết đấy, mình chẳng quan tâm nếu Tooko có biết chuyện", chị Maki lạnh lùng tuyên bố với vẻ mặt giống như Phật Tổ đang khinh miệt nhìn một con khỉ ngu ngốc.
"Sao-? Nhưng Tooko-senpai sẽ giận đến xì khói đấy. Chị ta sẽ ôm mối hận đó suốt đời. Chị ta sẽ không nói chuyện với chị nữa. Lè lưỡi lêu lêu người khác trong hành lang, chị ta là kiểu người trẻ con như vậy đấy."
"Tuyệt vời thật. Mình không biết bị Tooko nhìn trừng trừng với cái mặt bí xị hay lêu lêu sẽ thế nào nhỉ. Khi giận dữ, khuôn mặt cậu ấy dễ thương đến nỗi mình muốn quét mực lên nó và ấn nó vào một tờ giấy. Người ta thường bảo con trai thích chọc ghẹo mấy cô bé mình thích, phải không? Nếu mà bị Tooko căm ghét suốt cuộc đời... chỉ ý nghĩ đó thôi cũng đã khiến người mình run lên vì phấn khích."
Tôi bị hạ đo ván, toàn bộ động lực đã mất sạch.
Tiêu rồi. Chị Maki có khuynh hướng giống như Ryuto vậy. Những tranh luận của một học sinh bình thường như tôi không thể thấm vào đầu họ được.
Nhìn thấy vai tôi rũ xuống, chị Maki nhoẻn miệng cười.
"Cậu còn non nớt lắm để nghĩ đến việc đe dọa mình, Konoha-kun à."
"Tôi rất hối hận về điều đó, cảm ơn."
"Nhưng vì ngưỡng mộ sự táo tợn của cậu, mình sẽ nói cho cậu biết một chuyện. Tooko đang đi gặp Ellen Dean."
Ellen Dean? Tôi chưa từng nghe tới bà ta. Bà ta là người ngoại quốc à?
Tôi vẫn còn đang bối rối, nhưng chị Maki nhanh chóng tiễn tôi ra cửa.
"Giờ thì được rồi, về nhà đi. Mình bận lắm. Gần đây mình có quá nhiều việc phải làm, làm mình bị đau dạ dày luôn. Hết ông nội danh tiếng của mình rồi đủ thứ chuyện bực bội khác. Mình chán ngấy việc bọn họ cứ suốt ngày chọc ngoáy sở thích của mình rồi. Coi vậy chứ thật ra mình rất là nhạy cảm đấy."
Tôi cứ băn khoăn không biết Ellen Dean là ai. Có phải bà ta có liên quan đến Kujo Kayano không?
Vậy chị Tooko đi gặp bà ta à? Nhưng tại sao chị ta lại dẫn Kotobuki theo mới được?
Tôi đang đi thơ thẩn, với những câu hỏi đó cứ quay mòng mòng trong đầu, thì Ryuto đột nhiên xuất hiện từ đằng sau cổng trường.
"Tôi không thể đợi để gặp anh. Mà anh đâu có điện thoại di động phải không? Chị Tooko cũng vậy. Nhưng ngày nay điện thoại di động là thứ không thể thiếu cơ mà."
"Cậu làm tôi sợ đấy!"
"Hotaru thế nào rồi?"
Ryuto chúi người về phía trước, vẻ mặt rất nghiêm trọng.
"Amemiya-san hôm nay nghỉ ốm. Tôi không gặp được cô ấy."
"Cô ấy có bị sao không?"
"Tôi đã hỏi vài người bạn cùng lớp của cô ấy, nhưng họ không biết."
Cậu ta rên lên. "Cô ấy có lẽ bị ngất xỉu vì đói."
"Nếu vậy tôi nghĩ chú của cô ấy đã đưa cô ấy đến bệnh viện rồi."
"Cái đó thì chưa chắc. Mặc dù trên danh nghĩa hắn là chú cô ấy, nhưng trước đây hắn ta chỉ là một kẻ hoàn toàn xa lạ."
Có vẻ như Ryuto đang phát cuồng vì lo lắng. Cậu ta nhíu mày và cắn móng tay một cách cáu kỉnh. Rồi đột nhiên cậu ta ngước lên và nói, "Đến xem thử cô ấy thế nào đi, Konoha-san."
◇ ◇ ◇
"Hãy cùng chơi một trò chơi nhé", hắn ta nói.
Trong căn phòng lạnh lẽo mà ánh mặt trời không bao giờ xuyên qua được, dưới ánh nến leo lét, đôi môi hắn ta cong lại thành một nụ cười.
"Từ giờ trở đi, bất cứ khi nào ở trong căn phòng này, mày sẽ phải gọi tao là ---."
Cái tên hắn nói với cô là của một cậu bé đã chết từ rất lâu rồi. Cái tên đó là một bí mật không bao giờ được phép kể với người khác. Hắn đã dạy cô như vậy.
"Tao sẽ gọi mày là ---."
"Cháu đâu phải là ---."
"Không, mày là ---."
"Không! Cháu là ---."
"--- sẽ không bao giờ nhìn tao với ánh mắt khiếp sợ hay nói chuyện một cách hèn nhát như vậy cũng không trốn vào góc hay chạm vào tao một cách miễn cưỡng kiểu đó hoặc nói chuyện với giọng run rẩy cứ như đang van xin lòng thương hại của tao. Không, --- sẽ không bao giờ cười như vậy. Lại lần nữa xem - không đúng, cười như thế thì chẳng khác gì cái con bé hoảng sợ đó. Vô dụng. Cho đến khi mày có thể mỉm cười như ---, tao sẽ không cho mày ăn. Tao chỉ nấu ăn cho ---. Tao không nuôi những thứ như mày. Đây, thay bộ đồ này vào. --- không bao giờ mặc màu xanh."
Đó chính là nghi lễ để quay ngược thời gian và hồi sinh người chết.
Trong căn phòng xám xịt không cửa sổ, cô chờ hắn đến thăm hằng đêm.
Cô nín thở và dùng cả cơ thể mình để lắng nghe tiếng bước chân của hắn đi xuống cầu thang. Cô trở thành cô gái hắn muốn và chào đón hắn với khuôn mặt hắn muốn, với điệu bộ hắn muốn, với giọng nói hắn muốn.
Chỉ có ánh sáng lập loè của ngọn nến hắt chút hơi ấm lên khuôn mặt trắng bệch của cô trong lúc cô vòng tay ôm lấy cổ hắn.
Ánh sáng mặt trời không thể tới được nơi đây. Đó là vì nó là một nấm mồ lạnh lẽo, và cô là một hồn ma, cô nghĩ vậy. Ma chỉ có thể tồn tại trong thế giới bóng đêm. Nên vào ban ngày, mình sẽ chết đi. Mình chỉ có thể sống trong thế giới ban đêm mà thôi.
Trên bức tường xám xịt, vô số những khuôn mặt cô gái nọ hiện ra.
Cô nhìn cô gái nọ và cười khúc khích.
Cô nắm chặt lấy cây bút và viết những chuỗi ký tự lên trên tường, lên trên khuôn mặt cô gái nọ.
Cô viết ra những câu chữ như cơn giông tố luôn khuấy động trái tim cô suốt sáng, trưa, chiều, tối - như thể tống nó ra từ cổ họng đang co thắt của mình.
Nhưng, nhưng câu chữ đó, cô sẽ không bao giờ để cho hắn biết được.
Những trang sách cũ đó, cô sẽ không bao giờ mở chúng ra cho hắn ta xem.
◇ ◇ ◇
Nhà của Amemiya là một biệt thự kiểu phương Tây được xây trên một ngọn đồi hoang vu lạnh lẽo.
Con đường đồi đơn độc cứ lên mãi không có điểm kết thúc. Khi cuối cùng cũng đến được cổng, chúng tôi nhìn thấy một rừng cây mọc rậm rạp ở bên trong. Bầu trời u ám còn gió bắt đầu thổi mạnh, khiến hàng cây đu đưa xào xạc. Cảnh tượng cứ như trong một câu chuyện kinh dị, và nó khiến tôi mất hết cả nhuệ khí.
"Bọn mình xuất hiện thế này thì có quá bất lịch sự không? Hơn nữa gia đình cô ấy có thể đang ở nhà..."
"Giờ này Kurosaki đang đi làm rồi. Với lại có vẻ hắn ta cũng không thường xuyên về nhà đến thế, nên ta không cần phải lo. Tôi đã đến nhà Hotaru hai ba lần, nhưng chưa từng thấy bất cứ ai ở đây khi tôi đến."
"Nhưng nếu cô ấy nghỉ ốm thì giờ có lẽ cô ấy đang ngủ rồi."
Nói thật lòng tôi không đồng ý với việc này. Sau cái cách mà cô ấy bỏ đi ngày hôm qua, chẳng phải việc xông thẳng vào nhà cô ấy chỉ càng khiến cô ấy căm ghét bọn tôi hơn sao? Tôi chắc chắn cô ấy chỉ muốn được ở một mình khi cô ấy có chuyện không vui...
"Vậy tôi sẽ gọi cô ấy xem sao."
Ryuto lấy điện thoại di động ra khỏi túi. Có một miếng dán trang trí hình con thỏ rất dễ thương ở trên điện thoại - ai đã tặng cậu ta cái đó nhỉ?
Có vẻ Amemiya nhấc máy ngay, rồi Ryuto bắt đầu gọi lớn tên Amemiya.
Cô ấy ắt hẳn đã gác máy rồi.
Ryuto càu nhàu. "Cô ấy cư xử kỳ lạ lắm. Cô ấy thật sự rất kích động, và nghe có vẻ là cô ấy đang khóc."
Vừa lúc đó, chúng tôi nghe thấy tiếng kính vỡ đằng sau cánh cổng.
Ryuto băng qua cổng, còn tôi chạy theo sau cậu ta. Cánh cổng hình vòm không khóa nên chúng tôi vào bên trong dễ dàng đến không ngờ.
Chúng tôi lại nghe thấy tiếng kính vỡ, lần này thì rõ ràng hơn nhiều.
Từ dưới sân, chúng tôi trông thấy kính cửa của một căn phòng ở tầng một bị vỡ.
Hướng về phía cánh cửa vỡ, trong một thoáng, tôi nhìn thấy bóng một người đang vung một chiếc gậy thon dài lên quá đầu.
Cửa trước cũng không khóa. Tiếng kính vỡ điếc tai vẫn cứ vang lên. Tôi cuống cuồng theo sau Ryuto mà chẳng thèm ngừng lại gõ cửa. Chúng tôi chạy thẳng vào trong.
Chúng tôi lao qua hành lang dài, và Ryuto mở tung cánh cửa dẫn vào căn phòng nọ. Một cảnh tượng bất ngờ hiện ra trước mắt chúng tôi.
Cánh cửa kính lớn quay mặt ra sân hiên đã tan nát, và kính trên các kệ sách và tủ búp phê cũng bị phá hủy tương tự, những mảnh vỡ trong suốt vương vãi khắp tấm thảm mỏng giống như những hạt cát.
Những tấm rèm bị xé toạc xơ xác bay phần phật bởi cơn gió mạnh thổi từ bên ngoài vào, và chúng xoắn lại với nhau như những cánh buồm của một con tàu vừa bị bão tàn phá. Những kệ sách có lẽ đã từng chứa đầy những cuốn sách đắt tiền được xếp ngay ngắn giờ trống rỗng và những cuốn sách thì nằm la liệt trên sàn nhà.
Những khung ảnh trang trí trên tường đều bị hư hỏng và treo lệch sang một bên, gần như muốn rớt ra khỏi bức tường bất cứ lúc nào; một cặp sừng hươu bị gãy làm đôi một cách thê thảm; lớp vải bọc ghế sofa bị xé toạc và đồ nhồi bên trong lòi cả ra ngoài. Chén đĩa trong tủ búp phê cũng bể nát cả, và cái bàn ăn đầy những vết lõm.
Đứng giữa đống hỗn độn đó, Amemiya đang vung vẩy một cây gậy đánh golf, phá hủy mọi thứ trong căn phòng. Cô chỉ mặc độc một bộ váy ngủ màu trắng.
Cô cắn môi dữ dội đến mức bật cả máu và những giọt lệ đang tuôn ra từ đôi mắt của cô, sáng rực như ngọn lửa, trong lúc đôi tay gầy guộc khẳng khiu như cành cây khô vung chiếc gậy đập vỡ một cái đồng hồ hay chiếc TV màn hình phẳng.
Cảnh tượng đó khiến tóc tôi dựng đứng.
Amemiya ư?
Hay là Kayano?
Không, đây chắc chắn là Amemiya-
Đôi tay, đôi chân và khuôn mặt Amemiya đầy vết máu. Cô hẳn đã bị các mảnh kính vụn bắn ra cắt phải. Nhưng cô nghiến chặt răng, có vẻ như không hề biết đến những vết thương của mình, và tấn công một con búp bê sứ mặc một bộ váy phồng kiểu xưa.
Đầu con búp bê văng đi mất! Rồi cô nện cây gậy xuống thân con búp bê, đập nó tan thành từng mảnh như thể đang đập một quả dưa hấu.
Hai cây gậy đánh golf khác bị gãy nằm chỏng chơ trên sàn nhà.
"Bỏ ra nào, Hotaru!"
Ryuto ôm chặt Amemiya từ sau lưng và giằng lấy cây gậy của cô. Cậu ta quẳng nó đi.
Amemiya cào cấu mặt cậu ta như một con mèo, vùng vẫy để thoát ra. "Bỏ tôi ra!"
"Có chuyện gì vậy, Hotaru? Chuyện gì đã xảy ra vậy?"
Đôi mắt đỏ ngầu máu, Amemiya hét lên với giọng khản đặc, "Biến đi. Đừng trở lại đây! Mẹ đã chết rồi! Tránh ra! Cút ra ngoài! Tại sao mẹ còn trở về? Cơ thể của mẹ không còn ở đây nữa - cơ thể này là của tôi! Biến đi! Tránh xa tôi ra! Đừng trở về đây nữa!"
Ryuto vòng tay mình quanh người cô, kéo cô vào ngực mình và vuốt ve lưng cô.
"Bình tĩnh lại nào, Hotaru. Anh đây mà, Ryuto đây. Em nhận ra anh mà, phải không? Hotaru?"
"Hotaru à? Phải- đó là tôi. Tôi là Hotaru! Tôi không phải Kayano! Tôi không phải là mẹ tôi!"
"Đúng vậy, em là Hotaru. Anh sẽ chứng minh điều đó cho em. Em là Hotaru! Amemiya Hotaru!"
Amemiya lắc đầu điên dại.
"Không, ngươi nhầm rồi. Ta là Kayano. Kayano phải đền tội. Kayano đã phá hủy mọi thứ. Cô ta đã phá hủy trái tim anh ấy... Thật buồn làm sao. Anh ấy chỉ quan tâm đến mình cô ta, và tình cảm của anh ấy thật sâu đậm... Không, không đúng! Hắn ta chính là kẻ... đã phá hủy mọi thứ. Hắn ta đã cướp đoạt của tôi mọi thứ và biến tôi thành một hồn ma. Hắn cướp đi ban ngày của tôi, cướp đi mặt trời, và nhốt tôi vào thế giới bóng tối. Hắn đã giết cha tôi và cả dì Reiko nữa!"
Nỗi khiếp sợ hiện lên trên khuôn mặt của Amemiya, và cô bắt đầu run rẩy.
"Thật đáng sợ... đôi mắt của hắn... Hắn luôn nhìn tôi... Tôi sợ lắm. Tôi căm ghét hắn. Câu chuyện của tôi thay đổi là do hắn. Tôi không thể ăn bất cứ thứ gì nữa. Tôi không cảm thấy đói. Tôi hận hắn... nhưng tôi không thể chống lại hắn. Tôi sợ... quá, quá sợ hãi..."
Tôi nhìn lại đống chén đĩa bể trên chiếc bàn để sát tường.
Đĩa thịt hầm, đĩa bánh mì, một tô salad trong suốt, ly thủy tinh màu xanh...
Một mẩu cà rốt mỏng dính vào đĩa thịt hầm và nước sốt đổ ra ngoài tô salad vỡ, để lại một vệt màu nâu trên bàn.
Những chiếc đĩa trống không.
Ai đó đã dùng bữa ở chỗ này. Và cách đây không lâu.
"Em sợ lắm, Ryu-kun... Em sợ lắm."
Amemiya cuối cùng cũng gọi tên Ryuto. Tiếng khóc của cô nghe có vẻ đã bình tĩnh hơn. Ryuto vuốt ve lưng và mái tóc cô rồi dịu dàng nói.
"Ổn rồi, Hotaru. Anh đã ở đây rồi. Anh sẽ bảo vệ em. Được chứ, Hotaru? Nếu em tin tưởng anh và để anh giúp đỡ em, anh sẽ không bao giờ phản bội em."
Amemiya vòng đôi tay gầy quanh người Ryuto, úp khuôn mặt nhỏ nhắn của mình vào ngực cậu ta và thổn thức.
"Ryu-kun... Ryu-kun..."
Tôi ngây người ra nhìn cảnh tượng trước mắt mình, cứ như tôi đang nhìn những sự kiện xảy ra ở một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Đầu óc tôi trống rỗng, và với cảm giác bị xa lánh, cơ thể tôi trở nên vô hình và dần tan biến như một làn sương. Một cơn đau nhói giống như có vô số những mũi kim li ti trong sâu thẳm trái tim tôi.
Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra lúc này, chuyện gì đã xảy ra với Amemiya, nhưng...
Phải là chuyện gì đó tồi tệ lắm, nhưng...
Ở đây, sự tồn tại của mình là không cần thiết...
Với tôi, cả hai bọn họ là những bóng ma - giống như Kayano lúc cô ấy đến phòng thí nghiệm hóa học đêm hôm đó, tôi không thể làm gì khác ngoài việc nhìn cô ấy bỏ đi - và đối với bọn họ, tôi cũng chỉ là một kẻ qua đường, một người vô hình.
Tôi không thể chịu đựng được điều đó. Ngực tôi thắt lại. Không biết phải làm sao.
Tôi lặng lẽ rời khỏi phòng.
Sau bữa tối, tôi nằm trên giường và nghe một bản ballad buồn trên headphones.
Trong ngước lên nhìn trần nhà, tôi nhớ lại cảnh Ryuto ghì chặt cơ thể mỏng manh của Amemiya trong vòng tay mình và cảnh Amemiya ôm lấy cậu ta thổn thức.
Thật đẹp làm sao - nhưng cũng đau đớn như muốn xé nát con tim.
Bởi vì tôi đã không thể giữ lấy người con gái tôi yêu như Ryuto...
Konoha à, chắc chắn là cậu sẽ không hiểu được đâu.
Ngày hôm đó, trên sân thượng ngôi trường cấp hai của chúng tôi, Miu đã mỉm cười thật buồn khi cô ấy khẽ nói với tôi.
Và rồi, ngay trước mắt tôi, cô ấy ngã người về phía sau,.
Konoha à, chắc chắn là cậu sẽ không hiểu được đâu.
Chắc chắn là cậu sẽ không hiểu được đâu.
Tôi đã chẳng thể làm gì. Đôi chân không nghe theo sự điều khiển của tôi, trái tim đông cứng lại, và tôi như hóa đá. Tôi thậm chí không thể đưa tay về phía cô ấy.
Mỗi khi nhớ lại ngày hôm ấy, thế giới xung quanh đảo lộn và nỗi kinh hoàng bóp nghẹt tôi như muốn nhốt tôi vào bóng tối mịt mùng.
Nếu tôi có thể ôm chặt lấy Miu trong vòng tay và vỗ về cô ấy như Ryuto đã làm, câu chuyện của tôi có lẽ đã khác hoàn toàn.
Nhưng làm sao mà tôi có thể động viên hay an ủi ai đó đang đau đớn được chứ?
Nỗi khổ và khó khăn, đó là những vấn đề riêng tư của mỗi người - chúng đâu thuộc về tôi. Nếu không biết điều gì khiến họ phiền muộn, làm sao tôi có thể nói với họ những lời động viên thuyết phục hay những câu an ủi có hiệu quả nhanh chóng, làm sao tôi có thể cùng chung vai gánh vác nỗi đau của họ! Tôi đâu có tuyệt vời như thế!
Nhưng có thể đó cũng chỉ là một lời bào chữa cho sự hèn nhát của tôi...
Khi Ryuto đề nghị đến tận nhà Amemiya để thăm cô ấy, tôi đã nghĩ tốt hơn là nên đi tới len lén thôi. Đó không phải là vì tôi quan tâm đến Amemiya; tôi chỉ không muốn bị vướng vào những chuyện rắc rối.
Và tôi biết tại sao mình đã không thể cản Kayano lại. Tôi có cảm giác rằng nếu tôi xâm nhập sâu hơn vào trong trái tim của những cô gái này, tôi sẽ không thể quay đầu lại được nữa. Sợ hãi, có phải vì thế mà chân tôi cừng đờ ra không?
Cho dù quay về được quá khứ, có chắc là tôi sẽ không lặp lại chuyện đó một lần nữa? Có chắc là tôi sẽ không đứng đờ ra nhìn Miu rơi xuống lần nữa?
Cổ họng tôi thắt lại, bật ra một tiếng rên rỉ. Tôi trở người qua một bên và tay bấu chặt mép tấm ra trải giường.
Tôi nhận ra toàn thân mình đang đẫm mồ hôi và hơi thở trở nên đứt quãng.
Cố nghĩ đến điều gì khác, những hình ảnh quay cuồng hiện ra trong tâm trí tôi.
Một lớp học ồn ào, những người bạn cùng lớp đang vui vẻ chuyện trò, Akutagawa im lặng, Kotobuki bĩu môi và trừng trừng nhìn tôi, và sau cùng, là chị Tooko đang ngồi co chân lên chiếc ghế xếp kim loại và vui vẻ lật xem một cuốn sách.
Giống như được dẫn dắt bởi âm thanh lật giấy sột soạt của những ngón tay trắng ngần thanh mảnh, tôi trở về với những ký ức ngày xưa.
Phải - chuyện như thế này đã từng xảy ra trước kia.
Trong mùa hè năm đầu tiên cấp ba.
Mùa hè năm đó nóng khủng khiếp. Cứ như cố gắng làm ấm mặt đất sau một mùa đông dài dằng dặc, ánh nắng mặt trời cứ trút xuống trên đầu không chút thương xót.
Những ngày đó nóng đến mức khiên ai nấy gần như phát rồ.
Vào giờ ăn trưa, đang đứng trước quầy đồ ăn trưa đông nghẹt người thì đột nhiên tôi không thở được. Tôi đành từ bỏ việc mua đồ ăn và lảo đảo rời khỏi chỗ đó.
Những cơn đau đó luôn xuất hiện một cách đột ngột, giống như chúng là một đàn quạ đồng loạt sà xuống từ bầu trời và dùng mỏ mổ tôi. Những ngón tay tôi run rẩy, và cổ họng tôi phát ra những tiếng khọt khẹt như âm thanh của một cây sáo gãy. Tôi không thở được. Tất cả tiếng động đột ngột biến mất khỏi thế giới này, và tất cả những gì tôi có thể nghe được là tiếng trái tim mình đập thình thịch bên trong đầu. Cơ thể tôi cảm thấy nặng nề.
Mình phải làm sao đây? Ở một chỗ như thế này mà... Có phải đó là vì tôi nghĩ về Miu không? Miu rất thích món bánh cuộn sữa trứng. Giờ thì sao? Đến phòng y tế ư? Không - mình không muốn bất cứ ai biết về những cơn đau này. Vào cấp ba, cuối cùng tôi cũng trở lại được cuộc sống trước kia. Bạn học cùng lớp nghĩ rằng tôi là một học sinh bình thường và hòa đồng.
Mình không muốn gây sự chú ý!
Cố tìm một nơi để che dấu sự đáng thương hại của mình, tôi tuyệt vọng bước đi.
Mồ hôi chảy ròng ròng từ trán xuống cổ, tôi tới CLB Văn học nằm ở chái tây tầng ba, nơi tôi nghĩ sẽ không có ai. Mở cửa ra, trong căn phòng chất đầy những chồng sách cũ cao ngất giống như những nấm mồ, tôi thấy chị Tooko đang ngồi ăn.
Ngồi co chân một cách khiếm nhã trên chiếc ghế xếp kim loại, đầu gối ép sát vào ngực mặc dù là đang mặc váy, chị ta một tay lật xem một cuốn sách bìa mềm để trong lòng, một tay háo hức xé trang sách. Sau đó chị ta đưa mẩu giấy lên miệng, nhai nhỏ nhẹ rồi nuốt, cổ họng khẽ nhấp nhô.
Căn phòng con con phủ đầy bụi, giữa những tia nắng chiếu rọi qua khung cửa sổ, những hạt bụi tí hon nhảy nhót dập dờn như một giấc mơ. Đôi bím tóc của chị Tooko đổ qua vai, và hàng mi dài rũ của chị hắt bóng mờ lên trên đôi mắt trong veo.
Dù cho tôi đã nhìn thấy biết bao nhiêu lần rồi, cảnh tượng chị ta xé trang sách với những ngón tay mảnh dẻ và nhẹ nhàng đưa mẩu giấy lên đôi môi anh đào lúc nào cũng thật lạ lùng. Nhưng lần này, khi tôi đang đứng thở hổn hển vì cơn đau, dáng người chị Tooko lúc chị ta ăn tạo cho tôi một ấn tượng như một cái gì đó thật yên bình và thiêng liêng.
Giữa đám bụi vàng óng ả, đàn chị quái đản của tôi với bộ váy đồng phục và đôi bím tóc đang ăn "bữa trưa" của mình.
Chị ấy trông thật dịu dàng và hạnh phúc khi ăn sách. Quá hạnh phúc, dễ thương, duyên dáng...
Chị Tooko ngước lên và trông thấy tôi.
Mặc dù lúc đó hơi thở của tôi đã phần nào trở lại bình thường, nhưng mồ hôi trên da tôi đột ngột trở nên lạnh toát và tôi cảm thấy rùng mình. Áo tôi dính bệt vào người thật khó chịu, và tôi chắc chắn khuôn mặt mình đang trắng bệch như sáp đèn cầy.
Lông mày chị Tooko nhíu lại lo lắng. "Cậu bị sao vậy, Konoha-kun?"
"Không... có gì đâu."
Cổ họng run rẩy, nhưng tôi cố nặn ra một câu gì đó.
Rời khỏi đây ngay lập tức, hay là khụy xuống ở đây và òa khóc nức nở, tôi cũng không biết cái nào dễ chịu hơn. Chị Tooko có lẽ bối rối khi thấy tôi cứ đứng đó run rẩy. Trong đôi mắt đen láy của chị ta, có nét gì đó buồn bã và trầm mặc khi chị ta chăm chú nhìn tôi.
Tôi không biết chị ta đang nghĩ gì, nhưng cuối cùng chị ta chìa cuốn sách bị xé tơi tả về phía tôi và hỏi, "Ăn không?"
"Tôi không ăn cái đó được."
Tôi trả lời chị ta ngay lập tức.
Tâm hồn đang căng thẳng của tôi thả lỏng ra, và tôi cảm thấy chân mình bỗng mềm như bún.
"Chắc chứ? Quyển sách này thật sự rất ngon", chị Tooko lẩm bẩm thất vọng, nhưng tay chị ta vẫn chìa về phía tôi.
Tôi tiến lại gần hơn và hỏi, "Chị đang đọc gì vậy?"
Khuôn mặt chị ta sáng bừng.
"Đó là một tuyển tập truyện ngắn của Kunikida Doppo [Only registered and activated users can see links. ]. Ông ấy sống vào thời Meiji và là một người hâm mộ nhà thơ người Anh Wordsworth [Only registered and activated users can see links. ]. Ông đã để lại rất nhiều tác phẩm sâu sắc và thơm ngon với những phong cảnh được khắc họa đậm chất trữ tình như chính thơ của ông vậy. Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông chính là 'Musashino', cậu phải hứa với mình là sẽ đọc nó đấy nhé. Những miêu tả phong cảnh qua con mắt của người dẫn truyện khi ông đi tản bộ qua Musashino hiện lên thật thanh bình. Truyện có những câu văn hơi dài một chút, nên ban đầu có thể hơi khó nắm bắt. Nhưng khi ta chậm rãi nhai từng câu từng câu một, vừa đọc vừa hình dung phong cảnh đó trong đầu, ta sẽ có cảm giác như mình đang đi dạo cùng ông ấy qua những khu rừng nhỏ của Musashino, lắng nghe tiếng chim hót và gió thổi.
Quyển sách này, cậu không thể đọc vội vàng được mà phải thưởng thức từng từ từng chữ một thật chậm rãi. Giống như cậu đang ngồi nghỉ trên một hòn đá phủ đầy rêu mềm mại trong một khu rừng trong lành và yên tĩnh, ăn một nắm cơm rắc muối ngon nhất mình từng được ăn. Đừng nhồi nó vào miệng rồi nhai nuốt ngấu nghiến. Thay vào đó, hãy cắn từng chút từng chút một, từ đầu này đến đầu kia. Và rồi một hương vị mộc mạc, ngọt ngào và thân thuộc sẽ dần dần lan tỏa trong miệng, và chẳng biết tự bao giờ, bụng cậu đã no căng.
Đúng vậy, trong 'Musashino', có những câu văn như vậy đấy."
Mi mắt trắng muốt của chị Tooko rũ xuống, và chị ta ngâm nga với giọng trong trẻo và sôi nổi,
"...'Những ai tản bộ ở Musashino chẳng cần phải lo mình sẽ đi lạc. Dù là con đường nào đi nữa, nếu người đó cứ nghe theo sự dẫn dắt của đôi chân mình, ở đó luôn luôn có những thứ đáng được nhìn thấy, lắng nghe hay trải nghiệm để ta săn tìm... Chỉ đơn thuần là đi lang thang không mục đích qua hàng ngàn con đường dọc ngang chạy xuyên qua nó ta cũng đã bắt đầu nắm bắt được vẻ đẹp của Musashino.' Tuyệt vời đúng không? Đoạn đó cực kỳ ngon lành, hương vị của nó giống như cá ngừ khô bào mỏng vậy."
Tôi cầm lấy cuốn sách nhẹ hẫn vì hơn một nửa số trang của nó đã bị xé mất và lật ra xem.
"Làm gì còn 'Musashino' đâu. Chị ăn nó mất rồi."
"Úi. Mình ăn truyện đó đầu tiên đấy. Mình luôn ăn phần ngon nhất trước mà. Nhưng, nhưng, nhưng mà - 'Thi tưởng' vẫn còn đấy! Nó cũng rất lãng mạn và cực kỳyyy đáng đọc. Và 'Mối tình đầu' nữa! Thật ấm áp và dễ thương. Truyện kể về cuộc tranh luận của một cậu bé mười bốn tuổi lém lỉnh và một nhà học giả Hán học lớn tuổi gàn bướng sống gần bên. Câu cuối cùng vừa chua vừa ngọt như quả cherry vậy. A, và đây nữa nè, vẫn còn cả 'Tiểu xuân'. Câu chuyện này có cùng phong cách viết như 'Musashino'. Một tác phẩm tràn đầy vẻ trữ tình gợi nhớ đến Wordsworth."
Tôi đã ngồi xuống bên cạnh chị Tooko tự lúc nào, mỗi người chúng tôi giữ một bên quyển sách đã bị moi ruột gần hết và lật xem từng trang sách trong lúc tôi lắng nghe lời dẫn giải của chị ta.
Có cảm giác như chúng tôi ngồi bên cạnh nhau trong một khu rừng ở Musashino với những ngọn gió nhẹ nhàng mơn man, cùng nhau lần giở một quyển sách và cùng vo những trang sách của nó lại để ăn.
Khi giờ ăn trưa kết thúc và tôi quay về lớp, bụng tôi no nê, mặt dù tôi vẫn chưa ăn gì.
Tôi nằm trên giường, nghĩ ngợi
Chị Tooko đã an ủi tôi ngày hôm ấy.
Chị Tooko đã không hề hỏi điều gì đã làm tôi phiền muộn hay ôm chầm lấy tôi, vỗ về lưng tôi và nói những lời động viên.
Chị ấy chỉ đơn giản là ở bên cạnh tôi.
Ta có thể tìm thấy sự cứu rỗi trong cả những điều nhỏ bé như vậy đấy.
Đâu cần phải là thứ gì đó quá đặc biệt hay khó khăn. Chỉ việc ngồi bên cạnh nhau cùng nhẹ nhàng lật xem những trang sách...
Tôi chỉ muốn biết tác giả của chị Tooko như thế nào thôi.
Những lời Ryuto nói hiện ra trong đầu tôi, và tôi cảm thấy tai mình nóng bừng lên.
Tôi đâu có giỏi giang như thế, và tôi chắc chắn rằng chị Tooko chỉ coi mình là một thằng đàn em xấc xược hay viết đồ ăn vặt cho chị ta.
Giống như tôi xem chị Tooko như là một cô đàn chị phiền phức thích ăn sách của mình.
Có lẽ vậy... Chắc chắn là như vậy...
"Không biết Tooko-senpai với Kotobuki-san đã đi đâu nhỉ... Không biết chị ta còn giận mình không..."
Tôi ngước nhìn lên trần nhà, lẩm bẩm với chính mình.
Ngay lúc đó, mẹ tôi mở cửa phòng và bước vào.
"Ra là con đang nghe nhạc. Mẹ cũng đoán vậy. Nãy giờ mẹ gọi con ở dưới cầu thang ấy. Con có điện thoại nè, của Amano-san."
Tôi vội vàng phóng ra khỏi giường. "Cảm ơn mẹ."
Tôi tháo headphones ra và cầm lấy chiếc điện thoại không dây. Mẹ tôi nheo mắt cười cười và rời khỏi phòng.
"Alô, tôi xin nghe."
"Konoha-kun đấy à...?"
Hở? Chị ta sao nghe ỉu xìu vậy
Giọng chị ta yếu ớt như một con tinh tinh bị ốm liệt giường ba ngày vậy. Tôi ngạc nhiên. Nhưng rồi chị Tooko nói một chuyện còn bất ngờ hơn nữa.
"Mình đang ở đồn cảnh sát. Cậu có thể đến đón mình về không? Làm ơn đi?"
___________________________________
To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
Even though I walk through the valley of the shadow of death, I will fear no evil, for you are with me Kanade
thay đổi nội dung bởi: sos505, 22-09-2011 lúc 09:15 AM.
The Following 3 Users Say Thank You to sos505 For This Useful Post:
Mãi cũng xong chương 4. Tooko chương này dễ thương quá đi mất. Câu chuyện cũng tiến triển càng lúc càng thú vị. Còn chương 5 thì chưa biết khi nào mới dịch tiếp được
___________________________________
To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
Even though I walk through the valley of the shadow of death, I will fear no evil, for you are with me Kanade