Chapter 6. Almost there . Ah I love the twists of this light novel
CHƯƠNG VI
CHƯƠNG VI
Lời đề nghị của Cô Gái Văn Chương
Vài ngày trôi qua sau sự việc đó.
Kể từ sau chuyện trên sân thượng, tôi chưa nói chuyện hay gặp lại Takeda-san.
Ngày hôm qua, Kotobuki-san hỏi tôi “Bạn gái cậu lâu nay không thấy đến lớp, hai người chia tay rồi à?” Mặt Kotobuki đỏ bừng. Cô ta cúi thấp đầu và bắt đầu lắc lư người. Nghe như cô ta rất lo lắng.
“Chúng tớ từ đầu có hẹn hò nhau đâu! Hơn nữa, cô ta không cần tớ tư vấn nữa, nên cô ta có lẽ sẽ không đến đây nữa đâu.”
“Mấy chuyện đó có gì đâu; chỉ là... trong mấy tuần rồi... tớ có lẽ đã quá nhiều chuyện... chuyện đó... nên...”
Cô ta ngước mặt lên; khi mắt cô ta chạm mắt tôi, cô ta còn đỏ mặt nhiều hơn.
“Khô-, không cần để ý đâu.”
Cô ta đột nhiên quay lưng lại và chậm rãi đi mất.
Nhưng khi đang đi, cô ta đột ngột dừng lại và chạy tới chỗ tôi.
“Nên... chuyện đó... ý tớ là... chỉ đừng để ý!”
Cô ta la lên như điên, và rồi vội vã đi mất.
Cô ta có lẽ định xin lỗi tôi. Mặc dù cô ta có thể nói những chuyện khó chịu hết lần này đến lần khác, cô ta có lẽ không phải người xấu.
Tôi vẫn đến CLB Văn học hàng ngày. Tôi lại lơ đãng lắng nghe những bài nói chuyện của Tooko-senpai về những nguyên tắc sống hú họa hay những bài phê bình sách, và viết những truyện ba chủ đề làm oyatsu cho Tooko-senpai.
“Chủ đề hôm nay là ‘cái dập ghim’, ‘công viên giải trí’, và ‘lẩu cừu non’. Thời hạn là năm mươi phút, bắt đầu bây giờ!”
*Cạch*
Tooko-senpai đặt hai tay lên chỗ dựa của cái ghế và rướn người về phía trước. Chị ta ấn nút trên chiếc đồng hồ bạc để bắt đầu tính giờ. Giày được cởi ra và chị ta ngồi co gối trên ghế. Tư thế chị ta lại một lần nữa thiếu đứng đắn.
“‘Lẩu cừu non’ là cái gì?”
“Cậu chưa nghe về nó bao giờ à? Nó là một loại lẩu làm từ thịt cừu non. Vào bản tin TV tối hôm qua, phần tin tức thương mại địa phương có nói về một nhà hàng ở Ginko. Họ xắt thịt cừu thành những lát mỏng dính~~~~~ rồi nhanh chóng nhúng nó vào nồi lẩu. Chúng không có vị kỳ kỳ của thịt dê tí nào. Và chúng mềm đến nỗi nếu ta ăn tái, chúng sẽ tan ra trên lưỡi. Món tráng miệng là bánh pudding nho, trông cũng rất ngon. Sau bữa ăn toàn đồ nóng, tuyệt nhất là được ăn thứ gì đó ngọt và mát. Nên cậu vui lòng viết thứ gì đó mà tan ra trong miệng giống lẩu cừu non và ngọt mát như bánh pudding.”
“Chị có thể ngừng làm những so sánh khó hiểu đó không? Trời ạ... chị quá dễ bị ảnh hưởng bởi TV và tạp chí. Hơn nữa, làm sao ta liên kết được những thứ lung tung như ‘cái dập ghim’, ‘công viên giải trí’ và ‘lẩu cừu non’ với nhau chứ?”
“ *Đó* *là* chỗ một bếp trưởng thể hiện tài năng chứ! Hô hô, mình đang mong ngóng nó đây.”
Tất cả những câu chuyện ngớ ngẩn tôi viết một cách bậy bạ, chị ta thật sự nuốt hết chúng.
Tôi nhớ rằng vào mùa xuân năm ngoái, khi tôi lần đầu gia nhập CLB Văn học.
Tôi cố ý viết những truyện thật dở. Từ đầu đến cuối không có một dấu chấm phẩy, hay thậm chí một truyện có nội dung nhất quán. Chị ta còn gần khóc mỗi khi giải quyết cả truyện.
“Cảm ơn vì bữa ăn. Để xem nào... dấu câu là một biểu tượng cú pháp được đặt vào câu để người đọc nghỉ trong lúc đọc. Khi có quá nhiều dấu câu sẽ làm vỡ vụn nhịp truyện, tốt hơn hết là nên dùng dư thừa chúng ngay từ đầu. Ngoài ra, có lẽ tốt hơn là nên giảm bớt vần điệu đi.”
Cứ thế, chị ta ngốc nghếch đưa ra một bài phê bình nghiêm khắc.
Dù cho bao nhiêu lần tôi viết bậy bạ, Tooko-senpai vẫn lại ăn chúng. Rồi, vào ngày hôm sau, chị ta lại đến lớp tôi và nói,
“Đến giờ đến CLB rồi, Konoha-kun.”
Chị ta lại chào đón tôi với một nụ cười.
Có thể chị ta nhận ra rằng lúc đó tôi đang khóa mình trong một lớp vỏ bọc và tránh giao tiếp với mọi người, và vì thế chị ta không thể bỏ mặc tôi.
Chị ta có thể trông rất ngốc và tự tin; một Cô Gái Văn Chương chìm đắm trong suy nghĩ của chính mình và hờ hững với mọi thứ xung quanh. Thật ra Tooko-senpai rất khắt khe với những nguyên tắc của mình.
Tôi đã ở bên chị ta một năm rồi; có thể ảnh hưởng của chị ta lên tôi lớn hơn là tôi tưởng.
Vào tan học ngày hôm sau, tôi đến thư viện tìm Takeda-san.
“Bất cứ lý do gì khiến Takeda-san lừa mình, thì mình cũng chẳng quan tâm nữa. Mình đến đây chỉ vì Tooko-senpai sẽ không ngừng nói về việc ăn bản báo cáo của Takeda-san, nên mình không có cách nào khác là đến đây bảo cô ta nhanh lên.”
Trong lúc thầm nhủ với mình, tôi bước xuống cầu thang xoáy rỉ sét nối với tầng hầm kho sách.
*Coong* *Coong* *Coong*
Tiếng bước chân tôi dần bị nuốt chửng bởi sự im lặng của tầng hầm. Tôi bước xuống bậc thang cuối cùng và gõ cửa. Một giọng nói cảnh giác trả lời tôi.
“V,vâng.”
“...Tôi là Inoue ở CLB Văn học.”
“Konoha-senpai! V,vui lòng đợi một lát ạ!”
Từ bên trong phòng tôi nghe tiếng sách rớt, thứ gì đó chạy qua chạy lại, tiếng chuột chít, và “Xùy, biến đi” (để đuổi chuột đi). Sau một lúc im lặng, Takeda-san cuối cùng cũng mở cửa. Cô ta ló đầu ra ngần ngại.
“Chuyện đó... m,mời anh vào. Em đã đuổi con chuột đi rồi. Mọi thứ giờ... ổn rồi.”
“... Cảm ơn.”
Tôi chấp nhận lời mời của cô ta và bước vào trong.
Căn phòng kho vẫn như giống như hồi trước tôi vào. Mùi giấy cũ lan tỏa khắp nơi. Căn phòng tối tăm và bụi bặm.
Ngọn đèn trên bàn giống như đèn đường trên một con đường dài và hoang vắng. Nó phát ra một thứ ánh sáng lờ mờ. Trên bàn là một bình nước màu cam và đỏ cùng với một cái cốc có in hình một con vịt. Bên cạnh chúng là một hộp bánh quy bằng kim loại.
“... Tooko-senpai nhờ tôi hỏi cô về bản báo cáo.”
Takeda-san cúi đầu.
“Em rất xin lỗi. Em đã cố viết nó, nhưng khi em đọc lại mọi thứ... không được ổn.. em thật sự thiếu khả năng viết lách.”
Không biết phải trả lời thế nào, nên tôi im lặng. Takeda-san vẫn cúi gằm mặt; người cô ta trông chùng hẳn xuống khi cô ta tiếp tục-
“Em đã nói dối Konoha-senpai và Tooko-senpai, em thành thật xin lỗi. Em... em muốn trở thành một thám tử. Mỗi ngày trong đời em quá đỗi bình thường và buồn chán... Em nghĩ rằng nếu em tìm được ai đó em thích, em sẽ có thể thay đổi. Nếu em hẹn họ với một anh chàng, và buộc mình phải thích cậu ta, thì cuộc sống của em sẽ trở nên phong phú hơn một chút... nhưng em vẫn là một con vịt xấu xí... em không thể trở thành một cô công chúa. Ban đầu em có thấy rất hạnh phúc; nhưng khi em quen với điều đó, à, nó cũng giống nhau cả thôi...
Lúc đó là lúc em tìm thấy lá thư của Shuuji ở đây.
Sau khi em đọc nó, lồng ngực em thấy tồi tệ, em thậm chí còn khóc khi đọc.
Em muốn biết rõ hơn về người đó.
Em muốn gần gũi hơn với người đó.
Nếu em có thể làm thế, thì có lẽ em có thể biến đổi mình thành một thứ gì khác. Ngay cả một người như em cũng có thể có cơ hội trải nghiệm những câu chuyện dokidoki [[Only registered and activated users can see links. ]], bồi hồi, thú vị.
Đó... đó là điều em đã nghĩ.”
“... Cô chính là người đã cắt bức ảnh chân dung khỏi cuốn niên giám, đúng không?”
“Phải. Khi em điều tra và biết nhiều hơn về Shuuji-senpai, em trở nên dính chặt vào việc tìm ra sự thật đằng sau việc Shuuji-senpai tự sát.
Mỗi ngày sau giờ học em lại khóa mình trong căn phòng này, và tưởng tượng ra những kịch bản kỳ quặc để suy diễn chuyện đã xảy ra. Làm vậy khiến em rất vui - gần giống như em trở thành một thám tử thật sự vậy.
Giá như em có thể giải đáp được nó thì...
Khi em trông thấy Konoha-senpai phát tờ rơi cho học sinh mới - anh trông giống y như Shuuji-senpai, em đã choáng váng.
Và rồi, em nghĩ ra một cách.
Nếu em bằng cách nào đó sắp sếp một cuộc gặp gỡ giữa Konoha-senpai và những cựu học sinh của CLB Bắn cung, em sẽ có thể đoán ra S là ai; và từ đó em có thể tìm ra sự thật đằng sao cái chết của Shuuji.”
Vì thế, Takeda-san đã dùng hộp thư tư vấn tình yêu của Tooko-senpai để tiếp cận tôi, và hoàn thành mục đích của cô ta.
“Shuuji-senpai là có thật! Thật mà!”
Takeda-san đã khẳng định đi khẳng định lại lại điều đó.
Với Takeda-san, con người tên Kataoka Shuuji không phải là một sinh vật bí ẩn chỉ tồn tại trong lá thư của anh ta; anh ta là con người bằng xương bằng thịt.
Takeda-san thật sự tin vào điều đó.
Hơn nữa, Shuuji-senpai là một hình tượng quan trọng trong trái tim Takeda-san.
Nhưng giờ đây, Takeda-san trông rất cô đơn.
“Vì những hành động ngu ngốc đó đã khiến Konoha-senpai gặp nhiều rắc rối. Em thành thật xin lỗi. Ngoại trừ những cay đắng mới tìm được, chẳng có gì trong em thay đổi.”
Takeda-san nhẹ nhàng nâng chiếc cốc hình con vịt lên.
“Người bạn tốt nhất của em, người tặng em cái cốc này, chết vì tai nạn ôtô hai năm trước. Cô ấy, giống như Sakiko-san, bị xe tông-...”
Ra vậy!
Lý do tại sao Takeda-san quá ám ảnh với Shuuji-senpai có thể là vì giống như Shuuji-senpai, cô cũng có người quen bị tai nạn ôtô. Theo hướng suy nghĩ này, tôi có thể hiểu được một chút cảm giác của Takeda-san; ngực tôi nghẹn đắng.
“... Cô ấy rất mạnh mẽ, rất lạc quan về mọi thứ. Cô ấy cũng rất thông minh, là thủ lĩnh của lớp em. So với em, cô ấy lẽ ra là người nên được hưởng một cuộc sống tốt đẹp...”
Giọng của Takeda-san giảm dần đến mức gần như một tiếng thì thầm lí nhí.
Đôi mắt cô, đang nhìn vào cái cốc, giờ đây trộn lẫn với buồn đau.
“Takeda-san... tôi nghĩ sống một cuộc sống bình thường không tệ đâu! Ít ra là với bản thân tôi, tôi thích sống một cuộc đời như thế.”
“Cũng đúng...”
Takeda-san mỉm cười cô đơn.
Rồi cô ngước lên bất thình lình và, đột ngột với một giọng sôi nổi, liếng thoắng nói-
“Anh có biết không? Hôm nay là ngày dỗ lần thứ mười của Shuuji. Nên em sẽ... cố giữ cho mình một ít kỷ niệm cuối cùng. Nhưng, giờ em phải đi rồi. Hiro-kun đang chờ em.”
Takeda-san bắt đầu dọn dẹp đồ đạc trên bàn.
Mặc dù cô luôn nở một nụ cười trên môi, một chút nước mắt vẫn hiện trên đôi mắt cô. Để ngăn những giọt nước mắt chỉ trực trào ra, cô cố mở to mắt hết cỡ, vì thế vẻ mặt của cô trông rất mất tự nhiên.
Takeda-san nhặt hết những vật dụng cá nhân của mình, quay qua tôi, và với giọng vui vẻ nói-
“Em đi đây. Em rất vui có buổi nói chuyện này với Konoha-senpai. Cảm ơn anh đã đến gặp em.”
Trong một thoáng, khuôn mặt Takeda-san trở nên đờ đẫn. Cô nháy mắt vài lần và nhìn lên. Một nụ cười toe toét hiện lên trên khóe miệng cô.
“Đúng thế... cho dù em có viết nó... nó cũng sẽ đầy những truyện bi đát... chẳng có gì khác cả...”
Dù cô chỉ lặp lại điều tôi vừa nói, tôi có cảm giác ngực mình nhói lên như bị ai đâm.
Lần đầu tiên tôi nhận ra sự lệch lạc của mình là khi bà tôi, người yêu quý tôi rất nhiều, qua đời.
Tôi còn nhớ sau khi bị một cơn đau tim, bà phải nằm trên giường suốt ngày. Mỗi lần tôi tới thăm, bà lại nhẹ nhàng xoa đầu tôi và nói “Cháu thật là một đứa bé ngoan”. Bà sẽ có vẻ hài lòng. Đôi mắt tít lại thành hai đường kẻ nhỏ khi bà cười.
Nhưng tôi không phải như bà nghĩ - một đứa trẻ ngoan ngoãn và nhạy cảm. Đôi tay gầy guột, khuôn mặt nhăn nheo, mái tóc bạc rối nùi của bà và cả cái mùi thuốc kinh khủng tỏa ra từ người bà nữa, tất cả những thứ đó làm tôi ghê tởm và sợ hãi vô cùng.
“Cháu thật là một đứa bé ngoan”
Mỗi khi bà thì thầm điều này vào tai tôi với giọng nói yếu ớt, tôi lại tưởng như bà đang nguyền rủa mình. Cổ tôi sẽ cứng đờ cả lại, tôi rùng mình. Nếu bà biết tôi chẳng phải là đứa bé ngoan, nếu bà biết tôi chỉ miễn cưỡng đến gần bà chắc chắn bà sẽ đứng thẳng dậy ngay trên giường. Mái tóc bạc trắng của bà sẽ dựng đứng lên như quỷ dạ xoa, những ngọn lửa đỏ toát ra trong làn khói mù mịt và chúng sẽ nuốt sống tôi. Tôi thật sự sợ hãi bởi những tưởng tượng đó, sợ đến mức tôi sẽ lại nằm vật ra trên giường, mắt mở to, lưng toát đầy mồ hôi lạnh.
Khi tôi lớn hơn, càng ngày tôi càng nhận thức được rằng sự khác biệt và khoảng cách giữa suy nghĩ của tôi và của người khác cứ tăng dần. Những gì làm họ vui mừng, những thứ làm họ khổ đau, tôi chẳng hề cảm nhận được. Không một tí nào của những thứ đó làm rung động xúc cảm trong tôi.
Tại sao họ hạnh phúc?
Tại sao họ buồn đau?
Trong những cuộc thi điền kinh hay đá bóng, khi tất cả cuồng nhiệt cổ vũ cho đội mình, hay lúc một người bạn cùng lớp phải chuyển trường, khi mọi người buồn bã nói lời từ biệt, tôi như một người nước ngoài với rào cản ngôn ngữ. Tôi đứng giữa mọi người, cảm giác bất an lan truyền khắp cơ thể. Người tôi chùng hẳn xuống. Dạ dày tôi co thắt dữ dội. Mọi người trò chuyện không ngừng còn tôi chẳng hiểu một chút gì những thứ họ nói.
Tại sao? Tại sao mọi người lại khóc? Ôi, tôi thực sự không hiểu nổi. Nhưng nếu chỉ mình tôi vô cảm trong khi ai cũng khóc, người khác sẽ thấy lạ, vì vậy tôi phải tự làm mình khóc. Nhưng vô vọng, mặt tôi cứng đờ. Tôi lại đỏ mặt xấu hổ. Nếu người khác nhận ra tôi chỉ giả vờ đau khổ thì tôi phải làm sao? Tôi không dám ngước mặt lên, không phải lúc này. Cho nên tôi càng cúi đầu thấp hơn và làm một bộ mặt u sầu. A, lúc này mọi người đang cười. Có gì mà buồn cười chứ? Tôi thật sự chẳng hiểu nổi. Nhưng nếu tôi không có cùng phản ứng giống họ, họ sẽ cho tôi là đồ kỳ quặc và tôi sẽ không có bạn. Bây giờ là lúc phải cười. Mình phải cười, cười lên. Không, hãy khóc, khóc đi. Không, ứng xử đúng cho lúc này là cười, mình phải phản ứng bằng cách cười.
Trước mặt ba mẹ, thầy cô và bạn bè, tôi vật lộn để cư xử một cách lịch thiệp. Tôi diễn ngốc chỉ để mọi người thích mình. Ôi, tôi thành thật hy vọng sẽ không bao giờ có ai phát hiện ra tôi là một con quái vật không có trái tim. Tôi mong mình có thể tự hóa trang bản thân thành một thằng hề khờ khạo và ngu ngốc, chỉ để người khác cùng cười với tôi, thương hại tôi, tha thứ cho tôi. Và mọi thứ có thể tiếp tục mãi mãi như vậy, cả tôi cũng thế.
Cho đến khi tôi vào cấp ba, cho đến khi tôi gặp S, tôi chưa bao giờ nhận ra rằng mình chỉ là một thằng hề.
◇ ◇ ◇
Tôi thở dốc vì chạy nhanh, tôi leo lên các cầu thang dẫn đến sân thượng.
Bản ghi nhớ thứ ba không viết bởi Kataoka Shuuji; nó được viết bởi Takeda-san.
Sao mình có thể ngu ngốc như thế?
Mình luôn dùng những lý lẽ thông thường nông cạn, ngây thơ của mình để nhìn cô gái tên Takeda Chia.
Tại sao Takeda-san lại kiên quyết trong việc tìm ra S?
Tại sao Takeda-san lại bị ám ảnh bởi cái chết của Kataoka Shuuji?
Mình thật thiếu tưởng tượng.
Takeda-san, khuôn mặt tròn, đôi mắt sống động, cách hành xử trẻ con, nụ cười vui vẻ, vẻ trong sáng như một con cún, sự ngây thơ, tính cách thân mật - tất cả những gì tôi thấy chỉ là vẻ bề ngoài.
Tôi chưa từng một lần nghi ngờ rằng chúng chỉ là sự đóng kịch của Takeda-san!
◇ ◇ ◇
Hãy nói về S!
S là người hiểu tôi nhất. S là kẻ thù truyền kiếp và là bạn tốt của tôi. S là nửa còn lại và đối lập của tôi.
Với trí thông minh đáng sợ của mình, S nhìn thấu mọi thứ của tôi.
Những trò hề tôi dùng để làm người khác nghĩ tôi hoàn hảo, chúng đều hoàn toàn vô dụng với S.
Vì thế, tôi sợ hãi S.
Vì sợ hãi S, tôi không thể trốn thoát khỏi S.
Trong lớp học, trong CLB, tôi luôn ở bên cạnh S.
Tôi thấy đôi mắt S như cặp kính chiếu yêu. Nỗi sợ hãi và xấu hổ thường trực làm tôi run rẩy và toát mồ hôi.
Địa ngục trần gian.
Và tôi chính là nô lệ của S.
Vào ngày sinh nhật lần thứ mười bốn, S tặng tôi một chiếc cốc, cái có in hình một con vịt.
S nói rằng con vịt trông cũng đần như tôi vậy.
Khi tôi trả lời với một tràng “hê hê hê”, S nhìn thẳng vào tôi và hỏi tôi có thật sự muốn tiếp tục sống như thế này không.
Tôi trở nên sợ hãi.
Tôi chỉ là một con quái vật dưới dạng một con vịt; điều đó khiến S rất tức giận.
Tôi cố chuyến sự chú ý của S vào những việc khác. Tôi khoác lên một vẻ lố bịch và kể vài chuyện cười.
Nhưng S không hề cười; cô ấy giận dữ nói- “Được rồi, cứ thế đi, cứ làm một con vịt ngu ngốc suốt đời đi” và xăm xăm bỏ đi.
Tôi đuổi theo S.
Nếu S bỏ rơi tôi, cô ây sẽ kể cho mọi người rằng tôi là một con quái vật kinh khung như thế nào!
Nếu tôi không làm S vui vẻ lên...
Nếu tôi không kéo S lại...
Nếu tôi để S rời đi như thế, tôi có lẽ cũng sẽ chết-!
Khi tôi đi đến kết luận đó, tôi cố tình trượt té trên đường.
Ngạc nhiên, S quay đầu lại nhìn tôi. Cô ấy cau mày giống như đầu hàng, và chạy thẳng đến chỗ tôi.
Ngay khi tôi thấy yên tâm, một chiếc xe đột ngột xuất hiện; nó tông thẳng vào cơ thể mỏng manh của S và đẩy cô văng ra. Người cô đập xuống mặt đường, và nằm ở đó, bất động.
Cô gái tên Saitou Shizuka đã chết bởi bàn tay một con quái vật tên là Takeda Chia.
Vào hôm đó, da thịt mềm mại bị nghiến nát. Từ chúng, mùi chua ngọt của máu đỏ lan ra khắp trên con đường trải nhựa đen. Tôi, với trái tim trống rỗng, nhìn cảnh đó một cách vô hồn.
Tôi, đã, giết, một, người.
Có lẽ ngay cả Thượng đế cũng không muốn cứu vớt tôi.
◇ ◇ ◇
“Em thật sự rất tầm thường.”
“Mặc dù em đã đọc hết "Mất Tư Cách Làm Người", em vẫn không hiểu nổi câu chuyện.”
“Em thật sự tầm thường, và đầu em không thông minh, em vô dụng. Dazai Osamu và Shuuji-senpai chỉ huyên thuyên về cái chết, cho dù em dành hết đời suy nghĩ lý do, em vẫn không hiểu. Em đọc ‘Mất Tư Cách Làm Người’ từ đầu đến cuối năm lần, vậy mà em vẫn không hiểu... nên cuối cùng, những gì em có thể làm là khóc mà thôi.”
Đâu là cảm xúc thật của Takeda-san khi cô nói rằng cô không hiểu “Mất Tư Cách Làm Người”?
“Nên cuối cùng, những gì em có thể làm là khóc mà thôi.”
Cảm xúc nào có trong đầu Takeda-san khi cô ấy khóc?
“Điều đó - quá lạ lùng. Anh ta cường điệu quá mức. Không đáng để sống đau đớn như thế.”
Điều gì trong tim cô khi cô nói những lời đau đớn đó.
◇ ◇ ◇
Tôi nói với anh ta, chúng ta có thể thử hẹn hò.
Anh ta đứng đó, như một chú cún nhỏ, nở nụ cười ngây thơ.
Anh ta hoàn toàn tin tưởng tôi, giao phó mọi thứ của anh ta cho tôi.
Anh ta chỉ là một con cừu trắng, năng nổ, tốt bụng, trong sáng và khờ khạo được Thượng đế chúc phúc và yêu thương.
Một chàng trai như anh ta, làm tôi tràn ngập sự ghen tị và khinh miệt. Cùng lúc, tôi lại không thể ngăn được cơn thèm muốn sự thuần khiết của anh ta.
Có lẽ, chỉ là có lẽ, cậu bé đó, thay đổi được con người tôi.
Người ta thường nói, tình yêu có thể thay đổi một con người.
Có thể cậu bé này có thể cứu tôi khỏi sự hủy diệt.
Có lẽ từ nay, tôi sẽ không còn là một con quái vật vô cảm, lãnh đạm. Tôi sẽ trở thành một con người thật sự.
Ôi, tôi thật sự muốn ở bên cạnh ai đó như thế.
Một luồng khí nóng dâng lên trong lồng ngực; tôi thành tâm cầu nguyện điều đó.
Yêu cậu ta.
Dù cho tình yêu ban đầu là dối trá, một ngày nào đó nó có lẽ sẽ trở thành thật.
Chỉ có anh ta hiểu được nỗi đau trong trái tim tôi.
Lá thư này cũng được viết mô phỏng theo lá thư của anh ta.
Càng viết tôi càng cảm thấy gần gũi anh ta hơn.
◇ ◇ ◇
Takeda-san đọc lá thư của Kataoka Shuuji và bị thu hút sâu sắc bởi anh ta, đến nỗi cô không nao núng tìm cách khám phá sự thật đằng sau cái chết của anh ta.
Cô ấy không bị thu hút bởi anh ta có những phẩm chất mà cô không có.
Cô ấy không bị thu hút bởi tính cách họ trái ngược.
Cô ấy bị thu hút bởi con người này có tâm hồn giống mình; cô ấy không kiềm được mong muốn chứng tỏ rằng con người đó từng tồn tại.
Đúng thế, chỉ có S biết nguyên nhân cái chết của anh ta.
Anh ta đã chết thế nào? Anh ta đã chọn cách tự sát, hay đã bị giết bởi S? Vào giây phút cuối cùng của mình, anh ta đã nói gì? Vẻ mặt anh ta thế nào lúc chết?
Là người có tâm hồn giống anh ta, tôi đang đi tìm câu trả lời thế nào?
Đây là nơi con đường tôi dẫn đến.
Mục đích sống của anh là gì? Mục đích chết của anh là gì?
Sau khi Takeda-san mất người bạn thân nhất, Takeda-san tràn ngập nỗi đau vì tội lỗi và lương tâm mình. Lá thư từ Kataoka Shuuji đóng vai trò một chiếc la bàn dẫn cô ra khỏi sự đày đọa đó.
Nên Takeda-san bắt tay ngay vào hành động.
Cô để tôi, người giống Shuuji, đến gần những cựu học sinh CLB Bắn cung để suy ra ai là S. Từ đó, cô gửi tất cả những lá thư của tôi cho anh ta.
◇ ◇ ◇
Giống như tôi đã tiêm nhiễm độc chất từng chút từng chút một vào S - S trở nên càng ngày càng điên loạn. Tất cả điều đó từ từ xảy ra trước đôi mắt điềm tĩnh của tôi.
Tôi biết thái độ của S không bình lặng như trước nữa
S luôn dò xét xung quanh, giọng của S run lên.
Khi S chỉ có một mình, luôn có những tiếng thở dài không ngớt. Đôi khi S còn bức tóc mình, và khi đó, như thể đang sợ hãi, quay lại nhìn sau lưng.
◇ ◇ ◇
Cô ấy muốn tìm ra Shuuji đã thật sự nói gì trước khi anh ta chết - liệu đó có giống những gì cô tưởng tượng.
Anh ta đã chết như thế nào?
Anh ta đã bị giết? Hay đã tự sát?
Ai đó đã giết anh ta, hay anh ta đã tự mình chọn cái chết?
Takeda muốn biết.
Dù gì đi nữa, cô phải biết.
◇ ◇ ◇
Thời điểm đã gần kề.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
Chỉ còn việc dùng chìa khóa để mở toang cánh cửa.
◇ ◇ ◇
Trong quyển sổ tay của Takeda-san nơi cô viết những lời thú nhận của mình, ở trang cuối cô viết-
◇ ◇ ◇
Konoha-senpai đã trả lời tôi.
Vậy thì, hãy lên sân thượng!
◇ ◇ ◇
Tầng hai.
Tầng ba.
Tầng bốn.
Tôi thấy những bậc thang như kéo dài đến vô tận. Sự hồi hộp và sợ hãi việc không bao giờ bắt kịp Takeda-san dâng lên trong tâm trí tôi.
Khi tôi leo hết cầu thang, điều gì cuối cùng sẽ chờ đón tôi? Có phải là kết cục của một bi kịch không?
Giống như lúc với Miu? Liệu tôi có đứng đó, bất động, chỉ ở đó để chứng kiến cảnh Takeda-san ném mình xuống tòa nhà?
Trái tim tôi như sắp xé toạc. Tôi cảm thấy chóng mặt đến mức tưởng như sắp đổ sụp xuống.
Đừng tiến thêm nữa.
Giống lần trước, tôi sẽ không đến kịp.
Vì bản thân mình tôi không nên đi! Nếu tôi đi, tôi sẽ lại thấy những thứ tôi không muốn thấy - điều đó chỉ tăng thêm nỗi đau trong tôi.
Tôi không thể đi.
Môi và những đầu ngón tay tôi tê dại đi. Tôi thở hồng hộc như một con thú hoang. Mắt tôi nhòa đi.
Những triệu chứng đó đã biến mất sau khi tôi vào cấp ba; vậy mà khi Soeda-san kéo tôi lên sân thượng, tôi vẫn gần như không thể thở nổi.
Giống như lần trước, một sự khao khát mãnh liệt và bất ổn trào dâng trong tôi. Người tôi trở nên lạnh giá. Những tiếng đau đớn, khàn đục vang lên từ cổ tôi. Tôi tựa người về phía trước một cách yếu ớt và tôi phải giữ vững bằng cách nắm lấy lan can.
Quá đau đớn.
Mình sắp chết rồi.
Ôi, mình sẽ không đến kịp. Quá muộn rồi. Dù cho mình có đến được sân thượng thì cũng không ích gì. Không được gì cả. Mọi người chỉ có thể sống bất hạnh. Chẳng có cách nào thay đổi điều đó. Quá muộn để nói bất cứ điều gì.
--Không, điều đó không đúng.
Trong lúc tôi sắp rơi xuống địa ngục mang tên tuyệt vọng, một bàn tay vô hình nâng tôi dậy.
Có lẽ đó là tay của Tooko-senpai.
Chính chị đã nắm lấy bàn tay ủ rũ của tôi và, không một lần từ bỏ, nâng tôi đến chỗ này.
Tooko-senpai chưa bao giờ bỏ rơi tôi.
Với tôi, người than khóc về việc không muốn làm gì vì bất cứ điều nào nữa, hay về việc không còn hiểu gì nữa cả - chị lại dịu dàng nói rằng tôi phải tìm câu trả lời của riêng mình.
Dù có đau đớn thế nào, dù tôi có thấy bi kịch và tồi tệ thế nào đi nữa, tôi vẫn phải đứng dậy trên đôi chân của chính mình và tìm câu trả lời.
Giống Melos người không muốn phả vỡ lời hứa với bạn mình, tôi đứng dậy và chạy như thể không còn vướng bận điều gì.
Tôi không cảm thấy đau đớn hay khổ sở nữa; tôi bỏ mặc mọi nỗi đau như xé trong tim mình, cũng như không để hơi thở đứt quãng và tầm nhìn mờ ảo làm phiền mình nữa. Tôi tập trung mọi sự chú ý của mình vào việc tới sân thượng càng sớm càng tốt.
Một cánh cửa nặng nề hiện ra ở cuối những bậc thang vô tận. Tôi tông thẳng vào nó để mở toang cửa ra.
Bầu trời vẫn xanh như nó vẫn thế.
Takeda-san đang đứng bên ngoài lan can bảo vệ.
Cái lưng nhỏ nhắn của cô trông rất yếu ớt và ủ rũ.
“Đừng! Takeda-san!”
Trong lúc la lên tôi chạy thẳng về phía cô. Cô cũng quay lại nhìn tôi ngạc nhiên. Tôi thấy cô đang cầm cái cốc hình con vịt. A, cảnh cô ấy thật sự muốn tự sát làm ngực tôi đông cứng lại.
“Đừng, Takeda-san. Bạn không thể chết được. Đừng để điều này trở thành kết cục của mọi việc! Bạn không phải là Shuuji-senpai! Bạn là Takeda Chia! Bạn khác với Shuuji-senpai! Chỉ vì anh ta tự tử không có nghĩa là bạn cũng phải làm tương tự!”
Vẻ đau khổ hiện lên trên khuôn mặt Takeda-san.
Tôi với qua lan can bảo vệ và nắm lấy cổ tay Takeda.
Tôi tựa vào vai mình để lấy hơi, và từng từ một tôi nói-
“Bạn phải tìm một câu trả lời khác với của Shuuji-senpai!”
Khi cô ấy cuối cùng cũng nhận ra cuốn sổ tay nhăn nhúm trong tay tôi, cô mỉm cười cay đắng.
“Konoha-senpai... cuốn sổ tay đó... anh đã đọc nó. Nó đáng ra để được... khám phá đâu đó khoảng mười năm nữa... Đó là một thông điệp cho em mười năm sau kể từ bây giờ, giống như cách Shuuji-senpai để lại bức thư cho-cho em. Lá thư là thứ còn lại...”
“Bạn đang nói cái quái gì vậy?! Bạn không cần phải đi chung một con đường với Shuuji-senpai! Quay lại đây ngay đi.”
Những giọt nước mắt trong như pha lê tuôn rơi trên khuôn mặt cô giống như chúng là những cay đắng vì không ai hiểu cô.
"Nhưng Konoha-senpai, em không thể chịu đựng được sự xấu hổ và nỗi đau của việc sống trên cõi đời này nữa."
Giọng nói bị kiềm nén, tràn ngập khổ đau, xuyên qua ngực tôi và khiến tôi không nói nên lời.
Konoha, chắc chắn cậu không hiểu đâu.
Ôi, có phải sự việc xảy ra với Miu sắp tự lặp lại với tôi một lần nữa?
“Này, Konoha-senpai, anh có nhận ra rằng Shuuji-senpai không phải chọn cách tự sát để thoát khỏi tội lỗi của việc giết chết Sakiko-san không? Nó là vì Sakiko-san bị xe tông ngay trước mặt anh ta, và anh ta vẫn không cảm thấy điều gì cả. Chính sự lãng cảm của mình đã khiến anh ta tuyệt vọng về bản thân.
Cũng giống như em.
Em đã giết Shi-chan.
Nếu em không giả vờ bị trượt té, thì Shi-chan đã không chạy lại và bị xe tông. Điều đó cũng giống như em giết chết cô ấy.
Nhưng, dù cho Shi-chan chảy máu đến chết ngay trước mặt em, em vẫn không cảm thấy gì hết.
Ngay tại đám tang của cô ấy em cũng không nhỏ một giọt nước mắt.
Em ngạc nhiên về chính bản thân mình.
Gia đình và bạn bè em, cả bố mẹ Shi-chan, thì thầm xung quanh em rằng cảnh người bạn thân nhất của em chết ngay trước mặt em đã làm em bị chấn động, và kết quả là em đã khép chặt trái tim mình. “Tôi thấy tội cho cô bé, hãy để cô bé một mình trong lúc này”.
Điều đó không đúng!
Em đã không buồn chút nào!
Dù em có cố nhớ những kỷ niệm với Shi-chan như thế nào để khiến em khóc, em vẫn không thể. Em thậm chí cũng không thể nặn ra được một xíu nỗi buồn. Shi-chan chết, và em vẫn không cảm thấy gì hết.
Điều đó-điều đó quá kỳ quặc! Một con người vừa chết đi! Và cô ấy là bạn thân nhất của em! Tại sao em không thấy buồn chút nào, điều đó quá bất thường!”
Takeda-san càng lúc càng điên loạn; đôi mắt đẫm lệ của cô càng lúc càng trở nên tuyệt vọng.
Tôi không thể buộc mình nói “Không, điều đó là bình thường.”
Theo lẽ thường của mình, tôi biết rằng điều cô ấy nói là sự lạc lõng, nên tôi không thể đáp trả.
Tôi biết rất rõ nỗi sợ hãi luôn đồng hành với đời sống hàng ngày; nhưng tôi chỉ là một đứa trẻ mềm yếu sống dưới sự chăm sóc của bố mẹ mình, tôi không phải trải qua những gì giúp tôi có thể hiểu được sự tuyệt vọng cùng cực đang trói buộc trái tim bị đày đọa của Takeda.
“Em không tự sát để thoát khỏi tội lỗi vì đã giết Shi-chan - em tự sát bởi vì em vô cảm với cái chết của Shi-chan. Em quá xấu hổ và sợ hãi chính bản thân, em không thể sống nổi.
Dazai cũng đã nói thế, cho dù ta tiếp tục sống, những tội lỗi nhơ bẩn của ta chỉ chất chồng thêm, và những vấn đề của anh ta chỉ càng sâu sắc hơn thôi! Ông cũng nói ‘Cầu tử là để chết. Sống chỉ là mầm mống của tội lỗi!’ Em không thể cho phép bản thân mình sống như thế này thêm nữa! Konoha-senpai, anh có nghĩ ai đó giống em tiếp tục sống được sao? Anh vẫn bảo em tiếp tục sống ư? Anh có định bảo em rằng chết là sai lầm? Em không được giải thoát mình khỏi sự thống khổ này sao?”
Bàn tay tôi đang nắm lấy Takeda-san bỗng lỏng ra một chút.
Rihoko-san muốn giải thoát một Shuuji-senpai bị đày đọa khỏi nỗi đau của anh ta, nên cô ấy hoàn thành mong ước đó cho anh ta.
Nhưng-
Nhưng tôi-
Bàn tay lỏng ra lại siết chặt hơn trước.
Takeda-san mở to mắt.
“Tôi không biết... tôi không biết! Có lẽ tôi đã nhầm, có lẽ tôi đã nói những điều khá cay độc với bạn, nhưng tôi không thể để bạn chết được. Mặc dù lúc này tôi không thể nói bạn vì sao bạn không thể chết, nhưng tôi sẽ giúp bạn tìm ra một lý do đáng để sống tiếp! Nên làm ơn đừng tự sát vội vã như vậy! Thử sống tiếp xem! Tôi sẽ giúp bạn suy nghĩ, tôi sẽ chia sẽ gánh nặng với bạn! Tôi ít nhất có thể làm thế!”
Takeda-san vẫn khóc.
“Dù cho... anh nói em điều đó...”
“Làm ơn đi, Takeda-san. Làm ơn trở lại phía bên này.”
“Không... em đã...”
Takeda-san vùng khỏi tay tôi. Hành động của cô làm cô mất thăng bằng và cô trượt chân khỏi bờ tường.
“Takeda-san!”
Cuốn sổ tay in hình con vịt rớt xuống nền xi măng; gió mạnh lật tung những trang giấy.
Tôi nhào cả người xuống nền nhà, nắm chặt lấy một tay của Takeda.
Chân, và tay kia của Takeda-san mà cô đang nắm lấy cái cốc, đung đưa đầy nguy hiểm trong gió như diều đứt dây.
“Buông em ra... cứ để em chết thế này...”
Takeda-san cầu xin yếu ớt.
“... Tôi sẽ không buông đâu!”
Tay tôi gần đứt ra. Á, giá như tôi đừng nhốt mình trong phòng suốt ngày, giá như tôi khỏe hơn.
“Làm ơn đi! Konoha-senpai...”
“Tuyệt đối không!”
Còn lâu tôi mới buông cô ra. Buông cô ra? Khi Miu rơi ngay trước mặt tôi, tất cả những gì tôi làm là đứng đó bất động.
Dù cho tôi không hiểu những gì Miu cảm thấy, dù cho tôi không thể nói gì có thể làm cô ấy đổi ý, tôi ít ra vẫn phải chạy đến chỗ cô và nắm chặt lấy cô.
Tôi đáng lẽ phải vươn tay mình ra và chặn cô ấy lại.
Vì thế, lần này tôi sẽ không buông tay!
“Bạn không thể chết được! Sống theo định nghĩa chính là trải qua sự sỉ nhục! Ngay cả tôi cũng từng có một thân phận bí mật là một cô gái bí ẩn hai năm về trước. Tôi đã rất xấu hổ đến nỗi tôi không chịu đến trường và khóa mình trong nhà. Tôi đã không có tương lai, và nhìn đi! Tôi giờ đã sống tốt!”
Tôi la lên không suy nghĩ, và điều đó làm Takeda-san mở to mắt ngạc nhiên.
“C-cô gái...?”
Ngay lúc đó, bởi vì mồ hôi, tay của Takeda-san trượt mất.
Nhưng ngay lập tức, bàn tay đó được chụp lại bởi một đôi tay khác từ bên cạnh tôi.
“Đúng thế. Ai cũng có những điều xấu hổ mà họ không muốn kể cho người khác biết. Mình cũng như thế. Mình còn ăn một bản ‘Gatsby vĩ đại’ mà mình mượn của thư viện bữa trước.”
Tooko-senpai nằm trên sàn với bộ ngực phẳng lỳ của chị tựa vào nền xi măng. Mặt chị nhăn nhó vì đau. Cả hai tay chị luồn qua lan can bảo vệ và giờ đang nắm chặt tay của Takeda.
Tôi nhanh chóng cũng dùng cả hai tay nắm chặt tay của Takeda.
“... Tooko-senpai, sao chị vẫn còn ở đây?”
“... Ha, mình vừa mới tới thư viện, và một cô phụ tá thư viện bảo mình rằng Konoha vừa chạy ra khỏi phòng... nên mình đến đây để tìm cậu...”
Với ai đó giống Tooko-senpai, người ở trong nhà chị còn nhiều hơn tôi, có lẽ rất khó để chị giữ được vị trí này.
Takeda-san bối rối nói-
“Ăn một bản... ‘Gatsby vĩ đại’... Cái... gì...”
Vầng trán trắng ngần của Tooko-senpai giờ đang lấm tấm mồ hôi. Chị vất vả nói-
“... À... Trên đời này có rất nhiều điêu chưa giải thích được! Tìm ra sự thật đằng sau những sự việc đó là một trong những niềm vui của cuộc sống!”
Đột nhiên những tiếng om sòm vang lên từ bên dưới.
Có thể ai dó dưới đất cuối cùng đã phát hiện ra chúng tôi và mọi người bắt đầu hoảng hốt.
Takeda-san nhìn xuống và thở dài. Có lẽ cô ấy nghĩ rằng giằng co với chúng tôi thế này sẽ chẳng ích gì, Takeda-san có vẻ như sắp rũ tay của chúng tôi ra. Tooko-senpai la lên-
“Ngoài ‘Mất Tư Cách Làm Người’, bạn đã từng đọc những truyện khác của Dazai Osamu chưa?”
“Ơ?”
Câu hỏi đó khiến Takeda-san bất ngờ và cô ngừng vùng vẫy.
Tooko-senpai tiếp tục nắm tay Takeda-san, và la lên mạnh mẽ-
“Vài người chỉ đọc ‘Mất Tư Cách Làm Người’ và nghĩ rằng toàn bộ các tác phẩm của Dazai Osamu tràn ngập những giọng điệu buồn chán ủ rũ và có hại. Kết luận này là quá vội vã. Nếu bạn chỉ đọc ‘Mất Tư Cách Làm Người’, bạn vẫn chưa đọc đủ để bình luận về những chủ đề chung của các tác phẩm của Dazai Osamu. Trong giờ Dân tộc, không phải là ‘Melos ơi, chạy nhanh lên!’ là một tác phẩm cần đọc sao? Bạn có đồng ý rằng Melos, người chỉ đến chợ để mua quà cho em gái, nhưng thay vào đó, đã nổi lòng nghĩa hiệp khi anh ta nhận ra sự bạo ngược của nhà vua. Anh ta vào hoàng cung qua cổng chính chỉ để có thể giết nhà vua. Anh chàng Melos hấp tấp đó, bị dẫn dắt bởi tâm hồn ngay thẳng và sự thơ ngây của mình, bạn không thấy anh ta rất cuốn hút sao? Bạn không cảm thấy thích thú bởi tình bạn chân thật của anh ta với người thợ đá sao? Melos coi trọng lòng tin của mình đến nỗi anh ta chạy trần truồng đến chỗ người thợ đá!”
Ôi, chị đang nói về cái gì thế, Tooko-senpai.
Tôi muốn dùng tay ôm đầu.
Nhưng Tooko-senpai, mồ hôi rơi lã chã trên mặt, tiếp tục với sự nghiêm túc-
“Thử tưởng tượng xem! Mặc dù truyện có bối cảnh đặt trong một thời đại khác, nó vẫn rất xấu hổ khi trần truồng chạy trên đường. Nhưng Melos không thèm đếm xỉa đến những điều đó và chạy đến bên cạnh bạn mình, dù anh ta không mặc quần áo. Hành động thẳng thắng của anh ta làm cảm động cả tên vua đa nghi, bạo ngược và tàn nhẫn!
Cuối truyện người thợ đá nói ‘Melos à, cậu chẳng mặc gì cả’. Theo mình nhớ thì, sách giáo khoa lớp Dân tộc cắt mất đoạn này; bạn nên đọc bản gốc! Chỉ để đọc dòng đó cũng rất đáng!
Không chỉ có Merosu, ông còn có những tác phẩm tuyệt vời khác xoay quanh tình yêu và lòng tin! Bạn phải đọc ‘Tiếng sáo mùa anh đào trổ lá’. Trong câu chuyện, người chị quan tâm sâu sắc đến người em gái bị bệnh giai đoạn cuối - nó rất cảm động! Và kết thúc của truyện cũng không hoàn toàn là buồn đau; nó vẫn có một chút hương dịu dàng và sáng lấp lánh hy vọng. Trong ‘Đêm tuyết’, cô em gái muốn cô dâu của anh mình thấy cảnh tuyết rơi tuyệt đẹp; và trong ‘Vẻ ngoài và Tâm hồn’, người vợ yêu chồng giống cách của một cô gái nhỏ - mọi người đều rất trong sáng, rất dễ thuơng. Năm anh em trong ‘Những ngọn đèn cổ tích’, cùng nhau họ lần lượt viết lại một truyện cổ tích theo nhiều cách khác nhau. Mọi người sống với nhau chan hòa - cứ như một buổi diễn về đời sống gia đình vậy. Nữ nhân vật chính của ‘Nữ học sinh’ dễ thương đến nỗi ta chỉ muốn ôm chầm lấy cô ấy!
Câu chuyện ‘Hổ thẹn’ mà có nền tảng dựa trên những lá thư từ những nữ độc giả của ông, và truyện cuối cùng của Dazai ‘Giã biệt’, và truyện về những người đàn ông thích ăn mặc xuề xòa ‘Những đứa trẻ phong độ’ - chúng đều là những câu chuyện hài hước sáng chói trong những mặt khác nhau của cuộc sống. Trong lời cảm ơn của cuốn ‘Tôi nghe thế’, bạn thậm chí thấy Dazai khôi hài bắt chước những kẻ cố chọc tức Shiga Noaya. Nếu bạn muốn đọc thứ gì cảm động, thì hãy xem ‘Chuyện tình Chàng ngốc’ hay ‘Tiền tệ’! Những tác phẩm đó cho thấy niềm tin và sự dịu dàng Dazai dành cho người khác! Chúng đều là những tác phẩm tuyệt vời sẽ rung động đến tận phần sâu thẳm nhất của trái tim bạn! Thật là xấu hổ nếu chết trước khi có cơ hội đọc chúng!”
Thuyết phục cái kiểu gì thế này!
Liệu có ai thật sự nói mấy thứ này với một người sắp tự sát không chứ?
Nhưng Tooko-senpai hoàn toàn nghiêm túc.
Hoàn toàn nghiêm túc, cố gắng hết sức, làm hết mình, và cả đặt tính mạng chị vào nguy hiểm.
Khuôn mặt Takeda-san, đang nhìn lên Tooko-senpai, dần đổi từ ngờ vực sang thứ gì khác. Đôi mắt cô càng lúc càng ủy mị, và không lâu sau nước mắt cô lại bắt đầu rơi.
Cô hẳn đã nghĩ rằng điều đó thật kỳ quặc, thật ngốc nghếch, vậy mà cùng lúc đó cô không thể không quy phục trước bài nói chuyện lanh lảnh của Tooko-senpai. Giờ đây cô không biết phải làm gì nữa.
Tooko-senpai, cả người ướt đẫm mồ hôi và đôi mắt đỏ ngầu, gắng sức tiếp tục-
“Sau khi chiến tranh kết thúc, giữa những tác phẩm bị kiểm duyệt nặng nề được xuất bản, bạn cũng phải đọc ‘Truyện cổ tích’, một câu chuyện khôi hài dựa trên một truyện cổ. ‘Núi Kachi-kachi’ cũng được viết trong điều kiện tương tự. Mình có thể đảm bảo rằng bạn sẽ há hốc mồm khi bạn đọc chúng!
Thấy chưa! Mình đã bảo bạn là Dazai không chỉ viết mỗi ‘Mất Tư Cách Làm Người’!
Đúng là ông đã tự sát sau khi hoàn thành quyển sách; ông cũng đã viết nhiều tác phẩm làm người đọc buồn rầu, chán nản. Có thể ‘Mất Tư Cách Làm Người’ thật sự là câu trả lời mà Dazai tìm được.
Nhưng đó không phải mọi thứ của ông!
Trong các tác phẩm của Dazai, có rất nhiều nhân vật tốt bụng và đồng cảm. Nhiều nhân vật của ông đầu tiên yếu đuối và tầm thường, nhưng với quyết tâm và cố gắng của họ hầu hết đều trở nên mạnh mẽ.
Ông, lấy cảm hứng từ nhật ký của người yêu ông Ota Shizuko về gia đình quý tộc suy vong của cô, viết cuốn ‘Tà Dương’. Trong truyện, nhân vật nữ chính Kazuko mất đi cả gia đình quý tộc và người yêu của mình, nhưng cô vẫn quyết định sinh đứa trẻ một mình và dũng cảm sống tiếp. Ở chương cuối, với phông nền là một buổi sáng sớm yên tĩnh, Dazai cố gắng miểu tả hình ảnh mặt trời, với những tia sáng chói lóa, chậm rãi lên dần trên bầu trời - bạn có đồng ý rằng cảnh tượng đó rất có truyền cảm không! Dù cho hoàng hôn có đến sau chân trời; khi đêm cuối cùng cũng tàn, mặt trời chắc chắn sẽ lại mọc!
Phong cảnh và câu chuyện tuyệt đẹp trong cuốn ‘Phong Cảnh Hoàng Kim’ của ông, bạn không thể chết mà chưa trải nghiêm chúng. Ít nhất là, trước khi bạn đọc tất cả tác phẩm của Dazai Osamu từ đầu đến cuối hàng trăm lần, trước khi bạn viết hàng ngàn bản báo cáo và phân tích về tác phẩm của ông, bạn không thể chết được!”
Những dòng lệ trên khuôn mặt Takeda-san rơi vào chiếc cốc in hình con vịt mà cô đang nắm giữ.
Những ngón tay cô buông ra.
Chiếc cốc rơi thẳng xuống mặt đất và vỡ tan thành hàng triệu mảnh.
Takeda-san, với bàn tay giờ đây tự do, nắm lấy tay của Tooko-senpai - của tôi.
___________________________________
To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
Even though I walk through the valley of the shadow of death, I will fear no evil, for you are with me Kanade
thay đổi nội dung bởi: sos505, 26-09-2010 lúc 01:27 PM.
The Following 2 Users Say Thank You to sos505 For This Useful Post:
Có khả năng là tôi vẫn không thể sống sót như là một con quái vật không có trái tim!
Có lẽ tôi nên chết đi hôm ấy.
Nhưng thay vào đó tôi vươn chính tay mình ra và nắm lấy những bàn tay của hai người bọn họ.
Họ đều có khuôn mặt đỏ bừng. Họ lên lớp tôi trong lúc cố kéo tôi lên.
Trong lúc đó, giáo viên và cứu hỏa lên đến sân thượng và giúp tôi trở lại phía bên kia của lan can bảo vệ.
Tại sao con lại làm thế? Sau khi tôi được cứu, thầy cô và bố mẹ tôi gặng hỏi. Có chuyện gì vậy? Con có bị trêu chọc không?
Không có gì đâu. Chỉ là con nghĩ rằng leo qua lan lan có vẻ vui. Con bất ngờ bị trượt.
Sợ thật, con tưởng là con chắc chết rồi!
Tôi trả lời trong lúc làm ra vẻ sợ hãi. Rồi tôi bị la mắng nghiêm khắc vì nghịch dại.
Tin đồn về tôi gần như ngay lập tức lan ra khắp trường. Nhờ thế tôi trở nên nổi tai tiếng sau một đêm.
Vài người ngồi lê đôi mách sau lưng tôi; vài người nhạo báng thẳng mặt tôi; vài người nhìn tôi đầy cảm thông.
Dĩ nhiên, có những người đối xử với tôi rất tốt.
Vài người tỏ ra lãnh cảm và thái độ của họ đối với tôi vẫn không đổi.
“Có thật là bạn định tự sát không? Có chuyện gì làm bạn phiền lòng sao?”
Những người khác hỏi vì quan tâm.
Mọi người đều có những phản ứng khác nhau.
Sự tồn tại của những người tốt bụng đồng nghĩa với cũng có những kẻ xấu xa. Và trên hết là có những người lãnh cảm với mọi thứ xung quanh.
Dù cho là trong trường học hay ra ngoài xã hội, quy luật đó vẫn luôn tồn tại.
Vào những lúc như thế, tôi lại giả ngốc như một cô bé nhạy cảm, và trả lời với một tiếng cười – “Phải, nó đã thất bại. Mình có hơi xấu hổ một tí.”
Rất khó để thay đổi một con người.
Kể từ giờ tôi vẫn sẽ mang mặt nạ thằng hề và tiếp tục sống bằng cách nói dối cả thế gian.
Nhưng tôi sẽ không cảm thấy xấu hổ về nó nữa.
Tôi chia tay với Hiro-kun.
“Chẳng phải vì bây giờ cậu là tâm điểm của mọi người mà tớ chia tay với cậu...” Cậu ta nói và nhìn lảng đi chỗ khác.
Tớ cũng nghĩ rằng chúng ta nên giữ khoảng cách với nhau.
Tôi nói với một giọng lạnh lùng hơn mọi khi. Ngạc nhiên, Hiro-kun nhìn tôi như tôi là một kẻ xa lạ, và thấp giọng trả lời “Tớ hiểu.”
Tôi biết rằng quản lý của CLB Bóng chày Hanamura bí mật thích Hiro-kun.
Bởi vì thế, trong quá khứ cô ấy đã từng nói xấu tôi; tôi nghĩ Hanamura sẽ cố an ủi cậu ta!
Gần đây, việc viết những sự kiện đã xảy ra thành bài báo cáo không còn tệ như trước.
Cho đến gần đây, khi tôi viết về con người thật nông cạn và gớm guốc của bản thân, tôi thường phải dừng lại và tránh nhìn vào cuốn sổ tay.
Những dòng chữ đen đúa đó trông như một thứ bùa chú bẩn thỉu, và chúng làm tôi sợ hãi.
Nhưng giờ đây, càng viết, tôi càng cảm thấy mình đang tống khứ hết những máu mủ tanh hôi trong trái tim mình. Khi tôi càng viết nhiều hơn, tôi càng trở nên trong sạch hơn, và trái tim tôi càng lúc càng bình lặng. Giờ đây tôi cảm thấy như có thể thấy được cả tương lai xa xăm của chính mình.
Tôi vẫn hơi hối tiếc vì đã không chết đi ngày hôm ấy.
Nhưng cùng lúc, với những đàn anh đàn chị trong CLB Văn học, tôi cũng rất biết ơn vì phải, tôi vẫn còn sống.
Thật đó.
Trong tương lai, nếu có ai đó nhìn thấu mặt nạ thằng hề của tôi, tôi sẽ ưỡn ngực, và trả lời với một tiếng cười – “Đúng vậy, bạn hoàn toàn chính xác. Đôi mắt bạn rất sắc sảo đấy!”
Nếu tôi có cơ hội gặp ai đó như Shi-chan, tôi sẽ không nói dối cô ấy lần nữa.
◇ ◇ ◇
Một tuần nữa trôi qua kể từ khi chúng tôi cứu Takeda-san trên sân thượng.
Đó là một ngày tháng sáu. Cơn mưa xuân mơ màng tưới ướt cây cối xanh tươi, và lớp học cũng vừa kết thúc. Takeda-san mang bản báo cáo đã hoàn tất và đến CLB Văn học.
“Vào đi. Mình đang chờ nó đây.”
Tooko-senpai đã đi đến thư viện, nên tôi nhận bản báo cáo thay cho chị ta.
“Ai cha, một chồng dày thế này cơ à. Bạn đã cố gắng nhiều đấy.”
“Ơ hơ hơ, em đã viết rất nhiều. Anh biết không, Konoha-senpai, trong tầng hầm kho sách anh đã nói rằng có viết ra cũng không ích gì, đúng không?”
Takeda-san nhìn tôi hạnh phúc-
“Đó cũng là điều em từng nghĩ. Nhưng từ khi em viết bản báo cáo này. Em có cảm giác rằng viết ra cũng rất có ích. Nó chắc chắn có tác dụng gì đó!”
“Ừ, cũng có thể.”
Những truyện Miu viết - chúng đều làm tôi cảm thấy ấm áp và tươi mới.
Khi cô ấy đóng những bản thảo hoàn tất thành một cuốn sách nhỏ, Miu cũng có vẻ hạnh phúc như thế trên mặt.
Những ngày đó không hoàn toàn là dối trá.
Nên, có thể như Takeda-san nói, có lẽ viết lách thật sự có khả năng chữa lành và cứu rỗi.
“A đúng rồi, Konoha-senpai đã đề cập đến việc từng là một cô gái phải không?”
“Ơ, c-chuyện đó...”
“Trên sân thượng anh nói mình đã từng là một cô gái bí ẩn. Đừng bảo với em là anh bị rối loạn nhận thức giới tính [[Only registered and activated users can see links. ]] hay là một người chuyển đổi giới tính? Hay anh là một Drag Qeen?” [[Only registered and activated users can see links. ]]
“Aaaaa, chuyện đó, chuyện đó, chuyện đó là-”
“Tooko-senpai cũng nói rằng chị ấy đã ăn sách của thư viện. Em rất là tò mò, chuyện đó là sao?”
“Ch-Ch-Ch-Ch-Chuyện đó chỉ là do chị ấy đang lo lắng và nói nhảm mà không suy nghĩ. Tôi xin bạn đấy! Cứ quên mấy chuyện đó đi!”
Mặt tôi trở nên đỏ ửng, và tôi bắt đầu hoảng hốt. Takeda nhìn tôi, và mặt cô chuyển sang một vẻ giống như cô đã hiểu. Một nụ cưòi hiện lên trên mặt cô.
Có thể đó chính là vẻ mặt thật sự của Takeda-san mà cô chưa từng cho ai thấy.
“Được rồi, em hiểu mà. Ai cũng có những chuyện xấu hổ mà họ không muốn cho ai biết. Em sẽ giữ những bí mất đó trong tim mình.”
“Cảm ơn bạn.”
Tôi thấy nhẹ nhõm. Ngoài bí mật của tôi, sẽ rất tệ nếu người khác biết về bí mật của Tooko-senpai. Mấy tay phóng viên truyền hình và chuyên gia về quái vật bí ẩn sẽ không chỉ muốn nói chuyện với chị ta thôi đâu.
“Konoha-senpai, em có thể giữ những lá thư tình anh viết dùm em đuợc không?”
“Ơ? Bạn vẫn còn giữ chúng sao?”
Takeda-san mỉm cưòi ngây thơ như cô vẫn thường làm.
“Phải. Em giữ chúng trong hộp bánh quy ưa thích của mình, và trân trọng chúng cực kỳ.”
Ai da, tôi cảm thấy hơi xấu hổ. Nhưng vì Takeda-san đã chấp nhận giữ kín những bí mật đó nên tôi không còn cách nào khác là đông ý.
“Nhưng bạn phải hứa là bạn sẽ không bao giờ cho người khác xem chúng.”
“Ê hê, em sẽ coi chúng là báu vật của mình.”
Cô ấy nhờ tôi chào Tooko-senpai một tiếng dùm cô; sau khi nói rằng cô sẽ quay lại tìm chúng tôi sau, cô đi mất.
Tôi ngồi xuống một cái ghế và bắt đầu đọc bản báo cáo của Takeda-san.
Tiếng mưa rơi dịu dàng chồng lên tiếng lật trang giấy.
Âm thanh dễ chịu, giống tiếng hát ru trong bụng mẹ âm vang dịu dàng.
Mưa đã ngừng trước khi tôi kịp nhận ra. Hoàng hôn nhuộm căn phòng với những tia sáng vàng yếu ớt.
Đã bao lâu rồi nhỉ?
Tôi cúi đầu xuống đọc bài báo cáo. Đột nhiên tôi thấy ngứa ngáy sau cổ cứ như có thứ gì giống đuôi mèo cọ vào nó. Tôi vô tình dùng tay nắm lấy nó.
(?)
Thứ cọ vào không phải là đuôi mèo; nó là một bím tóc của Tooko-senpai.
Tôi nhìn qua bên cạnh. Tôi không biết là từ lúc nào nhưng Tooko-senpai đã trở về từ thư viện. Chị có lẽ đã mang ghế ra đằng sau chỗ tôi, ngồi xuống, nghiêng người về phía trước, và đọc bản báo cáo qua vai tôi.
(Á!)
Tooko-senpai có lẽ tập trung mọi sự chú ý vào bản báo cáo. Ngón tay trỏ phải của chị đang chạm vào môi. Chị nhìn vào quyển sách với vẻ suy tư. Ngay cả khi tôi tóm lấy bím tóc của chị, chị vẫn chẳng nhận ra.
Không chỉ thế, Tooko-senpai nghiêng người về trước quá nhiều. Má chị gần như chạm vào má tôi. Đôi mày rũ của chị lung linh ánh sáng vàng. Khoảng cách giữa chúng tôi gần đến nỗi nếu tôi chỉ cần nghiêng về phía sau một chút tôi có thể hôn chị.
“To,To,To,To-To-To-To-Tooko-senpai-”
“Lật qua, trang kế, Konoha-kun.”
Cái gì.
Mắt Tooko-senpai dán chặt vào bản báo cáo khi chị nhẹ nhàng nói vào tai tôi.
“Cái đó, nhưng, thế này-”
“Nhanh nào...”
Chị ấy đã bị nó thu hút hoàn toàn. Giờ thì chị ta đã ở trong trạng thái xuất thần, mọi thứ tôi nói sẽ bị bỏ ngoài tai.
Đôi tai của Cô Gái Văn Chương không thể nghe được thêm từ nào nữa.
“V-vâng.”
Tôi cũng đành bỏ cuộc; tôi quay trở lại đọc bản báo cáo.
Trong lúc tôi thưởng thức mùi hương tử lan của Tooko-senpai, trong lúc tôi cảm nhận hơi ấm của chị, trong lúc tôi để bím tóc của chị cọ vào cổ tôi, cùng nhau trong căn phòng nhuộm bởi ánh hoàng hôn, chúng tôi đọc bản báo cáo của Takeda-san.
Khi hoàng hôn vàng mờ nhạt chuyển sang màu đỏ rực, chúng tôi cuối cùng cũng đọc xong.
Tooko-senpai hơi thở dài.
Rồi chị nhận ra rằng mặt tôi đỏ ửng và người tôi đông cứng lại, chị vội lùi lại khỏi tôi.
“Á, ối! Xin lỗi!”
Theo phản xạ chị giật người về phía sau. Ghế của chị, đột ngột bị tông vào, ngã về phía sau. Giờ thì mất chỗ tựa, chị cũng ngã ngữa về phía sau - kết quả là chị nằm lăn ra nền nhà, ngửa mặt lên trần.
“Ai cha-”
“Hự, m-mông mình đập xuống nền nhà...”
Với váy chị lật lên đến tận đùi, Tooko-senpai ứa nước mắt.
“Chị có sao không?”
“Đau mông quá...”
Chị vuốt thẳng lại váy và chuyển sang tư thế ngồi.
Khi mắt chị chạm vào mắt tôi, chị đỏ bừng mặt xấu hổ dữ dội. Nhưng không lâu sau chị chuyển sang một vẻ mặt dịu dàng và mỉm cười với tôi.
“Nhưng... Chia-chan giờ có vẻ ổn rồi. Thật là tuyệt.”
Tôi cũng mỉm cười.
“Ừ.”
Tôi kéo tay Tooko-senpai và giúp chị đứng dậy.
Tôi trân trọng đưa chị bản báo cáo.
“Rồi, giờ thì nó là để cho chị thưởng thức đấy, thưa công nương.”
Tooko-senpai, chiếu sáng bởi ánh hoàng hôn, duyên dáng đi đến ghế của chị. Chị ngồi xuống, nhã nhặn hơn mọi khi, và trang trọng đón nhận bản báo cáo.
“Bon appétit." [[Only registered and activated users can see links. ]]
To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts. Now Playing To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
Rốt cuộc thì cũng hoàn thành xong cái Phụ lục này, không ngờ cũng gần 10 trang với 60 ghi chú. Mục đích là vì đọc một truyện dịch tiếng Việt độc quyền sickos mà mấy cái ghi chú toàn tiếng Anh hoặc link qua những trang web khác thì thật bất tiện và kỳ cục. Và tớ cũng edit lại toàn bộ các chương. Nội dung edit xem ở dưới:
- Thay đổi cách xưng hô một số chỗ.
- Sửa lỗi chính tả, đánh máy và một số sai sót của bản tiếng Anh.
- Sửa lại một số đoạn cho phù hợp.
- Sửa lại tên một số chương và tên truyện.
- Việt hóa các tác phẩm được nhắc đến trong truyện giúp các cậu có thể tìm đọc các bản dịch tiếng Việt dễ hơn.
- Thêm phần Phụ lục và fix lại các link ghi chú.
PHỤ LỤC
PHỤ LỤC
[1] Bungaku Shoujo(文学少女) Cô Gái Văn Chương, là một trong những youkai(yêu quái) trong thần thoại của Nhật bản, chuyên ăn các tác phẩm văn học.
[2] Paul William Gallico (26.07.1897 – 15.07.1976) là một tiểu thuyết gia, nhà văn viết truyện ngắn và người viết tin thể thao người Mỹ thành công. Nhiều tác phẩm của ông đã được chuyển thể thành phim ảnh. Tác phẩm đáng chú ý nhất của ông là Con Chim Trốn Tuyết (The Snow Goose), và tiểu thuyết Chuyến phiêu lưu của tàu Poseidon (The Poseidon Adventure) được dựng thành phim năm 1972 và 2005.
[3] Chuyến phiêu lưu của tàu Poseidon (The Poseidon Adventure) -1969 nói về vụ lật một chiếc du thuyền sang trọng, SS Poseidon, vì một cơn động đất dưới đáy biển, một nhóm những người sống sót tuyệt vọng tìm cách đến đáy vỏ tàu trước khi tàu chìm.
[4] Bà Harris (Mrs. Harris) - 1958 là tên series tiểu thuyết nói về cuộc phiêu lưu của bà Ada Harris qua các địa danh nổi tiếng như Paris, Moscow, New York.
[5] Con chim trốn tuyết (The Snow Goose) - 1940 nói về Rhayader, một họa sĩ có thân hình dị dạng. Tài năng, lòng chân thành và sự lương thiện không giúp anh chiếm được chỗ đứng yên ổn trong cộng đồng. Rhayader mua một vùng đầm lầy ven biển thật rộng để có thể sống yên ổn khi được cách ly tối đa với loài người. Sự yên ổn của Rhayader bị phá vỡ khi một cô gái đến nhờ chàng chăm sóc một con ngỗng hoang bị thương. Nỗi e dè của Fritha - tên cô gái, dần dần nhạt dần theo năm tháng và cô bé ngày nào đã là thiếu nữ xinh đẹp. Cứ mỗi mùa chim di trú, con ngỗng kia lại trở về, làm cầu nối cho chàng họa sĩ với Fritha. Hết mùa trốn tuyết, ngỗng theo đàn, Fritha cũng không còn lai vãng đến ngọn hải đăng nơi có chàng họa sĩ có ánh mắt thiết tha. Đến cái đêm định mệnh, khi Rhayader quyết định dùng chiếc thuyền bé nhỏ của mình để đi giải cứu số binh lính thì Fritha đột nhiên có mặt. Nàng nguyện cầu cho chàng nhưng nàng chưa kịp nói. Chàng họa sĩ dị dạng cũng thế… Những người lính thoát chết và xung quanh chiếc thuyền đã giải cứu họ là một huyền thoại. Chỉ có điều trong đó không có tên người đã hy sinh - Rhayader. Khi Fritha hiểu và gọi tên được cái cảm giác mơ hồ lâu nay trong lòng mình thì đã quá muộn để nói một lời yêu.
[6] Jennie - 1950 nói về một cậu bé tên Peter, bị xe tông. Khi tỉnh lại cậu biến thành một con mèo và gặp Jennie, một con mèo bị bỏ rơi. Jennie đã hướng dẫn cậu ta về thế giới xung quanh. Cuốn sách nói về những cuộc phiêu lưu của họ.
[7] Bông tuyết (Snowflake) - 1952 một truyện ngụ ngôn về cuộc đời của một bông tuyết.
[8] Sumiko Yagawa là một tác giả chuyên xuất bản truyện thiếu nhi tiêu biểu như Người vợ sếu.
[9] Genkoo yoshi(原稿用紙) giấy bản thảo là một loại giấy Nhật dùng cho việc viết, được in gồm nhiều ô vuông, khoảng 200-400 ô một trang. Trước thường dùng viết bản thảo của truyện, luận văn, tin tức... nhưng giờ đã được sử dụng rộng rãi nhất là học sinh.
[10] Ichigo daifuku (イチゴ大福) một loại bánh nếp có chứa dâu và đường, đôi lúc có cả kem.
[11] Trong xưng hô tiếng Nhật, người ta thường thêm vài từ sau tên mỗi người để thể hiện mối quan hệ giữa họ. Vd: Senpai - dùng để gọi đàn anh/chị. Kouhai - dùng để gọi đàn em. Sensei – dùng để gọi thầy cô hoặc những người mình kính trọng. Chan - dùng để gọi người nào đó mà mình cực kỳ thân thiết, yêu quý hoặc khi người lớn gọi người nhỏ hơn mình. Onii-chan anh trai. San - dùng để gọi một người có quan hệ bình thường, thậm chí mới gặp. Kun - dùng để gọi phái nam, có thể cùng tuổi hoặc người gọi lớn tuổi hơn. Trong truyện tớ vẫn để những từ này trong các câu đối thoại vì nó là cách xưng hô đặc trưng của Nhật Bản, chưa kể đôi chỗ nó dễ thương.
[12] Thiên hà Andromeda, hay thiên hà Tiên Nữ, tinh vân Tiên Nữ và các tên như Messier 31, M31 hay NGC 224, là thiên hà xoắn ốc có vị trí biểu kiến thuộc chòm sao Tiên Nữ nằm ở bầu trời phía bắc gần chòm sao Phi Mã. Đây là thiên hà xoắn ốc gần dải Ngân Hà của chúng ta nhất, khoảng 2,5 triệu năm ánh sáng.
[13]Bữa ăn nhẹ vào buổi chiều, thường gọi là bữa trà (tầm 3h)
[14] Mori Ogai (Nhật: 森 鷗外/森 鴎外, Sâm Âu Ngoại/Sâm Hào Ngoại) (17.02.1862 – 08.07.1922) là một bác sĩ, một dịch giả, nhà viết tiểu thuyết và là một nhà thơ Nhật Bản. Ông sinh ra ở Tsuwano, tỉnh Iwami (nay là tỉnh Shimane) trong một gia đình đời đời làm nghề thầy thuốc cho lãnh chúa, lớn lên theo truyền thống đó, vào Đại học Đế quốc Tokyo học y khoa. Ông tốt nghiệp năm 1881 và trở thành quân y của lục quân. Mori được gửi đi học về khoa vệ sinh ở Đức (Leipzig, Dresden, Munich, và Berlin) bởi chính quyền Minh Trị năm 1884. Trong năm 1907 Mori trở thành Tổng cục trưởng hệ thống quân y của lục quân, và vào năm 1916 ông được chỉ định làm giám đốc nhà bảo tàng Đế Quốc. Trong suốt chiến tranh Nga - Nhật (1904-1905) cái mà Mori giữ bên mình là một cuốn sổ thơ. Sau chiến tranh, ông bắt đầu thành lập tanka viết về Đảng bao gồm một số nhà thơ nổi tiếng như Yosano Akiko. Là một tác giả, Mori được coi là một nhà văn hàng đầu thời kỳ Minh Trị, với một số tác phẩm được biết đến như Maihime (舞姫, Nàng vũ công, 1890), miêu tả mối quan hệ giữa một người đàn ông Nhật và một phụ nữ Đức. Sanshō Dayū (山椒大夫), và Takasebune (高瀬舟. Ông cũng dịch một số tác phẩm của Goethe, Schiller, Ibsen, Hans Christian Andersen, và Hauptmann, và thành lập viện phê bình văn học hiện đại ở Nhật, dựa trên lý thuyết thẩm mỹ của Karl von Hartmann. Hầu hết thời gian làm việc về sau của ông thì liên quan đến tiểu sử và lịch sử. Những tiểu thuyết được ưa chuộng nhất của Ōgai, Gan (Ngỗng trời, 1911–13), xuất bản năm 1881 ở Tokyo được chuyển thể thành phim bởi Shiro Toyoda năm 1953 với tựa đề the Mistress/ Bà chủ nhà và cuốn Kokura Nikki (Nhật ký Kokura). Một trong những người con gái của Mori, Mori Mari, có những ảnh hưởng tới sự vận động của Yaoi trong nền văn học Nhật Bản đương đại.
[15] Natsume Sōseki (Tiếng Nhật: 夏目 漱石, phiên âm Hán-Việt: Hạ Mục Thúc Thạch, tên thật là Natsume Kinosuke (夏目金之助, Hạ Mục Kim Chi Trợ) (09.02.1867 – 09.12.1916), là nhà văn cận-hiện đại lớn của Nhật Bản. Nổi tiếng vì thuộc thế hệ những trí thức tinh hoa theo khuynh hướng sáng tạo văn hóa từ cuộc đối đầu phương Đông và phương Tây thời kỳ Meiji (Minh Trị, 1868-1912), là một trong những chủ soái của trường phái văn chương tâm lý cao sang (yoyūha, Dư dụ phái) bút chiến với chủ nghĩa tự nhiên (shizenshugi) trên văn đàn Nhật Bản những năm đầu thế kỷ 20, Natsume Sōseki được các nhà phê bình văn học đánh giá là "một trong ba trụ cột của văn học hiện đại Nhật Bản" cùng Mori Ōgai (1862-1922) và Akutagawa Ryunosuke (1892-1927). Những tác phẩm nổi tiếng khác của ông là Waga hai wa neko de aru (Tôi là con mèo) 1905, Botchan 1906, Kofu (Người phu mỏ), Sanshiro (Chàng Sanshiro) 1908, Sorekara (Từ dạo ấy) 1909, Mon (Cánh cửa) 1910, Kokoro (Tấm lòng) 1914. Bên cạnh việc sáng tác, ông còn mở hội nhà văn, tích cực dẫn dắt các nhà văn trẻ, trong đó có Akutagawa Ryunosuke.
[16] Giống chó Shih Tzu(còn gọi là chó Sư tử hay chó Tây Thi) có bề ngoài nhỏ gọn, chắc nịch với bộ lông dày hai lớp lộng lẫy, với đầu hơi nghiêng bên phải, cơ thể tròn trĩnh bụ bẫm và đuôi cong lên sau lưng. Cái đầu rộng và tròn, khoảng giữa hai mắt khá rộng, hàm trề với những cái răng cửa hàm dưới phủ lên răng cửa của hàm trên. Có nhiều màu khác nhau, là một giống chó có lịch sử lâu đời.
[17] Bichon Frise là giống chó nhỏ và rất thân thiện với con người. Thông thường chúng có màu trắng toát, màu kem hoạc hơi ghi. Mõm không to nhưng cũng không nhọn. Hàm khít, mắt tròn và đôi tai cụp được che phủ bởi lông. Cổ dài, ngực nở, đuôi cong quấn lên lưng. Được nuôi phổ biến vào những năm 1980.
[18] Súp Miso là một món ăn truyền thống của người Nhật, thường được dùng với cơm trắng trong bữa điểm tâm, làm món khai vị hoặc bữa trưa nhẹ. Thường có vị mặn.
[19] Francis Scott Key Fitzgerald (24.09.1896 - 21.12.1940) là một nhà văn Mỹ, nổi tiếng với các tác phẩm về "thời đại nhạc Jazz". Sinh ra trong một gia đình theo đạo Cơ đốc Ireland. Năm 1913 Fitzgerald vào Đại học Princeton nhưng sắp tốt nghiệp thì bỏ học vào lính. Thời gian phục vụ trong quân đội Fitzgerald bắt đầu viết cuốn tiểu thuyết đầu tiên This Side of Paradise (Phía bên ni địa đàng, 1920). Sau khi xuất bản cuốn tiểu thuyết này Fitzgerald cưới vợ và bắt đầu nổi tiếng. Cũng trong thời gian này ông in tập truyện ngắn đầu tay Flappers and Philosophers (Những cô nàng và những triết gia, 1920). Tiểu thuyết thứ hai The Beautiful and Damned (Đẹp và đáng nguyền rủa, 1922) kể về cuộc hôn nhân khổ sở của hai con người tài năng và quyến rũ. Năm 1923 ông viết và dựng vở kịch Vegatable (Rau cỏ, 1923) bị thua lỗ nhưng sau đó viết tiểu thuyết The Great Gatsby (Gatsby vĩ đại, 1925) được giới phê bình đánh giá là kiệt tác, là một trong những tiểu thuyết hay nhất nước Mỹ. Tuân thủ nguyên tắc của "thế hệ mất mát" (The Lost Generation), Fitzgerald sang sống ở châu Âu (Ý) nhưng hôn nhân tan vỡ, đời sống riêng suy sụp, vợ mắc bệnh tâm thần còn ông là người nghiện rượu. Tiểu thuyết Tender is the Night (Đêm dịu dàng, 1934) là sự thể hiện lối thoát về châu Âu. Tập truyện Top at Reveille (Tín hiệu thức tỉnh, 1935) là những thổ lộ tâm can của nhà văn về sự đổ vỡ. Cũng giống như nhân vật chính của truyện Crazy Sunday (Ngày chủ nhật cuồng điên) trong tập trên, Fitzgerald quay trở về Hollywood trong tâm trạng thất vọng và bệnh hoạn. Ông mất ngày 21 tháng 12 năm 1940, để lại một cuốn tiểu thuyết đang viết dở The Last Tycoon (Trùm tư bản cuối cùng, 1941).
[20] Gatsby vĩ đại (The Great Gatsby) - 1925 tiểu thuyết viết về cuộc đời vinh quang và tủi nhục của Jay Gatz, tên gọi tắt của Gatsby, nhân vật chính trong tác phẩm. Chàng là người bình dị, xuất thân trong một gia đình nghèo và yêu say đắm Daisy Buchanan, một phụ nữ giầu có và xinh đẹp. Gatsby đã bất chấp những thủ đoạn mờ ám chiếm được một tài sản lớn nhằm chinh phục người đẹp. Thế nhưng, khi bước chân vào thế giới thượng lưu Mỹ ở vùng Long Island, chàng chỉ thấy những trò giải trí vô bổ, những thói lẳng lơ của người đẹp. Xã hội đó lợi dụng và hất cẳng chàng, Daisy cũng rũ bỏ chàng, khiến Gatsby thất vọng đi đến một kết cục kinh hoàng.
[21] Chaien ( ジャ イアン, Jaien) Một nhân vật trong bộ truyện tranh nổi tiếng Đôrêmon(Doraemon) tên thật là Gōda Takeshi, Cương Điền Võ. Bạn cùng lớp, người hay bắt nạt Nôbita. Chaien là một cậu bé to béo và rất khỏe mạnh, tính tình thích gây gổ, bắt nạt, trấn lột đồ vật của người khác, luôn tự hào về giọng hát kinh khủng của mình và tài nấu ăn cũng được xem là khủng khiếp.
[22] Saneatsu Mushanokouji (1883-1976) một nhà văn, nhà tư tưởng duy vật trung lưu nổi tiếng với 2 tác phẩm Shirakaba (Cây bạch dương ) viết năm 1910 và Atarashiki mura (Làng mới) viết năm 1918.
[23] Akutagawa Ryunosuke ( 芥川 龍之介, Giới Xuyên Long Chi Giới) (sinh năm 1892, tự sát năm 1927) là nhà văn cận đại Nhật Bản nổi tiếng với thể loại truyện ngắn, là thủ lĩnh của trường phái văn học Tân hiện thực (shingenjitsushugi) Nhật Bản, một khuynh hướng dung hòa được những tinh hoa lý trí của chủ nghĩa tự nhiên (shizenshugi) và sắc màu lãng mạn phóng túng của chủ nghĩa duy mỹ (tanbishugi), thể hiện một phong cách riêng biệt hòa trộn giữa hiện thực và huyền ảo bằng bút pháp hoa mỹ mà xúc tích. Akutagawa cũng đồng thời là cây bút chủ đạo của tạp chí Tân tư trào (Shinshichō) cùng những cộng sự như Kikuchi Kan (1888-1948), Kume Masao (1891-1952), Yamamoto Yuzō (1887-1974), Toyoshima Yoshio (1890-1955), một tạp chí với tôn chỉ và hành động nhằm thúc đẩy việc thiết lập chế độ dành mọi ưu tiên về tự do và no ấm cho giai cấp bình dân.
[24] Charles John Huffam Dickens (07.02.1812 – 09.06.1870), bút danh "Boz", là nhà tiểu thuyết gia người Anh nổi tiếng nhất thời đại Nữ hoàng Victoria. Charles Dickens được xem là một trong những nhà văn vĩ đại viết bằng ngôn ngữ tiếng Anh, ông được ca ngợi về khả năng kể truyện và trí nhớ, được nhiều người ở khắp nơi yêu mến trong suốt quãng đời của ông. Những tác phẩm tiêu biểu là David Copperfield và Oliver Twist.
[25] Alexandre Dumas (24.07.1802 – 05.12.1870), còn được gọi Alexandre Dumas cha để phân biệt với con trai ông, ông là một nhà văn Pháp nổi tiếng. Những tác phẩm tiểu thuyết nổi tiếng của ông như là Ba chàng lính ngự lâm, Bá tước Monte Cristo dành được sự hâm mộ của độc giả khắp thế giới từ hơn một thế kỷ nay.
[26] Marie-Henri Beyle (23.01.1783 – 23.03.1842), được biết đến với bút danh Stendhal, là một nhà văn Pháp thế kỉ 19. Ông được biết đến với kĩ năng phân tích nhân vật sắc sảo và là một trong những nhà văn nổi tiếng nhất của chủ nghĩa hiện thực, điều này được thể hiện rõ nhất qua hai tiểu thuyết nổi tiếng của ông là Đỏ và Đen (Le Rouge et le Noir, 1830) và Tu Viện thành Parma (La Chartreuse de Parme, 1839).
[27] Anton Pavlovich Chekhov (Анто́н Па́влович Че́хов, 17.01.1860–1904) là nhà viết kịch người Nga nổi tiếng và có ảnh hưởng lớn trên thế giới với thể loại truyện ngắn. Tác phẩm tiêu biểu Người đàn bà và con chó nhỏ, Hải âu.
[28] William Shakespeare (23.04.1564 – 23.04.1616) là nhà thơ và nhà soạn kịch người Anh lừng danh thế giới. Ông viết khoảng 38 vở kịch và nhiều loại thơ khác, đặc biệt là thơ sonnet). Tác phẩm tiêu biểu: Romeo và Juliet, Hamlet, Giấc mộng đêm hè…
[29] Louisa May Alcott (29.11.1832 – 06.03.1888) là một tiểu thuyết gia người Mỹ. Bà nổi tiếng nhất với tiểu thuyết Những cô gái nhỏ xuất bản năm 1868. Tiểu thuyết này dựa trên những kỷ niêm thời thơ ấu của bà và ba chị em.
[30] Lucy Maud Montgomery CBE (30.11.1874 – 24.04.1942), (thường gọi là "Maud" bởi gia đình và bạn bè) thường được biết đến là L.M. Montgomery là một tác giả người Canada, nổi tiếng với series tiểu thuyết bắt đầu với Anne of Green Gables, xuất bản năm 1908. Tác phẩm thành công ngay lập tức và được dựng thành nhiều bộ phim truyền hình.
[31] Eleanor Farjeon (13.02.1881 – 05.06.1965) là tác giả người Anh của nhiều truyện thiếu nhi, kịch, thơ, hồi ký, lịch sử và truyện trào phúng. Nhiều tác phẩm của bà được minh họa bởi Edward Ardizzone. Bà đạt được rất nhiều giải thưởng văn học và được lấy tên đặt cho giải thưởng Eleanor Farjeon Award dành cho văn học thiếu nhi.
[32] Astrid Anna Emilia Lindgren (14-11-1907) là một nữ văn sĩ nổi tiếng và có nhiều ảnh hưởng trong giới văn học cho trẻ em của Thụy Điển. Tác phẩm của bà đã được dịch ra gần 90 tiếng khác nhau trên thế giới, kể cả tiếng Việt. Nhiều nhân vật của bà được độc giả nhiều thế hệ trẻ trên thế giới ghi nhớ. Trong suốt cuộc đời 60 năm sáng tác, các truyện của bà về “Pippi Longstocking (Pippi cô gái tất dài)”, “Emil”, “Mardie”, “Karlsson trên mái nhà”, “Ronia con gái tên cướp”, “Anh em Sư Tử Tâm” và còn nhiều nữa đã và tiếp tục còn ảnh hưởng nhiều thế hệ trẻ em ở Thuỵ Điển và trẻ em trên toàn thế giới.
[33] Patricia MacLachlan (03.03.1938 ở Cheyenne, Wyoming) là một tác giả truyện thiếu nhi best-seller , từng đoạt giải Newbery Medal năm 1986 cho quyển Sarah, Plain và Tall. Quyển sách sau đó được chuyển thể thành phim truyện do Glenn Close và Christopher Walken thủ vai chính.
[34] Dame Barbara Cartland, DBE, CStJ, (09.07.1901 – 21.05.2000) là một nhà văn người Anh, nổi tiếng vì số lượng tiểu thuyết tình cảm. Ngoài ra, bà cũng viết sách về nấu ăn và sức khỏe, cũng như kịch và thu âm một album nhạc trữ tình. Bà thược mệnh danh là Nữ hoàng Truyện lãng mạn. Tác phẩm tiêu biểu là Sự may rủi của trái tim, Chàng công tước đáng ghét, Cuốn theo dòng xoáy, Ngọn tháp hạnh phúc.
[35] Penny Halsall(24.11.1946 ở Preston, Lancashire, Anh) thường được biết đến với bút danh Penny Jordan, imột nhà văn best-seller và sáng tác rất nhiều của Anh với hơn 200 tiểu thuyết.. Bà bắt đầu viết tiểu thuyết tình cảm thời nhiếp chính với bút danh Caroline Courtney, và hiện nay viết tiểu thuyết tình cảm đương đại với bút danh Penny Jordan và tiểu thuyết tình cảm lịch sử với bút danh Annie Groves. Ngoài ra bà còn có bút danh Melinda Wright và Lydia Hitchcock. Sách của bà đã bán được hơn 70 triệu bản trên toàn thế giới và được dịch qua nhiều thứ tiếng. Hiện nay bà góa chồng và sống với đàn thú cưng ở Nantwich, Cheshire, Anh. Tác phẩm tiêu biểu như Mồi chim ưng, Ellie kiêu kỳ.
[36] Ihara Saikaku (井原 西鶴; 1642 – 09.09.1693) là một nhà thơ người Nhật và là người sáng tạo dòng "Văn chương phù thế"(浮世草子 - ukiyo-zōshi, Phù thế thảo tử,). Cuốn tiểu thuyết quan trọng đầu tiên của Saikaku là Đời đa tình của một chàng trai (Koshoku ichidai otoko : Hiếu sắc nhất đại nam), sau đó ít năm là Đời đa tình của một người đàn bà (Koshoku ichidai onna : Hiếu sắc nhất đại nữ) và Chuyện các xứ.
[37] Kenji Miyazawa (宮沢 賢治, 27.08.1896 - 21.09.1933) là một nhà thơ và nhà văn viết truyện thiếu nhi người Nhật đầu thời Chiêu hòa (昭和 - Shōwa). Ông còn nổi tiếng là người sùng đạo Phật, ăn chay và là một nhà hoạt động xã hội. Tác phẩm tiêu biểu Mùa Xuân và Tu La (Haru to Shura,1924), Đêm theo đường sắt lên Ngân Hà (Ginga tetsudô no yoru) và Matasaburô, đứa con của gió (Kaze no Matasaburô).
[38] Kimura Yuuichi sinh 14-4-1948 là một nhà văn chuyên viết chuyện cổ tích.
[39] Trong tiếng Nhật, từ "yêu" (戀, koi) đồng âm với "cá chép" (鯉).
[40] Đại Sát Giới 大殺界 - Daisatsuki là một quẻ trong 1 loại bói toán Trung Hoa là Lục Tinh Chiêm Thuật (六星占術 - Rokusei Senjutsu). Quẻ Đại Sát Giới là quẻ xấu nhất.
[41] Tân Túc Chi Mẫu 新宿の母 - Shinjuku no haha một bà thầy bói người Nhật rất nổi tiếng ở Shinjuku. Bị kiểm duyệt vì vấn đề thương hiệu.
[42] Isetan Department Store, một cửa hàng bách hóa lớn ở Shinjuku. Bị kiểm duyệt vì vấn đề thương hiệu.
[43] Tatami (畳) là loại sàn nhà truyền thống của Nhật Bản. Tatami được tạo ra bằng cách xếp chặt các tấm phản hình chữ nhật có kích cỡ thống nhất lại với nhau. Mỗi tấm phản (waratoko) này thường có chiều dài bằng hai lần chiều rộng. Kích cỡ chuẩn truyền thống là 910mm×1820mm, dày 55mm. Thường làm bằng rơm ép với nhau.
[44] Hakama (袴) là một loại quần truyền thống của người Nhật. Hakama giống như nửa quần nửa váy, có ống quần rất rộng, để mặc ngoài áo kimono. Hakama vốn được phát minh bởi các samurai khi cởi ngựa rất dễ bị va chạm vào chân, và cần mặc quần để bảo vệ (kimono không có quần). Ngày nay hakama được mặc bởi các võ sinh Aikido, Kendo,
Kyūdō thường có màu xanh đen; và các nữ tu sĩ Shinto (Miko) cũng mặc quần hakama có màu đỏ sẫm.
[45] Các kỹ thuật trong cung đạo -Kyūdō (弓道) của Nhật
[46] Quyển thứ 77 trong series tiểu thuyêt New Camfield Novel of Love của Barbara Cartland
[47] Ningen Shikkaku(人間失格 - Nhân gian thất cách) – Mất Tư Cách Làm Người, một tiểu thuyết rất nổi tiếng của Dazai Osamu. Là tác phẩm chủ đề của tập Cô Gái Văn Chương & Tên Hề Cầu Tử.
[48] Dazai Osamu (太宰 治, 19.06.1909 – 13.06.1948) Tiểu thuyết gia, tiếng nói văn học Nhật Bản tiêu biểu của thời kỳ vừa chấm dứt Thế Chiến thứ hai, Dazai Osamu sống và viết "cùng một nghĩa như nhau", thành thực mà bi đát.
Tập Cô Gái Văn Chương & Tên Hề Cầu Tử khai thác rất nhiều cuộc đời và các tác phẩm của Dazai Osamu nên tớ nói nhiều về ông trong phần Chú thích. Phần này cũng có đôi chút spoiler. Tốt nhất bạn nên đọc xong truyện rồi mới đọc tiếp.
Tên thật là Tsushima Shuji, ông sinh năm 1909 ở thành phố Tsugaru, huyện Aomori, phía bắc đảo Honshu. Thân phụ là một chính trị gia địa chủ có 11 người con. Mẹ yếu nên từ nhỏ ông được người cô nuôi nấng. Thuở nhỏ là học trò giỏi, những năm trung học cấp ba đã cùng bạn bè viết văn làm báo. Năm 1927, tin nhà văn Akutagawa Ryunosuke tự tử khởi đầu những thay đổi trong lối sống của ông. Lơ là việc học, phung phí vào áo quần, rượu chè, gái làng chơi, và tiếp cận với phái tả, lúc bấy giờ đang bị chính quyền đàn áp. Năm 1929, đêm trước kỳ thi tốt nghiệp mà ông không hy vọng qua được, ông tự tử bằng thuốc ngủ nhưng được cứu sống. Năm sau, ông lên Ðại học Tokyo học ngành Văn chương Pháp, bắt đầu tham gia hoạt động chính trị tả phái. Vì giao du đắm đuối với cô đầu (geisha), ông bị gia đình từ. Năm ngày sau, ông tự tử với một cô nhân tình khác 19 tuổi nhưng chỉ có cô ta chết. Gia đình ông hoảng sợ, chấp nhận trở lại và cho phép ông kết hôn với cô geisha.
Không lâu sau, ông bị bắt vì hoạt động chính trị, anh ông can thiệp với điều kiện phải chuyên chú vào việc học và tốt nghiệp. Những năm kế tiếp có hiệu quả tốt, ông sáng tác mạnh với bút danh Dazai Osamu, bắt đầu từ truyện ngắn "Ressha" (Xe Lửa, 1933) là tác phẩm đầu tiên ông thí nghiệm dùng lối viết tự-thuật về sau nầy trở thành sở trường và đặc tài của ông. Nhưng năm 1935, ông không tốt nghiệp được và rớt cả kỳ thi vào một toà báo ở Tokyo. Ông treo cổ tự tử, nhưng lại được cứu. Ba tuần sau, ông bị sưng ruột dư phải vào bệnh viện, và sau đó bị nghiện thuốc-giảm-đau-có-ma-tuý, đến nỗi bị đưa vào bệnh viện tâm thần để chữa trị suốt một tháng. Trở về, ông phát giác ra vợ ông ngoại tình với bạn ông nên ly dị và lấy vợ khác.
Nhật Bản tham gia Chiến tranh Thái Bình Dương tháng 12, 1941, nhưng Dazai được miễn đi lính vì đau phổi. Kiểm duyệt không có hảo cảm với văn chương của ông nhưng Dazai vẫn tìm cách xuất bản được nhiều tác phẩm trong thời chiến. Nhà ông bị dội bom hai lần nhưng gia đình ông thoát chết. Con gái thứ ba của ông, Satoko, sinh năm 1947, sau nầy trở thành nhà văn nổi tiếng, bút hiệu Tsushima Yuko.
Tháng 7 năm 1947, ông xuất bản "Shayô" (Tà Dương), tác phẩm đưa ông lên hàng tác gia danh tiếng nhất đương thời. Vốn ưa uống rượu, ông trở thành nghiện và sức khoẻ giảm sút dần. Gặp Yamazaki Tomie goá chồng sau 10 ngày kết hôn, ông bỏ vợ con theo Tomie và viết tiểu thuyết tự thuật "Ningen Shikkaku" (Mất Tư Cách Làm Người) ở nơi nghỉ mát có suối nước nóng Atami. Tháng 6 năm 1948, ông cùng Tomie tự tử chết ở hồ chứa nước ngọt của sông Tamagawa, để lại tác phẩm dang dở tựa đề là "Goodbye" (Giã biệt).
Ðời viết văn chuyên nghiệp của Dazai chỉ có 15 năm, từ 1933 đến 1948, nhưng tác phẩm của ông còn được yêu thích mãi về sau nầy, nhất là trong giới độc giả trẻ, cảm thông với ông nỗi khắc khoải tìm kiếm ý nghĩa của nhân sinh và sự thật trong quan hệ giữa người đời, hay bị thu hút bởi cuộc đời pha lẩn bi kịch và sa đoạ, cùng với ý thức tự hủy và nổi loạn của ông.
Dazai dùng lối viết giản dị như câu nói thường ngày. Những tác phẩm nổi tiếng nhất của ông đều dựa vào những sự kiện xảy ra trong đời ông, nên được xếp vào loại "shi-shosetsu" (tư-tiểu-thuyết, tự truyện, tiểu thuyết tự thuật)
Tác phẩm của Dazai hàm chứa một nỗi bi quan sâu đậm, điều không có gì lạ ở một người đã nhiều lần muốn tự chấm dứt đời mình. Các nhân vật tiểu thuyết của ông cũng quan niệm chuyện tự tử như phương cách duy nhất có thể thay thế cho đời sống địa ngục của họ, nhưng lại thường thất bại trong chuyện tự tử, chính vì tâm lý khinh bạc đối với đời sống, coi chuyện sống hay chết chẳng là điều gì hệ trọng.
Nhân vật chính của "Ningen Shikkaku" (Mất Tư Cách Làm Người) lao đầu vào lối sống tự hủy, bởi tuyệt vọng vì không thể thay đổi được đời mình, cuối cùng trở thành người tàn phế cô lập trong túp lều ở ngoại ô đô thị Tokyo. Ðược viết với giọng thành thực đến tàn nhẫn, không có chỗ trống cho tình cảm, tiểu thuyết nầy trở thành một trong những tác phẩm "cổ điển" (classic) của văn học Nhật Bản.
"Shayô" (Tà Dương), tác phẩm nổi tiếng nhất của Dazai, kể chuyện một gia đình quý tộc sa sút vì chiến tranh, một bi kịch hậu chiến Nhật Bản. Nhân vật chính là cô gái trẻ Kazuko phải cam phận rời bỏ quan niệm đạo đức truyền thống để thích ứng với hoàn cảnh mới trong cả cách phục sức lẫn ứng xử. Gia đình cô mong chờ người con trai trở về từ chiến trường Ðông Nam Á, anh ta trở về thật nhưng đã thành kẻ nghiện ngập. Truyền thống, nghi thức vốn được tôn trọng trong gia đình ấy dần dần bị thải bỏ. Rồi mẹ cô chết, người con trai tuyệt vọng trong thất bại của chính mình và của cả xã hội hậu chiến, đã tự tử. Kazuko quyết tâm có con với Uehara, người trí thức vỡ mộng vì thời thế, hy vọng đứa con sẽ là điểm tựa tinh thần và đạo đức cho mình.
"Hashire Merosu" (Melos ơi, chạy nhanh lên!, 1940) là một biệt lệ của lối viết bi quan ấy, vì là một câu chuyện có kết luận tích cực có hậu về mãnh lực của tình bạn, đã được viết thành kịch bản phim năm 1966 với đạo diễn Taniguchi Senkichi và các tài tử Mifune Toshiro, Nakamaru Tadao.
Nhiều tác phẩm của Dazai đã được dịch ra tiếng Anh, ngoài các tác phẩm tiêu biểu kể trên còn có:
"Fuyu no Hanabi" (Pháo bông mùa đông, 1946)
"Bijion no Tsuma" (Người vợ của Villon, 1947)
"Human Lost" (Đánh mất nhân tính, 1936)
"Fugaku Hyakkei" (Núi Phú Sĩ trăm vẻ, 1939)
"Kakekomi Uttae" (Judas đi tố cáo, 1940)
"Joseito" (Nữ học sinh, 1939)
"Hazakura to Mateki" (Tiếng sáo mùa anh đào trổ lá)
"Yuki no Yoru no Hanashi" (Đêm tuyết)
"Roman Doro" (Những ngọn đèn cổ tích, 1940-1941)
"Haji" (Hổ thẹn)
"Hifu to Kokoro" (Vẻ ngoài và Tâm hồn)
"Oshare doji" (Những đứa trẻ phong độ, 1939)
"Nyozegamon" (Tôi nghe thế, 1948)
"Kahei" (Tiền tệ, 1946)
"Chikuken Dan" (Chuyện tình Chàng ngốc)
"Otogizōshi" (Tryện cổ tích, 1945)
"Kachi-kachi Yama" (Núi Kachi-Kachi, 1936)
"Ogon Fukei" (Phong Cảnh Hoàng Kim, 1939)
......
Dazai Osamu là một khuôn mặt nổi bật trong nhóm tác-gia hậu chiến Nhật Bản gọi là Burai-ha (Phái Vô Lại), tự nhận là những kẻ phóng đãng, có khuynh hướng sáng tác chống lại quan niệm văn dĩ tải đạo đầy dụng ý luân lý, và có đời sống sa đoạ đi đến tự hủy. Xã hội Nhật Bản ngay sau chiến bại với những băng hoại về luân lý và giá-trị-quan truyền thống khi đối đầu với bản năng tranh sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt của đổ nát và túng thiếu, đã cung cấp cho nhóm tác-gia Burai-ha những điển hình văn học đặc biệt hậu chiến.
Dazai được độc giả cảm thông chia sẻ về những khổ nhọc cay đắng của kẻ chiến bại mà lại quen có hào khí của giai cấp kẻ sĩ có tinh thần quốc gia cực đoan Nhật Bản, nhưng ông bị cả quân phiệt Nhật lẫn quan quân chiếm đóng Mỹ xem là phần tử nguy hiểm vì khuynh-hướng khuynh-tả có nhiều phần vô-chính-phủ của ông.
Cuộc đời bi kịch của Dazai đã được dựng thành phim truyện TV trình chiếu ở Nhật Bản trên đài Fuji TV tháng 6 năm 1992, với tài tử chính là Yakusho Koji có khuôn mặt và vóc dáng rất giống Dazai Osamu.
[49] Geisha (藝[芸]者 - Nghệ giả, nghĩa đen là "con người của nghệ thuật") là nghệ sĩ vừa có tài ca múa nhạc lại vừa có khả năng trò chuyện, là một nghệ thuật giải trí truyền thống của Nhật Bản. Thời thế kỷ 18 và 19 đã có rất nhiều geisha. Ngày nay các geisha vẫn còn hoạt động, tuy số lượng ngày càng giảm.
[50] Theo phong tục ở Nhật, muối có tác dụng xua đuổi tà ma.
[51] Hime tiếng Nhật nghĩa là công chúa.
[52] Bentou ( 弁当 hoặc べんとう) nói 1 cách đơn giản chính là cơm hộp. Bất cứ ai cũng có thể mua bentou tại các trạm xe điện ngầm, các cửa hàng thức ăn truyền thống ở Nhật Bản, nhưng 1 phần các thiếu nữ Nhật lại thích tận dụng thời gian của mình để tự tay chuẩn bị 1 hộp bentou. Điều này đòi hỏi rất nhiều công sức cũng như thời gian, vì việc trang trí cầu kì và đôi khi nó còn đòi hỏi 1 sức sáng tạo rất cao để có thể làm ra 1 hộp bentou đẹp.
[53] Một cách chơi bài sử dụng bộ bài 52 lá. Người chơi sẽ bỏ tất cả các lá bài số 7 ra rồi ai có lá 7 rô sẽ đặt bài trước, những người chơi tiếp theo sẽ ra bài theo thứ tự giảm dần đến xì và tăng dần đến quân già, ai không thể ra bài coi như bỏ lượt. Một người chỉ được bỏ lượt ba lần. Ai ra hết bài trước hoặc có lá bài còn lại có điểm cao nhất sẽ thắng.
[54] Ý nói đến nhân vật thám tử lừng danh Sherlock Holmes của nhà văn Arthur Conan Doyle và nhân vật Bà Marple của nữ nhà văn Agatha Christie. Đây là hai nhà tiểu thuyết trinh thám nối tiếng thế giới.
[55] Tác giả chơi chữ. Nguyên bản tiếng Nhật là ningen shikkaku 人間失格 - nhân gian thất cách, có nghĩa là mất tư cách sống trên đời đồng thời cũng là tên tác phẩm chủ đề của truyện Mất Tư Cách Làm Người của Dazai Osamu.
[56] Thời Đại Chính (Thời kỳ Taishō (大正時代)) (1912 – 1926) là thời kỳ Nhật hoàng Taishō trị vì. Trong chính sử thời kỳ này còn được gọi là thời kỳ dân chủ Taishō, theo tên kỷ nguyên và chính sách của chính quyền ban hành nhằm nỗ lực cởi mở hơn với phương Tây. Nữ sinh thời đó thường để tóc thắt bím dài.
[57] Một quyển sách tranh trẻ em của Nhật.
[58] DokiDoki là một từ tượng thanh của Nhật cho tiếng tim đập mạnh, thường dùng để diễn tả sự hồi hộp hào hứng.
[59] Gender Identity Disorder(GID): Rối loạn nhận thức giới tính là sự nhận thức nhầm về giới tính xã hội của mình (thuộc phái nam hay phái nữ) so với giới tính thật sự mà mình đang mang (cơ quan sinh dục).
[60] Những nghệ sĩ trong những show diễn, vở kịch, những buổi biểu diễn ca nhạc ..., là đàn ông nhưng phải mặc trang phục phụ nữ và diễn với tư cách một người phụ nữ.
[61] Chúc ngon miệng, tiếng Pháp.
___________________________________
To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
Even though I walk through the valley of the shadow of death, I will fear no evil, for you are with me Kanade
thay đổi nội dung bởi: sos505, 30-08-2011 lúc 03:36 PM.
The Following 3 Users Say Thank You to sos505 For This Useful Post:
Những đánh giá về tập 1 light novel Cô Gái Văn Chương
"4/5 Cô Gái Văn Chương sẽ thích ăn cuốn này"
Lupus - [Only registered and activated users can see links. ]
"Trừ Haruhi, chưa có bộ nào được nói đến nhiều như Cô Gái Văn Chương"
PATRIK - [Only registered and activated users can see links. ]
"Bạn có thể thưởng thức quyển sách theo những cách khác nhau mỗi lần bạn đọc lại nó"
thelastguardian - [Only registered and activated users can see links. ]
"Thật sự là hooked"
Zavie - [Only registered and activated users can see links. ]
"Mình cũng đã bị mê hoặc bởi ma thuật của Osamu Dazai và Mizuki Nomura"
sos505 - [Only registered and activated users can see links. ]
Còn chờ gì nữa, tải bản dịch tiếng Việt hoàn chỉnh của light novel tuyệt vời này theo link sau: [Only registered and activated users can see links. ] l [Only registered and activated users can see links. ]
Nếu bạn không thấy link thì có thể vào phần chương cuối được post trên trang chủ Sickos Alliance để down.
Cuối cùng thì cũng làm xong cái file pdf. Không phải quảng cáo nhưng dù bạn đã theo dõi từng chương bản dịch của mình thì cũng nên down về xem lại vì đây là bản đã được edit lại lần cuối và bonus thêm nhiều thứ, đặc biệt mình có làm vài cảm nhận trong phần Lời cảm ơn ở cuối e-book thay cho preview/review của cái light novel rất hay này. Và dù sao thì "Bạn có thể thưởng thức quyển sách theo những cách khác nhau mỗi lần bạn đọc lại nó". Project coi như kết thúc ở đây. Hẹn gặp lại trong những project mới (nếu có ). Cảm ơn bạn đã đọc.
___________________________________
To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
Even though I walk through the valley of the shadow of death, I will fear no evil, for you are with me Kanade
thay đổi nội dung bởi: sos505, 26-09-2010 lúc 01:41 PM.
The Following 2 Users Say Thank You to sos505 For This Useful Post:
Coi xong mấy cái OVA với movie của Bungaku Shoujo thế là nổi hứng lên đọc lại vol 1 với tranh thủ edit lại. Lần này ngoài bản dịch fan-translation của B-T có tham khảo thêm anime và manga. Còn edit những gì à? Đọc đi rồi biết chứ hỏi làm gì
Một chi tiết khá thú vị: tên thật của Dazai Osamu là Tsushima Shuuji. Trùng hợp ngẫu nhiên? Hay là dụng ý của tác giả?
Còn hơn 3 tháng nữa thì bản tiếng Anh chính thức của Vol 2 cũng sẽ ra lò. Đang có dự định order nó cùng với 2 quyển GoSick về đọc rồi dịch nếu rảnh
___________________________________
To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
Even though I walk through the valley of the shadow of death, I will fear no evil, for you are with me Kanade
thay đổi nội dung bởi: sos505, 25-09-2010 lúc 03:22 PM.
hix, dzay là phải chờ đến 3 tháng lận cơ àh,
đang ko có truyện gì để đọc chán thật.
àh wen nữa cho mình hỏi cái là film của Bungaku Shoujo có liên quan tới truyện ko?? hay 2 cái điều có cốt truyện riêng biệt và kết thúc khác nhau ????
thay đổi nội dung bởi: handoi1560, 20-10-2010 lúc 10:03 PM.