“Này nhé, có biết tại sao tớ bỏ cả đống môn rồi chọn điền kinh không? Đó là vì môn nào tớ cũng không thắng nổi Ran đấy! Piano này, thư pháp này, trà đạo này, lại còn balê cổ điển với vũ đạo Nhật Bản nữa… Thế đấy. Từ lúc còn con nít người ta đã nói hoài từ ngày này sang ngày khác rằng
“Ran-kun với Aoi-chan mà đổi chỗ cho nhau thì hay biết mấy”… Á, cứ nhớ ra là lại thấy tức. Nhất định có ngày tớ sẽ cho cái bà cô dạy piano đó một trận nhừ tử.”
“Ư… Aoi cũng thật là… chuyện từ hồi tiểu học mà còn để bụng… Oái, ngực cậu! Ngực cậu chạm má tớ rồi kìa!”
“Nói gì hả? Người ta đã chạm cho rồi mà còn…! Sao hả? Thấy vui khi bạn thiếu thời càng ngày càng lớn lên và nữ tính hơn chứ?”
“Ư ư…”
…Theo tôi thì một cô bạn thiếu thời ngày càng lớn lên và nữ tính hơn thì đã chẳng khóa đầu con trai rồi chạm ngực vào như thế.
Haaa…
Vả lại, đó cũng chính là nỗi khổ lớn nhất đối với tôi hiện nay…
======
Ngay từ tấm bé, tôi đã ý thức được điều đó.
Gọi là “công chúa” như Aoi thốt ra lúc nãy thì hơi quá, mà tôi cũng muốn tin đó là phóng đại lắm chứ.
Vóc người tôi thấp hơn mức bình quân của con trai, và hơi nhỉnh hơn mức bình quân của con gái một chút.
Điều này thì cũng chẳng có gì to tát. Dù sao vẫn còn vô khối nam sinh khác có chiều cao tương tự.
Theo tôi thì vấn đề không phải ở chỗ đó mà là ở thể hình. Có lẽ do xương cốt mảnh khảnh, cộng thêm thể chất có ăn cũng không mập lên chút nào ngay từ khi còn bé hay sao mà cả tay cả chân, cả vai lẫn hông đều mảnh mai như con gái. Sau khi lên cấp hai thì tự thân cũng sinh lo nên tôi đã thử tập luyện cơ bắp, và đến nay thì vẫn tiếp tục. Tuy nhiên, cơ lực thì tăng nhưng vẻ ngoài hay thể trọng thì lại chẳng thay đổi chút nào. Những người như mẹ, hiện đang làm phóng viên tạp chí thể thao, đã từng nói với tôi rằng
“Có khi Ran-chan có tư chất vận động viên không chừng. Tăng cơ lực mà không tăng thể trọng là khó lắm đấy~ Ngay đến võ sĩ quyền Anh cũng còn phải khổ sở vì chuyện đó nữa”, nhưng tôi nào có ý định làm võ sĩ quyền Anh chuyên nghiệp đâu. Cái quan trọng là ‘ngoại hình’ kia. Thể hình mà không thay đổi thì nào có ý nghĩa gì.
Còn nữa, do từ bé đã được cho học đủ chung đủ các môn với Aoi hay sao mà đâm ra từng cử chỉ, điệu bộ cứ ngấm hẳn vào máu và tạo thành nếp luôn.