Chương 2 – Ngưỡng hạnh phúc
Người đàn ông già nua dang rộng hai tay, nhưng cũng không với hết chiều rộng khung cửa sổ, và mở nó ra, để những tia nắng ùa vào căn phòng, chiếu lên tấm thảm đỏ.
Giữa căn phòng rộng lớn với vô vàn những bức tranh hoa mỹ, là hai người đàn ông đang ngồi yên, mặt đối mặt.
“Chiếu tướng.”
Một tiếng thịch khẽ, và người trẻ hơn trỏ ngón tay dài, đẩy quân tượng màu trắng ngang bàn cờ.
Ánh nắng và sự phản chiếu từ chiếc đèn chùm khổng lồ treo phía trên khiến mái tóc vàng kim kia như rực sáng. Nhìn qua thân hình chàng trai, người ta có ấn tượng của sự quả cảm, nhưng cặp mắt xanh biển của anh lại đầy nét dịu dàng, chưa hề thay đổi từ khi chỉ mới là một đứa trẻ.
Chàng trai ngồi trên một chiếc ghế kiểu cách, đối diện một người tóc xám, đang độ trung niên.
Người này đảo mắt, cặp mắt đã hơi bạc màu, dọc bàn cờ. Ông di chuyển con xe bằng cẩm thạch đen, ăn quân tượng kia không chút nao núng.
“Nói đến chuyện đấy, tin đồn vùng thuộc Zai Gearn và Sechiria vừa liên minh có cơ sở nào không?” người trẻ tuổi hỏi, trong lúc chuyển con tốt của mình ra xa.
“Ngươi nghe từ đâu?” người lớn tuổi hỏi lại, mắt không rời khỏi bàn cờ.
“Từ một người lữ hành từ Sechiria ta gặp ở quán rượu hôm trước. Có vẻ Gardalsia đã mở cửa khẩu và đang phát triển phồn vinh lắm”, chàng trai huýt sáo. Người đàn ông thở dài trước những lời này. Ngón tay nhăn nheo, thô ráp đẩy quân mã tới trước.
“Chiếu tướng.”
Chàng trai trẻ khéo léo dùng quân hậu để thoát thế bí.
“Sechiria đã chắc chắn rồi, nhỉ?”
“Bởi quân đội của họ... tuy không nhiều, nhưng thuộc hàng tốt nhất của những người tốt nhất. Đối với họ mà nói, thua cuộc mới là chuyện khó.” người đàn ông khoan thai nói. Những vết chân chim phía chân mày càng nổi rõ dấu ấn của thời gian.
“Lại một phe nữa phải hàng trước Zai Gearn”, chàng trai nói với bản thân. Anh ngẩng mặt và mỉm cười. Biểu hiện thật tươi trẻ.
“Và, nghe nói con trai Ngài Zeliade vừa được hạ sinh hôm qua. Họ cứ loạn cả lên về việc chúng ta có nên mở tiệc hay không.”
“Vậy Phu nhân Zeliade không việc gì chứ?”
“Phải. Mẹ tròn con vuông.”
“Đấy mới là điều quan trọng nhất, không phải sao?” người đàn ông nói. Giữa cặp lông mày kia cũng hằn những nếp nhăn.
Phải chi thỉnh thoảng ông ấy vui lên một chút, chàng trai trẻ nghĩ, gượng cười.
Người đàn ông đặt đầu ngón tay lên quân vua, rồi chợt run nhẹ, ngập ngừng.
“Claudius thế nào?”
Chàng trai trẻ lập tức ngẩng đầu, khẽ ho húng hắng để khỏa lấp vẻ khiếm nhã.
“Sao người lại hỏi ta? Ta có phải là cha hắn đâu.”
“Nếu ta tự đi hỏi, hẳn nó sẽ làm ra vẻ mọi thứ đều ổn.” giọng người đàn ông như đang dần vỡ rạc.
“Ừ thì”, chàng trai trả lời, quyết định bỏ qua. Anh buột miệng cười to, “Hắn ổn mà. Ít ra thì chừng nào ta còn thấy hắn.” Rồi anh vừa dịch chuyển quân mã, vừa xoay nhẹ nó dọc bàn cờ. “Và chiếu tướng.”
Vào thời khắc bị “chiếu tướng” ấy, người đàn ông mở to mắt nhìn đăm đăm vào quân vua của mình.
Cặp mắt bạc màu liên tục quét dọc bàn cờ, cố tìm chỗ đã sơ hở, nhưng dù nhìn cách mấy đi nữa, kết quả vẫn là thất bại hoàn toàn. Ông thở dài và một tay đặt lên lưng ghế, tựa mình đứng dậy.
“Ann Duke... ngươi dám thắng quân vương của ngươi sao.”
Chàng trai trẻ được gọi là Ann Duke cất những quân cờ đi và cũng đứng dậy. Rồi, anh phá lên cười.
“Đức vua à, người không để cho kỵ sĩ bình phong của đất nước chút thể diện nào sao?” Ann Duke đùa.
Cặp mắt quân vương nghiêm lại.
“Thế cho phép ta nhắc ngươi nhớ, kỵ sĩ bình phong của Hồng Hạm, ngươi đã có kế hoạch nào để khuất phục quỷ vương chưa?”
Câu trả lời thật nhanh chóng.
“Đương nhiên là chưa! Cái đó phiền lắm.”
Công tước Ann phẩy tay, “Đấy, rồi bây giờ, người nên quay lại với việc nước đi, thưa bệ hạ. Chúng ta còn cứ thế này, ngài sẽ lại phải nghe bộ trưởng thuyết giáo đấy.” Anh cười lớn và mở cánh cửa gỗ sồi to bước ra.
Người đàn ông còn lại trong phòng hít một hơi thật sâu.
“Nghe câu đấy từ Thánh kiếm Kỵ sĩ thật làm ta hoảng quá. Chết tiệt thật, cái tên giữ nhà thành thị đó.”
Ông thở dài sườn sượt hằn học.
Nơi đây là lãnh địa của Hồng Hạm. Một vùng đất nhỏ cạnh U Lâm, cai trị bởi nhà vua. Đây là khung cảnh mà đức vua nhìn thấy, từ long thất trong lâu đài.
Khi đêm xuống, Mimizuku tỉnh giấc dưới gốc một thân cây lớn.
Thiếp đi thêm một lúc nữa, rồi cô ngái ngủ bò lại con suối gần đó rửa mặt. Ánh chiều tà nhuộm cả khu rừng một màu đỏ rực. Mặt trời đã lặn từ lâu, nhưng những mảng cam của ráng chiều vẫn sáng rực như hổ phách.
Mimizuku soi bóng mình xuống nước.
Bởi ánh tà dương mà khuôn mặt cô nhìn như nhuộm máu. Cô trông vẫn gầy như mọi khi, nhưng ít ra hai gò má không quá hốc hác.
Khoảng hai ngày một lần, Kuro lại đem đồ ăn đến cho Mimizuku. Hắn bảo cô cứ gọi bất cứ khi nào cần, nhưng chuyện đấy chưa bao giờ có. Nhìn quanh thì trong rừng cũng đầy thức ăn được, mà đồ Kuro đem đến đã quá đủ rồi. Thật ra mà nói, nhiều khi cô còn muốn bội thực nữa.
Cảm thấy đầy sức sống, cô vã nước suối lên mặt và rửa miệng.
Tóc mái vì thế mà ướt sũng và nhỏ nước tong tong. Trên vầng trán hiện bóng trong nước, những con số soi rõ, như chúng trước giờ vẫn vậy.
Nước nhỏ giọt từ tóc mái khiến những con số như lung linh, mờ ảo.
Như thể nhớ ra điều ra, Mimizuku nhắm mắt lại. Nhưng cô đã ngủ nhiều rồi, nên không thể ngủ thêm nữa.
Rồi, cô ngẩng đầu, và, kéo theo tràng leng keng từ còng xích, đứng dậy bước đi.
Cô chẳng có việc gì để làm trong khu rừng này. Trước khi đến đây, ngày nào cô cũng làm việc từ sáng đến tối, có khi xuyên cả đêm, nên đấy lại thành ra chuyện thường. Không phải làm gì, đối với cô, là một cảm giác mới lạ.
Mình đi tìm hắn vậy.
Ngủ đã đủ, bụng cũng no, nên cô lang thang đi tìm Dạ Vương.
Khu rừng quá rộng lớn, có thể cô sẽ tìm thấy hắn, nhưng cũng có thể không bao giờ. Cũng chẳng nghĩ được sẽ tìm hướng nào nhất định, nên cô cứ đi mông lung như mọi ngày, hy vọng sẽ thấy thứ gì mới.
Một nơi yên tĩnh.
Nơi khiến một người có cảm giác họ là người duy nhất còn sống. Nơi một người không nghe thấy gì khác ngoài tiếng thở của chính mình.
Phía trên những làn cây.
Đâu đó với dòng nước.
Và vì vậy, là một nơi tuyệt đẹp.
Chừng nào Dạ Vương còn ở trong rừng, chắc hẳn hắn sẽ ở một nơi như vậy.
Cô không nghĩ đến chuyện vào biệt thự, vì Kuro đã bảo cô không được làm thế.
“Dạ Vương sẽ khó chịu nếu cô vào biệt thự lắm, nên đừng.”, hắn nói. Nên Mimizuku đã không vào. Tuy vậy, Kuro không cản Mimizuku đi tìm Dạ Vương.
Tại sao cô không được vào biệt thự nhỉ? Mimizuku không nghĩ được lý do nào cả.
Mimizuku tiếp tục đi, những chiếc còng leng keng theo suốt. Dần dần, khung cảnh xung quanh tối đi, và ánh trăng nhẹ nhàng, lặng lẽ chiếu sáng khắp khu rừng.
A...
Mimizuku dừng chân. Giữa khu rừng, là một khoảng đất trống nhỏ.
Khu vực này thật im ắng đến rợn người. Ngoài hơi thở của vài con quái vật núp trong bóng tối, xung quanh chỉ là một sự yên tĩnh ngạt thở. Mimizuku nhìn quanh.
“Á!”
Cô la lên. Nhưng là một tiếng la thích thú. Trên một cành cây sồi khô cằn, là Dạ Vương. Dù đã nghe thấy tiếng Mimizuku, hắn vẫn không buồn quay lại. Từ phía dưới, Mimizuku nhìn lên cặp mắt trăng của hắn, giờ đã đổi thành màu vàng kim.
Hôm nay chúng vẫn đẹp quá.
Cô cảm thấy cực kỳ hạnh phúc.
“Ừm... Thưa Ngài...”
Hệt như lần trước, cô lại gặp khó khăn khi cố gắng nói.
“Thưa Ngài...”
Vừa gọi hắn, cô vừa bước đến gốc thân cây đã héo khô và ngồi thụp xuống. Lần này, Dạ Vương không ở trên một cây quá cao, nên cô có thể nhìn thấy hắn rõ hơn. Thật hạnh phúc.
“Ừm... ơ... Ưm...”
Mimizuku hít một hơi thật sâu và cố nghĩ ra chuyện gì để nói. Bởi vì làm phiền đến Dạ Vương là cách duy nhất.
Đầu tiên, cô nói về công việc.
“Ta sẽ đi lấy nước.”
Đấy là việc cô luôn được sai làm ở “làng”, thế nhưng đây là lần đầu tiên cô nghe thấy những từ này thốt ra từ miệng chính mình.
“Hay nhóm lửa? Gánh nước? Chôn rác? Này. Ta sẽ làm bất cứ chuyện gì người cần mà.”
Chuyện gì cũng được. Cô có thể làm bất cứ thứ gì. Không sao cả. Vì dù sao cô cũng sẽ chết thôi mà, cô sẽ làm bất cứ thứ gì hắn muốn.
Nhưng câu trả lời của Dạ Vương rất đơn giản.
“Ngươi chướng mắt quá.”
Với giọng nói trầm đục ấy, và cặp mắt trăng. Hắn xem Mimizuku như thể một hòn sỏi nơi vệ đường.
Không sao, mình quen rồi.
Cô đã luôn bị đối xử như vậy. Không sao cả. Mặc dù vậy, có gì đó khác lạ. Dù cũng một cách đối xử đấy, Dạ Vương không giống với những người ở “làng”.
Có gì khác nhỉ?
“Này, tên ta là Mimizuku. Ta tự đặt đấy.” nghĩ thế nào, Mimizuku lại bắt đầu nói. Dù bị nói mình rất chướng mắt, cô không muốn mình biến mất. Khác với thời điểm lâu lắm rồi, lúc còn ở “làng”, cô không muốn mình tan biến đi.
Cô có cảm giác những lời mình nói sẽ có ý nghĩa gì đó, nếu được nói ra. Lời từ miệng cô sẽ đến tai người khác. Và cô có linh cảm rằng Dạ Vương chính là loại “người khác” đấy. Chỉ thế thôi.
“Người biết không, hồi trước, ta không phải là Mimizuku... Ở làng, ta làm công việc của nô lệ, còn trước đó nữa, thì ta chẳng nhớ gì cả. Hồi đấy tên ta là Mimizu
[1]. Họ còn gọi ta là “quỷ” hay “cứt” nữa. Vì tên ta là Mimizu nên họ thường nói ‘mày biết giun đất là gì không? giun ăn bùn đấy, nên mày cũng phải ăn bùn đi này’ rồi quăng bùn vào mặt ta. Đương nhiên là ta chẳng thể ăn được chút nào cả...”
Mimizuku cười khúc khích chói tai.
Rồi cô cười to hơn.
“Vì vậy nên ta thêm ‘ku’ vào cuối Mimizu, nên ta tự gọi mình là ‘Mimizuku’ đó. Nhưng ta cũng không ăn giun đất đâu...
[2]”
Nhận ra mình nói chuyện quái lạ thế nào, Mimizuku cười to. Cười đến mức cơ má như muốn tê cả đi.
“...Ngu ngốc.”
Một giọng nói bất thình lình vang lên, khiến vai Mimizuku giật nảy, và cô ngẩng đầu.
Ánh trăng chiếu vào sau lưng Dạ Vương, nên cô không thể thấy biểu hiện gương mặt của hắn. Thế nhưng, cô biết cặp mắt vàng kim kia đang nhìn về phía mình.
Một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Cảm giác vui sướng đến mức muốn đông cứng.
Dạ Vương tiếp tục nói.
“Thêm ‘ku’ vào, ngươi chỉ thêm đau đớn thôi [3]. Ngươi giữ như ban đầu lại tốt hơn.”
Mimizuku chớp mắt liên tục. Cô không biết phải làm gì. Nên cô chỉ cười yếu ớt.
“Hm?”
Cô thả lỏng cơ mặt và thấy thoải mái hơn một chút. Cô lắc đầu sang trái, rồi sang phải.
“Ý ngươi nói đau đớn như là phiền phức ấy hả? Thì sao chứ? Miễn nó đẹp là ta vui rồi. Dù ngươi có đau khổ đi nữa thì vui vẻ chẳng phải tốt hơn sao?” Mimizuku nói, không suy nghĩ.
Cô đứng dậy, khiến những chiếc còng leng keng, dù biết rằng ngay cả khi vươn tay ra, cô cũng không thể chạm đến hắn.
“Này, Dạ Vươnnnng-“
“Cô gái đặt tên cho quái vật,” Dạ Vương nói, cảm thấy bị Mimizuku thu hút một cách kỳ lạ. “Ngươi không phải là quái vật. Ta, không phải là vua của ngươi.” Giọng nói của hắn rung chuyển cả bầu không khí xung quanh.
Mimizuku, một lần nữa lại không thể hiểu những gì hắn nói, chỉ thấy hoang mang. Đúng, đúng là như vậy. Dạ Vương hoàn toàn có lý.
Mimizuku không nghĩ mình là con người. Thế nhưng, cô cũng không nghĩ mình là quái vật. Cô từng bị gọi là quỷ, nhưng đấy là chuyện khác. Đúng hơn là, Mimizuku muốn trở thành quái vật. Cô có cảm giác nếu mình có thể trở thành quái vật, và lúc nào cũng ở cạnh Dạ Vương, thì sẽ tốt hơn làm con người. Nhưng cô biết đấy là chuyện cô không thể làm được. Có rất nhiều thứ cô không thể làm, nhưng những thứ mình có thể làm thì cô không biết hết.
“Ưm...”
Như thế chưa được; cô phải nghĩ thêm nữa. Có nghĩa là, cô không thể gọi Dạ Vương là “Dạ Vương” được. Dù sao thì đúng là cô không phải quái vật mà.
“Gọi ta bất cứ thứ gì ngươi muốn.”
Câu Kuro nói hiện lên trong đầu Mimizuku. Cô mỉm cười, rồi nói.
“Được rồi, Fukurou nhé!” cô nói, trỏ tay. “Fukurou! Ta sẽ gọi ngươi là Fukurou!”
Mimizuku và Fukurou. Đúng là một cặp [4]. Dạ Vương chấp nhận hay không, Mimizuku không quan tâm lắm.
Cô nhận ra Fukurou đang ngước nhìn lên. Hắn nhìn gì vậy? Hắn đang nghĩ gì? Dù là gì đi nữa, có lẽ cô đã nghĩ quá rồi. Lúc còn ở “làng”, cô cũng ngắm nhìn bầu trời mãi chẳng để làm gì cơ mà.
Khi cô ngừng suy nghĩ, thời gian cũng sẽ dừng trôi.
Như thể cô đã chết rồi vậy.
Đầu óc lãng đãng nhớ về quá khứ. Ký ức của Mimizuku về “làng” hình như đã mai một, và trí nhớ của cô mờ mịt lắm, cứ như linh hồn cô từ thời gian đấy đã trôi đi rất xa rồi.
“Này. Này, Fukurou,” Mimizuku thì thầm.
“Tại sao... Tại sao ngươi không ăn ta?”
Đấy là lý do cô cất công đến tận đây. Dù không hề có mong muốn bước chân đi đâu, cô vẫn đến khu rừng này, hy vọng sẽ được ăn thịt.
“Ăn ta... đi mà...”
Những cành cây phía trên xào xạc. Mimizuku ngẩng đầu. Đôi cánh đen chuyển động như đang vỗ liên tục.
Đi rồi sao?
Dạ Vương tuyệt đẹp, đẹp vô cùng ấy.
“Đừng đi... Đừng đi...”
Thình lình, hai mặt trăng xuất hiện trước mặt Mimizuku. Hai mặt trăng. Tim cô như muốn ngừng đập. Ngay trước mũi cô là khuôn mặt kiều diễm của Fukurou.
Đôi môi mỏng của hắn bắt đầu mấp máy.
“Nếu ăn phải con người, chắc chắn ta sẽ nôn lại ra.”
Rồi hắn vỗ mạnh cánh.
Mimizuku chỉ kịp chớp mắt, và Dạ Vương đã biến mất vào đêm đen.
Duy nhất một chiếc lông đen tuyền rơi xuống đất.
Sức lực tan biến, Mimizuku ngồi bệt xuống đất. Cô nhặt chiếc lông lên, và với cả hai bàn tay, chạm nó lên môi.
“Có gì đó không đúng...”
Vì lý do gì không hiểu được, ngực cô thắt lại.
“Mình không phải là con người...”
Khu rừng yên tĩnh đến mức tai cô bắt đầu thấy đau. Ngồi trong bóng tối, cô cụp mắt nhìn xuống.
Cô không thể làm gì về cảm giác trong ngực mình. Ước gì cô không cảm nhận được đau đớn.
Những tia nắng chiếu xuống khu rừng.
“Kuro này. Ta phải làm gì để được Fukurou ăn đây?” Mimizuku hỏi khi Kuro đang ăn lựu hắn vừa đem tới.
Kuro gãi lông. Với thân hình nhỏ bé như thường lệ, hắn đang ngồi đối diện Mimizuku.
“Fukurou?” Kuro hỏi lại, không hiểu.
“À, là tên của Dạ Vương. Vì ta không phải là quái vật nên không thể coi hắn là vua được... Vậy nên ta nghĩ ra thứ gì khác để gọi hắn, là Fukurou đó.”
“Và ngươi gọi Dạ Vương như vậy trước mặt ngài sao?”
“Ừ. Ta gọi hắn vậy đó.”
“...Thế à.”
Kuro khoanh tay suy nghĩ một lúc.
“Cú vương. Phải, phải. Vậy cũng được,” hắn nói mà như rên rỉ, ngẩng mặt lên. “Mimizuku.”
“Hả?
Cô bất giác nhận ra từ trước đến giờ chưa ai từng gọi mình là Mimizuku cả. Kuro quả không phải là người, mà là thứ gì đó còn tuyệt hơn nữa.
Kuro chậm rãi nói.
“Có vẻ như ngươi chưa nhận ra. Rằng, ngươi đã được đặc cách rất nhiều rồi.”
“Đặc cách?”
Mimizuku nghiêng đầu.
“Phải.” Kuro gật.
“Nếu đã vậy thì ta khuyên ngươi nên đến lâu đài.”
“Lâu đài? Của Fukurou á? Có được không?”
“Thường thì không. Nhưng có vẻ ngươi là khách đặc biệt của ngài.”
Kuro bay vút lên ngang tầm mắt Mimizuku.
“Nhưng, nếu ta nhầm, thì cô có thể sẽ bị giết chết. Nếu thật sự có đặc cách, thì sẽ khác. Mimizuku. Nếu ngươi thật lòng không sợ cái chết như ngươi nói, thì ngươi có gì phải sợ bây giờ không?”
Lời Kuro rất khó hiểu, nhưng Mimizuku nắm được ý hắn.
Phải rồi, từ đầu mục đích của Mimizuku là để bị giết. Mong ước của cô, hơn cả bất cứ thứ gì, là được ăn thịt. Nếu đúng là vậy, cô không có lý do gì để do dự nữa.
“...Được, ta đi đây.”
Vô tư lự, cô bắt đầu đi về phía lâu đài của Fukurou, thả rơi luôn trái lựu đang ăn dở.
Mimizuku tiến về trước, bỏ Kuro lại phía sau, nhưng cô đột ngột quay đầu lại.
“Nhưng Kuro này, sao ngươi lại nói cho ta biết? Fukurou là vua của ngươi mà?”
Mimizuku nghĩ bị những quái vật khác không ưa, Fukurou sẽ giận dữ lắm.
“Phải. Phải, cô nói đúng, Mimizuku,” Kuro đập cánh và nói.
“Ta chỉ mong điều tốt lành đến với Dạ Vương. Thế nhưng, ai mà biết được?”
Đấy là những lời thật sâu sắc, nhưng Mimizuku không thể hiểu ý hắn.
“Ai mà biết được? Hạnh phúc của ngài ở đâu?”
Phải chi mà hạnh phúc dễ dàng đến thế, Mimizuku nghĩ.