Houki và Linh đồng thanh lớn giọng trong trong bữa cơm chiều thứ hai.
“Ừ, vào đêm qua.”
Tôi giấu cái tên Orimura Madoka đi, đồng thời thuật lại sự tình cho cả hội. Nhân tiện, đêm qua tôi không thông báo ngay là vì không muốn dội một gáo nước lạnh trong khi mọi người đã cất công tới chúc mừng sinh nhật.
“Kẻ điều khiển Silent Zephyrus…… Không biết mục đích của ả là gì nữa. Ichika có nghĩ ra được gì không vậy?”
“Ờ… tớ chịu.”
Đáp lại câu hỏi của Char Aznable, tôi trả lời cụt lủn để khỏi lộ ẩn ý. Mà biết đâu đi hỏi chị Chifuyu một lần có khi lại hay hơn.
(Nhưng mà――)
Giữa tôi với chị Chifuyu, chuyện gia đình… nhầm, chuyện liên quan đến song thân vốn đã được hiểu ngầm là điều cấm kỵ. Cho dù có gặng hỏi đi nữa thì cũng chẳng truy ra được gì nhiều…… Mà không, tôi cũng chẳng muốn hỏi làm gì.
“Tạm gác chuyện đó, Ichika-san à, tiếp theo mình muốn dùng chút trứng chiên có được không?“
“Ờ, tớ biết rồi. Này.”
Lúc này Cecilia, người hôm trước vừa lập công và bị thương tay phải, đang được tôi cho ăn. Không dùng được tay thuận kể cũng tội nghiệp thật.
“A-Aaaan……”
Phụp. Vừa dùng tay che miệng, Cecilia vừa nhai miếng trứng. Coi bộ vẫn còn ngượng vì bị mọi người nhìn nên mặt cô nàng hơi đỏ.
(Kể ra thì ở tuổi này mà để người khác đút cho ăn thì ngượng cũng phải thôi.)
“……Thiệt tình, hết nói nổi với Cecilia luôn. Cứ nằng nặc gọi món ăn với đũa……”
“……Một tay thì đi gọi mì Ý mà ăn là xong thôi mà……”
Cecilia e hèm một cái, cốt để dẹp mấy ánh mắt đang lườm mình từ phía Linh với Houki đi.
Hiện tại đang ở đoạn đầu trang 6. Khi nào rảnh thì lại dịch tiếp
___________________________________
To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.