thật ra cái kết không twist như tớ dự định cho lắm cứ nghĩ là có một em "literature girl" thì mọi chuyện phải rắc rối hơn chứ, không ngờ cũng chỉ là rắc rối của một chú emo và đám bạn chú ấy :(
___________________________________
To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
em Chia chỉ đơn giản là tìm ra bức thư của chú emo để lại, rồi lợi dụng cu Konoha để điều tra, hết ... mình cứ nghĩ em ấy phải liên hệ mật thiết với anh emo Shuuji lắm thôi, còn lại thì như đã nói, chỉ là rắc rối giữa chú emo đó và đám bạn của chú ấy ...
___________________________________
To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
mấy dòng trong lá thư nó xuất hiện xuyên suốt câu chuyện mà, con bé Chia là lợi dụng chú Konoha vì nó giống với cu emo Shuuji để gây áp lực tâm lí lên đám bạn của chú emo này nhằm tìm ra chân tướng sự việc
như là ai là S chẳng hạn ~ ~
và well, cùng lắm cũng chỉ là một em emo cảm thấy mình cũng phải chết như anh emo kia thôi
rất đơn giản là sau khi đọc xong Nijigahara Holograph và mấy cái manga khác cùng tác giả thì mấy story kiểu này tớ cảm thấy không đủ để gọi là mindfuck nữa
___________________________________
To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
There is a little lamb lost in dark woods...
thay đổi nội dung bởi: kan san, 28-11-2009 lúc 02:58 PM.
Ko bàn về mindfuck, đùng là nó ko có cai gì khó hiểu. Nhưng cái tớ múônnhấn là twist của vol 1 này cơ, cái twist mà tớ cảm đc với những gì kan nói thì tớ thấy kan hiểu cai này hơi nông.
Tớ thấy Chia bản thân ko phải chỉ vì muốn tìm ra chân tướng sự việc mà điên điên như thế... Mà là Chia muốn tìm ra lối thóat cho riêng mình, bản thần cả 2 người đều là "Ningen Shinkaku", cho nên Chia, tự convince bản thân là nhưng người như thế ko deserve to die = Shuuji bị giết bởi S chứ ko phải là tự tử. Cho nên Chia múôn tìm hiểu sự việc là bản thân muốn tự trấn an cái "no longer human" của mình. Nhưng ai ngờ sự việc đổ bể ra, well...
Cậu Kan nói sao chứ cái twist của vol 1 khá chứ, từ culpit là cha Soeda sang bà Rihoko. Rồi cuối cùng có ai ngờ là true culpit là Chia với 1 cái động cơ như thế. Oh well, thật a là từ đầu cũng biết là em có vần đề, nhưng not to that extend.
tớ expect xa hơn cơ, chứ không phải chỉ là một kiểu emo vớ vẩn như thế, cứ nghĩ việc emo của thằng cu Shuuji phải tạo ra một cái loophole hay đại loại như vậy thì mới thú vị.
anyway, không phải là không hiểu, ngay cái đoạn gần kết thì cái novel nó đã nêu ra rõ là em Takada muốn tìm một lối thoát qua vụ thằng Shuuji vì chúng nó dù oppose nhau nhưng cùng một thể loại. Tuy nhiên cái sự emo và cái kiểu "ta không đáng để làm người và ta phải/không được chết toi thôi" hơi lame và childish quá, không thể nào tìm được sự thông cảm với hai đứa này
còn twist thì đúng là không như expect nhưng cũng không có gì khó hiểu cả, đọc đến đoạn thằng cu sempai lôi chú Konoha lên sân thượng trường học là đã lờ mờ đoán ra cái kết cục rồi, chỉ là không biết giải quyết với em Takada như thế naò thôi.
Kết cục lại thì cái novel này mình đọc vì em Tooko và cái daily life của em ấy cùng cu Konoha (hi vọng chú ấy sẽ bớt emo trong tương lai) :X còn mấy đứa emo kia thì xếp xó hết Thật chứ nếu mà đọc cái light novel này vì mấy cái twist như thế thì tớ đã không đọc rồi ...
___________________________________
To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
Mỗi vol của cái novel nào nó chỉ ăn theo 1 tác phẩm văn học. Theo kiểu parodies modern life của tác phầm văn học đó vậy. Bản thân tớ thấy, có thể là cái mystery của cái này khá hollow, nhưng nó diễn đạt tốt cái thần của văn học nguyên gốc, vì thế tớ khá là happy với cái end của vol 1.
Chuyện cậu thấy ko thông cảm đc với nhân vật chính, cũng đc miêu tả qua tâm trạng và lời nói của Chia ở đoạn đầu volume đấy thôi, cái chuyện Chia ko hiểu tại sao sướng như thế mà phải suffer.
Tớ ko biết là cậu có xem anime Aoi Bungaku hay đọc cái Ningen Shinkaku của Dazai chưa? Nhưng phải nói thể loại này là chỉ phản ánh mặt tối của xã hội, cực dark, vì nếu những char ấy có niềm tin mà vượt lên số phận thì đã ko có cái để mà đọc, mà xem. Lame, childish, maybe, nhưng nó có cai thần và cuốn hút của nó.
Ờ, mà nói chung tớ cũng đồng ý là đọc cái này vì mystery factor thì đúng là ko hay lắm thật.
không phải là không hiểu mà là không cảm thông, nói trắng ra thì cái bệnh emo đó không phải là mặt tối của xã hội mà là cái bệnh của bọn nhà giàu, ăn no rửng mỡ, lười lao động rồi hỏi "mục đích sống đâu rồi", "trời ơi sao bi kịch vậy", sướng quá nên mới thành ra thế thôi
nếu là một đứa có gia cảnh thiếu thốn, nợ nần chống chất hoặc bị bully trong trường học hoặc mắc bệnh hiểm nghèo sắp ngỏm và muốn tự sát thì mình còn có chút thương cảm
và mình thật sự không có chút cảm tình với Ningen Shinkaku, nếu thắc mắc thì sẽ nói sau
___________________________________
To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
Ơ đâu, Ningen Shinkaku theo tớ ko phải như thế... Nó theo kiểu thiên nhiều về bệnh trầm cảm hơn.
Trong cai bộ đấy, tên main chính ko hề thuộc loại ăn no rửng mỡ, chỉ là theo kiểu hắn ko thể hiểu đc là tại sao con ngừơi biết vui bíêt buồn thôi. Anime cũng có nói, anh main có mục đích sống, là múôn thành họa sĩ, múôn bào vệ vợ mình (chuyện ảnh vẽ manga ấy), muốn co một cuộc sống bth, etc. Nhưng cái chính là xã hội ko coi ảnh như con người. Những việc ảnh làm đều bị người ta khinh hay chối bỏ, chậc, depressing chứ. Và bản thân anh main từ khi thóat li với cô vợ thì ko hề giàu, mind you! (Chưa kể là ảnh có vài chuyện traumatic ba chấm khi còn nhỏ)
Anh Shuuji trong chuyện đấy cũng tương tự, nếu cậu biết qua cái khái niệm "peer pressure", thì cậu thấy cái này nó thiên về mặt đấy nhiều hơn là chuyện anh Shuuji "ăn ko ngồi rồi" hay "ko tìm đc ý nghĩa sống".
Nói vd, cậu đi ăn tiệc, cậu thấy đồ ăn dở tệ, nhưng vì mọi người đang vui vẻ là bảo ngon miệng, cậu sẽ khó mà bảo đc là đồ ăn dở quá, etc. Và tớ tin là 99% là cậu sẽ có cảm giác khó chịu khí ở trong tình trạng này.
Giờ bàn lại chuyện của Shuuji, khi mà 9/10 cảm xúc của anh ta đều đi ngược lại với tự nhiên (lãnh cảm), và như vd trên thì anh ta phải đối mặt với cảm giác khó chịu ấy từng giờ từng phút. Nhưng vì ko múôn bị cô lập, nên anh ta phải đóng kịch, kể cả nhưng điều căn bản nhất, cái "peer pressure" build up là ở đây, stress lắm chứ ko phải đùa. Lâu ngày sinh ra trầm cảm hay emo cũng là chuyện dễ hiểu. Mà trầm cảm rồi thì ko đùa đc nhé, tớ có ông chú từng bị trầm cảm, sợ phết đấy.
Btw, tớ múôn trans cai novel này rồi up lên trang chủ của sickos :)D